Tuyển tập 80

28/11/201113:14(Xem: 18698)
Tuyển tập 80

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 80

(Từ bài số 791 đến số 800)

91. Một Đóa Song Đường 791

92. Song Đường, một đóa không tên ! 792

93. Bài ca hay nhất 793

94. Xin dành cho Cha Mẹ 794

95. Tiếng nói Không Cha ! 795

96. Mẹ còn đây, mãi mãi ! 796

97. Một mình chưa thỏa, làhai ! 797

98. Những Lời Mẹ Thương ! 798

99. Còn Mẹ là còn tất cả 799

100. Công Cha, một tiếng,một đời ! 800

--------------------------------------------------

Một Đóa Song Đường

Tháng 7 – 2007

Haitay nâng một cành hoa

Chí thành dâng hiến Mẹ Cha tỏtường

Nóirằng Một Đóa Song Đường

Công cha nghĩa mẹ không lườngthâm sâu

Dùcho gian khổ dãi dầu

Cũng không đền đáp cơ cầu mẹcha

Côngcha, núi thẳm thua xa

Nghĩa mẹ, biển lớn những làthấm đâu

Côngcha, đội mãi trên đầu

Nghĩa mẹ, thờ mãi, sông sâukhông bằng

ĐóaSong Đường ấy em mang

Không hoa nào của trần giansánh cùng

ĐóaSong Đường ấy mênh mông

Không màu không sắc lượngdung tương đồng

Dùcho màu sắc diêu bông

Hay màu hoa trắng hoa hồngnắng mai

Trắnghồng rồi cũng nhạt phai

Song Đường một đóa hoa càithiên thư

Chín,chưa thể vẹn thành mười

Một, chưa thể sánh, còn mươi,những là

Phụthân, núi Thái, thua xa

Mẫu thân, biển Thái, sươngpha đầu cành

Nàyem, này chị, này anh

Song Đường một đóa thiênthanh muôn đời

Dùcho sắc thắm hoa cười

Song Đường một đóa tuyệt vờingàn năm.

Song Đường, Một Đóa Không Tên

Tháng 7 – 2007

Sắc thắm muôn hoa là sắc hoatrời đất

Xuân hạ thu đông là biếnchuyển bốn mùa

Càn khôn kia, không thể sánhƠn Cha

Trời đất kia, không thể soĐức Mẹ

Ngày Mẹ mất, đất trời sụp đổ

Ngày Cha đi, vũ trụ ngửanghiêng

Công cha nghĩa mẹ thiêngliêng

Cho con gởi khắp mọi miền đơncôi

Công cha nghĩa mẹ tuyệt vời

Cho con ghi nhớ trọn đờikhông quên

Vũ trụ kia, một cõi mông mênh

Trời đất kia, lặng thinhtrống rỗng

Còn tình mẹ, đong đầy, khôngchỗ trống

Còn ơn cha, chan chứa, khôngchỗ dư

Vũ trụ kia, một cõi thái hư

Trời đất kia, khi nghiêng khingửa

Ân của cha, ân cao muôn thuở

Đức của mẹ, đức rộng muôn đời

Trăm năm cũng chẳng chút vơi

Ngàn năm cũng chẳng một lờithiệt hơn

Càn khôn, thành, trụ, hoại,không

Đất trời xoay chuyển hao mònthời gian

Công cha, nào nghĩa bạc vàng

Đức mẹ, nào nghĩa kim hoàngbụi lau

Hoa nào rồi cũng phai màu

Sánh sao một đóa minh châuSong Đường

Dù đi muôn hướng ngàn phương

Dù đi trên khắp nẻo đườngtrần gian

Sao còn mờ, trăng vàng cònngại

Đèn còn lu, đèn tỏ dõi soi

Tấm Gương, khi trong khi đục, đổi dời

Đóa Hoa Song Đường thỉ chung bất biến

Xin tặng em một bông hoa, không tên không tuổi

Xin tặng anh một bông hoa, không tuổi không tên

Đóa Hoa Song Đường, vi diệu thênh thênh

Tan tất cả nỗi quên,

Chỉ còn trong nỗi nhớ !!!

