Tuyển tập 132

20/09/201214:06(Xem: 18343)
Tuyển tập 132

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 132 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1311 đến số 1320)

[email protected]

01.Trường Ca Pháp Hoa 10 (Phẩm Pháp Sư, thứ 10)

02.Trường Ca Pháp Hoa 11 (Phẩm Hiện Bảo Tháp, thứ 11)

03.Trường Ca Pháp Hoa 12 (Phẩm Đề Bà Đạt Đa, thứ 12)

04.Trường Ca Pháp Hoa 13 (Phẩm Trì, thứ 13)

05.Trường Ca Pháp Hoa 14 (Phẩm An Lạc Hạnh, thứ 14)

06.Trường Ca Pháp Hoa 15 (Phẩm Tùng Địa dõng xuất, thứ 15)

07.Trường Ca Pháp Hoa 16 (Phẩm Như Lai thọ lượng, thứ 16)

08.Trường Ca Pháp Hoa 17 (Phẩm Phân biệt Công đức, thứ 17)

09.Trường Ca Pháp Hoa 18 (Phẩm Tùy Hỷ Công đức, thứ 18)

10.Trường Ca Pháp Hoa 19 (Phẩm Pháp sư Công đức, thứ 19)

Trường Ca Pháp Hoa 10

(Phẩm Pháp Sư, thứ 10)

Pháp Sư khi nói pháp

Phải vào nhà Như Lai

Mặc chiếc áo Như Lai

Ngồi pháp tọa Như Lai

Nhà Như Lai, là đức từ bi

Áo Như Lai, là áo nhẫn nhục

Tòa Như Lai, là vô vị vô cầu

Tri kiến Phật, biển tuệ thâm sâu

Đâu phải đèn dầu, hay đom đóm nhỏ

Anh muốn có Phật tuệ

Chị muốn thấy Phật thân

Em muốn đón Phật thừa

Nhờ Pháp Hoa Hải Hội

Đỉnh Linh Sơn, diệu âm vượt ba cõi

Núi Linh Thứu, Pháp Phật vượt phương ngàn

Mỗi chúng sanh, đều là Phật sẽ thành

Bởi đều có thường chơn, chân thật tánh

Pháp Hoa, ai nói ra một tiếng

Pháp Hoa, ai lắng nghe một câu

Như dòng sông bắc nhịp cầu kiều

Đi đi khắp trường giang đại hải

Đầu ghềnh quan ải

Cuối ngõ thênh thang

Gieo rắc đạo vàng

Đài sen thơm ngát

Thần tiên cỡi hạc

Tứ Thánh đường về

Một bước Tào Khê

Hoa Nghiêm pháp giới.

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 11

(Phẩm Hiện Bảo Tháp, thứ 11)

Phật Đa Bảo, đã nhập Niết bànvô lượng kiếp

Nghe Pháp Hoa, Ngài cũng hiệnPháp thân

Bảo Tháp kia, phương tiệnnói, ân cần

Pháp thân Phật, vốn bất sanhbất diệt

Phật pháp thân, luôn thườnghằng chân thật

Thể như thế, tánh như thế,biết không

Tướng như thế, dụng như thếtương đồng

Ta ca hát trên dòng sông bấtnhị

Bên nầy sông, thuyền ai chờai đợi

Bên kia sông, bến cũ đợi conđò

Khách lên thuyền, xin cứ bướclên cho

Ta đưa khách đi về sông bếncũ

Xin đảnh lễ Đấng Cha LànhĐiều Ngự

Xin chân thành xưng tán ĐứcPháp vương

Chúng con đi trên con thuyềnthanh lương

Thuyền bát nhã, đưa người quabiển khổ

Phật Đa Bảo, nhường nửa tòapháp tọa

Cùng nhau ngồi, Đức Giáo chủThích Ca

Hai Đức Thế Tôn, chung mộtmái nhà

Vô lượng vô biên, hằng saThánh Chúng

Hiện bảo tháp, là pháp thânbất diệt

Hiện pháp tòa, là thần lựcNhư Lai

Nói pháp âm, là Pháp Phậtkhông hai

Độ độ tận chúng sanh, nhập TỳLô Tánh Hải.

