Tuyển tập 144

07/03/201312:14(Xem: 18673)
Tuyển tập 144

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 144

(Từ bài số 1431 đến số 1440)

[email protected]

01.Nhờ Hội VuLan

02.Hoa Hồngmuôn thuở

03.Cánh Hoathiên thu

04.Ước vọng VuLan

05.Vin CànhHoa Trắng

06.Hiếu HạnhPhật Giáo

07.Hoa TrắngThù Ân

08.Theo chân ĐứcPhật

09.Tịch diệu chơnthường

10.Huyền nhiệmĐạo Mầu

Nhờ Hội Vu Lan

Mỗi độ Vu Lan nhớ Mẹ hiền

Nhớ thương một mái ấm đoàn viên

Không sao có được từ khi ấy

Uống cạn biết bao nhiêu nỗi niềm

Mỗi độ Vu Lan bỗng nhớ nhà

Ôi chao nhớ quá nhũn lòng ta

Nhũn mềm như bún đời phiêu lữ

Quán trọ trần gian có đậm đà

Mỗi độ Vu Lan bỗng nhớ quê

Bao năm xa xứ vẫn chưa về

Chuông chùa vang vọng khi còn bé

Mấy chục năm trường tôi vẫn nghe

Nghe, để biết rằng Mùa Hiếu Hạnh

Cái Mùa Báo Hiếu của thiêng liêng

Một khi đã mất thì vô vọng

Hoa Trắng, trắng cành, trắng vĩnh miên

Nghe, để biết rằng Mùa Thắng Hội

Cái Mùa cứu độ mọi âm linh

Tôi xin kính cẩn thành tâm nhất

Trong đó có chung Cha Mẹ mình

Nhớ xưa, chính Đức Mục KiềnLiên

Đắc đạo chân thân thật diệuhuyền

Vận dụng thần thông không cứunổi

Còn tôi phước mỏng, tội vôbiên

Chân thành đảnh lễ Đức Từ Bi

Phật Pháp nhiệm mầu, xinchứng tri

Cứu tế hàm linh và tất cả

Mẹ Cha thoát khỏi mọi A Tỳ

Nguyện cầu quy hướng Hội VuLan

Hiếu Hạnh hòa theo Ánh ĐạoVàng

Sống trọn vẹn con hiền cháuthảo

Từ bi thấm nhuận khắp nhângian

Nguyện cầu quy hướng Đạo BồĐề

Đày ải lâu rồi đừng ngủ mê

Biển khổ quay đầu là bỉ ngạn

Đường xưa lối cũ dắt nhau về

Nương nhờ từ Pháp Hội Vu Lan

Pháp cổ trầm hùng đã vọngvang

Trên thấu thiên đường, dướiđịa ngục

Chúng sanh thức tỉnh mọi nguynàn

Thầm cảm thâm ân Đức Phụ Từ

Đàn con lạc lõng lại dễ duôi

Lang thang lặn hụp trong bacõi

Đức Phật Từ Bi, mỉm miệngcười.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Hoa Hồng muôn thuở

Hai tay ôm ấp Hoa Hồng

Xin dâng cho Mẹ ấm nồng nghĩaân

Còn Mẹ, diễm phúc vô ngần

Thiên Đường chẳng muốn, trầngian chẳng màng

Hoa Hồng đỏ thắm con mang

Tình thương của Mẹ chứa channhiệm mầu

Trả đời tất cả minh châu

Chỉ cần bên Mẹ, gục đầu ấpyêu

Nhìn Mẹ, không cần nói nhiều

Mà sao trời đất yêu kiều Mẹơi

Kìa trông ánh mắt Mẹ tôi

Ngàn sao lấp lánh, trăng soithiên hà

Nhìn Mẹ bằng thịt bằng da

Kim ngân ẩn hiện, châu phađong đầy

Con ôm diễm phúc trong tay

Để không vụt khỏi có ngàychia xa

Đừng có ngày ấy Mẹ nha

Dù ai đổi cả Ta Bà cũng không

Đừng có ngày ấy nghe hông

Dù ai đổi cả Tiên bồng chẳngcam

Mẹ còn, hơn cõi Thiên Đàng

Huống chi cái cảnh trần giansá gì

Cuộc đời sung sướng quá đi

Tôi xin tất cả cũng vì Mẹ yêu

Mẹ yêu, cần nói chi nhiều

Nhìn Mẹ sẽ biết Mẹ yêu là gì

Mẹ yêu, cần nói nhiều chi

Ôm hai tay Mẹ, biết gì MẹThương

Tôi xin đổi cả vô thường

Chỉ xin giữ lại Song Đường màthôi

Tôi xin đổi cả đất trời

Chỉ xin giữ lại Mẹ tôi vôcùng

Hai tay nâng đóa Hoa Hồng

Hoa Hồng muôn thuở ấm lòng MẹThương.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Cánh Hoa thiên thu

