Tuyển tập 96

28/11/201113:14(Xem: 19080)
Tuyển tập 96

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 96

(Từ bài số 951 đến số 960)

01.Núi ngã lưngđồi 951

02.Biết sống, dễkhông ? 952

03.Khổ với Lỗ,trả giá ! 953

04.Quan tài chưađổ lệ 954

05.Xuân cười giónắng 955

06.Bài ca bấttuyệt 956

07.Khép cửa VôMôn 957

08.Điệp khúc anbình 958

09.Khi nào mớiđến ngày mai 959

10.Những cánhhoa rừng 960

Núingã lưng đồi

Tháng 03 – 2008

Hoàng hôn khép lại khung trời

Bóng chiều buông phủ khônglời thở than

Gập ghềnh sóng vỗ mênh mang

Sơn khê mấy nẻo, quan san mấybờ

Sao ơi, mù mịt sao mờ

Trăng ơi, vàng vọt trăng mờmà chi

Dòng sông bến cũ thầm thì

Rắt reo đôi ngả đường đi lốivề

Biết sao cho vẹn câu thề

Tâm tư còn gánh bốn bề giantruân

Thẹn lòng hai chữ kinh luân

Chữ kinh tan nát, chữ luân bẽbàng

Thẹn lòng hai chữ dọc ngang

Chữ dọc dựng đứng, chữ ngangxếp xuôi

Nghiêng nghiêng núi ngã lưngđồi

Xa xôi sóng vỗ sông ngòi biểnđông

Đồng vàng khô lúa ngậm bông

Mạ non chết héo, gánh khôngmang về

Bờ sông, mòn mấy con đê

Đâu còn bóng cũ, vỗ về bếnxưa

Ve kêu réo rắt chưa vừa

Hè còn dai dẳng nắng bừa bốchơi

Đông tàn, thu tím, hạ lơi

Xuân khô, thôi nhé, hết lờitháng năm.

Biết sống dễ không ?

Tháng 03 – 2008

Hừng đông mở cửa chân trời

Vầng dương chiếu rọi nơi nơióng vàng

Chào nhau cất bước lên đàng

Muôn loài sinh thể hòa vangtrong lành

Chim reo lảnh lót trên cành

Cá đùa dưới nước đuổi dòngngược xuôi

Cây xanh, xanh ngát núi đồi

Nước xanh, xanh ngát sôngngòi biển khơi

Nhân sinh niềm nở đón mời

Muôn vật trỗi khúc vạn lờihoan ca

Thơm thơm mùi vị hương trà

Nhâm nha đượm giọng tách càphê đen

Một ngày lại đến mới toanh

Bao chuyện cũ mới loanh quanhvẫy chào

Ngày qua dang dở chưa sao

Ngày nay tiếp bước đi vào ngày mai

Đường nào lối cỏ hoa cài

Đường nào sỏi đá chông gai gập ghình

Ở đời tương ái hòa minh

Đừng đong tráo đấu lợi mình thiệt ai

Cuộc đời nên nhớ, còn dài

Đá mòn cát lở, tiếng tai dễ nào

Đêm về, còn có trăng sao

Ngày về, còn có nắng đào, nhớ nghe

Sống sao cho dễ coi hè !!!

Khổ với Lỗ, trả giá !

Tháng 03 – 2008

Ta nghe câu : đèn nhà ai nấysáng

Ta nghe câu : rận rệp rúttrong chăn

Vậy mà ai cũng đôn đáo bângkhuâng

Không biết đến bao giờ chuitrong đó

Kìa, ai đó, ngồi trầm buồnthở gió

Kìa, ai kia, bước lững thữnghít hơi

Bởi chưa chung chiếc bóng lẻcuộc đời

Sợ đơn độc trên hành trình côlữ

Đèo phu phụ leo nửa chừng ứnự

Dốc phu thê phơi sỏi đá eosèo

Hố trầm kha chôn cay đắng mốcmeo

Hầm tù ngục ê chề sao thoátkhỏi

Thương phận mình, cái gôngchưa đeo cổ

Tiếc phận mình, cái ách chưatròng đầu

Cõi trần gian thật nghiệt ngãđâu mâu

Bày những cuộc phiêu bồngtrêu nhân thế

Nhà ai đó, đèn khi mờ khi tỏ

Nhà ai kia, rận rệp có đầychăn

Vừa lớn lên, lại thấp thỏmbăn khoăn

Chưa nói đến, cảnh bao lầndang dở

Nhưng hăm hở, khổ thì thàchịu khổ

Chứ nếu không, thì lỗ, thiệtnhân gian

Đành thế thôi, biết sao nữa,than van

Khổ với lỗ đọa đày cho biếtmặt.

Quan tài chưa đổ lệ !