Bài Ca Hay Nhất

Tháng 7 – 2007

Tôi hát mãi bài ca dâng Mẹ

Tôi hát mãi bài ca dâng Cha

Công ơn Cha, dù ngàn năm cũngkhông phai

Công đức Mẹ, dù ngàn năm,cũng không đổi

Trong cuộc đời nếu ai có hỏi

Thương yêu ai cao nhất trongđời

Em đáp liền, không do dự, emơi

Tình thương cao quí nhất, xindành cho cha mẹ

Tôi hát mãi bài ca dâng Mẹ

Tôi hát mãi bài ca dâng Cha

Núi Thái Sơn, mờ sương khóiquan hà

Biển Thái Bình, gập ghềnhvang sóng vỗ

Công ơn Cha, một đời gian khổ

Công đức Mẹ, một kiếp cho con

Tình Cha Mẹ, đẹp lắm, em thấykhông

Em hãy cùng tôi, hát ca muônngàn tiếng hát

Tiếng hát đó, cao hơn núiThái

Lời ca kia, sâu hơn biển Đông

Tiếng hát mẹ cha, không cầnnhạc, không cần đờn

Nếu không hát được

Thì trên cuộc đời này

Không còn một bài ca nào, emhát nữa

Em hát lên bài ca dâng Mẹ

Em hát lên bài ca dâng Cha

Hát tự con tim,

Hát tự tấm lòng

Bài ca hay nhất, trong mọibài ca nhân thế.

Xin dành cho Cha Mẹ

Tháng 7 – 2007

Trong cuộc đời này

nếu có ngôn từ nào đẹp nhất

tôi xin dành cho Mẹ

Trong cuộc đời này

nều có ngôn từ nào đẹp nhất

tôi xin dành cho Cha

Tiếng thương yêu Mẹ, khôngcần nói ra

Tiếng thương yêu Cha, khôngcần trau chuốc

Tình thương Mẹ, tôi không cầnhoa lá

Tình thương Cha, tôi khôngcần phết sơn

Dù ngàn năm, cũng chẳng haomòn

Chứ đừng nói, một đời này,làm sao sánh

Tôi có nghe, “Công Cha nhưnúi Thái Sơn”

Tôi có nghe, “Lòng Mẹ, nhưbiển Thái Bình”

Núi Thái Sơn kia, còn đèo heohút gió

Biển Thái Bình kia, còn sóngvỗ triều dâng

Ơn Mẹ Cha, vượt vũ trụ caongần

Nghĩa Sinh Thành, phủ muônngàn thiên thể

Nên trong cuộc đời này,

Chữ nào đẹp nhất, tôi xindành cho Mẹ

Chữ nào đẹp nhất, tôi xindành cho Cha

Dù gió ngàn bay, dù lá rụngla đà

Tôi vẫn nói, công đức sinhthành

Hai tiếng Mẹ Cha, là nhất

Khi nào, không còn trời đất

Khi nào, không còn vũ trụ lăn quay

Khi nào, không còn tôi, thì lúc đó hẵn hay

Ngay cả hai chữ vô thỉ vô chung

Cũng không sánh được chữ Song Đường cao cả.

Tiếng nói Không Cha

Tháng 7 – 2007

Từ ngày tôi mất cha, như nhàkhông có nóc

Gót tôi sỏi đá phong trần,đâu còn gót đỏ như son

Cát bụi phù sa, không cònbóng cả che thân

Dọc đường sương gió, khôngcòn tựa nương ấm lạnh

Cha ơi Cha, đường trần gian,con đường nào phải tránh

Đường thế nhân, con đường nàophải đi

Con đường nào, không làm hổtông ti

Con đường nào, không làm đauthất tổ

Cha ơi Cha, sống trong đời,con không ngại gì gian khó

Vào trường đời, con khôngngại gì đắng cay

Nghĩ đến Cha, thỉnh thoảngcon nghe ngọn gió heo may

Nghe cô độc giữa đồi cao gióhú

Có khi, con nhìn mây trời vẫnvũ

Có khi, con nhìn sóng vỗtriều dâng

Nhân ảnh kia, ai vẽ nét phùvân

Tang thương này, ai be bờ dâuthẳm

Chống đôi tay, đỡ bồ hòntrong trái đắng

Dẫm đôi chân, mòn sỏi đá phếtrong rêu

Và con nghe thấm thía tiếngnhiễu điều

Hồn dân tộc, lộng hồn thiêngsông núi

Đường đi chưa mỏi

Bóng xế chưa tàn

Con sẽ đi, từ vĩ tuyến giăngngang

Và đi hết giữa hoành – tungtrụ vũ.

