Tuyển tập 84

28/11/201113:14(Xem: 18821)
Tuyển tập 84

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 84

(Từ bài số 831 đến số 840)

01.Vạn đóa hoa 831

02.Hoa Chánh Ðạo 832

03.Hoa Vô LượngTâm 833

04.Hoa Bồ Ðề Tâm834

05.Hoa Tu Tập 835

06.Hoa GiảiThoát 836

07.Hoa Vô Thườngbất biến 837

08.Hoa Không Sắc 838

09.Hoa Từ Tâm 839

10.Hành trìnhgiải thoát 840

Vạn Ðóa Hoa

Tháng 9 – 2007

Hoa Diệu Liên, em trồng đầmba cõi

Hoa Hạnh Nguyền, em gieo aosáu đường

Hoa Từ Bi, em rải trời đauthương

Hoa Bồ Ðề, em ươm đất phiềnnão

Hoa Chân Lý trổ bông bờ huyễnảo

Hoa Chân Như kết nụ bến diêmphù

Hoa Minh Châu tỏa ngọc chốnthâm u

Hoa Bất Hoại ngát đôi bờkhông sắc

Hoa Thanh Tịnh mọc trên đấtbất tịnh

Hoa Ưu Ðàm ngát tỏa nẻo vôminh

Hoa Kim Cương trổi ngọc chốnđiêu linh

Hoa Bất Thối thơm hương trờiđiên đảo

Hoa Tín Tâm, em ươm ngôi TamBảo

Hoa Tín Nguyện, em kết cõiLạc Bang

Hoa Tín Hành, em dệt khắp đạotràng

Hoa Vạn Hạnh, em xây đườnglục độ

Hoa Nguyện Từ, em lên đườngcứu khổ

Hoa Nguyện Bi, em xoa dịuthương đau

Hoa Nguyện Trí, em kết hạtminh châu

Hoa Nguyện Huệ, em rạng soipháp giới

Chúng sanh khổ, mang tâmnguyền cứu khổ

Chúng sanh đau, mang tâm nguyệnlợi tha

Một bông hoa kết nối Vạn ÐóaHoa

Hoa Bất Diệt chuyển mườiphương tam thế.

Hoa ChánhÐạo

Tháng 9 – 2007

Hoa Chánh Ðạo, thơm mùi hươngchơn thật

Khách lữ hành biết đúng hướngmà đi

Tránh phù trầm mê hoặc, dùmột ly

Sẽ lầm lạc ngàn xa hơn vạndặm

Hoa Chánh Ðạo, tỏa hương thơmtĩnh lặng

Không vẽ tô, sơn phết đủ sắcmàu

Ðạo càng tô, càng sai lệchchìm sâu

Như rùa mù còn ăn thêm bánhvẽ

Hoa Chánh Ðạo, không nươngquyền cậy thế

Không sa mù để đánh lận conđen

Có tội không, nghiệt ngã condế mèn

Núp bóng đêm mơ màng phiêulưu ký

Hoa Chánh Ðạo, chận trên đầucủa ý

Ðẩy bất chân, bất chánh, hếtđường đi

Biết nhận chân đạo lý bất tưnghì

Ðường bát chánh trổ bông HoaChánh Ðạo

Hương pháp thân uyên áo

Tỏa pháp Phật nhiệm mầu

Tu tập không vị cầu

Mới thường, lạc, ngã, tịnh

Hoa Chánh Ðạo, cao ngần LinhSơn đỉnh

Tỏa sắc hương cao cả lý chơnthường

Bồ đề tòa, điều ngự Ðấng PhápVương

Chúng sanh nguyện, kết đài vôthượng giác.