Tháng 03 – 2008

Hãy nhìn kia, con dã tràngxây bờ cát

Hãy nhìn kia, con dế nhuỗiđắp bụi cây

Gánh tang thương tàn tạ tấmthân gầy

Kiếp đọa đày đẳng đeo đài ảovọng

Con lạc đà giữa sa mạc cháybỏng

Con bọ hung trong đám phẩnchôn vùi

Dễ gì buông, cái đó là củatôi

Đã đánh đổi cả cuộc đời mớicó

Tranh vân cẩu tơ mành treođầu gió

Xác bọt bèo vùi dập bãi phùsa

Bóng rong rêu đeo vách đá sầnda

Vỡ từng mảnh khô cằn phơithống khổ

Biết như thế mà dừng chân,thật khó

Đời mấy ai đã chiến thắngđược mình

Nên xéo dày tan nát bãi phùsinh

Cõi trần gian mịt mờ tung cátbụi

Hư danh hỡi, cao ngất trờimấy tuổi

Trêu cợt người nhân thế tựxưa nay

Cho đến khi gần nhắm mắtbuông tay

Vẫn ấm ức quan tài chưa đổlệ.

Xuân cười gió nắng

Tháng 03 – 2008

Đừng buồn chi em, đường hầmcòn có nẻo

Đừng buồn chi anh, hố thẳm cólối ra

Hãy nhìn kia, ngay cả bãi thama

Đêm từng đêm, vẫn đội mồ sốngdậy

Đừng buồn chi em, sông trườnggiang sóng đẩy

Đừng buồn chi anh, cát trắngngậm bờ lau

Hãy nhìn kia, dù cạn kiệt contàu

Từng sân ga, vạn bàn tay vẫygọi

Đừng buồn chi em, con tim cònbiết nói

Đừng buồn chi anh, mạch máuchưa đóng băng

Dù đêm dài, vẫn còn có ánhtrăng

Nếu không trăng thì ngàn saolấp lánh

Đời trăm năm, có tròn ba vạnsáu

Kiếp con người, có vẹn báchniên ư

Trên môi khô, ta xin gắn nụcười

Trên mắt thẳm, ta đeo vành miướt

Để hy vọng, những gì cho phíatrước

Trả tiêu điều xơ xác lại phíasau

Và dù cho, tan vỡ mấy tinhsầu

Không đành đoạn, khoanh taychờ nghĩa địa

Kìa, xanh đỏ đổi màu thànhsắc tía

Kìa, trắng đen pha bạc thànhtím nâu

Tang thương nào đập giũa nátbiển dâu

Phong sương nào xát xây tànbụi gió

Trăng mờ, sao tỏ

Núi gối đầu non

Thời gian không mòn

Niềm đau nhân thế

Tận tâm lực, những gì em cóthể

Tận tấm lòng, những gì anhhoài mong

Một ngày kia, sẽ hết hạ thuđông

Hoa kết nụ, mỉm cười xuân giónắng.

Bài ca bất tuyệt

Tháng 03 – 2008

Ôm uyên nguyên leo lên đồidiễm vọng

Rải vô thường rớt xuống bãitrần gian

Đập cát đá hiển hiện nét kimngân

Dấu tinh anh bất tuyệt dòngsinh tử

Đời phiêu bạt phong trần tancuộc lữ

Mộng hải hồ cát bụi nát basinh

Ngại ngùng chi cái vỏ bọc vôminh

Chiếc bánh vẽ phủ ba đườngsáu nẻo

Cả hư vô, không nơi nào cócửa

Đừng ngại ngùng, đóng với mởmà chi

Vạn đường trường ta cứ bướcchân đi

Vượt tất cả những núi rừngsông biển

Trời lồng lộng, không đóngbăng giới tuyến

Đất mênh mông, không khép cửatrường thành

Như mây ngàn cỡi gió, giữatrời xanh

Như biển khơi đẩy sóng, reonước biếc

Ta hát mãi bài ca bất tuyệt

Ta ngân dài tiếng nói vôthinh

Bởi xưa nay, ta chính là mình

Không sơ sẩy một sợi lông cộng tóc

Lông với tóc phất phơ bờ bụi cát

Sắc với hình xây xát bãi rêu xanh

Bóng diễm huyền nguyên vẹn nét tinh anh

Khép thủy chung thì ta đây biến mất.

Khép cửa Vô Môn

Tháng 03 –2008

Ai lên núi tắm trăng ngàn

Tôi về đồng nội vắt ngang giữa trời

Ai lên rừng thẳm dạo chơi

Tôi ra biển hát trùng khơi vô bờ

Ai lên đỉnh ngắm sao mơ

Tôi ru giấc điệp nguyên sơ diệu kỳ

Ngân nga muôn vạn lời thi

Cổ kim bất tuyệt tư nghì hồn ai

Ca vang tiếng hát phương đài

Xưa nay ẩn hiện lối cài thiên thư

Năm mươi, nửa kiếp còn dư

Năm mươi năm nữa chưa vơi nụ hồng

Mỉm cười cát trắng dòng sông

Thuyền du bến nước bềnh bồng sóng reo

Nai vàng rảo bước lưng đèo

Cánh hoa tắm nắng gió vèo bay hương

Ôm tay gối mộng bình thường

Vỗ tan chiếc bóng nghê thường trần gian

Không đêm cũng có trăng ngàn

Không ngày cũng có nắng vàng nhẹ ru

Nhìn trông cát bụi mây mù

Vô môn khép cửa, thiên thu giật mình.

