Tuyển tập 53

28/11/201113:14(Xem: 17952)
Tuyển tập 53

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 53

(Từ bài số 521 đến số 530)

An bình ơi,ngươi trốn mất ở đâu ! 521

Những phương trời cao rộng 522

Giải mở khối đầu, đè chi gai góc ! 523

Nở mặt, nở mũi ơi ! 524

Tiếng chuông vang vọng ngân dài 525

Xưa nay, cái thế cuộc đời 526

Ta sẽ lên ngôi ! 527

Xuân ơi, em đâu đó ! 528

Nụ cười điểm hoa 529

Mê-Giác đây rồi ! 530

An bình ơi, ngươi trốn mất ở đâu !

Tháng 11-2005

Con người, thường hay thíchbày trò tranh đấu

Con người, thường hay thíchgiỡn mặt đấu tranh

Nên đầu óc không ca ngợinhững nét đan thanh

Mà trọng vọng vẽ tô nhiều màuđen xám

Leo dốc đồi, làm sao khôngghềnh ráng

Bám cong queo, làm sao khỏiquanh co

Đã hơn thua, làm sao hết đôico

Luôn tranh chấp, an bình saoló mặt

Đường cao rộng, lại đi về ngõtắt

Lối thênh thang lại cắt xẻdọc ngang

Cùng phun ra những chất độchung tàn

Thì tình người làm sao khôngđiêu đứng

Bãi sa mạc, thời gian dày khôcứng

Bãi sình lầy, năm tháng nhuộmhôi tanh

Cỏ không còn cất đầu lên ngọntươi xanh

Cây nhũn tàn làm sao thơm hoalá

Bỡi trần gian, nên gian trầntơi tả

Bỡi phù sinh, nên phù thếtương tàn

Bỡi xám xịt, nên xịt xám tanhoang

Làm loang lở mảnh hành tinhrách nát

Đêm về, sao mờ nhòa nhạt

Ngày lên, nổ đóm ánh dương

Bao nhiêu năm, còn ê ẩm bụiđường

Hơn thua nữa, hay ngừng tayđánh động

Hỡi những trò chơi phiêu bồngthổi mộng

An bình ơi, ngươi trốn mất ởđâu !!!

**** 521 ****

Những phương trời cao rộng

Tháng 11-2005

Rác rưới, cuốn lăn theo giólều bều

Bèo bọt, cuốn trôi theo nướclêu bêu

Một nhúm nhỏ nhoi, làm saongăn thác lũ

Cánh chim bằng, vờn bay cùngmây trời vần vũ

Cánh chim hồng, vờn lượn cùngbát ngát trăng sao

Lướt sóng băng băng, đánh vútcây sào

Sông biển trùng trùng, khôngđâu ngằn mé

Cành trúc đào, vẽ chi hìnhchim sẻ

Đường thênh thang, vướng chichút cỏ hoang

Bụi phấn nào làm hoen ố vếtson

Bốn mùa chuyển mới thanh caotùng bách

Có nghĩa gì, đứng trên bờ laulách

Có nghĩa gì, bám sương khóimong manh

Sao không nhìn giữa mây trắngtrời xanh

Mà bi lụy chốn đầm lầy nướcđọng

Hổ gầm vang, thét núi rừnglồng lộng

Cá kình lao, còn nát mặt biểnkhơi

Nào sá chi màu cát bụi cuộcđời

Nhũn sao được tinh anh khôngnhiễm thể

Hỡi bào ảnh, phết sơn tranhphù thế

Hỡi con quay, xoáy trục cảnhphiêu bồng

Tỉnh hồn mê trong ngõ tốilông bông

Và bước tới những phương trờicao rộng.

**** 522 *****

Giải mở khối đầu, đè chi gai góc !

Tháng 11-2005

Hãy nhốt thử tâm tư vào hangtối

Hãy nhốt thử tâm hồn dưới vựcsâu

Hãy đóng khung, đè một khốilên đầu

Rồi cho biết, khả thi hay bấtkhả

Không nắm bắt mà vo tròn mớilạ

Vốn vô hình mà cột chặt saoxong

Nhưng nhân gian thích tróibuột vào tròng

Và bó rọ cứng đơ như gỗ đá

Chim tự bay, dù cửa lồng bịtkhóa

Cá tự bơi, dù tù túng ao hồ

Tâm vô cùng, đừng có khép hưvô

Ý vô tận, đừng có khoanh lằnmức

Ở đời, xảy ra đủ thứ chuyện,là bỡi

Nhứt cử nhứt động, đôi cochấp nhứt

Nhứt ứng nhứt xử, câu lụy hỏitra

Thì làm sao, không nghiệt ngãta bà

Và làm sao, sống an lành chođược

Bỡi trần thế, ngửa nghiêngdòng uế trược

Bỡi nhân tình, lặn hụp bếnsông mê

Bỡi tự thân, vùi trong mộnggối kê

Nên nhào lộn đảo điên, saotránh khỏi

Trong ô kín lại còn quay tămtối

Nên đối đầu, tắt nghẽn, thởkhông ra

Rồi tiếc than, oán trách, lẫnkêu ca

Và trút đổ cuộc đời sao đaukhổ

Thì ra bao duyên cớ

Xuất phát bỡi từ đâu

Phải giải mở khối đầu

Đừng đè chi gai góc !!!