Hoa Vô LượngTâm

Tháng 9 – 2007

Hoa Vô Lượng Tâm nở trênđường lục độ

Cứu chúng sanh vô lượng sốhàm linh

Ðã từ lâu chìm khổ hải cựchình

Quên đi mất con đường về quêcũ

Hoa Vô Lượng Tâm ươm nhụyhương hội tụ

Tỏa thanh lương đi muôn hướngphân kỳ

Trải trần gian nhuần ánh đạotừ bi

Lòng nhân thế thấm mưa nguồnpháp vũ

Một sinh linh còn lầm đườnglạc lối

Hạnh độ tha còn nhủ bóng từân

Một sinh linh còn nay lựa mailần

Nguyện cứu đời còn dang taydìu dắt

Ðây là con đường tắt

Ðây là con đường dài

Pháp thượng thừa ngàn muônhướng, không hai

Tùy trình độ, căn cơ mà chỉhướng

Ðây là tánh là tướng

Ðây là nhân là duyên

Khi nhận chân được chân lý diệu huyền

Dung tất cả để trở thành quy nhất

Hoa Vô Lượng Tâm, tỏa hương nghiêm mật

Khách lữ hành hưởng đúng vị khai tâm

Quyết hành trì y như pháp thậm thâm

Sẽ hiển lộ trong ngôi nhà giải thoát.

Hoa Bồ Ðề Tâm

Tháng 9 – 2007

Hoa Bồ Ðề Tâm, nở trên phiền não

Tỏa hương lành ngào ngạt khắp mười phương

Ðưa chúng sanh về bờ bến thanh lương

Rong bốn biển du thuyền reo bát nhã

Hoa Bồ Ðề Tâm, ngàn cây xanh lá

Ðẹp tâm hoa gieo rắt ánh đạo vàng

Chiếu muôn phương ngời sáng bóng thiều quang

Khắp trần gian không còn đâu tăm tối

Hoa Bồ Ðề Tâm, nụ hoa biết nói

Ðây đạo mầu giác ngộ, Ðấng Từ Bi

Nếu biết tu, đạo lý, quả vô nghì

Ðường giải thoát, ai tu đều được chứng

Hoa Bồ Ðề Tâm, mười phương Thánh Chúng

Ðến hồng trần lục đạo kiếp phàm nhân

Nở tâm hoa, người đó sẽ dự phần

Nhập hoa tạng huyền môn vô thượng giác

Hoa Bồ Ðề Tâm, hương bay ngào ngạt

Ðuốc tuệ rạng ngời, năm sắc hào quang

Khắp chúng sanh hòa reo ánh đạo vàng

Vì nghiệp đạo, bồ đề tâm bất thoái.

Hoa Tu Tập

Tháng 9 – 2007

Hoa Tu Tập xóa tan ba nghiệp chướng

Tỏa sắc hương vượt thoát khỏi tam đồ

Rải nhụy vàng tươi thắm mảnh tàn khô

Ðeo đẳng mãi, nát tan bao cuộc lữ

Hoa Tu Tập phá tường thành hùng cứ

Ðập vỡ toang những ốc đảo lao tù

Ðánh tan tành cái bản ngã thâm u

Ðã muôn kiếp đọa đày trong ngục tối

Hoa Tu Tập nở trên đồi vời vợi

Ðổ tỵ hiềm, ích kỷ xuống vực sâu

Rải công danh, phú quý chảy qua cầu

Trổ dấu ngọc trên hành trình hoằng hóa

Hoa Tu Tập chuyển dòng đời hết khổ

Nở từ tâm, ban đức độ, tin yêu

Một người tu, kết muôn đóa diễm kiều

Vạn người tu, kết lạc bang pháp giới

Hoa Tu Tập xóa tan đi bão thổi

Xây an lành trước sóng vỗ triều dâng

Một đóa hoa, vạn thọ sẽ thơm hương

Muôn đóa hoa, ngạt ngào reo nhân thế

Hoa Tu Tập nở trong vườn giác ngộ

Mỗi nhân sinh nương ánh đạo từ bi

Khắp nhân gian cùng dẫn dắt nhau đi

Trái đất này đâu còn ta bà nữa.

