Tuyển tập 14

28/11/201113:14(Xem: 18111)
Tuyển tập 14

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 14

(Từ bài số 131 đến số 140)

[email protected]

MiềnTrung quê hương tôi-1 131

MiềnNam quê hương tôi-1 132

CaoNguyên quê hương tôi 133

TrungDu quê hương tôi 134

Đảo,Hòn va vắng đó, quê tôi 135

Tôi là người du thủ, em ơi ! 136

Hoa Đàm một đóa xinh tươi 137

Châu viên một đóa tinh anh mỉm cười 138

Vô thường nhân ảnh, kê đầu điểm canh 139

Vào cửa tử, tôi tìm về cõi chết 140

Miền Trung Quê Hương Tôi – 1

Tháng7 - 2004

Quêhương tôi đó ở Miền Trung

Đồngruộng vắt ngang núi chập chùng

Đấtxéo lưng đèo ven biển cả

Anlành san sẻ, khổ chia chung

MiềnTrung sỏi đá lượn quanh đèo

Tìnhtự đeo lòng dạ đẳng đeo

Ẩnnét thùy dương miền cát trắng

Phongba chẳng động đá đưa vèo

MiềnTrung tôi đó tự xưa nay

Hùngdũng hiên ngang chẳng đổi thay

Gópsức huy hoàng trang sử Việt

Nam nhi nữ kiệt nước non này

MiềnTrung tôi đó nói sao vừa

Lốidọc đường ngang lối dọc dừa

Khaimở từ thời khai mở nước

MiềnTrung nước Việt trung trinh chưa

Aivề thăm lại đất Miền Trung

Gởinhớ giùm tôi nhớ lạ lùng

Nhớnhững đường làng quanh xóm nhỏ

Nhớthuở chia xa nhớ lạ lùng

MiềnTrung gió nắng lộng thùy dương

ĐèoCả giăng ngang mắc đoạn đường

ĐèoHải Vân xanh mây nước biếc

Đivề vương vấn những yêu thương.

Miền Nam Quê Hương Tôi – 1

Tháng7 - 2004

Đấtnước Miền Namnước Việt tôi

Batrăm năm sử đã lên ngôi

Viễnđông hòn ngọc luôn tô thắm

Nétđẹp Miền Nammãi đắp bồi

MiềnNamtrù phú rộng phì nhiêu

Bảnchất người Namthật đáng yêu

Lúanắng cò bay chim mỏi cánh

Dântình chan chứa mãi nâng niu

MiềnNamtôi đó dáng yêu kiều

Mỗibước đi về mỗi mến yêu

NhưCửu Long giang hòa chín khúc

SàiGòn-Lục Tỉnh tựa tranh thêu

MiềnNamtôi đó thật an lành

Nhưlúa mộng vàng dệt mạ xanh

Nhưmạ xanh non chờ lúa nắng

Nhưtrăng chờ gió gió trăng thanh

Tôithương nhớ lắm Miền Namơi

Nhớnhịp cầu tre tiếng đệm lời

Nhớnước đưa đò, đưa mái đẩy

SôngTiền sông Hậu sóng đầy vơi

Tôiđâu có hát Miền Namtôi

Tuyệttác tình ca, ca hát rồi

Hòatiếng cung đàn reo khúc nhạc

Nhưcau thêm thắm vị trầu vôi.