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 12

(Phẩm Đề Bà Đạt Đa, thứ 12)

Đề Bà Đạt Đa, với Thích Catuy hai mà một

Thích Ca với Đề Bà Đạt Đa,tuy một mà hai

Kiếp này, có mặt trong đời

Thật ra, đã có muôn đời kiếpxưa

Nói một, chưa trọn biết chưa

Bảo hai, chưa vẹn, rằng thừađó nghe

Còn kia, Long Nữ nữa hè

Hiện ra chân thật, rằng e quáchừng

Bởi không biết thì đừng cóhỏi

Khi biết rồi, còn hỏi nữa chi

Nói sao, nghe lạ rứa hì

Biết không không biết, cái gìbiết không

Trong cái dị, có cái đồng, aibiết

Trong cái đồng, có cái dị, aihay

Nghe không tiếng vỗ bàn tay

Không còn vỗ nữa bàn tay vẫncòn

Mở ra thêm một triện son

Tặng thêm dấu ấn tròn vuông vuông tròn

Đề Bà lên núi tìm non

Thích Ca đứng đợi bên hòn Tào Khê

Đưa thêm Long Nữ trở về

Chúng sanh Phật tánh đề huềNhư Lai.

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 13

(Phẩm Trì, thứ 13)

Kiều Đàm, Dì mẫu thuở xa xưa

Khi Phật sinh ra, sao thế hè

Hoàng hậu Ma Gia đà khuấtbóng

Bà thay thế Mẹ, nuôi con thơ

Gia Du «thiếuphụ» nữa thì sao

Nguyệt lão se tơ khá vụng(về) nào

Thế tử La Hầu vừa có mặt

Đạt Đa đêm tối bỏ hoàng trào

Trần thế phiêu du đâu phảinhà

Vua Cha Tịnh Phạn lại băng hà

Phật về hầu lễ lo tang chế

Rồi Phật cũng đi chẳng xót xa

Thái tử Hầu La cũng xuất gia

Thời gian thấm thoát mộng canqua

Vô thường quán trọ còn chinữa

Xuất giá xuất gia, xuất thế à

Đàm Di phát nguyện xin đi tu

Phật chẳng nói năng chẳng ậm ừ

Thấy vậy A Nan lòng trắc ẩn

Ba lần thưa thỉnh, Phật im ru

Kiều Đàm hòa nước mắt Gia Du

Phật cảm thương như chiếc láthu

Ni giới nay cho hòa đại chúng

Đạo mầu nhiệm thể với thiênthu

Nói thêm chút nữa kẻo sanhnghi

Phật với Gia Du chẳng vết tì

Nguyện ước cùng sanh cùng tếđộ

Chứ không oan trái nợ thê nhi

Xuất gia xuất thế khó khônlường

Cắt ái từ thân, cắt tóc luôn

Cắt cả tam đồ và bát nạn

Con thuyền bát nhã thật thanhlương

Đến khi thọ ký, ngóng trônglòng

Long Nữ qua cầu, mình sẽ xong

Phật tánh Phật tâm, tri kiếnPhật

Trời xanh mây trắng mãi thongdong

Đức Phật tuyên dương nói mộtlời

Kiều Đàm, Dì mẫu của ta ơi

Gia Du, Ni trưởng kia cũng thế

Thọ ký cùng nhau ráng cứu đời

Ca hát vạn lời Đức Thích Ca

Đạo mầu chân thật, chính là nhà

Đường về đã biết còn tay chỉ

Ni giới hành trì đẹp thế a.

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 14

(Phẩm An Lạc Hạnh, thứ 14)

Người tu, giới luật tinhnghiêm

Trần sa biến mất, não phiềntiêu tan

Hiểu thông sự lý rõ ràng

Trùng trùng duyên khởi trênđàng ta đi

Thượng hoằng Phật Đạo vô nghì

Hạ hoằng pháp giới từ bi độđời

“Nơi nào cần chúng ta đến

Nơi nào gọi chúng ta đi

Không quản gian nguy

Không màng khó nhọc”

Dù phải trải đến muôn ngàngian khổ

Dù hát câu băng vạn lý quađèo

Đi qua tận cuối xóm nghèo

Đi về tận chốn vùng sâu mưarừng

Đi qua thôn dã ruộng đồng

Đi về vùng thấp mặn nồng phènchua

Không vì thành thị gió lùa

Bèo tan mấy độ, bọt xua mấythời

Đầm lầy nước đọng lở bồi

Sen vàng từ đó đâm chồi trổbông

Bùn theo nước đổ trôi sông

Gần bùn mà chẳng chút trôngmùi bùn

Nơi nào cần chúng ta đến

Nơi nào gọi chúng ta đi

Đó là đạo huyền vi

Đó là đời phụng sự

Không ngã nhân bỉ thử

Bình đẳng tánh Như Lai

Hoa sen kết liên đài

Bảo Thành Vô Thượng Giác.