***** 523 ****

Nở mặt, nở mũi ơi !

Tháng 11-2005

Mũi mà nở, phình ra, coichướng lắm

Mặt mà phồng, phúng phính,ngộ nghĩnh không

Rồi có khi bí sị, như cảnhchợ chiều đông

Mới khen chê, đã trở thànhthế ấy

Lợi danh, là một bãi phù du lầy lội

Cuộc đời, là một bãi nhiễm thể phù sinh

Trôi bồng bềnh những cặn bã nhục vinh

Và bầm dập những rong rêu thành bại

Cái chân thật biến giữa ngàn quan ải

Cái giả danh, lại phóng bổng trời xanh

Thổi cho to chiếc bong bóngmong manh

Rồi lo sợ bọt bèo sao tan vỡ

Cái thiện mỹ, chận, rào, ngayngoài ngõ

Cái tạp ô, lại mời gọi vô nhà

Thật oái oăm căn bịnh chướngtrầm kha

Đến khi chết, vẫn còn đeo xuốnghố

Rừng thăm thẳm, nên rừngnghiêng bóng núi

Dốc đèo heo, nên dốc đá cheoleo

Gió vi vu, nên gió cuốn đưavèo

Biển mù khơi, nên trùng dươngsóng vỗ

Bỡi lặn hụp bã phù du khốnkhổ

Ê ẩm rồi, người ngợm của tôiơi !

***** 524 *****

Tiếng chuông vang vọng ngân dài

Tháng 11-2005

Tiếng chuông vang vọng ngân dài

Nào ai mê ngủ, nào ai tỉnhhồn

Nắng chiều, ngả bóng hoàng hôn

Lại đêm mờ mịt sóng cồn đẩyđưa

Ước mong, theo ngọn gió lùa

Ngóng trông, theo lá bốn mùarụng rơi

Canh tàn treo đỉnh chơi vơi

Trăng khuya vàng vọt, rã rờingàn sao

Cuồng phong vùi dập ba đào

Cuồng si phẫn nộ, phóng laotuyệt tình

Đọa đày cho rã nhục vinh

Dày vò cho nát nhân tình trầnai

Thử xem, son sắt có phai

Thử xem, khí tiết kéo dài tới đâu

Nổi chìm cho thấm biển dâu

Xát xây cho thấm sắc màu tang thương

Tinh anh, còn có đường đường

Kim ngân, còn có lo lường vàng thau

Đôi co cho biết thuẫn mâu

Nhục nhằn cho biết vũng sâutư nghì

Lỡ lầm chỉ có một ly

Băng đi vạn dặm dễ gì thõngbuông

Ngân vang, đánh thức tiếng chuông

Tiếng chuông đồng vọng, tỉnhhồn cùng ai

Giật mình, gối mộng thiên thai

Bừng trong giấc ngủ mê dài đãlâu

Rụng rơi một cõi tinh sầu !

***** 525 *****

Xưa nay, cái thế cuộc đời !

Tháng 11-2005

Lỡ bước phong trần chưa dứtsạch

Trăm năm gai góc vẫn phiêulưu

Cuốn trôi lăn hun hút mịt mù

Thẹn mặt tang bồng chưa phỉchí

Đầu phóng mãi muôn nẻo về củaý

Sức lực mòn, suy kiệt muốnbuông lơi

Nói cho to, nhưng ngán ngẫmlắm rồi

Khi đóng cửa, thu mình căngác nhỏ

Thử gõ cửa, anh hùng là thếđó

Thử gõ cửa, trượng phu chúmchím cười

Chỉ mỉm cười, nhưng rất thậtcon người

Anh hùng khựng, đành buôngtay gát kiếm

Rừng sách vở, là một rừng câuchuyện

Rừng cổ kim, là một đống tànkhô

Nói với ta, thở một tiếng ôhô

Nói với người, dương dương,đâu có được

Lại cũng phủ bằng tấm mànhphương chước

Lại cũng bao bằng mảnh lướiphương phi

Nhưng thực chất, vốn biếtchẳng được gì

Khi đối diện chính mình,ngươi quá lắm

Anh hùng tận, khi anh hùng đãthấm

Trượng phu cười, đừng quáquắt người ơi

Xưa nay, cái thế cuộc đời !!!

***** 526 *****

Ta sẽ lên ngôi !

