Tuyển tập 102

28/11/201113:14(Xem: 19590)
Tuyển tập 102

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 102 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1011 đến số 1020)

[email protected]; [email protected]

01.HoaQuy Y 1011

02.HoaTam Bảo 1012

03.HoaĂn Chay 1013

04.HoaBát Phong 1014

05.HoaLục Hòa 1015

06.HoaTứ Nhiếp Pháp 1016

07.HoaNgũ Căn 1017

08.HoaNgũ Lực 1018

09.HoaTứ Niệm Xứ 1019

10.HoaTứ Chánh Cần 1020

HoaQuy Y

Tháng 5 – 2008

Hoa Quy Y nở trên núi vi diệu

Đỉnh Linh Sơn chót vót khỏiba ngàn

Đỉnh Diệu Cao tỏa rạng ánh đạovàng

Đỉnh Tu Di trùm hằng sa thế giới

Quy y Phật, Đấng Cha Lành muôn loại

Quy y Pháp, ngời đuốc tuệ pháp vương

Quy y Tăng, hòa đại chúng tựa nương

Reo ánh Đạo Từ Bi đường chuyển hóa

Hoa Quy Y nở trên thuyền bát nhã

Đưa chúng sanh vượt thoát biển trầm luân

Không còn mang những phiền não nghiệp duyên

Bờ bỉ ngạn kết đài sen bát ngát

Quy y Phật, chặt đứt đường địa ngục

Quy y Pháp, lánh xa đường ngạ quỉ

Quy y Tăng, chấm dứt nẻo súc sanh

Ba Quy Y đoạn lìa ba đường dữ

Hoa Quy Y tỏa sắc màu rực rỡ

Màu vô nhiễm đẹp nhất cõi trần gian

Ngát hương thơm trong sắc thể đạo vàng

Mang gương hạnh vào ra trongba cõi

Hiến cuộc đời chân thiện mỹ

Tặng người người biết yêu thương

Hoa Quy Y đẹp phi thường

Hướng về ba ngôi Tam Bảo

Không còn bi thương áo não

Không còn ai oán sầu đau

Nắm tay dìu dắt qua cầu

Biển khổ sông mê tan biến

Em hãy mang Hoa Quy Y, lên thuyền từ hóa chuyển

Chị hãy mang Hoa Quy Y, đi phụng hiến cho đời

Anh hãy mang Hoa Quy Y, đi khắp mọi vòm trời

Cùng gieo rắc Ánh Đạo Vàng cho khắp lòng nhân thế.

