Tuyển tập 103

28/11/201113:14(Xem: 19304)
Tuyển tập 103

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 103 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1021 đến số 1030)

[email protected]; [email protected]

01.HoaTứ Như Ý Túc 1021

02.HoaThất Giác Chi 1022

03.HoaCứu Khổ 1023

04.HoaPhước Đức 1024

05.HoaHạnh Phúc 1025

06.HoaLục Thân 1026

07.HoaTổ Tông 1027

08.HoaLuân Hồi 1028

09.HoaLục Phàm 1029

10.HoaXuất Gia 1030

Hoa Tứ Như Ý Túc

Tháng 5 – 2008

Người xưa có nói :

“Tri túc, tiện túc, đãi túc,hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn,hà thời nhàn”

Thế gian còn thế, huống chixuất thế gian

Ba nẻo sáu đường, bước vàora, như ý

Dục như ý túc, thật vô cùng tuyệt mỹ

Đủ và đúng, còn gì nữa mong cầu

Ngày có nắng, đêm đến có canhthâu

Hè oi bức, đông về sao bảo lạnh

Ý như ý túc, đường bay chim vỗ cánh

Phương trời xa, tổ ấm biết nẻovề

Ở trên cao, còn hỏi đỉnh sơnkhê

Thương biết mấy phong trầnbao cuộc lữ

Tấn như ý túc, đã từ lâu du thủ

Bởi lầm mê, không biết khổ trầmluân

Hoa trên tay, lại mong mỏi mùaxuân

Nên sáu nẻo ba đường lênh đênhmãi

Định như ý túc, vũ trụ trong hạt cải

Vẫn còn dư, nhiều chỗ trốngchưa đầy

Bởi vì không, không đến cả mảymay

Không không hữu, lấy gì mà đểcó

Tứ Như Ý Túc, treo trên đầu ngọn gió

Nhìn phướng bay, bởi gió hayphướng bay

Chùy trên tay, vỗ cái đét, imngay

Biết mặt mũi rồi, niêm hoa vitiếu.

Hoa Thất Giác Chi

Tháng 5 – 2008

Hoa Thất Giác Chi, cây bồ đềbảy nhánh

Vô lượng pháp môn, duy chỉ mộtmà thôi

Đường đi vô cùng, nhưng đếnchỉ một nơi

Muôn hướng ngàn phương, nhưngđiểm về không khác

Hoa Thất Giác Chi, bất luậncao thấp

Tùy căn cơ thích hợp để mà đi

Đừng loanh quanh lẩn quẩn chẳngra gì

Loay hoay mãi, như dậm chân mộtchỗ

Hoa Thất Giác Chi, bảy cánhhoa bừng nở

TRẠCH PHÁP, là cánh chọn lựa rõ ràng

TINH TẤN, là cánh vượt vạn đèo ngang

HỶ, vui lên đi, cỡi sóng bạc mây ngàn

KHINH AN, nhẹ ru giữa cánh bèo không sắc

NIỆM, ghi nhớ mãi, đưa ta lên bờ giác

ĐỊNH, không một giây, chìm đắm bến sông mê

XẢ, đã đến nơi, hỏi chi nữa đường về

Thất Bồ Đề Phần, hay Thất GiácChi, là thế

Xin tặng em, một bông hoa muônthuở

Xin tặng anh, một bông hoa trọnđời

Ta còn nhau, trong mọi chốn mọi nơi

Bởi vì ta, còn pháp thân bất hoại

Hoa Thất Giác Chi, nhập thế vô cấu

Hoa Thất Giác Chi, xuất thế vô cầu

Đêm tàn, trăng rụng nơi đâu

Cành hoa trước ngõ kê đầu gối trăng !