Mẹ còn đây mãi mãi !

Tháng 7 – 2007

Tiếng thưa Mẹ, hết rồi, khôngnói nữa

Kể từ ngày Mẹ đã bỏ con đi

Quán trọ trần gian, tử biệtsinh ly

Cung nhịp vô thường, dặm ngànsoi bóng

Tiếng Mẹ ơi, dấu đáy lòngthăm thẳm

Hỡi vô thường, ai vẽ nét phùvân

Để mẹ tôi, về một cõi xa xăm

Tôi còn lại, áng hương thờnhả khói

Tiếng Mẹ ơi, thỉnh thoảng convẫn gọi

Vào những khuya, chìm đắm nẻotâm tư

Biết Mẹ đi, đi biền biệt xarồi

Hình ảnh Mẹ vẫn còn đây muônthuở

Ngay những khi Mẹ nhìn con,không nói

Ngay những khi Mẹ nhịp nhịproi đau

Tôi lén nhìn trong mắt Mẹthật sâu

Tôi chưa khóc, nhưng Mẹ tôiđã khóc

Mùa Hiếu Hạnh, một mình nghecô độc

Khóc trong lòng, nói haitiếng, Mẹ ơi

Dù biết rằng không còn Mẹtrong đời

Hình ảnh Mẹ, ngàn đời, conkhông mất

Chắp tay nguyền, khói hươngtrầm nghi ngút

Cõi nhiệm mầu, xin hồn Mẹchứng tri

Từ thẩm sâu, con nghe tiếngthầm thì

Mẹ còn đây, còn trong con mãimãi.

Một mình chưa thỏa, là hai!

Tháng 8 – 2007

Một mình, mới lắm cưu mang

Hai mình, nhắm mắt, một đàng mà đi

Nếu không, nhân nghĩa còn gì

Tan hoang đến cả đường đi lối về

Không mang cái nợ riêng tư

Mà mang cái nợ trăm bề trần gian

Không cầu hưởng thụ, an nhàn

Mà trèo núi thẳm, ngắm ngàn sơn khê

Cảm cơ những nỗi ê chề

Sẻ chia những cảnh não nề phù sinh

Nào kia nghiệt ngã điêu linh

Nào đây thán oán, dân tình xót xa

Khi thời, dính dự can qua

Khi không, tơi tấp trầm kha nghẽn đường

Biết bao cay đắng nhiểu nhương

Biết bao rách nát tang thương não lòng

Lên non đeo đá đèo bồng

Xuống biển kéo cát sóng lồng trùng khơi

Một mình, chưa thỏa cuộc đời

Hai mình, một gánh chia đôi sao cùng !

Những lời Mẹ Thương

Tháng 8 – 2007

“Mẹ già như chuối ba hương

Như xôi nếp một như đường mía lau”

Tấm lòng biển rộng sông sâu

Tình thương chan chứa một màu thanh lương

Mẹ già dãi nắng dầm sương

Tâm can pha đắng đoạn trường pha cay

Miễn sao con cháu vui vầy

Da mồi tóc bạc héo gầy cũng cam

Mẹ là mây sắc hương ngàn

Thương con như nước trường giang xô bờ

Mẹ là nét ngọc ươm mơ

Không còn chữ nghĩa tôn thờ mẹ ơi

Viết cho phủ cả đất trời

Không sao diễn tả hết lời mẹ thương

“Mẹ là hoa, mẹ là hương

Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm mầu”

Cho con từ thuở ban đầu

Đến khi khôn lớn nhuốm màu trần gian

Thương con không tiếng thở than

Thương con từng bước trên đàng con đi

Mẹ là hình ảnh tuyệt kỳ

Bức tranh tuyệt mỹ, vần thi tuyệt vời

Cầu cho mẹ sống suốt đời

Cho con nói mãi những lời mẹ thương.

Còn Mẹ là còn tất cả !