Hoa Tam Bảo

Tháng 5 –2008

Hoa Tam Bảo ngát hương Ba Ngôi Báu

Khắp mười phương pháp giới đều tôn thờ

Khắp nhân thiên đều hướng vọng Nam Mô

Đồng rung chuyển trên ba đường sáu nẻo

Hoa Tam Bảo, gắn trên tòa Điều Ngự

Phật, từ bi hàm tiếu đóa vô ưu

Pháp, con đường chánh đạo mãi truyền lưu

Tăng, tập thể của những ai quay về tỉnh thức

Phật, tự giác giác tha giác hạnh, qui nhất

Pháp, ba rừng giáo lý tuyệt diệu, pháp vương

Tăng, tứ thánh lục phàm ngưỡng nguyện, lên đường

Tự độ, độ tha, châu viên quả mãn

Hoa Tam Bảo, mười phương ba cõi tán thán

Hoa Tam Bảo, sáu nẻo ba đường đồng quy

Phật Pháp Tăng, ba ngôi báu vô nghì

Không một bông hoa nào trên trần gian có thể sánh

Quỷ dữ, ma vương, còn đê đầu đảnh lễ

Thiên thần, quỉ vật, còn khuất phục quy y

Tam đồ, bát nạn, nào có nghĩa lý gì

Hỡi chúng sanh, hãy mau mau tỉnh ngộ

Vì bất giác, nên khổ đau từ độ

Khởi vọng tâm, vọng niệm thuở vô minh

Đã quên mình, quên mất cả tánh linh

Nổi chìm mãi trên dọc đường sinh tử

Vì bất giác, khổ đau từ vô thỉ

Không biết nghe, đau khổ đến vô chung

Không biết tu, đau khổ đến vô cùng

Nghiệp dĩ gây, chạy trời sao khỏi nắng

Xin tặng đời, một bông hoasen trắng

Xin tặng người, một đóa ngátdiệu liên

Xin trao nhau Hoa Tam Bảo châuviên

Ba Ngôi Báu kết đài vô thượnggiác.

Hoa Ăn Chay

Tháng 5 – 2008

Hoa Ăn Chay, không vương mùithịt cá

Tỏa đức từ, ban hương vị hiếusinh

Mạng sống của ai, cũng giốngnhư mình

Không vì nuôi thân, vô tình xúcphạm

Hoa Ăn Chay, dù núi sâu rừngthẳm

Dù biển sông, ao lạch, ruộng đồng

Cái nghiệp sát, sẽ đứng lại,quay lưng

Người và vật, xin ngừng tay vấymáu

Hoa Ăn Chay lan xa qua bờ dậu

Mang tin yêu hòa ái đến mọinhà

Toát hương lành dịu ngọt khắpgần xa

Ai ai cũng thấm từ bi đức độ

Hoa Ăn Chay, Thân, tỏa đức từcứu khổ

Miệng, tỏa đức từ, ái ngữ, hiềnlương

Ý, tỏa đức từ, cam lộ pháp vương

Làm động lực trên hành trìnhthánh đức

Xin cho em một bông hoa đẹpnhất

Xin cho anh một bông hoa dấuyêu

Mỗi tháng đều chưng, cẩn trọngnâng niu

Dù hai, bốn, sáu, hay càngnhiều càng quý

Hoa Ăn Chay, đưa em về thiệnmỹ

Đưa anh về, tìm lại mái nhà xưa

Đã lâu rồi để nắng đổ dầm mưa

Dắt dìu nhau, ôi, nhà xưa ta đó!

Hoa Bát Phong

Tháng 5 – 2008

Ngọn bát phong trước tám chiềulộng gió

Làm ngửa nghiêng, điên đảo cõitrần gian

Mang tỵ hiềm, cừu hận khắp nhângian

Chỉ những ai trượng phu mớithoát khỏi

Cao quý thay, bát phong khôngđộng tới

Hạnh phúc thay, bát phong thoảnghư không

An lành thay, bát phong tựa lônghồng

Thọ lạc thay, bát phong, hoa đomđóm

LỢI, đứng ngoài cửa, không móng cầu chào đón

SUY, giảm thiệt thua, không cất bước vào nhà

HUỶ, bán sau lưng, mất hút tự ngàn xa

DỰ, khen sau lưng, như bèo mây nhân ảnh

XƯNG, khen trước mặt, gởi bên bờ rau đắng

, chê trước mặt, nằm lại cuối vườn cay

KHỔ, đau có gì đâu, như gió thoảng mây bay

LẠC, vui có gì đâu, như bèo trôi mây nước

Ngọn bát phong sẽ quy đầu báiphục

Trên đồi cao, ca hát gió bátphong

Cuộc đời ta sẽ thánh thoát đẹptrong

Giữa lồng lộng trăng vàng, ngànsao lấp lánh

Hoa Bát Phong không bán

Hoa Bát Phong không mua

Thong dong khắp bốn mùa

Như trời xanh mây trắng.