Hoa Cứu Khổ

Tháng 6 –2008

“Chúng sanh khổ, nguyền xin cứu khổ

Chúng sanh khổ, nguyền xin tự độ”

Mang tin yêu giúp ích cho đời

Mang thân thương từ ái chongười

Nơi nào thiếu vắng nụ cười

Bước đi cứu khổ cho ngườiđược vui

Nơi nào gió táp mưa vùi

Bước đi chia sẻ ngậm ngùi lầmthan

“Sao vui được khi trần giancòn khổ

Người nhân gian vui trước, ta vui sau”

Một câu thâm thúy thật sâu

Người nghe rung cảm cơ cầu tương lân

Phong trần đãi lọc phong trần

Tương ái nắng gội tương thân mưa nhuần

Đêm dài vang vọng tiếng chuông

Đá vàng cơ cảm tròn vuông vuông tròn

Cứu nhân lòng trải không sờn

Độ thế đức tỏa không mòn từ tâm

Ba mươi lại đến trăng rằm

Còn trăng mười sáu trên ngàn thanh thanh

Cuộc đời nhân ngã treo cành

Dòng đời phù phiếm bức tranh úa màu

Đi vào cửa ngõ thương đau

Dịu xoa bãi biển nương dâu bẽ bàng

Đi vào những chốn lầm than

Lắng nghe tiếng nói cơ hàntrần lao

Bông hoa cứu khổ vươn cao

Đỡ tia nắng hạn, mưa rào xótthương

Bông hoa cứu khổ bên đường

Phất phơ chiếc lá mùi sươngnặng tình.

Hoa Phước Đức

Tháng 6 – 2008

Hoa Phước Đức thơm hương lànhdiễm phúc

Cho những người trồng căn cộithiện duyên

Đức đã gieo từ thuở trướcchâu viên

Phước tiếp nối trong hiệntiền không dứt

Hoa Phước Đức thoảng hươngbay ngào ngạt

Cây sum suê chim đậu hót reo cành

Dù nắng mưa che bóng mát tươixanh

Ngọn cỏ non đỡ sương sa giótáp

Thiếu phước đức như cỗi cằnsỏi đá

Trông khô khan hạ nắng cháyđiêu tàn

Trông lạnh lùng buốt giá kéomùa đông

Nhựa khô cây chai sần da nứcnẻ

Hoa phước đức tự nhiên hươnglướt gió

Làm đơn sơ kết quả dễ tựuthành

Trải phong ba chẳng mấy lúcnhọc nhằn

Những nạn tai chẳng mấy khitan tác

Chợt nhớ ca dao ai hát

“Người trồng cây hạnh ngườichơi

Ta trồng cây phúc để đời mai sau”

Người vui nước chảy qua cầu

Ta vui đức độ đêm thâu không tàn

Người đưa khách đợi đò ngang

Ta đưa cô lữ trên đàng phù sinh

Người reo phố thị phồn vinh

Ta reo thôn vắng tự tình hồn quê

Người trông lối cũ đi về

Ta trông đường mới bốn bề đi qua

Người hong sưởi ấm mái nhà

Ta hong mưa nắng ta bà thế nhân

Bông hoa phước đức ai trồng

Cội căn gốc rễ có phần thế thôi.

Hoa Hạnh Phúc

Tháng 6 –2008

Hoa Hạnh Phúc nở trên cây hạnh phúc

Cho những người diễm phúc cõi trần gian

Hưởng an vui trong cuộc sốngnhân gian

Không đau khổ úa tàn pha sắctím

Hoa Hạnh Phúc, không tự nhiênmà có

Phải do người biết bảo bọcdựng xây

Biết thắm tô, biết vun vén,từng ngày

Câu “Nhất sân, chi hỏa năngthiêu

vạn khoảnh công đức chi sơn”,nên nhớ

Hoa Hạnh Phúc, trải thời giankhốn khó

Nhưng đánh đổ, chốc lát, thếlà xong

Còn nhanh hơn nước cuốn chảytrôi sông

Còn bèo hơn lục bình phơi sónggió

Hoa Hạnh Phúc, trăm năm, đẹpnhỉ

Biết hổ tương, biết trân quý,nâng niu

Một cũng thế, dù cho đến chínchiều

Đừng quá quắc, đèn nhà ai nấysáng

Hoa Hạnh Phúc, có khi đeoghềnh ráng

Có khi vượt sườn dốc quanh co

Sông cách ngăn, mới quí nhữngchuyến đò

Chèo đưa đẩy, con thuyền reobến nước

Hoa Hạnh Phúc nở trên câyhạnh phúc

Ai là người diễm hạnh cõitrần gian

Ai là người bất hạnh chốnnhân gian

Tự thân mình biết vun trồngtô thắm.

