Tuyển tập 67

28/11/201113:14(Xem: 19237)
Tuyển tập 67

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 67

(Từ bài số 661 đến số 670)

(Ghi chú : từ 641 đến 700là toàn bộ Tỉnh, Thành nước Việt Nam)

Hà Namquê tôi 661

Nhớ về Hà Nội 662

Hà Tây quê tôi 663

Hà Tĩnh quê tôi 664

Hải Dương quê tôi 665

Hải Phòng quê tôi 666

Hòa Bình quê tôi 667

Hưng Yên quê tôi 668

Khánh Hòa quê tôi 669

Kiên Giang quê tôi 670

Hà Nam, quê tôi

(TX Phủ Lý)

Tháng3 – 2007

Aivề thăm đất Hà Nam

SôngHồng, Sông Đáy, Châu Giang nối bờ

Điqua Phủ Lý nên thơ

Viếnglàng Ninh Thái, thờ Lê Đại Hành

UngLiêm, thờ Đinh Tiên Hoàng

Hailàng quyện khói Đinh – Lê thuở nào

KiệnSơn, chân núi thì sao

BồngNga lấn thế, vua Trần dấu đây (1)

Viếngthăm Kim Bảng, chưa khuây

ChùaBà Đanh, ở chốn nầy, hay sao (2)

DuyTiên, nằm ở trên cao

BìnhLục, dưới thấp xạc xào gió bay

LýNhân, anh ở bên này

ThanhLiêm em đó, cỏ cây tươi màu

Bụimờ xơ xác bờ lau

Hà Nam tađó, biển dâu không sờn

Đávàng thử mấy sắt son

Taluôn thương nhớ, vẫn còn Hà Nam.

(1)Vào năm 1384, nước ta bị Chế Bồng Nga sang đánh, NhàTrần núng thế, phải đem châu báu giấu ở dưới chân núi Kiện Sơn này.

(2)Thật ra là Chùa Bảo Sơn, huyện Kim Bảng. Chùa tọa lạcsâu trong vùng đồi núi và thung lũng bên bờ Sông Đáy. Trong chùa có thờ tượngmột người đàn bà tên là Bà Đanh, có công gìn giữ ngôi chùa này. Xưa kia, vùngnày có nhiều thú dữ, rất ít khách vãng lai, họa hoằn một năm đôi lần nhưng phảikéo nhau thật đông mới được. Còn bình thường thì chùa Bảo Sơn vắng ngắc. Nhưngngười ta ít gọi vắng như chùa Bảo Sơn, mà thường gọi vắng như chùa Bà Đanh. Vôtình trở thành một câu tục ngữ thông dụng hơn các câu tục ngữ, tuy không biếtcó Chùa Bà Đanh không và ở đâu, chính thị có thật và ở đây rồi.

Nhớ về Hà Nội

Tháng 3 – 2007

Hà Nội, mến yêu ơi

Ngàn năm văn vật, trên nướcnon mình

Hà Nội, mến yêu ơi

Cái nôi dân tộc, kết vạn nẻođường

Giòng giống Tiên Rồng, mộtcõi quê hương

Hà Nội mến yêu, ba sáu phốphường

Vang khắp đất trời, muôn vạnyêu thương

Mặt Hồ Gươm lung linh mâytrời

Mặt Hồ Tây xanh biếc tuyệtvời

Hồ Trúc Bạch lượn màu thanhkhiết

Hồ Đống Đa gương chiếu rạngsoi

Ôi Văn Lang, tiếng nói hồnthiêng

Ôi Hùng Vương, quốc tổ Việt Nam

Ôi Thăng Long, kinh đô trời Nam

Ngàn xưa huy hoàng, ngàn saurạng rỡ

Thanh Trì, lại nhớ Thanh Xuân

Đống Đa, lại nhớ Bà Trưng

Ba Đình, băng qua Cầu Giấy

Từ Liêm, bắt mạch Tây Hồ

Anh ở Gia Lâm, tôi bờ HoànKiếm

Em đi Đông Anh, tôi về SócSơn

“Dù cho nước chảy đá mòn”

Ngàn năm văn vật, vẫn cònthênh thang

Hà Nội ơi, dấu xưa còn đó

Hà Nội ơi, ba sáu phố phường

Thủ đô non nước của mình

Thủ đô tổ quốc Việt Nam.

Hà Nội ơi, Hà Nội ơi !!!