Cao Nguyên, Quê Hương Tôi

Tháng7 - 2004

Quêhương tôi đó, ở Cao Nguyên

Núithẳm rừng sâu thật diễm huyền

Suốivắng ven đồi reo róc rách

Đêmthanh gió lộng nhạc thần tiên

Mỗisáng ra truông trồng tỉa chè

Xuốnglên vốc nước cạnh lòng khe

Chiềuvề đon đả vai gùi gánh

Nếpsống bình yên sướng quá hè

CaoNguyên như tóc mẹ bềnh bồng

Giólộng Trường Sơn bạt Biển Đông

Nhữngthuở thanh bình, thêu gấm ngọc

Nhữngkhi nguy biến, tựa như đồng

Tôiđã ra đi khắp mọi miền

Hỏiđâu đẹp nhất, ấy Cao Nguyên

Bởitôi có mặt từ nơi ấy

Hơnnữa, ít hơn thua não phiền

Nhàtôi nho nhỏ cạnh lưng đồi

Cómẹ và em, hàng xóm thôi

Từgiã tôi đi từ thuở ấy

Nhưngtôi vẫn nhớ mãi trong đời

Quêtôi xa lắm, tận Cao Nguyên

Tócmẹ bạc phơ trắng núi rừng

Tôiđã phiêu du đời viễn mộng

Nhưngtôi còn nhớ mãi Cao Nguyên.

Trung Du, Quê Hương Tôi

Tháng7 - 2004

Quêhương tôi đó, ở Trung Du

NhữngBản Làng chen sương khói mù

Nươngrẩy ngô khoai đời ấp ủ

Núirừng reo khúc nhạc thiên thu

Nhạcrừng khuya khoắt giữa Trung Du

Bếplửa hồng bay vợn khói mù

Tìnhtự vấn vương hồng bếp lửa

Tìnhngười theo gió lộng vi vu

TrungDu đẹp lắm quê hương tôi

Rừngthẳm lan xa quyện núi đồi

Cómấy nai vàng bên suối bạc

Ngẩnngơ nhìn ngắm những xa xôi

Tôi ở Trung Du ai có e

Miền Xuôi, Miền Ngược, khác chi hè

Mỗi khi thoảng nhớ về đâu đó

Thì nhớ Trung Du lắm đó nghe

Ai về thăm lại xứ Trung Du

Nhắn gởi giùm tôi, cho dẫu dù

Lãng bạc trường đời phơi gió bụi

Nhưng tôi còn nhớ mãi Trung Du

Tôi sống Trung Du thuở ấu thơ

Ra đi từ đó đến bây giờ

Lâu lâu một chuyến về thăm vội

Ôm mộng cuối đời, tôi vẫn mơ.

Đảo, Hòn xavắng đó, Quê Tôi

Tháng 7 - 2004

Ở Hòn, ở Đảo, đó quê tôi

Biển nước mênh mông lượn sóng nhồi

Sóng nước hong đời hơi biển mặn

Nên tôi nói tiếng khác hơn người

Sớm mai đón nắng rạng vừng đông

Ánh nắng tỏa lan chiếu bụi hồng

Đưa bóng thiều quang soi biển nắng

Đảo Hòn xa hút giữa non sông

Người dân ở Đảo sống đơn sơ

Như nước tự nhiên vỗ bến bờ

Dù những lúc trời yên gió lặng

Đảo vẫn ôm Hòn sống biển mơ

Mấy bờ mấy bến một thuyền đưa

Đưa đẩy về đâu mấy cũng vừa

Sóng nước vặn mình đưa mái đẩy

Đảo đưa Hòn đẩy thấy thương chưa

Đảo xa Hòn vắng mỗi chiều về

Khép lại bến bờ sóng nhấp nhô

Chỉ có Hòn xa kêu Đảo vắng

Vang vang tiếng sóng vỗ muôn bề

Ai về thăm lại Đảo, Hòn xa

Quê cũ tình xưa vẫn đậm đà

Dù đã xa rồi tôi vẫn nhớ

Như Hòn nhớ Đảo, nhớ tình ta.

Tôi Là Người Du Thủ, Em Ơi !