Tháng 8 – 2007

Diễm phúc nhất trong đời

Cho những ai còn có mẹ

Bất hạnh nhất trong đời

Cho những ai không còn mẹ

Dù tuổi yếu già

Mẹ không làm gì cho em

Mẹ không làm gì cho chị

Mẹ không làm gì cho anh

Nhưng chỉ cần, mẹ còn đó

Là còn tất cả

Còn tình thương của mẹ bao la

Còn cặp mắt mẹ hiền chan chứa

Còn bàn tay âu yếm vỗ về

Còn đôi mắt nhìn em lệ ứa

Mội khi em vấp ngã

Hay bị đập dũa tang thương trước mọi nẻo trường đời

Trời đất kia, không đủ nói lên tình mẹ

Vũ trụ kia, không đủ chất chứa tình mẹ

Sông có sâu, không sâu hơn lòng mẹ

Biển có rộng, không rộng hơn lòng mẹ

Trăng sao kia lấp lánh cả bầu trời

Không tràn ngập, bằng tình mẹ yêu thương

Huống chi một đóa bông hồng

Hay một bông hoa màu đỏ

Đó chỉ là hình ảnh tượng trưng

Thật thế nghe em

Nếu một ngày kia mẹ mất

Em sẽ thấy bầu trời sụp đổ

Em sẽ thấy vũ trụ ngửa nghiêng

Dù cho một rừng bông hồng,

sẽ biến thành một rừng bông trắng

Dù cho một biển bông đỏ,

sẽ biến thành biển lệ chứa chan

Em đứng trên bờ ly biệt

Bờ này sóng biếc xô bờ

Bờ kia sóng bạc ly tan

Mắt em nhìn chốn xa mờ

Để tìm hình ảnh mẹ hiền còn đâu đó

Lòng em chìm đắm thật sâu

Để tìm hình ảnh mẹ hiền ẩn hiện nơi đâu

Lúc đó, em sẽ thấm niềm đau

Trong cuộc đời,

Không có niềm đau nào bằng niềm đau mất mẹ

Trong cuộc đời,

Không có nước mắt nào

Bằng nước mắt vo tròn khô đọng vành mi

Thì thầm hai tiếng : Mẹ Ơi !

Cho nên, còn có mẹ trong đời

Em hãy sung sướng lên đi !

Chị hãy sung sướng lên đi !

Và, Anh hãy sung sướng lên đi !

Công cha, một tiếng, mộtđời !

Tháng 8 – 2007

Em biết tại sao có câu

“Công cha như núi Thái Sơn”

Em biết tại sao có câu

“Còn cha, gót đỏ như son”

Và Em biết tại sao lại có câu

“Con có cha, như nhà có nóc”

Cha em đó, mồ hôi nước mắt

Cha em đó, chan nắng đổ mưa

Cha em đó, chân tay sần sũi

Đánh đổi một đời, gian khổ vì em

Nếu em có gì, cha em trầm ngâm khôngnói

Nếu em có gì, cha em se thắt tâm can

Em có biết không, cha em đứt ruột đứt gan

Nặng trĩu khối đầu

Đá tảng hòn chồng cao như núi Thái

Gánh vác phong trần, chống đỡ cho em

Dù không buông những tiếng yếu mềm

Nhưng lòng cha chan nước mắt

Đó chính là như nhà có nóc

Che cho em, không nắng không mưa

Che cho em, sóng cả gió lùa

Khôn lớn trưởng thành. để đi vào trường đời

Từng bước em đi, gót đỏ như son

Mẹ, có vai trò của mẹ

Cha, có vị trí của cha

Ví trị đó, không cần nói ra

Cứng hơn đá, vững hơn đồng

Dùng chữ nghĩa yếu mềm

Thì làm sao diễn tả

Những thành bại nhục vinh trong đời

Cha cho em tất cả

Những nhiêu khê cay đắng trong đời

Cha chống đỡ cho em

Em chỉ nói một câu

“Công cha như núi Thái Sơn”

Em chỉ nói một câu

“Còn cha, gót đỏ như son”

Một tiếng phụ thân

Một tiếng từ nghiêm

Như thế đủ rồi

Không cần ngôn từ nào nữa

Phải nhớ nghe em

Một tiếng, một đời, gian khổ, công cha !!!

------------------------

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2108)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1982)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1628)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2139)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1630)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1325)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1561)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1852)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2448)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!