Hà Tây, quê tôi

(TX Hà Đông, TX Sơn Tây)

Tháng 3 – 2007

Nhớ tỉnh Hà Tây thật mếnthương

Bức tranh trần thế quả khônglường

Danh lam thắng cảnh trêu nămtháng

Nữ kiệt anh hùng rạng bốnphương

Ngô Quyền, Bố Cái, nhớ Ba Vì

Núi Tản, Sông Đà, tiếc MỵNương

Mỹ Đức kỳ quan, thăm HươngTích

Hát Giang trầm mặc nhớ TrưngVương

Kìa, em chiếc áo lụa Hà Đông

Kìa, anh cốt cách ở Sơn Tây

Hoài Đức, Ứng Hòa, Phúc Thọđó

Phú Xuyên, Chương Mỹ, ThườngTín đây

Hà Tây quê tôi,

Quốc Oai, Thanh Oai vờn sắcthể

Thạch Thất, Đan Phượng, lượntứ thân

Không riêng áo lụa Hà Đông ấy

Mặc khách phong trần đãi thếnhân

Hà Tây anh đi

Hà Đông em đợi

Hà Tây đâu rồi

Áo lụa Hà Đông.

Hà Tĩnh, quê tôi

(TX Hà Tĩnh, TXHồng Lĩnh)

Tháng 3 – 2007

Đi về Hà Tĩnh, nhớ gì khônganh

Đi về Hà Tĩnh, nhớ gì khôngem

Cánh đồng muối trắng, da nắnghoen vàng

Tình sâu nghĩa nặng, biển nhớmênh mang

Nhớ Thạch Hà, nhớ về Hà Tĩnh

Nhớ Nghi Xuân, nhớ dòng SôngLam

Thương Hồng Lĩnh, thương quaCam Lộc

Thương Đức Thọ, thương quaHương Sơn

Hương Khê thương nhớ Vũ Quang

Cẩm Xuyên - Kẻ Gỗ, Kỳ Anhkhông sờn

Lại còn thương nhớ Hoành Sơn

“Hoành Sơn nhất đái”, keo sơnmuôn đời

Qua Đèo Ngang, nhớ về BàHuyện

Bà Huyện Thanh Quan, với VịnhĐèo Ngang

“Dừng chân đứng lại trời nonnước

Một mảnh tình riêng ta với ta”

Đi về Hà Tĩnh, còn nhớ không anh

Đi về Hã Tĩnh, còn nhớ không em

Đèo Ngang bên đó, Sông Lam bên nầy

Tình sâu nghĩa nặng nào khuây

Nhớ về Hã Tĩnh, đong đầy tình ta.

Hải Dương, quê tôi

(TP Hải Dương)

Tháng 3 – 2007

Quê tôi ở tỉnh Hải Dương

Có nhiều sông rạch, ruộng vườn tốt tươi

Lúa vàng, reo nắng mỉm cười

Đồn điền, đón gió mở lời hoan ca

Trồng chè, bông vải, cà phê

Ngô, khoai, đậu, sắn, và dâu nuôi tằm

Bình Giang liền với Cẩm Giàng

Kế bên Thanh Miện, Ninh Giang, Tứ Kỳ

Thanh Hà, Gia Lộc ta đi

Kim Thành, Nam Sách thầm thìbên sông

Bước qua để nhớ Kinh Môn

Ghé thăm Kiếp Bạc, gợn hồnChí Linh

Đền thờ Hưng Đạo thánh minh

Ba phen đại thắng Nguyên Môngkinh hoàng

Kiếp Bạc vách núi thành đồng

Góp phần giữ nước như sôngThái Bình

Hải Dương non nước quê mình

Nhớ bông dệt vải, nhớ tằm ươmtơ

Đi đâu cũng nhớ thương về

Hải Dương còn đó câu thề nămxưa.

Hải Phòng, quê tôi

(TP Hải Phòng, TX Đồ Sơn)

Tháng 3 – 2007

Hải Phòng phố cảng mênh mông

Nguyên Vịnh Bắc Bộ, biển đôngnơi này

Hải Phòng năm cửa sóng lay(1)

Bức tranh thủy mạc tô bày ĐồSơn

Đồ Sơn lại nhớ Sầm Sơn

Còn kia kiều diễm Hạ Longtuyệt vời

Biển đông như đã đón mời

Bước đi chạnh nhớ Vũng Tàu,Nha Trang

Trở về thành phố Hải Phòng

Thành phố kỹ nghệ, kinhthương quê mình

Mười hai quận huyện thênh thênh

Mỗi nơi một vẻ như mình vớita

Nhắc qua Cát Hải, Cát Bà

Nằm riêng ốc đảo mặn mà biểnkhơi

Hải Phòng tôi đó ai ơi

Khi ra Bắc Bộ đừng quên HảiPhòng

Bao phen chiến thắng ngoạixâm

Bạch Đằng dậy sóng, bạt hồnBắc phương

Bao phen xâm thực Tây Phương

Bắc Bộ dậy sóng tư lường hồnai

Cũng đừng ngấm nghé ngày mai!!!

(1) Sông Thái Bình chạy racửa Thái Bình. Sông Văn Úc chạy ra cửa Văn Úc. Sông Lạch Tray chạy ra cửa LạchTray. Sông Cửa Cấm chạy ra Cửa Cấm. Sông Bạch Đằng chạy ra cửa Nam Triệu.