Tháng 7 - 2004

Thươngai đó, như con còng già bỏ tổ

Thươngai kia, ở trên cao còn sợ nước triều dâng

Saokhông vạch từng kẽ phong trần

Nhưhuyễn tượng thì còn chi cát bụi

Cátbụi nào đeo tôi, con người du thủ

Giósương nào vùi lấp bãi phù sa

Cỡiphù vân tìm lại bóng hồn ma

Nươngbèo bọt viếng thăm trời biển rộng

Đeoước vọng leo lên đồi vỡ mộng

Mangkhông gian nhồi nhét cõi hư vô

Thươngngười điên dẫn dắt kẻ điên rồ

Thươngngười mù tìm đường soi bóng tối

Khôngchỗ đến thì cần chi vẽ lối

Khôngchỗ đi sao lại hỏi đường về

Saomơ màng tìm hiện thật trong mê

Giọtmưa nhỏ còn đâu bong bóng nước

Tôilặn lội tìm em muôn kiếp trước

Tôinhững trông, chờ đợi vạn kiếp sau

Emthầm trách tôi, nét mặt rầu rầu

Nhìnvóc dáng tôi lang thang phiêu bạt

Tôithoáng nhìn em, vô cùng kinh ngạc

Tôimãi tìm em từ thuở ban sơ

Emkhông lìa tôi từng phút từng giờ

Emở đó, vậy mà tôi đi tìm còn, mất

Nhậnra rồi, em tôi ca hát

Nhưng, tôi là người du thủ, em ơi !!!

Hoa Đàm MộtĐóa

Tháng 7 - 2004

An Cư Kiết Hạ trụ thân tâm

Giới định huệ tu, thệ thậm thâm

Phản bổn hoàn nguyên, tri diện mục

Pháp thân vô tướng, phổ châu viên

Từ ngày Đức Phật chế An Cư

Ba tháng mỗi năm, cứ thế, ừ !

Trường Hạ tạo thành qui thất chúng

Ngày đêm sáu khắc nguyện đồng tu

Nếp sống thiền môn tỏa Đạo Vàng

Nguyện cho Đạo Pháp mãi huy hoàng

Nguyện cho muôn loại thôi đau khổ

Đồng nhiếp hồi qui, báo Phật Ân

An Cư tu tập thật nghiêm minh

Tự kiến thân tâm, độc kiến hình

Quy nhất thể, đồng chơn tự kiến

Hằng sa pháp giới nhất chi linh

Tử sinh trầm đắm xưa nay rồi

Lục đạo luân hồi chỉ thế thôi

Hãy nguyện bước lên Đường Tứ Thánh

Pháp thân vi diệu tự tô bồi

Chúng sinh triền phược lắm người ơi

Ngưỡng cửa từ bi đẹp tuyệt vời

Hãy nguyện quay về nương ánh đạo

Hoa Đàm Một đóa Mãi Xinh Tươi

Châu Viên Một Đóa Tinh Anh

Tháng7 - 2004

AnCư Kiết Hạ,

ĐứcPhật đã chế từ xưa đâu có lạ

TăngĐoàn câu hội, thất chúng đồng tu

Con đường tu, không lẽ chỉ tu mù

Tu mà không học thì làm sao tu được ?

Đường sinh tử đã mang nhiều uế trược

Nghiệp chúng sinh, vốn triền phược trầm luân

Mỗi vào ra, đày đọa biết bao lần

Không tỉnh ngộ, quay đầu, chi cho khổ !!!

An Cư Kiết Hạ,

Đức Phật đã chế ra từ độ

Chuyển pháp luân vi diệu tại Vườn Nai

Đến hôm nay, hai mươi sáu thế kỷ dặm dài

Thuyền bát nhã, tam thừa đăng bỉ ngạn

Ánh đạo huy hoàng

Muôn đời tỏa rạng

Đệ tử hàng hàng

Theo Bóng Từ Quang

Thượng cầu Phật Đạo

Hạ hóa cưu mang

Đó mới là bản hoài của ba đời mười phương Chư Phật

An Cư Kiết Hạ,

Vạn vật duy tâm

Vạn pháp quy nhất

Ta hỏi người nghe :

Một là tất cả

Tất cả là một

Thấu triệt, nhận chân, cho cùng, cho tột !

Quy nhất là một

Vậy thì, Một sẽ đi về đâu ???

Núi cao gối tựa kê đầu

Cùng ngưu hòa thể, kiếm trâu làm gì ?

Ánh trăng đã thấy, hỏi chi !

Nhìn tay, lại hỏi : đến - đi, gậy nầy !!!

