Tuyển tập 88

28/11/201113:14(Xem: 18683)
Tuyển tập 88

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 88

(Từ bài số 871 đến số 880)

01.Kết vòng tayhoa 871

02.Nếu có thể 872

03.Nếu đủ sức 873

04.Khép lại đôibờ 874

05.Đạo giáo,không nên hí luận ! 875

06.Sao lại làvăn nhân, thi sĩ ! 876

07.Xếp lại tửsinh 877

08.Nước mắt loanhquanh 878

09.Thế là hết ! 879

10.Hợp tan nàycòn nhỏ 880

Kết Vòng Tay Hoa

Tháng 10 – 2007

Kìaxem, cá lội trên đèo

Chim bay dưới nước, thuyềnchèo trên non

Kìa xem, sắt nhạt hơn son

Cong ngay hơn thẳng, méo trònhơn vuông

Ðố ai, ngậm trái bồ hòn

Mà không biết đắng, da mònthịt thau

Ðố ai, gông cũi đeo đầu

Mà không ô nhục con tàu trầnai

“Thức đêm, mới biết đêm dài

Tối tăm, mới biết lối cài dặmbăng

Lên ngàn, thử hỏi cung trăng

Cây đa, Chú Cuội, Chị Hằng,đi đâu

Rụng rơi, chín mấy trái sầu

Tang thương nát mấy biển dâu,nghiêng bờ

Khom lưng đem đổ cơ đồ

Tiền nhân ơi hỡi, đáy mồ saoyên

Sục sôi đến cả hoàng tuyền

Rung rinh đến cả hồn thiêngnăm ngàn

Nhìn trông, gạch lót trên đàng

Bắc cầu nối nhịp, bắc thangleo đèo

Bắc thừng, nối cáp, dây treo

Cá tung tăng lội, chim vèobay cao

Thuyền xưa chở một bến nào

Sông sâu biển rộng ra vàomênh mông

Vuông tròn trả lại sắt son

Trinh nguyên muôn thuở, kếtvòng tay hoa.

Nếu có thể

(Cái chữ Mẹ, có thể đổicác từ

Cha, anh, chị, em,…)

Tháng 10 – 2007

Nếu có thể, lội ngược về quákhứ

Khi mẹ tôi chưa ngả bóng vôthường

Ðể không mang những nỗi bithương

Rót vào khoảng mênh mông giálạnh

Nếu có thể, vào hoang mờ cổkính

Tìm mẹ thương, bóng dáng củangày xưa

Ðể không nhìn chiếc lá lưathưa

Cố nương níu đeo cành thu tím

Nếu có thể, lội ngược dòngsinh tử

Khi mẹ tôi chưa bước qua cửatạ từ

Ðể không nghe tiếng nói thiênthu

Rơi vào khoảng thinh khôngtrống rỗng

Nếu có thể, vén bức màn dĩvãng

Khi mẹ tôi còn lặn lội cõitrần gian

Chín trông mong rơi rụng thờigian

Bên khung cửa nhìn xa xôi đêmxuống

Nếu có thể, vào hoàng tuyềnthăm thẳm

Tìm mẹ hiền đang nằm ngủ ởđâu

Ðể được ôm vòng tay mẹ giâylâu

Mẹ ơi mẹ, đừng qua khung cửatử

Nếu có thể, mẹ ơi, nếu có thể

Con sẽ xin đánh đổi hết cuộcđời

Xin được gần bên mẹ dấu yêu

Ðể tìm lại những gì con đãmất.