Hoa Lục Thân

Tháng 6 – 2008

Hoa Lục Thân nở trên câyquyến thuộc

Từ ông bà, kế đến tới mẹ cha

Từ mẹ cha, mới có anh em ta

Rồi, một đàn cháu con mai sau nữa

Thương biết mấy, nơi chôn nhau cắt rốn

Nhớ biết mấy, nơi tổ ấm một nhà

Vì trường đời, nên muôn nẻo chia xa

Nhưng ấm lạnh từng cơn tình ruột thịt

Dưới mái nhà, thuở chào đời, mở mắt

Em đã kêu tình máu mủ “u…oa”

Anh đã kêu tình cốt nhục “má…ba”

Nên đi đâu, cũng nhớ nhau khúc ruột

Dòng sông kia, có khi ròng khi siết

Từ đầu nguồn cho đến tận cuối sông

Em thấy không, vẫn nước một dòng sông

Anh biết không, vẫn một dòng tuôn chảy

Ông Bà, ngồi trên ngôi cao thờ tự

Mẹ Cha, đêm đêm xin thắp hương nguyền

Anh Em, nhiều khi trời nắng sao đêm

Mong ước sao cho con hiềncháu thảo

Hoa Lục Thân, ôi vô cùng quýbáu

Biết bao nhiêu người tứ cố vôthân

Họ thắp đuốc tìm khắp cõihồng trần

Tìm một người thân, không baogiờ có được

Thế thì anh, đừng nhìn saungó trước

Thế thì em, đừng ngại thiệt ehơn

Xin trọn lòng, miễn sao đượcvuông tròn

Hoa Lục Thân, phát tâm nguyềnbồi đắp.

Hoa Tổ Tông

Tháng 6 – 2008

Hoa Tổ Tông nở từ cây nguồncội

Làm người, ai không có tổ cótông

Gỗ đá kia, chưa hẳn ở dướiđất chui lên

Cát bụi kia, chưa hẳn ở trêntrời rớt xuống

Chim bạt gió bay về tìm tổ ấm

Lá phất phơ, còn diệp lạc quycăn

Làm con người mà quên tổ quêntông

Đánh dấu hỏi cho những ai mấtgốc

Hoa Tổ Tông, khởi cội nguồnđẹp nhất

Từ ngàn xưa thừa tiếp đến hômnay

Từ hôm nay lưu lại đến ngàymai

Xin gìn giữ, nâng niu, phụngthờ, trân quý

Ải Nam Quan, từ ngàn xa xưaấy

Mũi Cà Mau, cũng đã mấy trămnăm

Dòng Lạc Hồng ươm mộng đẹp tơtằm

Giống Rồng Tiên chuyển traobao thế hệ

Anh hát khúc ngàn đời trênnúi nhớ

Em ca lời muôn thuở bến sôngthương

Tình đồng bào, nghĩa ruộtthịt quê hương

Ngân vang mãi vạn lời ca tìnhtự

Làm người, ai không có Tôngcó Tổ

Thì em ơi, uống nước phải nhớnguồn

Thì anh ơi, thấm nhuận mảnhgiang sơn

Bao gấm vóc son vàng thêulịch sử

Hoa Tổ Tông, xin dâng lênQuốc Tổ

Cúi đầu về, xin lạy Đức HùngVương

Ôi, Mẹ Âu, Cha Lạc, đấngnghiêm đường

Xin phủ phục trước hồn thiêngsông núi.