Đạo mầu, không đó không đây

Pháp thân tự thể, không nầy không kia

Còn không ? Một giọt sương khuya

Còn không ? Một tiếng chuông, lìa điểm canh

AnCư Kiết Hạ trong lành

ChâuViên Một Đóa Tinh Anh, Mỉm Cười

Vô thường nhân ảnh, kê đầu đểm canh

Mườiphương thế giới ba ngàn

Đồngthanh ca ngợi Đạo Vàng thiêng liêng

Chúngsanh ba cõi mọi miền

Đồngthanh quy hướng cửa thiền tiến tu

Nguyệnlìa sinh tử mịt mù

Nguyệnxa biển khổ ngục tù trầm luân

Nguyệnvề nương Phật Pháp Thân

Nguyệnsoi đuốc tuệ sáng ngần Từ quang

PhậtThân bảo tọa Kim cang

Phậtđăng thường chiếu Đạo vàng rạng soi

Soi cho sáng tỏa muôn loài

Soi cho muôn loại tìm nơi Đào vàng

Chúng con đệ tử hai hàng

Ancư, câu hội, bảo ban, tu hành

ĐạoTrường thanh tịnh an lành

Mộtđêm Trà Đạo rồi đành chia tay

Chỉcòn có một đêm nay

Thờigian đã điểm tháng ngày trôi qua

Xagần rồi lại gần xa

Mộtđêm nay nữa, Thiền Trà thân thương

Ngàymai rồi sẽ lên đường

Mỗingười mỗi ngả về phương của mình

Nhưngkìa Đạo vị thâm tình

Keosơn Pháp Lữ, bóng hình nào quên

Trên,Ơn Phật Tổ đáp đền

Dưới,cùng dìu dắt, vượt ghềnh qua sông

Giãtừ, còn đó nhớ trông

MộtMùa Hạ nữa, vun trồng năm sau

Thanhlương Đạo lý nhiệm mầu

VôThường Nhân Ảnh, Kê Đầu Điểm Canh.

Tháng7 – 2004

TNTMặc Giang

Vào Cửa Tử, Tìm Về Cõi Chết !

Tháng 7 -2004

Vàocửa tử tôi tìm về cõi chết

Củachính tôi từ nhiều kiếp xa xưa

Cóthấy gì đâu những nét nhạt nhòa

Mờdấu tích trên đồi cây ngọn cỏ

Đitrong nghĩa trang, chợt nhìn nấm mộ

Nắpquan tài vỡ một lỗ tan hoang

Nhìnvào trong, tôi rún rẩy bàng hoàng

Mộtđầu lâu với đống xương khô vụn vỡ

Vắngngắt, lạnh tanh, cơ hồ man rợ

Lắngtai nghe không một tiếng thì thầm

Dõimắt nhìn, hun hút lặng câm

Hàicốt đó mà hồn đâu khuất bóng

Trênchiếc lá, giọt sương khuya còn đọng

Ánhnắng lên làm tan biến vô tình

Sươngsa nào còn óng ánh lung linh

Đêmxuống lạnh tôi thấy mình ướt áo

Ômmông lung suốt đêm dài diễm ảo

Ngấnsương này có phải của đêm qua

Độẩm bừng lên khẽ bảo thế à !

Tôikhông hỏi sợ sương mờ ngấn lệ

Quaygót trở về bên ngôi cổ mộ

Tấmmộ bia đã biến mất họ tên

Trêncành cây có một cánh chim khuyên

Cấttiếng gọi hồi luân, nhìn tôi đó

Tôimuốn hỏi chim đôi lời cho rõ

Chimbuồn đáp rằng việc đó không xong

Mộtkiếp này thôi chồng chất nặng hoằng

Manghai kiếp thì làm sao trọn được

Nấmmộ kia, một thời nào kiếp trước

Nắmxương tàn còn sót lại phôi phai

Tôichưa kịp buông lên tiếng thở dài

Chimvỗ cánh nhìn tôi, bay đi mất

Bướctrần gian đợi chờ nhiều cung bậc

Giãtừ nghe, nấm mộ của tôi xưa

Cuộctử sinh còn chơi mãi chưa vừa

Tôi tiếp tục hành trình trong ba cõi.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2102)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1976)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2134)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1624)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1311)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1557)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1842)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2439)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!