Hoa Lục Hòa

Tháng 5 – 2008

Lục Hòa, sáu pháp mở ra

Bảo ban tứ chúng trong nhà NhưLai

Tăng Ni thanh thoát phương đài

Thiền môn nghiêm tịnh, thiệntai thời thời

Thân Hòa ĐồngTrụ, một nơi

Nâu sồng áo vải, mặn mòi tươngchao

Giới Hòa ĐồngTu, đẹp sao

Giữ gìn tánh thể thanh caotrong ngần

Khẩu Hòa VôTránh, tương lân

Hư danh giả tướng, phong trầnbụi bay

Kiến Hòa ĐồngGiải, tỏ bày

Trao nhau, đón nhận lời haytrau mình

Ý Hòa ĐồngDuyệt, quang minh

Vị thân không nệ, vị tình khôngcâu

Lợi Hòa ĐồngQuân, cơ cầu

Hạt muối cũng sẻ, hạt châu cũngđồng

Sáu điều, như tiếng chuông ngân

Hỷ hoan tứ chúng, dự phần tiếntu

Lục Hòa, như cánh thiên thư

Vô nhiễm trần cấu, vô dư niếtbàn

Phật Đà răn dạy bảo ban

Thượng hoằng Phật đạo, hạ hoằngchúng sanh

Một phương thế giới an lành

Mười phương thế giới thanhthanh vô cùng

Lục Hòa, tứ chúng chia chung

Trên đường giải thoát tươngdung Thánh – phàm

Trao nhau một đóa hoa Đàm

Ngàn năm rực sáng Đạo Vàng TừBi.

Hoa Tứ Nhiếp Pháp

Tháng 5 – 2008

Hoa Tứ Nhiếp Pháp, tuyệt vời

Thăng hoa đạo lý, thuyền đời đơmbông

Đẹp như nước chảy muôn sông

Trong như nắng sớm, hoa đồngngậm sương

Một là BỐ THÍ, vô lường

Tài thí, pháp thí, tỏ tườngthâm sâu

Còn Vô Úy Thí nhiệm mầu

Đến đi không ngại thuẫn mâuta bà

Hai là ÁI NGỮ, tinh hoa

Nhất ngôn ký xuất, hằng sa vui mừng

Pháp âm, pháp vũ, pháp vân

Một cơn mưa pháp, đức ân vô vàn

Ba là LỢI HÀNH, chứa chan

Đói no, ấm lạnh, cơ hàn, phồn vinh

Sợi tơ, cũng sẻ đồng tình

Sợi tóc, cũng sẻ cho mình cùng ta

Bốn là ĐỒNG SỰ, gần xa

Đồng thuyền, đồng đội trong nhà Như Lai

Khi thời, nhập thế chẳng phai

Khi thời, xuất thế hoa cài điểm son

Hoa Tứ Nhiếp Pháp vẹn toàn

Hỡi người hành giả, trăng tròn thiên thu.

Hoa Ngũ Căn

Tháng 5 –2008

Hoa Ngũ Căn, gốc đây rồi

Nếu không có gốc, sóng mòi biển đông

Hỏi rùa, thử có mấy lông

Hỏi thỏ, thử có sừng không, lạ kỳ

Ngũ căn, năm gốc là chi

TÍN, vững chắc, không có gì đổi thay

TẤN, cột trụ, không lung lay

NIỆM, kiên cố, không mảy may hôn trầm

ĐỊNH, nhất tâm, đến vô tâm

HUỆ, tự chiếu, tỏa sáng ngần hư vô

Vũ trụ kia, vẫn hằng mơ

Trăng sao kia, vẫn trông chờ,từ lâu

Hoa Ngũ Căn, thật nhiệm mầu

Mười phương thế giới bắc cầulại qua

Hoa Ngũ Căn, chính là nhà

Khởi từ nguồn cội, vào ra vô cùng

Hoa Ngũ Căn, vượt thỉ chung

Đến khi khép cửa muôn trùng hư vô

Ngũ Căn xếp gốc tàn khô

Rụng rơi năm cánh, vô bờ Tạng Hoa.