Con xin nâng đóa Hoa Hồng

Dâng lên cho Mẹ ấm lòng mẫuthân

Mẹ là cao cả từ ân

Cho con vững bước phong trầnnhân gian

Mẹ là cao quý muôn ngàn

Cho con thước ngọc leo thangvào đời

Hoa Hồng một đóa tuyệt vời

Dâng lên cho Mẹ những lời Mẹ thương

« Mẹ là hoa, Mẹ là hương

Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm mầu »

Mẹ là vị ngọt nếp xôi

Vị thanh hoa bưởi, vị bồi hoa cau

Cho con từ thuở ban đầu

Để con vững lái con tàu nghĩaân

Hoa Hồng dâng tặng Mẫu thân

Cuộc đời còn Mẹ phước phầnnào hơn

Mẹ là dấu ngọc điểm son

Cho con châu thể tâm hồn trinh nguyên

Mẹ là mầu nhiệm tay tiên

Cho con trọn vẹn bình yên anlành

Hoa Hồng một đóa tinh anh

Xin dâng lên Mẹ lòng thànhcháu con

Cuộc đời chẳng có gì hơn

Bằng hình bóng Mẹ vẫn còntrần gian

Con xin đánh đổi bạc vàng

Con xin đánh đổi cả ngànthiên thu

Để cho còn Mẹ, dẫu dù

Trời long đất lở mây mù bủagiăng

Tình Mẹ không thể lượng cân

Càn khôn vũ trụ phù vân sá gì

Lòng Mẹ mà nhớ li ti

Hư vô trùm khắp khắc ghi chưađầy

Nhân Mùa Hiếu Hạnh về đây

Xin dâng lên Mẹ, Hoa nàythiên thu.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Ước Vọng Vu Lan

