Tuần 4

30/06/202008:19(Xem: 15973)
Tuần 4

TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI

(TUẦN THỨ 4 THÁNG 6, 2020)

Diệu Âm lược dịch

 

 

HÀN QUỐC: Tượng Phật A Di Đà tại Chùa Baegyangsa được chỉ định là bảo vật quốc gia số 2066

 

Ngày 23-6-2020, Cục Quản lý Di sản Văn hóa Hàn Quốc đã chỉ định pho tượng Phật A Di Đà Ngồi bằng gỗ là bảo vật quốc gia số 2066. Pho tượng này thuộc Chùa Baegyangsa ở Jangseong, tỉnh Nam Jeolla.

Tượng Phật nói trên là tác phẩm đầu tiên của Tăng sĩ Hyunjin, người được biết đến với một số tác phẩm Phật giáo đặc sắc của thế kỷ 17.  Tượng Phật A Di Đà ở chùa Baegyangsa theo ước tính đã được tạo tác vào năm 1607, có trước cả tác phẩm được cho là sớm nhất của  nhà sư Hyunjin, vốn cũng là tượng Đức Phật A Di Đà Ngồi bằng gỗ - bảo vật quốc gia số 1686 - tại Tu viện Wolmyeongam ở Jinju, tỉnh Nam Gyeongsang, được làm vào năm 1612.

(NewsNow – June 24, 2020)

 

TinTuc_PGTG_2020-06-4-000


Tượng Phật A Di Đà tại Chùa Baegyangsa: bảo vật quốc gia số 2066

Photo: NewsNow

 

 

TRIỀU TIÊN: Học giả Phật giáo Kwan Ruk, người truyền dạy thiên văn học tại Nhật Bản

 

Kwan Ruk là một học giả Phật giáo và là một tu sĩ của Paekje, một trong những quốc gia phong kiến ​​ở Triều Tiên vốn tồn tại từ cuối thế kỷ thứ nhất trước Công nguyên đến năm 660.

Với kiến ​​thức sâu rộng về thiên văn học, ông đã được mời đến Nhật Bản vào năm 602 để dạy các phương pháp thực hiện quan sát thiên văn và khí tượng, lịch, toán học và địa lý.

Các quan sát và ghi chép có hệ thống về nhật thực và nguyệt thực và các vì sao đã bắt đầu ở Nhật Bản sau đó.

Điều này được chứng minh bằng thực tế rằng lần quan sát đầu tiên của nhật thực đã được ghi lại vào ngày 1 tháng 3 theo âm lịch (ngày 10 tháng 4 dương lịch) vào năm 628, và của nguyệt thực vào ngày 15 tháng 5 theo lịch âm (ngày 8 tháng 6 dương lịch) vào năm 648 tại Nhật Bản

Sư Kwan Ruk sống tại Chùa Wonhung ở tỉnh Nara trong nhiều thập kỷ và truyền đạt nền văn minh và khoa học phát triển của vương quốc Paekje. Ông được bổ nhiệm làm sư trưởng đầu tiên của Nhật Bản vào năm 624 và hoạt động trong chế độ hoàng gia Nhật.

(KCNA – June 22, 2020)

 

TRUNG QUỐC: Công nghệ In 3D mang Hang động Vân Cương cổ đại đến với thế giới

 

Hang động Vân Cương, nằm ở thành phố Đại Đồng, phía bắc tỉnh Sơn Tây của Trung Quốc, có 45 hang động lớn và hơn 59.000 bức tượng đá.

Nhờ công nghệ in 3D và công nghệ kỹ thuật số có độ trung thực cao, Hang động Vân Cương bất di bất dịch - kiệt tác 1,500 năm của nghệ thuật Phật giáo Trung Hoa - đã có bước chân đầu tiên vào thế giới rộng lớn hơn.

Bản sao hang đầu tiên (số 12) của Hang động Vân Cương được in 3D di động đã ra mắt vào ngày 12-6 tại Bảo tàng Nghệ thuật và Khảo cổ học ở phía đông tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Nó được mở cho khách truy cập toàn cầu cả ngoại tuyến và trực tuyến.

Hang động vân Cương, nằm ở thành phố Đại Đồng, phía bắc tỉnh Sơn Tây của Trung Quốc, có 45 hang động lớn và hơn 59,000 bức tượng đá. Với một quần thể hang động trải dài khoảng 1 km từ đông sang tây, đây là một trong những hang động cổ xưa lớn nhất trong cả nước.