Hoa Giải Thoát

Tháng 9 – 2007

Hoa Giải Thoát ngát mười phương pháp giới

Cho chúng sanh qui ngưỡng đạo từ bi

Ba cõi sáu loài biết hướng mà đi

Ðã lầm lạc, trầm luân từ vô thỉ

Hoa Giải Thoát tỏa hương chân thiện mỹ

Mọi chúng sanh trên khắp cõi trần gian

Xin chắp tay về dưới ánh đạo vàng

Ðêm tăm tối rạng soi đèn trí tuệ

Chúng sanh khổ lặn hụp trong bốn bể

Nước mắt nhiều hơn bốn biển đại dương

Ðem khổ đau vùi dập bến tang thương

Bãi nương dâu lấp điền tang hải biến

Tham sân si, bậc thầy của đạo diễn

Ðeo tam đồ, làm con rối hát ca

Thì làm sao không thống nỗi ta bà

Lại trách cứ than thầm cho duyên kiếp

Biến sinh linh thành tác nhân tội nghiệp

Biến muôn loài nô lệ những tiền khiên

Dây oán trái kết chặt sợi não phiền

Không tỉnh ngộ, muôn đời đeo đẳng mãi

Hoa Giải Thoát, em ơi vô quái ngại

Tỏa hương lành mầu nhiệm lắm, người ơi

Một bước đi, im bặt hết tăm hơi

Diệt bóng dáng luân hồi trongba cõi

Hoa Giải Thoát tỏa vô sinh vôtử

Tỏa hương lành, vi diệu tướngpháp thân

Như trăng ngàn trong vắt ánhtường vân

Dung pháp giới, không còn đâungằn mé

Trao cho nhau niềm tin yêutuyệt thế

Hương từ bi, hoa giải thoátnhiệm mầu

Sáng trong ngần ánh ngọc tỏaminh châu

Bóng từ quang soi khắp cùngđại thể.

Hoa VôThường bất biến

Tháng 9 – 2007

Hoa Vô Thường, hiển sinh dònghuyễn hóa

Tặng cuộc đời nhìn ngắm đóangân sương

Dù ra đi trên muôn hướng ngànphương

Như ánh chớp, tia pha, bọtbèo, bào ảnh

Hoa Vô Thường, một đóa hoakhông cánh

Gắn thực chơn thành muôn cánhphù vân

Mọi hiện hữu trong cuộc sốnghồng trần

Như dòng chảy trùng trùngnhân duyên khởi

Hoa Vô Thường trổ bông từ vôthỉ

Ðến vô chung vẫn kết nụ phùhoa

Vẽ chân như thật tánh kết nêntòa

Như, như huyễn giữa muôn ngànkhông sắc

Lật cánh hoa mang hình hàikhông sắc

Biến vô thường thành một đóasắc không

Bóng hình thế núi, bóng dángdòng sông

Nhìn bào ảnh, không còn sôngnúi nữa

Tự ngàn xưa, dòng huyễn sinhđã thế

Ðến ngàn sau, trổi muôn khúchợp tan

Lắng tai nghe tiếng gảy củacung đàn

Không gảy nữa, tiếng đàn đâucho biết

Lắng tai nghe trên cung bậtcòn mất

Tiếng đàn kia lại lên tiếngcung đàn

Ngân ngân vang theo nhịp khúcthời gian

Hoa Vô Thường vẫn còn đây,bất biến.