Hoa Ngũ Lực

Tháng 5 -2008

Ngũ Lực, sức tỏa tinh hoa

Ươm mơ, kết nụ, phát lòa, thơm hương

Chính là động lực lên đường

Một phương không ngại, mười phương không màng

Nội công thâm hậu điểm trang

Muôn trùng thiên lý, băng ngàn sá chi

TÍN LỰC, sắt đá vô nghì

Kim cương chẳng bể, thau chì chẳng hoen

TẤN LỰC, dũng mãnh vô song

Núi cao không khuất, biển đông không sờn

NIỆM LỰC, dấu ấn sắt son

Vòng tròn còn thẹn, trăng tròn còn e

ĐỊNH LỰC, bất động im re

Chín năm diện bích, nín khe núi rừng

HUỆ LỰC, phổ chiếu vô cùng

Cửa tùng mở toát muôn trùng thiều quang

Bông Hoa Ngũ Lực, óng vàng

Ngàn năm xưa cũng như ngàn năm sau

Kinh qua vạn lý tinh cầu

Hằng sa pháp giới trên đầu hạt sương

Rạng soi đạo lý chơn thường

Du thuyền bát nhã thanh lương tuyệt vời

Dâng Hoa Ngũ Lực độ đời

Trầm mê biển khổ, hỡi người thế nhân.

Hoa Tứ Niệm Xứ

Tháng 5 –2008

Hoa Tứ Niệm Xứ nhiệm mầu

Bao trùm vũ trụ, gồm thâu ta bà

Mười phương thế giới hằng sa

Sắc không còn mất sương pha đầu cành

Lậu thô vi tế mong manh

Ba đường sáu nẻo loanh quanhluân hồi

Bông Hoa Niệm Xứ nhiệm mầu

Nhận chân tỉnh ngộ bắc cầu lạiqua

Quán Thân BấtTịnh, trầm kha

Bao nhiêu cấu uế đẫy đà bi thương

Lại đeo Tâm ý Vô Thường

Tâm viên ý mã, biết lường saođây

Quán Pháp VôNgã, gió bay

Muôn phương ngàn hướng laylay vô chừng

Quán Thọ ThịKhổ,điệp trùng

Vô thỉ cũng thế, vô chung khácgì

Đóa hoa Niệm Xứ vô nghì

Gắn trên chơn thể đến đi vô cùng

Không còn trước mặt sau lưng

Không còn vọng niệm mông lunghão huyền

Cỡi trên sóng bạc du thuyền

Vào ra bốn biển, chim chuyềnxa đưa

Bức thềm vũ trụ mành thưa

Đeo Hoa Niệm Xứ còn thừa khônggian

Ngàn xưa pháp cổ âm vang

Ngàn sau ngân vọng đạo vàng từbi.

Hoa Tứ Chánh Cần

Tháng 5 – 2008

Chánh Cần thẳng tắp lên đường

Bước trên đại lộ lo lường màchi

Chánh Cần thăng tiến cứ đi

Muôn phương ngàn hướng một lykhông màng

Con đường Tứ Thánh thênhthang

Con đường cứu khổ mênh mang vôbờ

Chánh Cần đừng có vật vờ

Điều ác tậndiệt từ thời đã sanh

Đến thời có thểsẽ sanh

Cũng đem cắtđứt chỉ mành treo chuông

Căn lành vốn ở tìnhthương

Đã, đang, và sẽvun trồng tinh chuyên

Đò ngang, sẵn có con thuyền

Tay chèo bát nhã trùng tuyên vô cùng

Chánh Cần rực sáng sắt nung

Tuy một mà bốn viên dung châutoàn

Thời gian sắc thể hao mòn

Tâm như pháp trụ không sờn mộtly

Trên đường thánh đạo từ bi

Chánh Cần ghi nhớ, không gì đổithay

Chánh Cần hoa quý trao tay

Kết tinh châu thể tháng ngàythơm hương

Chánh Cần hoa quý thanh lương

Dấu son điểm ngọc trên đường ta đi.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2126)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2012)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1692)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1659)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2157)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1638)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1379)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1580)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1895)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2473)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!