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 15

(Phẩm Tùng Địa Dõng Xuất, thứ 15)

Kinh Pháp Hoa, là vua của cáckinh

Lý Pháp Hoa, là vua của cácPháp

Nên hằng hà sa số Chư Bồ Tát

Khắp mười phương vân tập xinhộ trì

Đức Như Lai, vốn vô lượng từbi

Thiện nam tử, các ông lo chirứa

Cõi Ta Bà, ba ngàn thế giớitùng địa

Đất nứt ra, Chư Bồ Tát hóa thân

Kéo nhau trùng trùng, điệpđiệp thênh thang

Dùng Phật Nhãn, không làm saokể xiết

Vô Sư Trí, Vô Sư Trí, diễmtuyệt

Hữu Sư Trí, Hữu Sư Trí, kẹtrồi

Chư Bồ Tát từ phương xa

Không sao thốt nên lời

Chư Bồ Tát cõi Ta Bà

Ấn tâm, ấn tâm địa

Bảo rằng có, kiếm một ngườikhông có

Bảo rằng không, pháp giới vốnrỗng không

«Nhìn xem bóng nguyệtdòng sông

Nào hay có có không không làgì»

Nhìn xem vũ trụ li ti

Nhét trong hạt cải, chưa vì là sao

Nhìn xem vũ trụ thấp cao

Chân lông chui tọt, thế nào mà chi

Lành thay Ta Bà Tùng Địa

Lành thay Bồ Tát dũng xuất

Pháp Hoa, diệu pháp bậc nhất

Pháp Hoa, diệu pháp vô nghì

Vô chung vô thỉ mất đi

Nụ hoa hàm tiếu từ bi hiển bày

Hoa Đàm một đóa trên tay

Thong dong tự tại tháng ngày tiêu dao

Cao hơn núi cả Diệu Cao

A Tỳ đâu thấp, ai nào biết chưa?

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 16

(Phẩm Như Lai Thọ Lượng, thứ 16)

Như Lai Thọ Lượng không cùng

Vô thỉ biến mất, vô chung vẫncòn

Như Lai Thọ Lượng càn khôn

Bao trùm vũ trụ chưa lờn hằngsa

Số nhân, số cộng thua xa

Lũy thừa, cấp số những làthấm sâu

Như Lai Thọ Lượng nhiệm mầu

Ba ngàn thế giới trên đầuchân lông

Như Lai Thọ Lượng vô cùng

Lông rùa sừng thỏ nhét trongmộng đào

Vượt qua đối đãi chiêm bao

Kìa xem trước mặt cây đào trổbông

Vượt qua vĩ tuyến chắn đường

Xuyên qua kinh tuyến chơn thườngtrinh nguyên

Vốn không có một con thuyền

Vào ra bốn biển con thuyềntinh anh

Kìa xem chiếc lá lìa cành

Lá non non lá, cây xanh xanh rừng

Kìa xem những cánh đồng vàng

Mạ non non mạ, lúa vàng vàng ươm

Như Lai Thọ Lượng khôn lường

Như Lai Thọ Lượng khôn lường Như Lai.

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 17

(Phẩm Phân Biệt Công Đức, thứ 17)