Mỗi Mùa Thắng Hội Vu Lan

Ai ai cũng cảm bàng hoàng tâm tư

Một năm man mác còn dư

Đến Mùa Thắng Hội thêm nhưthế này

Phải rồi Tháng Bảy mưa bay

Gió se se lạnh nỗi này tình kia

Mưa sa nhỏ giọt chia lìa

Công ơn Cha Mẹ hiện về giăng giăng

Hòa theo Tháng Bảy Mùa Trăng

Là Mùa Hiếu Hạnh nặng oằn thâm sâu

Ra bờ Ái Tử đầu cầu

Lăn tăn gợn sóng vũng nâu ru hời

Võng đưa kẽo kẹt à ơi

Cả hình bóng Mẹ một đời hiện ra

Vọng nghe trên ải sơn hà

Chim kêu quốc quốc gia giacanh trường

Cấu thành hình bóng quê hương

Có tình Phụ Tử vương vương cơđồ

Kệ kinh trầm bỗng Nam Mô

Lung linh nghĩa địa cửa mồtối om

Kìa Cha kìa Mẹ chúng con

Kìa anh kìa chị lon ton hiện về

Chờ Mùa Hiếu Hạnh nằm nghe

Rụng rơi trái chín não nề tấm son

Chùn sâu thẩm thấu tâm hồn

Động lên trí não lòng cồn ruột đau

Thương Mẹ thì Mẹ còn đâu

Thương Cha mấy lớp cỏ khâu xanh rì

Anh em mỗi kẻ phân ly

Ngày xa tháng vắng nói chi họ hàng

Tình quê một nỗi mênh mang

Tình non nghĩa nước lại càng lao lung

Nhện giăng quán trọ đóng khung

Ngẫm riêng mới thấy não nùng nghĩa ân

Công ơn sinh dưỡng Song Thân

Công ơn non nước ngàn cânngập lòng

Hiếu kia đền đáp sao xong

Hạnh kia bù lấp sao mong chocùng

Nương Mùa Hiếu Hạnh bao dung

Con hiền cháu thảo trĩu chùnglòng son

Chân thành thắp nén tâm hương

Dâng Mùa Hiếu Hạnh nhớ thươngtôn thờ

Chắp tay niệm tiếng Nam Mô

Dâng Mùa Hiếu Hạnh đến giờlinh thiêng

Chứng tri con thảo cháu hiền

Dù cho muôn một đáp đền nghĩaân

Trung nguyên tháng bảy hằngnăm

Là Mùa Thắng Hội Vu Lan nhiệm mầu

Dù ai ở tận nơi đâu

Đến Mùa Báo Hiếu mau mau tựu về

Đàn tràng mở Hội đề huề

Cho tròn Hiếu Hạnh nguyện thề Vu Lan.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Vin Cành Hoa Trắng

Nhìnai đó, đang cài bông hoa trắng

Tôibiết rồi, anh trắng cả thiên thu

Cònchị và em, trắng cả mịt mù

ChaMẹ mất rồi, còn gì mà nói

CàiHoa Trắng, là bầu trời khép lại

Làkhông gian đóng khung cửa yêu thương

Làthời gian gởi vĩnh viễn vô thường

ChaMẹ mất rồi, là mất tất cả

CàiHoa Trắng, màu xanh mờ lá mạ

Màuúa vàng, lúa chín khóc ruộng nương

Màuthu tím, cuốn lá rụng vương vương

Màucủa những ai không còn Cha Mẹ

CàiHoa Trắng, nhiều khi ta giật mình khe khẽ

Nằmmơ gì mà lệ đẫm đêm qua

Giọtlệ buồn hay giọt lệ châu pha

Gốiđã trũng biết bao lần thương Cha nhớ Mẹ

CàiHoa Trắng, ta ra đầu cửa bể

HỏiBiển Đông sao sóng vỗ mù sương

Tiếngsóng kia không phải tiếng trùng dương

Màlà tiếng của vô cùng nhớ Mẹ

CàiHoa Trắng, ta lên đầu quan ải

HỏiTrường Sơn, núi Thái cao đến đâu

Ngóngược lên chót vót cuối đỉnh đầu

Côngđức Cha vẫn nhìn chưa thấy hết

Chứkhông những chỉ đồng cao ruộng thấp

Chứkhông những chỉ manh áo chén cơm

Vùngđất khô khan trâu kéo cõi còm

Lúamạ hao gầy cày lên sỏi đá

Chứkhông những chỉ nhà tranh gốc rạ

Máiquê nghèo khốn khó đãi nhiêu khê

Chongười dân tôi sống nỗi ê chề

Thiếutrước hụt sau hai mùa mưa nắng

Lạicòn phải kinh qua bao thời chinh chiến

Khóilửa tơi bời dày xéo quê hương

Chongười dân tôi nát ruột đoạn trường

Đổnước mắt dập vùi trong sự sống

Mỗibước chân đi ta mang hình ảnh Mẹ

Mỗibước chân đi, ta mang vóc dáng Cha

Trongthâm tâm luân lưu huyết thống đậm đà

Trongtình tự chứa chan tình Dân tộc

Chứkhông có nghĩa dành riêng con trẻ

KhôngCha không Mẹ, mới gọi mồ côi

Dùmình già cả, chết tới nơi rồi

Nhưngnghĩ đến Tông Đường, bỗng thấy đời lạc lõng

Áocài Hoa Trắng

Trắngmột cành hoa

Thứctrắng đêm qua

Nằmru gối mộng

ÔiMùa Hiếu Hạnh

Khépcửa đơn côi

Trờiđất rụng rơi

Ngânhà ngưng đọng

Thờigian nín thở

Khônggian lặng thinh

Conđứng một mình

Ômrêu Hiếu Hạnh

Chakhông lên tiếng

Mẹcũng xa mờ

Conđứng trơ vơ

Vincành Hoa Trắng.

