Tuyển tập 11

28/11/201113:14(Xem: 17236)
Tuyển tập 11

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 11

(Từ bài số 101 đến số 110)

[email protected]

Mặttrời đi ngủ sớm 101

Ngườidân quê đất mới 102

Tôi là một người câm 103

Tôi là một người điếc 104

Tôi là một người khùng 105

Cành không điểm nụ,trổ bông mỉm cười 106

Thơ tôi 107

40 năm, nhớ Ngài Quảng Đức 108

Tôi là người đạp xích lô 109

Tôi đâu có nói tôi làm thơ 110

Mặt Trời ĐiNgủ Sớm

Tháng 03 - 2004.

Bữa hôm nay mặt trời đi ngủ sớm

Nắng nhẹ rơi vàng vọt kéo nương chiều

Đẩy lưng trời nhè nhẹ gió hiu hiu

Nắng gát đầu non ngập ngừng chưa muốn tắt

Từng tia nắng loang đi, giăng ánh mắt

Hoa lá cỏ cây biến sắc, sẫm màu

Chimmuông về tổ, cất tiếng bay mau

Hoànghôn xuống, bóng chiều rơi yếu ớt

Bầybướm nhỏ, rời vườn hoa, biến mất

Muỗivo ve, đồng xuất hiện bay bay

Ngườidân quê đã kết thúc một ngày

Đènphố thị gần xa chập chờn xanh đỏ

Bếpnhà quê phất mùi bay đầu ngõ

Bếpchâu thành đồng vương gió lây lan

Tiếngchuông chùa trong thanh thoát ngân vang

Nếnnhà thờ lung linh đèn cầu nguyện

Đêmđã đến buông bóng đen khép kín

Nhữngvì sao lấp lánh chốn xa mờ

Dòngmực dài, tôi viết vội vầng thơ

Ghilại nét mặt trời đi ngủ sớm

Kìanhững ánh lập lòe bầy đôm đốm

Thươngbóng đêm, mang chút sáng hiện về

Tiếngdế nỉ non nho nhỏ sau hè

Tiếngthạch sùng cũng hòa âm chắt lưỡi

Vạcđầu hôm, gọi hồn ai nhắn gởi

Quốccanh khuya, mòn mỏi thức đêm trường

Vầnthơ chạy dài những nét du dương

Mặttrời ngủ, vần thơ bay đâu mất.

Người Dân Quê Đất Mới

Tháng03 - 2004.

Từgiã quê hương đi tìm đất sống

Giãbiệt xóm làng, nơi cắt rốn chôn nhau

Điđến thật xa núi thẳm rừng sâu

Đôitay trắng vẽ khung trời gian khổ

Rừngnúi hoang vu, mồ hôi đã đổ

Nướcmắt tuôn theo mưa nắng dãi dầu

Đốncây, phá rừng, cuốc bẩm, cày sâu

Dựngvách dựng phên xây mái nhà nho nhỏ

Nămtháng dần qua, phong trần mới có

Lúa,bắp, mì, lang, rau, cải, bí, bầu

Sơnlam chướng khí bạc đãi biển dâu

Biếnsỏi đá thành gạo cơm, ăn mặc

Mườinăm, hai mươi năm, dày công khổ nhọc

Cơngơi, sự nghiệp, gian khó mới tạm nên

Vườntrà, cà phê bung sức vươn lên

Xoài,mít, vải, điều sum suê trĩu trái

Từngvụ, từng mùa thi công gặt hái

Từngbước thời gian cuộc sống yên lành

Ngàytừng ngày, lao khổ vẫn vờn quanh

Taynhổ, tay trồng, tay vun, tay vén

Vàobước tương lai có nhiều hứa hẹn

Chỉmong sao cho mưa nắng thuận hòa

Vùngsâu vùng xa cây trái đơm hoa

Chungsức sống đẫm cần lao quê mẹ

Gốimộng rừng khuya giật mình nói khẽ

Quãngđường qua, sỏi đá cũng ghê gai

Bướcphong sương, mòn sức lực dặm dài

Đờilam lũ, người dân quê đất mới.

Tôi Là Một Người Câm

Tháng03 - 2004.