Điệp khúc an bình

Tháng 03 – 2008

Đom đóm kia, không làm đauđêm tối

Ếch nhái kia, không làm chếtruộng đồng

Sương gió kia, không làm nátnúi sông

Mưa nắng kia, không làm tancát đá

Hạt ngọc gởi mầm non gốc rạ

Lúa vàng ươm mộng sữa mạ xanh

Tay đan tay, tận lực nghe anh

Tâm đan tâm, cạn lòng nghechị

Còn em nữa, leo đầu nguồn ývị

Nước trong veo, khơi độngmạch lòng khe

Cứ chảy đi, vượt ghềnh thác,sơn khê

Băng suối nhỏ, ra sông dài,biển rộng

Trời mênh mông, ngân lời calồng lộng

Đất mênh mông, vang tiếng hátxinh tươi

Trao cho nhau, tin yêu chanchứa nụ cười

Tặng cho nhau, sức sống bìnhminh nắng mới

Bỏ lại sau lưng niềm đau khắckhoải

Gác lại sau lưng sỏi đá bênđường

Ai không nát lòng mắt lệ sầuvương

Hãy đánh thức cho con timbiết nói

Được như thế, anh ơi, đừng cóhỏi

Được như thế, chị ơi, đừng loâu

Và em ơi, cứ vững bước quacầu

Trao điệp khúc an bình đi bacõi.

Khi nào mới đến ngày mai

Tháng 3 – 2008

Khi nào mới đến ngày mai

Thì tôi khép cửa thiên thaicuối trời

Khi nào mới đến ngày mai

Thì tôi khép cánh phương đàithiên thư

Khi nào mới đến ngày mai

Thì tôi kết cỏ hoa cài dặmbăng

Kìa xem một bến sông trăng

Ba mươi thử hỏi vầng trăngđâu rồi

Kìa xem núi ngả lưng đồi

Sao dời vật đổi lên ngôi vôthường

Xuân sang chớm nụ, thơm hương

Hạ nồng oi ả bụi đường gióbay

Còn kia thu tím hao gầy

Đông về lành lạnh sương rơitreo cành

Mênh mông mây trắng trời xanh

Trùng dương sóng vỗ, đầu gànhnước reo

Lưng đồi, cá chạy quanh đèo

Dưới sông chim lượn, thuyềnchèo trên non

Ngày mai, dù có mất còn

Khi nào mặc kệ, mỏi mòn màchi

Ngày mai, dù có ra đi

Sông trăng nguyệt khuyết, thầm thì bến mơ

Ngày mai, dù có trông chờ

Dòng sông hai ngả, đôi bờ bụi bay.

Những cánh hoa rừng

Tháng 3 – 2008

Giữa núi rừng có những bônghoa kỳ lạ

Nở thắm tươi, màu sắc tuyệtvời

Mỗi cánh hoa, có một nụ cười

Tô nét đẹp cho ngàn cây xanhlá

Sáng tinh mơ óng ánh lànsương nhẹ

Từng cánh hoa đón nắng đợingày lên

Nhoẻn nụ hoa như nét đẹp thầntiên

Thoáng hương bay, thơm núirừng lộng gió

Vầng đông hiện, giọt sươngsa, bỏ ngỏ

Từng cánh hoa, trĩu xuống,nhụy phô hình

Nhô lưng chừng, trên đồi núinguyên trinh

Giữa thiên nhiên mở khungtrời diễm ảo

Mỗi chiều về khép nụ mơ nhonhỏ

Đỡ nắng vàng, vén nhẹ ánhhoàng hôn

Mây lửng lơ, treo chót đỉnhchập chờn

Gió ngưng đọng, phủ màn đêmbuông xuống

Những bông hoa kỳ lạ

Diễm tuyệt giữa núi rừng

Cho ngàn cây xanh lá

Cho nắng gió mưa rừng

Những bông hoa kỳ lạ

Bên dốc đá lưng đồi

Trời xanh vờn sắc thể

Mây trắng ngập ngừng trôi

Giữa núi rừng có những bônghoa kỳ lạ

Những bông hoa đẹp nhất củaloài hoa

Những bông hoa đẹp nhất kếttòa

Hoa giữa núi rừng, bồng lai hạ giới.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2111)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1988)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1682)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1630)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2140)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1631)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1328)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1574)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1852)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2448)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!