Tháng6 – 2010

TNTMặc Giang

Hiếu Hạnh Phật Giáo

Hiếuđạo thường tình trong thế gian

Mongsao cha mẹ được bình an

Dướihòa trên thuận và êm ấm

Đủmặc đủ ăn sống nhẹ nhàng

Hiếuđạo thường tình của thế nhân

Mongsao cha mẹ sống dư phần

Giàusang phú quý nhiều duyên phước

Để lại đời sau cho cháu con

Nhân tâm hiếu đạo của con người

Hạnh phúc, sang giàu, đẹp tốt tươi

Sung túc, dư thừa, và thọ hưởng

Phì gia, vinh thế, phải hơn đời

Mẹ Cha đắc thọ sống miên trường

Con cháu đầy đàn cùng vấn vương

Tráo đấu, lường đong, đãi phú quý

Hiền lương, thiện ác, ít cân lường

Suốt đời tận tụy kiếp nhân sinh

Địa vị, quyền uy với lợi danh

Tranhđoạt, gian tham và cố thủ

Thờigian đâu nữa nói hư vinh

Mấychốc thoi đưa đã yếu già

Đólà chưa kể bịnh tình đa

Nghĩatrang đã lắm mồ hoang lạnh

Còn lấn chen nhau, cãi, khóc, la

Phật rằng, như thế mới thường tình

Lục đạo, tam đồ lụy chúng sinh

Nước mắt nhiều hơn bốn biển lớn

Lộnnhào trong bóng dáng vô minh

Phậtrằng, ta tạm mấy lời khen

Cháuthảo con hiền khá đáp đền

Đãhết cuộc đời bên quán trọ

Nhàxưa không biết cho nên quên

ChưThiên tuổi thọ thật không lường

Thụhưởng dư thừa rớt vãi vương

Phướccạn, đức khô, còn đọa xuống

Huốngchi nhân thế lắm tai ương

ĐạoHiếu cao siêu, Phật tỏ bày

Lắngnghe cho kỹ, kể từ nay

Hànhtrì cẩn mật và truyền lại

Kimcổ dung thông không đổi thay

ĐạoHiếu Thế Tôn thì khác nhiều

Sốngthời tu tập, chết tiêu diêu

Không sa tro bụi căn nhà lửa

Hát khúc vô sanh đỉnh nguyên siêu

Đạo Hiếu Như Lai, Phật dạy rằng

Quá thời Cha Mẹ được siêu thăng

Sống thời làm phước bồi tâm đức

Tam thế nhàn cư mới vĩnh hằng

Đạo Hiếu của ta vô thượng thừa

Ba đường sáu nẻo cứ ra vô

Chúng sanh tất cả đều con một

Đưa đến Niết Bàn, khá biết chưa

Đó là Hiếu Hạnh tuyệt trần gian

Thánh đức từ bi của Đạo Vàng

Vạn loại sinh linh đều tế độ

Liênhoa chín phẩm tọa an ban.