Tôilà một người câm

Câmtừ trong bụng mẹ

Câmmới khi ra đời

Câmđến ngày khôn lớn

Câmơi hỡi là câm

Tôilà một người câm

Câmtừ thuở chào đời

Câmkhi bập bẹ nói

Lớnlên và trôi nổi

Câmsao vẫn còn câm

Tôilà một người câm

Nóinăng chỉ lầm bầm

Hếtê a rồi á

Aingười trong thiên hạ

Saohiểu được người câm

Vì câm nên nói lầm bầm

Nóibao nhiêu nữa vì câm nói gì

Người câm dù có nói chi

Ainghe có biết nói gì mà nghe

Trông tôi sao ngộ quá hè

Nhìnngười ta nói, không nghe, mỉm cười

Tưởng tôi giữ tiếng giữ lời

Ngườita lại mến con người của tôi

Đến khi họ biết tôi rồi

Ngườicâm mang nỗi thiệt thòi biết bao

Dù cho có nói thế nào

Ngườita không thể làm sao hiểu mình

Nói năng hay cứ lặng thinh

Ngườita không thể hiểu mình muốn sao

Không nghe, nói được thế nào

Biếtkhông nói được làm sao bây giờ

Tôi buồn ngẫm nghĩ vẩn vơ

Nhiềukhi tính chuyện dại khờ riêng tôi

Tính đi tính lại rồi thôi

Camthân cam phận và tôi cam lòng

Trời đong nước mắt lưng tròng

Đấtđong ấm ức chất chồng lên nhau

Đêm dài thức trọn canh thâu

Ngườicâm thức trọn một bầu tâm tư

Sự đời thật lắm dễ ngươi

Đãcâm mà lại có người luyến thương

Ông tơ kết mối tơ vương

Bànguyệt se chỉ vẽ đường nên duyên

Vợ chồng cùng hội cùng thuyền

Chỉtay ra dấu nỗi niềm cũng xong

Rồi con rồi cái long tong

Cùngcâm cùng lặng cùng tròng lên nhau

Mới hay cùng kéo khổ đau

Mớihay cùng chở một tàu thương thân

Mới hay cái nợ phong trần

Mớihay cái nợ phù vân thế tình

Riêng tôi đã khổ riêng mình

Rồichồng rồi vợ hết mình tới con

Dòng sông cay đắng bồ hòn

Đắmchìm bi lụy vuông tròn oan gia

Câm chi câm cả một nhà

Đeomang nghiệp dĩ mới ra nỗi này

Người câm khổ lắm ai hay !!!

Tôi Là Một Người Điếc

Tháng03 - 2004.

Tôilà một người điếc

Ngườita có nói gì

Tôicũng đâu có biết

Ngườita có nói gì

Tôicũng đâu có nghe

Tôilà một người điếc

Cóai nói cái gì

Tôicũng kêu tiếng hã

Cóai hỏi điều gì

Tôicũng đáp tiếng ha

Hacái gì mà ha

Hã cáigì mà hã

Ngườiđiếc tôi đâu lạ

Cónghe được cái chi

Sự đời cũng đến cũng đi

Cũngăn cũng mặc riêng thì cái nghe

Lỗ tai mở giống như che

Rángha ráng hã có nghe được nào

Dù cho có nói làm sao

Tôinghe không được kêu gào làm chi

Dù cho có nói làm chi

Tôinghe không được cái gì làm sao

Họnói trời cao cao

Tôinói ừ, thấp thấp

Họnói đời bầm dập

Tôinói ừ, không sao

Điếc mà nghe được thế nào

Điếcrồi khổ lắm ai nào có hay

Người ta nói hết một ngày

Tôinghe tôi nói tối nay về nhà

Người ta nói chuyện gần xa

Tôi nghe tôi nói cửa nhà của tôi

Người ta kể chuyện đất trời

Tôi nghe tôi nói chè xôi mua về

Người ta nói tiếng khen chê

Tôi nghe tôi nói ước thề gì đâu

Hai lỗ tai, vọng không âm, chẳng động

Mộtcái nghe, vang không tiếng, chẳng lay

Điếc năm điếc tháng điếc ngày

Điếctừ thuở nhỏ đến nay vẫn còn

Tôilà một người điếc

Thấyngười cười, tôi cười

Thấyngười vui, tôi vui

Tôicũng chưa biết tiếng con người ra sao nữa

Người ta nói chi rứa

Tôi nói chi như ri

Điếc tôi nào có nghe gì

Thương thay người điếc ai vì có nghe !!!

Tôi Là MộtNgười Khùng

Tháng 03 -2004.