Nếu đủ sức

Tháng 10 – 2007

Nếu đủ sức, tôi chận thờigian đứng lại

Xoay ngược chiều, tìm từngquá khứ đã qua

Lục trong đống tro tàn, vàđóng lại những mồ ma

Cửa sinh tử chưa có ai đáđộng

Những người thân, sơ, đangcùng tôi chung sống

Dù trường đời phải gặp baonhiêu ngả sinh ly

Nhưng không phải tử biệt, đểmãi mãi ra đi

Chân trời tím vẽ nhiều khungcòn mất

Tôi sẽ thấy đường mấy nẻo,cầu mấy nhịp, sông mấy khúc

Của những gì theo từng chặngđã qua

Mẹ tôi còn kia, ấp ủ dưới máinhà

Cha tôi còn kia, nhìn nonnghiêng bóng núi

Và còn kia, em tôi giặt áobên bờ suối

Chị của tôi, cấy lúa cạnh bờao

Anh của tôi, cày thêm nữa mấysào

Những hạt ngọc chưa nằm sâugốc rạ

Và còn kia, bờ giới tuyếnkhông vẽ đường nghiệt ngã

Ðể đất mẹ không chất chồngxương máu tiền nhân

Tất cả những ai dấn thân,phụng sự, góp phần

Nếu có, chỉ để tô thắm quêhương, dân tộc

Chứ không phải đổ vào bãisình lầy nước đọng

Ủng ruộng đồng, và bốc mùi ôuế non sông

Tạo thành những vết nhơ ônhục Lạc Hồng

Từ Văn Lang khởi đi huy hoàngrạng rỡ

Nếu đủ sức, anh và tôi phảilàm như thế

Ðể nước non này, mãi mãi làgấm vóc giang san

Ðể núi sông này, mãi mãi làđãi ngọc chạm vàng

Trang sử Việt đan thanh, nămngàn năm văn hiến

Bàn thờ Tổ Quốc, uy nghiêm hồnthiêng khói quyện

Mọi thế hệ đi qua, nhất nhấtphủ phục suy tôn

Từng dòng chảy đi qua, nhấtnhất trân trọng noi gương

Non nước Việt Nam,muôn đời rạng danh kim cổ.

Khép lại đôi bờ

Tháng 10 – 2007

Dòngsông nước chảy đôi bờ

Ai thương ai nhớ ai chờ đợiai

Sóngxô sợi ngắn sợi dài

Lênh đênh mặt nước, bèo càihoa trôi

Thuyềnai thấp thoáng xa khơi

Đêm đêm sương lạnh trăng soilững lờ

Đôibờ sóng vỗ nhấp nhô

Xa xa cát trắng mịt mờ trờimây

Bêncầu ngọn gió heo may

Bờ mi khép lại niềm tây gợnmàu

Sôngdài nước chảy về đâu

Lăn tăn hai ngả giọt châu votròn

Dấumờ phủ kín héo hon

Chìm sâu cô lữ, lối mòn ngheđau

Sôngtrăng mặt nước rầu rầu

Lang thang chiếc bóng đêmthâu lạnh lùng.

Đạo giáo, không nên hí luận !

Tháng 10 – 2007

Người ta mỉa, tu sao không ẩnvào nơi thâm sơn cùng cốc

Người ta mai, tu sao khôngngồi yên nơi cửa Phật, Thánh đường

Chuyện thế gian, cứ để chothiên hạ giương cung

Đừng vướng bận những trần laotục tữ

Tu, sao không phó mặc, kệkinh, hạ thủ

Tu, sao không nhắm mắt, thếsự thõng buông

Chuyện trần gian, cứ để chongười dương thế vẽ tuồng

Đừng cản trở, ngăn đường, gâysóng gió

Thương người mù sờ voi, mà bahoa tố khổ

Thương chúng sanh vô minh, màdạy thế, dạy đời

Sống ao tù, mà trách cứ biểnkhơi

Tâm ngục tốt, mà đốt đènthánh đức

Tu, là cứu tam đồ đọa đày vẩn đục

Tu, là độ tam thế dứt nẻo lầm mê

Sống, mà đeo hôn trầm, mang nhân ảnh ngô nghê

Chết, chật ních A Tỳ, mười tám tầng chồng chất

Tu, là cứu chúng sanh cùng khắp

Tu, là độ vạn loại an lành

Người nhân gian, vốn không hiểu ngọn ngành

Lại còn trách, tu với hành sao thế

Cứu chúng sanh, đâu phải chuyện của các ngươi mà đặt để

Cứu muôn loài, đâu phải chuyện của các ngươi mà kêu rêu

Biển trầm luân, bèo bọt nổi lều bều

Làm gian khổ bản hoài thánh nhân thánh đức

Người nhân gian không hiểu, đừng đụng vào lằn mức

Không nhớ câu :

Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe

Kiến thức của thế gian, chưa làm nổi ông nghè

Đường đạo giáo, không thể đem hí luận.

Sao lại là vănnhân, thi sĩ !

Tháng 10 –2007

Đừng thắc mắc văn nhân viết gì thế ?

Đừng thắc mắc thi sĩ viết gì kia ?

Để tư tưởng dựng thành những tấm bia

Chữ nghĩa không tồn kho, sa trường sao im tiếng

Biển lộng trùng dương

Triều dâng vỗ sóng

Gió thét từng cơn

Vang vọng núi rừng

Cũng không thiệt hại cái vô cùng

Và càn khôn vẫn mờ mờ hư ảo

Văn nhân, cứ dùng ngòi bút thiện xảo

Thi sĩ, cứ dùng chữ nghĩa vờn chơi

Cứ vắt cạn một đời

Treo phù sinh huyễn mộng

Gõ vào cửa tịch cô chốt đóng

Vén bức thềm vũ trụ hư hao

Vút cho đến cuối ngọn sào

Thành những tiếng thanh âm đột phá

Văn, tuyệt tác, chính là văn độc sáng

Sĩ, tuyệt vời, chính là sĩ độc chiêu

Đánh phủ đầu, đánh tơi tả mọi chiều

Để tư tưởng không còn phương chống đỡ

Thi sĩ, là những con người biết thở

Văn nhân, là những con người biết rung

Thở và rung đến hơi thở cuối cùng

Khi tâm can chưa phất cờ thúc thủ.

Xếp lại tử sinh

Tháng 10 –2007

Mai này, xếp lại tử sinh

Bờ rêu phủ kín bóng hình đi qua

Hoàng hôn giã biệt chiều tà

Ô hay, một kiếp ta bà còn chi

Mai này, lúc đã đến khi

Kéo thêm một chút, dễ gì, được sao

Nhanh hơn một cuộc chiêm bao

Đâu còn giấc điệp xuyến xao mộng thường

Mai này, ngọn cỏ nhả sương

Ô hay, ấm lạnh vấn vương đêm dài

Đường đi, lối cỏ hoa cài

Đường về đóng cửa, tuyền đài xác xơ

Van chi, cát bụi mịt mờ

Đầu ghềnh sóng vỗ, cuối bờ triều dâng

Mai này, gác mái trầm luân

Giã từ quán trọ dự phần một phen

Vẫytay khép lại khung rèm

Van chi mây bạc, phủ thềm phùvân

Một mai, mai một, lựa lần

Cuối đường khuất nẻo, cơ cần chi ai !!!

Nước mắt loanhquanh

Tháng 10 -2007

Giọt nước mắt rưng rưng lăn trên má

Hỏi, tại sao mà như thế, em ơi

Em nhìn tôi, nuốt ngậm ngùi, không nói

Tôi hiểu rồi, nước mắt mặn, mềm môi

Giọt nước mắt, lạ chưa, sao kỳ thế

Cứ ngỡ rằng, dễ khóc lúc còn thơ

Nhưng lớn lên, mọi lứa tuổi, vẫn tĩnh bơ

Khi đúng chỗ, chảy ngọt ngào không muốn khép

Thế mới biết, cuộc đời, trùng trùng kỳ quặc

Mỗi người là một khung trời thu hẹp

Mỗi người là một ốc đảo hoang sơ

Tự ươm mơ, tự tô vẽ, tự đày đọa đến xác xơ

Tự thấm thía và ôm vành cô lữ

Chính ta cũng không hiểu ta

Làm sao người khác hiểu

Đâu cần người ta hiểu hết

Đâu cần trách cứ chi ai

Nếu ai cũng hiểu hết rồi

Cuộc đời, đâu còn có nghĩa gì đâu

Dù sao mờ, lặng lẽ khóc đêm thâu

Dù sao Hôm, chờ sao Mai đợi sáng ???