Kể từ tháng 8-2016, Viện Nghiên cứu Di sản Văn hóa của Đại học Chiết Giang đã hợp tác với Viện Nghiên cứu Hang động Vân Cương để thu thập dữ liệu kỹ thuật số 3D có độ chính xác cao của hang động số 12.

(Big News network – June 22, 2020) 

 


TinTuc_PGTG_2020-06-4-001
TinTuc_PGTG_2020-06-4-002TinTuc_PGTG_2020-06-4-003TinTuc_PGTG_2020-06-4-004TinTuc_PGTG_2020-06-4-005Tượng và tranh Phật giáo tại Hang động Vân Cương

Photos: bignewsnetwork.com

 

 

ẤN ĐỘ: Thánh địa Câu Thi Na trên Mạng mạch Phật giáo sẽ có Phi trường Quốc tế

 

Phi trường tại Câu Thi Na (bang Uttar Pradesh - UP), một địa điểm hành hương Phật giáo quan trọng, đang được nâng cấp theo tiêu chuẩn quốc tế để tạo điều kiện cho việc cải thiện kết nối và quảng bá du lịch và sự hiếu khách trong khu vực.

Quyết định này được đưa ra tại một phiên họp của Nội các Liên bang do Thủ tướng Narendra Modi chủ trì, trong đó "cải cách sâu rộng trong lĩnh vực không gian".

Động thái này sẽ thúc đẩy du lịch ở UP do sự gần gũi của sân bay với các địa điểm Phật giáo như Shravasti, Lâm Tì ni, Kapilvastu, Sarnath và Gaya.

Theo chính phủ, mỗi ngày có tới 300 tín đồ từ Thái Lan, Campuchia, Nhật Bản, Myanmar và các quốc gia khác đến viếng Câu Thi Na, nơi Đức Phật cồ đàm đạt được Mahaparinirvana (giác ngộ cuối cùng).

Ngoài ra, còn có một số địa điểm hành hương Phật giáo khác ở gần đó - Shravasti cách đó khoảng 400 km, Lâm Tì ni cách đó khoảng 143 km và Kapilavastus cách đó khoảng 190 km.

Chính phủ cho biết nhu cầu cải thiện sự kết nối được khách du lịch thường xuyên thỉnh cầu. "Mạch Phật giáo" mà Kushinagar là một phần, là một tập hợp các địa điểm hành hương quan trọng cho 530 triệu Phật tử thực hành trên toàn thế giới.

(NewsNow – June 25, 2020)

 

TinTuc_PGTG_2020-06-4-006

Phi trường Câu Thi Na của bang Uttar Pradesh có phi đạo dài 3 km

Photo: Bloomberg

 

 

HÀN QUỐC: Những bức tranh Phật giáo thời Joseon được hoàn trả từ Hoa Kỳ

 

Seoul, Hàn Quốc - Bốn bức tranh Phật giáo có từ triều đại Joseon (1392-1910) sẽ được đưa về nước từ Hoa Kỳ vào tháng 7 tới. Số tranh này đã được vận chuyển bất hợp pháp ra khỏi Hàn Quốc ngay sau Chiến tranh Triều Tiên 1950-53.

Tông phái Jogye của Phật giáo Hàn Quốc đã thông báo và cho biết Bảo tàng Nghệ thuật Hạt Los Angeles (LACMA) đã đồng ý về việc hoàn trả 4 bức tranh Phật giáo này, bao gồm bức "Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giảng pháp", đặc biệt là để kỷ niệm 70 năm Chiến tranh Triều Tiên.

Các bức tranh đã bị lấy khỏi Chùa Sinheung (tọa lạc tại Núi Seorak ở Sokcho, cách Seoul 213 km về phía đông) vào năm 1954.

Bức tranh "Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giảng pháp" được vẽ vào năm 1755 có chiều rộng 335.2 cm và chiều dài 406.4 cm đã được đưa đến Hoa Kỳ trong 6 mảnh, trước khi được Bảo tàng Nghệ thuật Hạt Los Angeles mua vào năm 1998 và được bảo tàng phục hồi hoàn toàn vào năm 2010-11.

Phật phái Jogye cho biết họ có kế hoạch tổ chức một buổi lễ chính thức vào tháng 8 để mừng việc hoàn trả của 4 bức tranh này.