Tôi là một người khùng

Đất trời bao lớn

Đâu phải không dung

Một túi trên vai, tôi đi đủ chỗ

Nhân thế chợt nhìn, thấy tôi khốn khổ

Nhưng riêng tôi, đâu có khổ gì đâu

Nay thì ngủ dưới gầm cầu

Mai thì ghế đá, kê đầu công viên

Mốt thì xó chợ không tiền

Kiathì góc phố ai liền ban cho

Nhàga nằm quắp co ro

Bếnxe một bãi khò khò như tiên

Tôilà một người khùng

Suốtngày lững thững

Miệngnói lai rai

Nóimãi nói hoài

Ainghe đâu biết

Cókhi tôi chụp lấy vầng trăng, giữa làn sóng biếc

Cókhi tôi bắt một vì sao, xa tít lưng trời

Đưahồn lên đỉnh chơi vơi

Thầntiên mở cửa đón mời tôi đi

Đếncung trăng ai vì chú Cuội

ChịHằng ơi, lủi thủi ở đâu

Đưatay tôi bắt nhịp cầu

Đểcho chú Cuội hết sầu tháng năm

Tôilà một người khùng

Đờingười dài ngắn

Còncó bao lăm

Trăngsáng đêm rằm

Ainhìn trăng khuyết

Túirách gối đầu, lay bóng nguyệt

Thântàn kê mộng, gọi đêm thâu

Tôinghe thanh vắng chìm sâu

Hồnai nhắn gởi dạ sầu kỷ canh

Tôinghe gió thoảng trong lành

Nhữnghồn khuất bóng vây quanh chơi cùng

Tôilà một người khùng

Ngheđược hai tiếng nói

Tiếngnói của con người

Vàtiếng nói của loài ma

Quẳngđi một gánh không nhà

Quảyđi một túi đâu là của tôi

Hồntôi đã gởi lên trời

Thântôi còn gởi cho người nhân gian

Phóthác một đời không năm tháng

Bỏđi một kiếp sống lang thang

Tôilà một người khùng

Khivui tôi muốn khóc

Khibuồn tôi chẳng than

Bướcchân nhẹ gót ca vang

Gởitrăng cho gió gởi ngàn thiên thu

Hỏitrong thăm thẳm mịt mù

Cònkhông kiếp sống âm u người khùng

Khùngơi khùng hỡi là khùng !!!

Cành Không Điểm Nụ, Trổ Bông Mỉm Cười

Tháng 03 - 2004.

Trèo lên trên đỉnh chơi vơi

Lắngnghe gió gọi muôn lời vi vu

Tìm trong tận cõi mịt mù

Lắngnghe cát bụi ngàn thu rợn hồn

Tìm từ dấu tích hồng hoang

Baonhiêu hình bóng có còn gì đâu

Vẽ chi vạn cõi tinh cầu

Cókhông diệu thể chìm sâu muôn trùng

Khởi đi từ điểm vô cùng

Rờlên dấu ngọc mịt mùng ngàn xa

Khởi đi từ cõi ta bà

Sống trong huyễn mộng, đi qua tuyệt hình

Bảo rằngdiệu hữu chân linh

Khác chi vạn thể tử sinh muôn loài

Thôiđừng nói những xa xôi

Vẽ chi ảnh tượng lở bồi mênh mông

Ta nghetiếng gọi dòng sông

Bên bờ rêu cũ, chẳng trông ta về

Ta về,xa lạ muôn bề

Nhìn trông một thoáng, ta lìa, ra đi

Nói rằngtử biệt sinh ly

Mỗi một sinh tử, bước đi vô cùng

Đêm mờgối mộng cây rung

Vô thỉ không nghĩa, vô chung ích gì

Đi tìmnguyên vẹn : mê si

Có gì nguyên vẹn mà đi kiếm tầm

Tầng không bay lượn cánh chim

Chimbay qua khỏi, dấu tìm còn đâu

Nghe từ vụn vỡ biển dâu

Bờlau cát trắng vẽ đầu chân mây

Bên hồ bóng nguyệt lung lay

Nươnglàn sóng biếc đưa tay lên ngàn

Ánh trăng cũng ánh trăng vàng

Ngànnăm xưa, giống chi ngàn năm sau

Dù cho hiển hiện một màu

Mộtmàu chẳng có muôn màu chẳng không

Ô hay, cát bụi mây hồng

Cànhkhông điểm nụ, trổ bông mỉm cười !!!

Thơ Tôi

Tháng 03 - 2004.