Hoa Luân Hồi

Tháng 6 – 2008

Luân hồi mới có thăng hoa

Xuống lên qua lại kết tòathiên thư

Nếu không, chết dí một nơi

Dậm chân tại chỗ, muôn đờibiết không

Thế, sao lại sợ hồi luân

Bởi mê, nên sợ điệp trùngtrầm kha

Ba đường sáu nẻo là nhà

Không tu, nên mới ta bà thế thôi

Đã từ vô thỉ nổi trôi

Vô chung biết mấy lở bồi chờ ta

Biết tu, chỉ một sát na

Hốt nhiên có mặt trong nhà Như Lai

Luân Hồi, mang hạnh hoa cài

Vào ra sinh tử kết đài độ sanh

Luân Hồi, mang hạnh tinh anh

Ba đường sáu nẻo reo cành thùy dương

Luân Hồi, cam lộ pháp vương

Ban ân tế độ thanh lương vô cùng

Khi nào khép cửa thỉ chung

Thì ta kết thúc điệp trùng hư vô.

Hoa Lục Phàm

Tháng 6 –2008

Lục Phàm, biết nở tâm hoa

Thì không còn nữa tam đồ khổ đau

Vô minh cuốn mất bờ dâu

Đọa đày cắt đứt nhịp cầu tử sinh

Tự mình có sẵn tánh linh

Bởi không tỉnh giác, quên mình thế thôi

Trên cao, dù mấy Từng Trời

Một khi phước tận, rụng rơi phiêu trầm

Dưới kia, Địa Ngụcmấy tầng

Một khi giác ngộ, thoát vòng điêu linh

Ngạ Quỷ, ráo mán cạn tình

Bởi đeo thống hận tranh giành mà ra

Vì đâu mà có Tu La

Ma đầu biện xảo, thật thà lãng quên

Thế nào mang kiếp Súc Sinh

Hẹp hòi ích kỷ tơ tình nhỏ nhen

May mà mang kiếp Phàm Nhân

Nhờ tu năm giới được thân conngười

Lục Phàm nên nhớ, ai ơi

Còn hơn cát bụi dập vùi xưanay

Biết tu, khai ngộ hiển bày

Bản lai diện mục có ngày trổbông

Biết tu, giải tỏa sắc không

Hai bờ không có, sắc không cógì

Bởi vùi biển khổ mê si

Nên không biết được đường đilối về

Bờ giác nằm cạnh bến mê

Lục Phàm - Tứ Thánh cận kềtấc gang

Bên này, thống khổ lầm than

Bên kia, thanh thoát băngngàn vô sinh.

Hoa Xuất Gia

Tháng 6 – 2008

Hoa Xuất Gianở trên đường tứ thánh

Ngát hương lành dưới bóng cảtừ quang

Mang hương thơm thấm nhuậnánh đạo vàng

Gieo rắc khắp cõi ta bà khamnhẫn

Hoa Xuất Giatùy căn cơ kiếp trước

Còn nếu chưa, tạo duyên hợpkiếp này

Chí xuất trần cao đẹp quá,thương thay

Đường thánh đức rộng thênhthang tiến bước

Xuất Thế TụcGia, căn nhà ô trược

Đã từ lâu chìm đắm biết baolần

Tranh hư huyễn vẽ ảo ảnh phùvân

Dây ái dục buộc ràng vô sốkiếp

Xuất Phiền NãoGia, trùng trùng oan nghiệt

Cõi hồng trần tan tác bụitrần sa

Thì làm sao không thống nỗitrầm kha

Có thấy không, rùa mù trongbiển lớn

Xuất Tam GiớiGia, lên bờ bỉ ngạn

Giã từ nghe bát nạn với tamđồ

Mở tung rồi cánh cửa của hưvô

Hoa chân lý nở vô sanh phápnhẫn

Hoa Xuất Gia, vào nhà Như Lai tự tánh

Chứng pháp thân, nhập hoatạng huyền môn

Trăng rằm kia, còn mười sáutrăng tròn

Thanh thoát quá, bóng đêm dài đâu nữa.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2120)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2003)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1685)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1653)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2150)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1637)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1367)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1578)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1881)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2468)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!