Này A Dật Đa, hãy nghe ta nói

Người trì Kinh Pháp Hoa côngđức vô lường

Là pháp vô lậu, trùm khắpmười phương

Còn pháp hữu lậu, vào ra bacõi

Ví có Trưởng giả, đem bạcvàng châu báu

Ví có đại gia, đem hiến cảcủa tiền

Công đức kia, chỉ hưởng đượcnhơn thiên

Không thể sánh, người nhậpTri kiến Phật

Kinh Pháp Hoa, lại là Kinhbậc nhất

Trì Kinh Pháp Hoa, là trì huệmạng Như Lai

Thông quá khứ, xuyên hiệntại, suốt tương lai

Đèn giải thoát soi mườiphương thế giới

Người trì Kinh Pháp Hoa, côngđức bậc nhất

Phật Pháp Thân mầu nhiệm,không giảm không tăng

Không lớn không nhỏ, khôngđục không trong

Không những gì của trần gianso sánh được

Người trì Kinh Pháp Hoa, côngđức tuyệt thế

Là kiến lập đạo tràng ba cõisáu đường

Là pháp âm bất tuyệt trămhướng ngàn phương

Hạt giống Bồ Đề lưu truyềnkhông chấm dứt

Núi Tu Di, cao nhất trong các núi

Kinh Pháp Hoa, vi diệu nhất trong các kinh

Không cần bóng, cũng đã thấy được hình

Không cần gương, chiếu rạng ngời chơn thể

Chư Thiên nghe, trong lòngvui không tả

Đem hoa trời rải cúng khắptrần gian

Đem nhạc trời hòa điệu khắpba ngàn

Xin cúng dường Thế Tôn VôThượng Giác

Bảy chúng đệ tử, hết rồi mùahạ

Không mùa thu, cũng chẳng cómùa đông

Sống Lạc Bang, cần chi nữaMùa Xuân

Tâm thánh thoát an bình ViDiệu Pháp.

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 18

(Phẩm Tùy Hỷ Công Đức, thứ 18)

Phẩm Tùy hỷ Công Đức

Thật thù thắng không lường

Pháp Hoa Diệu Pháp Vương

Bất thuyết, bất khả thuyết

Phẩm Tùy Hỷ siêu tuyệt

Thật bất khả tư nghì

Một niệm hỷ, tùy nghi

Bao trùm lên tất cả

Người nghe lần thứ nhất

Đến người thứ năm mươi

Cho đến vạn mười mươi

Công đức kia vẫn thế

Xanh non mầm lá mạ

Vàng ươm cánh đồng vàng

Thanh thoát ánh trăng ngàn

Trăng thanh trăng mười sáu

Không còn kia bờ giậu

Không còn nọ hàng rào

Lay động cả trăng sao

Rung ngân hà xao xuyến

Anh, tùy hỷ một tiếng

Chị, tùy hỷ một lời

Em, nhoẻn miệng mỉm cười

Gắn Pháp Hoa hàm tiếu

Em, người em nhỏ xíu

Chị, người chị lớn khôn

Anh, ngựa lý chân bon

Tôi, hát ca đồng nội

Đều nhờ ơn Pháp gội

Đều tắm pháp mưa nhuần

Nhẹ như tiếng chuông ngân

Rong thuyền du Diệu Pháp.

Tháng 11 – 2009

Trường Ca Pháp Hoa 19

(Phẩm Pháp Sư Công Đức, thứ 19)

Này, Thường Tinh Tấn Bồ Tát,hãy lắng nghe

Nay, nhân duyên hội đủ, tanói thật nè

Nói hôm nay, sẽ không thêmmột lần nói nữa

Các chúng đệ tử con ơi, nghecho rõ

Nghe, để rồi thọ trì, giảnggiải thâm sâu

Và truyền lưu đến tận ngànsau

Không suy suyển, không dễduôi, mai một

Các con hãy thọ trì chonghiêm mật

Nói, nghe, giảng dạy, truyềntụng Pháp Hoa

Còn hơn xây đến chín đợt phùđồ

Bởi lục căn, tinh thông xuyênpháp giới

Mắt thanh tịnh, thấy những gìkhông thể thấy

Tai thanh tịnh, nghe những gìkhông thể nghe

Mũi thanh tịnh, ngửi những gìgì không thể ngửi

Miệng thanh tịnh, nói một lờirúng động thiên thu

Thân thanh tịnh, ba ngàn thếgiới trống rỗng

Ý thanh tịnh, hiểu rõ vạnpháp nhân duyên

Trì Pháp Hoa, sẽ không cầnphi thuyền

Xuyên vũ trụ, trong sát nahơi thở

Khi đã gọi, là Pháp Sư CôngĐức

Bởi thâm sâu uyên áo KinhPháp Hoa

Như Sen vàng, đỏ, trắng,xanh, kết đại Liên Tòa

Tam Thế Phật hiện pháp thânthường trụ

Gom pháp giới, vo tròn trongmột chữ

Gom vũ trụ, nhẹ hững trên bàntay

Các con ơi, cần chi nữa banngày

Vì không còn hoàng hôn và đêmtối.

Tháng 11 – 2009

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2136)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2036)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1698)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1670)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2163)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1647)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1398)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1585)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1921)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2482)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!