Thơtôi trang trải chẳng ai xem

Giólộng mang đi rải xuống thềm

Tantác bụi mờ sương giá lạnh

Lắngnghe giọt đắng nhỏ về đêm

Thơtôi một gánh bước hàng rong

Thiênhạ khen chê đừng có hòng

Khảntiếng, gọi hồn thơ, rát cổ

Tiếngthơ bay bổng chẳng cân đong

Thơtôi thẩn quá chẳng ai coi

Đemchất lên xe bán chợ trời

Thơngủ gục đầu, thôi ế ẩm

Giậtmình nhìn ngắm những xa xôi

Thơtôi đem gởi ở trên non

Non bảo rằng non hết chỗ còn

Cách mấy ngọn đồi bên núi cả

Rừng già núp bóng cội cây non

Thơ tôi một gánh thả trôi sông

Bèo giạt lan xa, nổi giữa dòng

Sóng gợn ướt mình, lăn sóng nước

Dòng thơ tuôn chảy khắp mênh mông

Tôi vớt thơ lên rải dọc đường

Sợi thơ óng ánh rọi tà dương

Hoàng hôn góp nhặt thơ tôi lại

Để sót mấy vầng hạt ngấn sương

Thơ tôi không bán cũng không mua

Tôi rải lên không ngọn gió lùa

Bay khắp trên ngàn, sao đắm lụy

Ngân hà xao xuyến, tiếc hơn thua

Thơ thẩn vì ai khách vấn vương

Hỏi thơ gì đó, ấy thơ đường

Bốn câu bảy chữ âm gieo vận

Kim cổ thi nhau dệt mộng đường

40 Năm, Nhớ Ngài Quảng Đức

Ngược dòng thời gian bốn mươi năm

Một vị Thầy vị pháp thiêu thân

Ngọn lửa thiêng vượt chín tầng

Vũtrụ đất trời rung chuyển

Tâmtư biến thành khói quyện

Hạnhnguyện kết tụ đài sen

Tâmlực chuyển hóa thành đèn

Sángsoi muôn ngàn tăm tối

Bốnbiển, Năm châu thức dậy

Hướngnhìn Phật Giáo Việt Nam

Ngợica Một Cánh Hoa Đàm

Tựuthành Quả Tim Bồ Tát

Từđây, Quê hương, Đạo pháp

Từđây, đất nước, lòng dân

Quitụ mọi thành phần

Hátbài ca Dân Tộc

Hátbài ca Thống Nhất

Rợpmàu cờ ngũ sắc

PhậtGiáo Việt Nam

Ngàimang hạnh nguyện, đốt ngọn lửa thiêng

Lửathiêng bừng cháy, sáng tỏa đài sen

Ngàivẫn chắp tay, nhắm mắt, ngồi yên

Chúngcon sụp lạy, cúi đầu !

Hồnđau lặng câm, nín thở !

Vọngvang kinh kệ nhiệm mầu

ViệtNamlặng khóc, chìm sâu

Muônphương khắp hướng, Năm châu nức lòng

Ngàivề Thánh Đức thong dong

ChoViệt Namthoát khỏi vòng trầm mê

Lửathiêng sưởi ấm bốn bề

Từbi thắm đượm tình quê đậm đà

Đạomầu rũ sạch phong ba

PhậtGiáo hòa nhuận ngôi nhà Việt Nam

Mộtbức hình, ảnh tượng bốn mươi năm !

Mộttrái tim, ảnh tượng của Pháp thân !

Bóngtối thâm u, lộ chiếu trăng vàng

Mànđêm khép lại, cho vừng đông ló dạng !

PhậtGiáo Việt Nam,hai ngàn năm tỏa rạng

Dântộc Việt Nam,năm ngàn năm huy hoàng

Đạomầu tỏa bóng từ quang

ViệtNam- Phật Giáo sắt son muôn đời !!!