Tháng 11-2005

Ta đã thấy,

Những cụ già mà còn sa nướcmắt

Bởi phong trần thấm thíanhững niềm đau

Bởi cỗi cằn dằn vặt nát khốiđầu

Và cay đắng ngập tràn khôngchỗ chứa

Ta có nghe,

An lão rồi, đừng nghĩ suy chinữa

Hãy quẳng đi, đừng níu vóichi nhiều

Nhưng người già, là một trờiđơn độc, cô liêu

Muốn than thở, mà làm sao lêntiếng

Sức đã gởi theo con đò vĩtuyến

Lực tiêu ma theo ánh hỏa châurơi

Buông không được, nên hụthẫng chơi vơi

Trơ gốc rễ, nên tàn khô độcthọ

Bỡi khối óc, vẫn còn đầy nỗinhớ

Bỡi tâm tư, chưa cuối nẻotrời quên

Nên nhìn trời, nhìn đất, gởichênh vênh

Càng thẩm thấu quãng đườngdài gai góc

Mắt cằn sâu, như rừng chùiđỉnh dốc

Lòng tịch băng, như sông hútbiển khơi

Ôm hai tay, ê ẩm một cuộc đời

Chân bó gối, run run đi hếtnổi

Thấy thương thương, viết đôihàng nhắn gởi

Để một mai, ta cũng sẽ lên ngôi

Và ngồi kia, từ một góc khung trời

Đường đi đến, hướng về muôn vạn nẻo !

***** 527 *****

Xuân ơi, em đâu đó!

Xuân đang đến cho muôn hoa thêm sắc

Xuân đang về cho muôn nhụy thơm hương

Xuân đang đi cho hương sắc vương vương

Lòng xuân rộng cho tình xuân sâu nặng

Nụ xuân tươi lá hoa cười trong nắng

Nụ xuân nồng hoa lá động rung cây

Hương xuân bay theo gió gởi trời mây

Thềm xuân mở đượm xuân tình nhân thế

Xuân đang đến đón xuân trong nỗi nhớ

Xuân đang về đón xuân trong niềm mong

Mỗi mùa xuân hoa ướm nhụy đơm bông

Người nhân gian cái già đơm thêm tuổi

Xuân là cung bậc bốn mùa thay đổi

Nên xuân đi xuân đến vẫn còn xuân

Nhưng người đi người đến thoáng bâng khuâng

Nhất Chi Mai, em có còn đâu đó ???

******528*****

Nụ Cười Điểm Hoa

Xuân đi hoa lá rụng rơi

Xuân về hoa lá mỉm cười lá hoa

Xuân mơ êm ấm chan hòa

Xuân mộng hương sắc nhẹ xoa nhân tình

Xuân về ánh ngọc lung linh

Xuân đi mai đứng đầu đình trổbông

Xuân tàn sắc có phai không

Xuân tan hương hỡi nhẹ lồnggió bay

Tình xuân nán đợi đêm ngày

Nụ xuân còn đó hây hây ửnghồng

Tầm xuân qua những đêm đông

Đón xuân đeo đá trổ bông xuânvề

Xuân không lỗi hẹn ước thề

Xuân đi ươm sắc xuân về ươmhương

Xuân về vướng nhụy tơ vương

Xuân đi rơi rụng sắc hươngphai tàn

Nhưng xuân còn mãi nhân gian

Nụ xuân còn đó, bên đàng trổbông

Xuân đi xuân có xuân không

Xuân về xuân có chờ mong aingười

Không xuân khép mở đẹp tươi

Có xuân chúm chím nụ cườiđiểm hoa.

****529*****

Mê-Giác đây rồi !

Tháng 01-2006

Haibên núi đá lưng đồi

Người đâu lại đến tô bồi tâmhương

Bỗng trầm vang vọng pháp vương

Cùng nhau dìu dắt trên đườngvề xưa

Bến mê bờ giác ai đưa

Sông đau biển khổ ai chưatỉnh hồn

Trời chiều đổ bóng hoàng hôn

Màn đêm khép lại đã mòn tửsinh

Từ lâu che khuất tánh linh

Đắm chìm lục đạo quên mình làai

Xưa nay lặn hụp miệt mài

Đường về quê cũ dấu hài dặmbăng

Đêm dài không cả ánh trăng

Canh khuya mòn mỏi nhập nhằngngàn sao

Mộng mơ còn hỏi chiêm bao

Một chùy đập vỡ cây đào trướcsân

Tử sinh như áng phù vân

Giác mê như bóng sương ngântreo cành

Nụ cười hàm tiếu tinh anh

Nở trên môi ngọt trong lànhthơm hương

Hòa trong vi diệu pháp vương

Thong dong rảo bước trênđường ta đi.

*****530*****

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2108)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1982)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1628)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2139)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1630)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1325)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1561)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1852)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2448)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!