Vầng đông hiện, và vầng dương lóe nắng

Ta vẫn che, một ngõ vắng tâm tư

Kẻo ánh nắng kia, tìm chỗ lẻn chui

Ta đâu muốn bật mí hết căn hầm bí mật

Thế, giọt nước mắt nào, em lại khóc

Khóc làm chi, cho nước mắt long lanh

Em có khóc đâu, bởi nước mắt loanh quanh

Reo rưng rức trên bảo thành riêng rẽ.

Thế là hết !!!

Tháng 10 –2007

Thế là hết, xin giã từ một chuyến

Một chuyến về, lại là một chuyến đi

Mấy mươi năm, cũng tiếp tục từ ly

Bao nhớ nhung, lại trôi về nhung nhớ

Mỗi hội ngộ, đứng trên đầu tan vỡ

Mỗi tao phùng, nằm dưới đáy hợp tan

Chưa kịp nghe tiếng vỗ của thời gian

Cánh cửa hẹp, mở khung trời khép lại

Dù níu kéo, thời gian ơi, đứng lại !

Dù kèo nài, không gian ơi, mở ra !

Dù hững hờ, cố dấu những xót xa

Hay thổ lộ mọi cung đàn tiếc nuối

Nhưng, cái nhịp thời gian, thần sầu, quỉ khốc

Vẫn lù lù xuất hiện, lặng câm

Đánh tan hoang những hố thẳm âm thầm

Đập vụn vỡ những thành trì cố thủ

Một chuyến đi, thế là hết

Một chuyến về, thế là xong

Để cho ai lại vẽ bóng chờ mong

Và cho ai lại tô màu nhân ảnh

Sương không xuống, sao nghe lòng thấm lạnh !

Đông chưa về, sao giá buốt tâm can !

Tìm xa xôi còn sót lại bên đàng

Nhét vào đống hành trang, đờinhân thế.

Hợp tan này còn nhỏ !

Tháng 10 – 2007

Đừng khóc nghe em,

cuộc đời, biết bao lần tanhợp !

Đừng khóc nghe anh,

cuộc đời, biết bao lần hợptan !

Hãy nhìn kia, dấu vết rongrêu, sắp lớp bên đàng

Giọt lệ thủy đeo vành, khôsỏi đá

Uống thuốc thời gian, quêndần nỗi nhớ

Uống thuốc nghê thường, làmbạn nỗi quên

Khung trời tím, gác trên mỏmchênh vênh

Khung trời hồng, núp dướithềm mơ ước

Trong cuộc đời, biết bao lầnnước mắt

Nước mắt nào, không thấmnhững đắng cay

Khi niềm chung, rúng động nỗiniềm tây

Vẫn đành đoạn giữa lằn ranhngăn cách

Đưa tay, vói, bên đôi bờ cánhkhép

Để một mai, còn hé mở, biếtđâu

Chứ không đến độ lạnh lùng,thăm thẳm chìm sâu

Những nụ chớm, gắn hoa mơ“Bích Câu Kỳ Ngộ”

Nhớ nghe em, hợp tan này cònnhỏ

Nhớ nghe anh, hợp tan này cònmay

Vì chưa phải là cuộc hợp tanlớn nhất trong đời

Vụn vỡ !

Rã rời !

Nhắm mắt !

Buông tay !

Và, lúc đó, không còn chi nói nữa !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2108)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1981)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1627)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2139)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1628)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1323)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1558)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1847)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2442)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!