Tháng10-2003

TNTMặc Giang

Tôi Là Người Đạp Xích Lô

Tháng03-2004

Tôi là người đạp xích lô

Mờianh, mời chị, mời cô đi cùng

Xích lô tôi chạy khắp vùng

Ngườidân phố thị thường dùng xích lô

Ngày ngày mấy cuốc mệt phờ

Baocơm gạo có, bao mồ hôi đong

Dù cho một cuốc mấy đồng

Xíchlô tôi đạp lưng còng đuôi tôm

Dù cho khách trả thiệt hơn

Từngđồng tôi đạp có còn hơn không

Đường bằng, đường dốc, đường giồng

Conglưng tôi đạp mấy đồng ai hay

Có khi đạp suốt một ngày

Màkhông có khách, một ngày thiếu ăn

Có khi rút cổ nặng hoằng

Kháchcòn réo gọi, muốn oằn lưng tôm

Mới mờ sáng, đã lôm khôm

Trờiđen như mực, tối om chưa về

Xích lô tôi cũng một nghề

Quanhnăm suốt tháng mỏi mê thân tàn

Tôi đâu có dám bỏ ngang

Gạocơm đâu có mà mang về nhà

Mộtđồng vào, một đồng ra

Đượcđâu hết đó, cửa nhà có chi

Cả đời tôi cứ chạy đi

Vỏxe mấy lớp còn ghi dọc đường

Đường nầy ghi dấu phong sương

Đườngkia để nét phố phường dấu yêu

Đường nầy tịch tịnh cô liêu

Đườngkia còn kéo bóng chiều chờ ai

Đường nầy ghi nỗi đọa đày

Đườngkia, thở vắn than dài, ô hô

Mời anh, mời chị, mời cô

Cầnđi đâu đó, xích lô tôi này

Ngày qua rồi lại qua ngày

Xích lô tôi đạp tháng ngày chở ai

“Thứckhuya mới biết đêm dài”

Canh tàn mới biết bóng dài tàn canh

Xích lôtừ thuở đầu xanh

Đến nay bạc trắng, tròng trành xích lô

Xích lôơi hỡi xích lô !!!

Tôi Đâu CóNói Tôi Làm Thơ

Tháng 3 - 2004

Tôi đâu có nói tôi làm thơ

Nét đẹp tràn sông, ý ngập bờ

Sóng nước lăn tăn chìm cá lặn

Mâybay ngơ ngẩn nổi chim sa

Ýthơ đâu có để làm thơ

Thơthẩn gì đâu thơ thẩn thờ

Dòngnước trong veo hòa ý vị

Cungđàn trỗi nhịp gọi là thơ

Tôinói trong tôi tự tiếng lòng

Choem bé nhỏ những chờ mong

Chongười lớn tuổi thôi sầu mộng

Nhânthế ươm mơ dệt nụ hồng

Tôiviết những dòng chữ mến thương

Choem đôi nét để lên đường

Chongười lữ thứ về quê cũ

Nhìnnhững phai tàn, có vấn vương

Tôiviết cho ai vững bước đi

Đãđi, đừng có nói năng gì

Miễnsao trên bước đường đi ấy

Lanrộng tiếng từ, tỏa tiếng bi

Tôiviết cho đời bớt khổ đau

Đừnggây ai oán tạo ưu sầu

Đừngmang cay đắng xây phiền lụy

Màkết hương thơm đượm sắc màu

Bàithơ tôi viết gợi yêu thương

Mởcửa cảm thông mọi nẻo đường

Xoadịu vạn sầu đeo thế kỷ

Tìnhngười vun vén, lấp tang thương

Bàithơ tôi viết gởi cho em

Hướngnẻo thuyền đời bước vươn lên

Ướcvọng biến thành điều hiện thực

Ngàymai tươi sáng đón chờ em

Tôibiết viết gì cho chị đây

Heomay ngọn gió động niềm tây

Lávàng gợn sắc màu tim tím

Còncó lá xanh, chị có hay

Tôiviết những lời gởi đến anh

Núicao biển rộng sức tung hoành

Vátrời đội đá phi sinh lực

Đánhđổi gian nan việc mới thành

Tôiviết gởi về mẹ dấu yêu

Nắngmưa mẹ đã khổ đau nhiều

Chocon của mẹ đường đi tới

Mẹhỡi, còn không cuối bóng chiều

Vàtôi xin viết gởi cho cha

Bếplửa nhà tranh dưới mái nhà

Bêncội cây già nghiêng đáy nước

Concòn nhớ mãi bóng hình cha

Tôiviết cho ai, cho mọi người

Đaubuồn buông bỏ, tạo xinh tươi

Hoangtàn lấp lại, xây cao đẹp

Thânthiện hòa vang, nở nụ cười

Nhữnglời tôi viết bảo là thơ

Thơđến thơ đi thơ thẫn thờ

Thơgác đầu non nhìn bóng nguyệt

Thơ nằm góc biển ngắm trăng mơ.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2102)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1976)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2134)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1624)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1311)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1557)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1842)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2439)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!