(Yonhap – June 25, 2020)

 

TinTuc_PGTG_2020-06-4-007

Bức tranh "Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giảng pháp"

Photo: Yonhap

 

Trở về Mục Lục 
Tin Tức Phật Giáo Thế Giới
 

quadiacau_thegioi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/07/2011(Xem: 13020)
Trải qua hơn 25 thế kỷ, đạo Phật tồn tại đến ngày nay là do sự truyền thừa từ đức Phật đến chư tổ. Tổ lại truyền cho tổ, ‘Tổ tổ tương truyền’ tiếp diễn từ đời nầy sang đời khác. Sự truyền thừa được thể hiện qua hai phương diện giáo lý và thật hành. Về phần giáo lý thì mỗi tông phái đều sáng lập giáo nghĩa, tông chỉ riêng biệt và đều lấy kinh điển của Phật làm nền tảng. Về phần thật hành hay phần sự có khác biệt là tùy theo giáo nghĩa và tư tưởng của mỗi tông. Mỗi tông phái đều truyền bá và xiển dương pháp môn của mình trong tông môn và quần chúng Phật tử. Mỗi tông phái của đạo Phật được ví như mỗi loại hoa của vườn hoa Phật pháp. Mỗi loại hoa có nét đẹp và hương thơm riêng biệt, để khoe sắc hương, nhưng tất cả đều ở trong vườn tịnh của Phật pháp. Cũng như vậy, mỗi tông phái đều là của đạo Phật và đều cùng mang một vị, đó là vị ‘giải thoát’. Trong phần sưu tập về tông phái Thiên thai, chúng tôi chia thành hai giai đoạn chính. Đó là sự sáng lập tông phái ở Trung Quốc, sau nhiều thế kỷ
24/06/2011(Xem: 4151)
Theo kết quả điều tra dân số năm 2001, Ấn Độ quê hương của Đức Phật, hiện là quê hương của 3.881.056 nữ Phật tử (1). Hiện ước chừng có khoảng 300 triệu nữ Phật tử trên thế giới, trong đó 130.000 vị Ni. Cộng đồng ngày càng lớn mạnh này có một vị trí rất đáng tự hào trong một truyền thống mà ở đó Ni giới và nữ Phật tử từ rất lâu đã là một bộ phận không thể tách rời của Tăng già, gần như ngay khi Tăng già được thành lập. Tuy vậy, ngoài những câu chuyện cảm động được kể lại trong Trưởng lão Ni kệ (2), một cuốn sách trong đó các vị Tỳ kheo Ni tiền bối kể lại quá trình nỗ lực cố gắng và những thành quả mà các vị đã đạt được trên bước đường tới quả vị A La Hán, không có một chứng cứ lịch sử nào được chứng minh. Kết quả là, ghi chép về những đóng góp của nữ giới Phật giáo giờ chỉ còn lại trong những nhân vật văn học của Trưởng lão Ni kệ.
24/06/2011(Xem: 4023)
Phong trào phát triển một đường lối Phật Giáo mới, về sau nầy được gọi là Mahayana (Đại thừa), bắt đầu thành hình trong thời gian 250 năm, từ năm 150 TCN đến 100 CN, là kết quả tích tụ của nhiều phát triển vốn có từ trước. Nguồn gốc của nó không liên hệ với một cá nhân nào, và cũng không đặc biệt liên kết với một tông phái nào của thời kỳ Phật Giáo sơ khai. Có thể phong trào đó khởi dậy từ nhiều nơi trong xứ Ấn Độ, tại miền nam, miền tây bắc và miền đông.
23/06/2011(Xem: 3862)
Quảng Hoằng Minh Tập là bộ sử liệu về tư tưởng Phật giáo do danh tăng Thích Đạo Tuyên (596-667) đời Đường biên soạn. Sách gồm những bài viết Phật học từ đời Ngụy Tấn đến sơ Đường của hơn 130 tác giả.
20/06/2011(Xem: 11825)
Vào năm 1949, tôi đã cùng thầy Trí Hữu, một vị Thượng tọa từ Đà Nẵng thành lập nên Phật Học Đường Ấn Quang ở Sài Gòn. Tôi dạy lớp sơ cấp đầu cho các vị Sadi. Hồi đó tên chùa là Ứng Quang. Chùa vách tre lợp lá rất đơn sơ. Khi đó chiến tranh đang diễn ra giữa quân đội Pháp và lực lượng kháng chiến Việt Minh.
20/06/2011(Xem: 3927)