Hoa KhôngSắc

Tháng 9 – 2007

Xin tặng em một bông HoaKhông Sắc

Em mang đi trên mọi nẻotrường đời

Thấy gì không từ trong đó emơi

Mọi không sắc hiện lên màuhuyễn hóa

Ánh nhật lên vầng đông dầnsáng tỏa

Hoàng hôn về ảnh hiện kếtvầng trăng

Trùng dương kia kết một đóahải đăng

Thuyền viễn xứ, đường về theochỉ hướng

Nhìn qua sắc, một bóng hìnhcó tướng

Nhìn qua không, hình tướng tựphan duyên

Lật lại qua, hai mặt của đồngtiền

Cả hai mặt, dường như khôngphải trái

Ðồng tiền mất, cái nào làphải trái

Hỏi áng mây, ai vẽ đóa phùvân

Hỏi bụi bay, ai vẽ đóa phongtrần

Em diễm phúc mỉm cười HoaKhông Sắc

Hôm nay, em mang hình hàikhông sắc

Ngày mai, em ẩn hiện bóng sắckhông

Như càn khôn, như bọt sóng,tương đồng

Em có mặt giữa muôn ngàn hiệnhữu

Cho nên, xin tặng em một bôngHoa Không Sắc

Cho nên, xin tặng người mộtbóng dáng sắc không

Và mỉm cười trên muôn hướngngàn phương

Khi cần có, sẽ hiện hình muônthể.

Hoa Từ Tâm

Tháng 9 – 2007

Xin tặng em một bông hoa rạngrỡ

Nở trong lòng thành một đóaTừ Tâm

Thanh thiên hơn bát ngát củatrăng rằm

Tỏa hương sắc thương yêu khắpcùng nhân thế

Hoa Từ Tâm, không cần ai đặtđể

Tự nở ra từ nét đẹp tâm hồn

Hương tình thương chan chứacả tấm lòng

Bay ngào ngạt hương yêu hòađiệu sống

Hoa Từ Tâm trổ bông trên đồngcạn

Biết mỉm cười nở rộ dưới đồngsâu

Tỏa hương bi mọi ngỏ ngáchthương đau

Tỏa hương từ đến mọi nơi trầmthống

Hoa Từ Tâm, không cần cầu,bái vọng

Không ngã nhân, danh tướng,vị thân sơ

Tự xưa nay, mang sắc đẹp tinhmơ

Khắp nhân loại, đều ngợi catrân quý

Trong cuộc đời, hỏi hoa nàotuyệt mỹ

Xin trả lời, là một đóa từtâm

Có từ tâm, em mới có bi tâm

Tình nhân loại, cần tìnhthương để sống

Xin tặng em, một bông hoa chỉhướng

Xin tặng người, một bông hoađể đi

Cả trần gian, sẽ trân quýtuyệt kỳ

Hoa Từ Tâm, cứu cho đời bớtkhổ.

Hành trìnhgiải thoát

Tháng 9 – 2007

Hạt Bồ Ðề, em ươm mầm giảithoát

Giống Từ Bi, chị kết nụ tìnhthương

Anh bước đi trên muôn hướngngàn phương

Tôi dong ruổi trên con đườngvạn hạnh

Ði trong đêm, không sương sathấm lạnh

Ði giữa ngày, không nắng cháykhô khan

Vào mùa thu, không rơi rụnglá vàng

Vào mùa đông, không lạnh băngbuốt giá

Rừng hoa tạng tươi xanh ngàncây lá

Núi Tu Di, chim ca hát pháp âm

Chốn A Tỳ, hết khổ ải ngục hình

Qua ba cõi, không lằn ranh biên giới

Ðạo bồ đề, khi hợp thời, mới nói

Khi lặng im, im như pháp, mới linh

Không lăng xăng mà bấn loạn quên mình

Ðức khiêm cung mới từ nghiêm thánh thiện

Ðạo bồ đề, vượt muôn ngàn giới tuyến

Không phân chia dân tộc, quốcgia

Không cách ngăn phong tục,màu da

Ðều hòa hóa trong căn nhàPhật Pháp

Ðạo bồ đề, em ơi, luôn kếthạt

Giống từ bi, anh ơi luôn nẩymầm

Hướng cuộc đời dứt muôn nẻotrầm luân

Ði đi mãi trên hành trình giải thoát.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2112)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1988)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1682)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1630)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2140)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1631)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1328)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1574)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1852)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2448)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!