Hòa Bình, quê tôi

(TX Hòa Bình)

Tháng 3 – 2007

Quê em ở xứ Hòa Bình

Lắng nghe em kể xứ mình chonha

Quê em rừng núi không hà

Một con sông chính, Sông Đàxinh xinh

Đổ vào hồ lớn Hòa Bình

Nước ăm ắp nước, băng mìnhchảy đi

Chảy đi còn nhắc thầm thì

Muốn tìm bóng nước, bước quaSông Hồng

Người Mường sống thật là đông

Xen lẫn người Thái sớm hômvui vầy

Người Kinh cũng kéo lên đây

Chan hòa êm ấm đong đầy tìnhca

Lạc Sơn trông vẻ thật thà

Kỳ Sơn kết nghĩa mặn mà LươngSơn

Yên Thủy, Lạc Thủy không sờn

Tân Lạc, Đà Bắc trăng vờn vensông

Mai Châu e ấp ngóng trông

Cao Phong tao nhã mến lòng Kim Bôi

Như trăng nghiêng nửa lưng đồi

Như sao nhấp nháy ngỏ lời xa xa

Hòa Bình em đó, thật mà

Có ai muốn biết, ghé qua Hòa Bình

Bờ cây khép lá lưu hình

Núi rừng bỏ ngỏ tự tình non cao

Biết đâu, xin hỏi trăng sao !!!

Hưng Yên, quê tôi

(TX HưngYên)

Tháng 3 – 2007

Hưng Yên em ở Trung Châu

Chạy từ Sông Luộc nhập lưu Sông Hồng

Hưng Yên em toàn đồng bằng

Nhiều con sông rạch ngập ngoằng đi qua

Em không nói tiếng kiêu sa

Nhất Kinh Kỳ, nhì Phố Hiến, thật là quê em

Văn Giang sánh bước Văn Lâm

Khi qua Kim Động, nhớ thầm Ân Thi

Mỹ Hào, Yên Mỹ thầm thì

Khoái Châu trăng vợn, nhớ gì đêm thâu

Hỏi nàng Tiên Lữ về đâu

Phù Cừ lên tiếng đã lâu lâu rồi

Hưng Yên em đó, ai ơi

Bên thời Hà Nội, bên thời Hà Đông

Bên thời áo lụa phơi sông

Bên thời áo gấm giữa dòng thành đô

Hưng Yên, một thoáng xa mơ

Thôi, không đi nữa, trở về Hưng Yên.

Khánh Hòa, quê tôi

(TP Nha Trang, TX Cam Ranh)

Tháng 3 – 2007

Ai có về Nha Trang

Miền thùy dương cát trắng

Giữa trời mây xanh biếc

Mênh mông rải nắng vàng

Khánh Hòa, quê tôi đó

Gom vẻ đẹp thiên nhiên

Tranh thêu, còn thiếu nét

Hoa gấm, còn thiếu duyên

Khánh Sơn, Khánh Vĩnh, Vạn Ninh

Đẹp thay Diên Khánh, vẹn tình Trường Sa

Ninh Hòa, ân nghĩa thiết tha

Cam Ranh mây nước mặn mà thùydương

Trông xa ra biển điệp trùng

Cầu Đá, Hòn Yến, gọi hồn HònTre

Nha Trang, em có nghe

Vỗ về, sông Bến Cát

Khói tỏa, hồ Đá Bàn

Sương phủ, đầm Nha Phu

Dốc đá, in hình soi sóng vỗ

Triền đồi, bóng nguyệt lộngtrùng dương

Nha Trang sơn thủy hữu tìnhđó

Tình nhớ, thương tình, vạnnhớ thương.

Kiên Giang, quê tôi

(TX Rạch Giá, TX HàTiên)

Tháng 3 – 2007

Kiên Giang quê tôi, sông nướcđôi bờ

Ai đi có nhớ, ai về có thương

Một dòng bên đục bên trong

Ai về Miệt Thứ, ai mong nhớngười

Kiên Giang quê tôi, một trời thươngnhớ

Nhớ Rạch Giá, An Minh, VĩnhThuận

Nhớ Hà Tiên, Tân Hiệp, KiênLương

Châu Thành, Hòn Đất, GiồngTrôm

An Biên qua bến nối liền GòQuao

Còn kia Phú Quốc xa xa

Hòn Nghệ, Hòn Rái, Hòn Tre,Mũi Dừa

Rạt rào sóng đẩy xa đưa

Thuyền không đợi bến chưa vừalòng ai

Hà Tiên quê tôi,

Điểm cuối Miền Nam,giáp Miên giáp Thái

Rạch Giá quê tôi,

Đền Nguyễn Trung Trực, uyhiển thánh linh

Chở che non nước của mình

Chan hòa vui sống, dân tìnhấm no

Hà Tiên ơi, thạch động nênthơ

Rạch Giá ơi, sóng bạc xa mờ

Một sông nước chảy hai bờ

Bên trong bên đục, ai chờ nhớ ai.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2108)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1981)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1628)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2139)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1628)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1324)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1558)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1851)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2444)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!