Thông thường ai cũng nghĩ rằng đạo Phật chỉ mới được truyền sang tây phương trong các thế kỷ gần đây mà thôi, mà quên rằng trong nhiều thế kỷ trước tây lịch PG đã thấm nhuần vùng Tiểu Á và tây bắc Ấn, rồi ảnh hưởng trên cả nền triết học Hy-lạp và giáo lý của vài tôn giáo lớn có nguồn gốc tây phương. Phật tử Việt nam vốn chịu ảnh hưởng sâu đậm giáo pháp truyền từ Trung quốc nên ít biết đến sự giao hòa của hai nền văn hóa Hy-lạp và PG khởi đầu rất sớm ở vùng đất này.
18/06/2011(Xem: 7445)
Ký giả được xem công văn này trước nhất, liền cho mời Ông Viên Quang là Tổng thư ký của Hội Việt Nam Phật giáo đến bàn việc triệu tập Hội đồng để thảo luận việc quan trọng đó. Nhưng đến buổi họp thì ký giả chẳng may vừa bị cảm nặng, nhân có Cụ BÙI THIỆN CƠ, Hội trưởng Hội Việt Nam Phật giáo đến thăm, bèn dặn với Cụ rằng: “Nếu Hội đồng có cử đến tôi, thì nhờ Cụ cố từ chối cho, vì tôi mới bị bệnh, hơn nữa còn bận nhiều công việc”. Sau buổi họp đó, Cụ BÙI THIỆN CƠ và Cụ TRẦN VĂN ĐẠI lại đến phòng bệnh cho biết rằng: “Hội đồng đã đề cử một vài vị Thượng toạ, nhưng các Ngài đều viện cớ rằng: Thượng toạ là Hội trưởng Hội Tăng Ni Bắc Việt lại là Phó Hội trưởng Hội Việt Nam Phật giáo, phải lấy tư cách ấy mà ứng phó với thơ mời của Chính phủ để gia nhập Phái đoàn Phật giáo Việt Nam thì đối với cả trong Thuyền gia lẫn người ngoài Thiện tín mới được danh chính ngôn thuận.
10/06/2011(Xem: 9446)
Cách đây hơn hai nghìn năm, Việt Nam là trung tâm mậu dịch buôn bán, rất nhiều thương thuyền của nhiều quốc gia như Trung Quốc, Ấn Độ và một số nước Nam hải khác đến miền bắc Việt Nam. Các Tăng lữ Ấn thường đi cùng các thuyền buôn trên đường đến Trung Quốc, dừng lại Việt Nam trong một thời gian ngắn. Vì vậy có thể nói, Việt Nam tiếp xúc Phật giáo Ấn Độ sớm hơn Trung Quốc. Tuyến đường biển là tuyến đường Phật giáo tiểu thừa Ấn Độ truyền vào Trung Quốc và cũng là con đường Tây vực truyền vào Trung Quốc; mặt khác, Phật giáo Việt Nam lại được truyền đến từ Trung Quốc (Thiền Nam tông), chính ở đây diễn ra sự giao hội, dung hợp hết sức thú vị của hai dòng phái Phật giáo này diễn ra trên đất Giao Chỉ. Một là Phật giáo Nam tông hai là Phật giáo Bắc tông.
26/05/2011(Xem: 3862)
Trong lịch sử hình thành Phật giáo Việt Nam nói riêng và Phật giáo châu Á nói chung, Luy Lâu được coi là chiếc nôi của Phật giáo. Nó được coi là Trung tâm Phật giáo xuất hiện sớm nhất trong ba trung tâm Phật giáo thời kỳ khởi thuỷ ở khu vực Đông Á và Đông Nam Á: Trung tâm Phật giáo Luy Lâu; Trung tâm Phật giáo Lạc Dương và Bành Thành (thuộc Trung Hoa).
14/05/2011(Xem: 10399)
Trước khi tìm hiểu kỹ về Thiền tông, chúng ta nên có một quan niệm tổng quát về tông phái này thì khi đi sâu vào chi tiết sẽ bớt bỡ ngỡ. Ngay đối với số đông các Phật tử Việt Nam, Thiền tông cũng là một tông phái được ít người hiểu đến vì tính cách kỳ đặc của pháp tu này, vì vậy nên có những xét đoán, phê bình không đúng. Chúng ta nên tránh việc phê bình, chỉ trích các tông phái khác tông phái mình đang tu, vì tông phái nào cũng đòi hỏi một sự học hỏi sâu xa, nên thường khi chỉ trích các tông phái khác thì chỉ căn cứ theo một số hiểu biết hời hợt về tông phái đó, vì vậy những lời chỉ trích thường không đúng được, và chỉ gây thêm những tranh luận vô ích, mất thì giờ. Chúng ta nên tìm học kỹ để phân biệt rõ ràng và thực hành đúng lời Phật dạy, chứ không phải để tranh luận, chỉ trích.