Tháng6 – 2010

TNTMặc Giang

Hoa Trắng Thù Ân

BôngHoa Trắng đang cài trên chiếc áo

Mắtrưng rưng và lệ thắm mềm môi

Lặngnhìn thôi và không nói một lời

Saokỳ lạ hỡi người trong nhân thế

HoaMàu Trắng, là màu gì như thế

Embiết rồi, nói chi nữa thêm đau

Chịbiết rồi, nói chi nữa thêm sầu

Anhbiết rồi, nói chi nữa, ân hận

HoaMàu Trắng, là màu của cam phận

Đeomột lần, là gắn cả thiên thu

Mang một lần, là gắn cả mịt mù

Thầm cầu nguyện thiết tha Mùa Hiếu Hạnh

Hoa Màu Trắng, là màu của câm nín

Không còn Cha một tiếng để mà kêu

Không còn Mẹ để nũng nịu kèo nhèo

Đổi cả trần gian cũng không bao giờ tìm được

Hoa Màu Trắng, là màu của bất hạnh

Không còn Cha, để núp bóng Song Đường

Không còn Mẹ, để tắm gội yêu thương

Đổi cả bạc vàng cũng không bao giờ mua được

Hoa Màu Trắng, là màu của vĩnh biệt

Màu tạ từ, màu vĩnh viễn, màu thiên thu

Anh, chị, và em, sẽ không có nụ cười

Khi nhìn người ta cài Hoa Hồng Trên Áo

Hoa Màu Trắng, chia sẻ cơn áo não

Chắp tay cầu Mùa Thắng Hội Vu Lan

CửaA Tỳ, hãy rộng mở thênh thang

Đểcon hiền cháu thảo đền ơn trong muôn một

HoaMàu Trắng, diễn tả cho cùng tột

Chữnghĩa của thế gian, cho cạn hết ngôn từ

CôngĐức Sinh Thành, vẫn chỗ thiếu chỗ dư

Chonước mắt cứ chảy, cho hoa cài trên áo

HoaMàu Trắng, cho tôi xin khép lại

MùaBáo Hiếu về, Thắng Hội Vu Lan

Nguyệncầu sinh linh vạn loại siêu thăng

Trongđó có Cha Mẹ, và cửu huyền Thất Tổ

Hoặclục thân quyến thuộc, những ai quá cố

Đếnchiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, thập loại cô hồn

Haybởi thiên tai, nạn tai, sơn hà hải địa oan vong

Cũngđược nương nhờ Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh

HoaMàu Trắng, cho tôi xin được gắn

Gắnmột lần, chứ không dám nữa đâu

Bởitừ nay, và mãi mãi về sau

Anhchị và em, hãy tự gắn, chứ không cần ai gắn nữa

Kểtừ đó, ta về hoang đảo nhỏ

Khépkhung trời đóng cửa tiếng Mẹ Cha

Mỗimột năm, Mùa Báo Hiếu đi qua

Talại gắn thêm một lần Hoa Trắng

Kểtừ đó, ta về căn quán trọ

Củacuộc đời nhiễm thể kiếp phù sinh

Nguyệnpháp giới không còn Tam đồ, Lục đạo điêu linh

Đểnước mắt của con người, của tình dữ vô tình

Biếnthành nước Cam Lồ thanh lương giải thoát

Đó,là ý nghĩa siêu tuyệt Vu Lan Thắng Hội cao nhất

Đó,là ý nghĩa nêu gương Hiếu Hạnh Mục Kiền Liên

Baonhiêu tầng địa ngục còn giải cứu, chứ đừng nói hoàng tuyền

Và,ta sẽ sung sướng mỉm cười

MàuHoa Trắng là màu Thù Ân cao cả.

Tháng6 – 2010

TNTMặc Giang

Theo chân Đức Phật

Ôinhớ làm sao thuở Phật tiền

Yvàng rợp sắc trong Nhà Thiền

TăngNi đệ tử đồng câu hội

KiếtHạ An Cư pháp bảo viên

Batháng An Cư trụ một nơi

Giớitrường đã mở đâu cần mời

TăngNi tự động xin tìm đến

Trưởngtử Như Lai tự biết thôi

Thúcliễm thân tâm rèn giới đức

Traudồi tánh thể luyện chơn kinh

NguyệnBáo Phật ân gìn huệ mạng

Truyềnlưu thế thế độ mê tình

Nhậpthế, thật ra xuất thế thời

Conthuyền Bát Nhã đã ra khơi

Châu du bốn biển trong trần thế

Cứu độ sinh linh, vớt vạn loài

Xuất nhập phi thường chuyển hóa duyên

Mau mau khách lữ bước lên thuyền

Xa rời biển khổ trầm luân mãi

Bờ Giác đây rồi ngự diệu liên

HoaSen thơm ngát tỏa phương đài

Hànhgiả du phương khách vãng lai

Mặtmũi xưa nay đâu diện mục

Minh châu rực sáng tựa ban mai

An Cư Kiết Hạ luyện châu thân

Giới đức tinh nghiêm tánh thể chân

Đã đến nhà rồi đừng hỏi nữa

Hư không đom đóm tựa phù vân

Lôngrùa sừng thỏ chẳng can chi

Lìangữ lìa ngôn nắm ý hì

Bảnsở không xa rời tự tánh

Tâm nhưkhai mở lý huyền vi

Chuyệnxưa gió động phướng tơi bời

Tứchúng nhìn đi ai có lời

Phướngđộng hay cho rằng gió động

Chẳngvì phướng gió bởi tâm thôi

An Cưlà thế mới Cư An

Lạcđạo cư trần vốn Lạc Bang

Lụcđộ bản hoài tùy thế nhập

Thậtra xuất thế bất thời khan

Trưởngtử Như Lai rõ ý này

Barừng giáo lý nắm trên tay

Phậttrao tâm ấn từ đây vậy

Tổ Tổtruyền thừa chẳng đổi thay

Cóxưa mới có đến ngày nay

Naygiữ mai gìn chẳng đổi thay

Thếthế thời thời nhưng bất biến

Truyềnlưu quá khứ tận tương lai.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Tịch diệu chơnthường

An CưKiết Hạ giới trường

TăngNi tứ chúng muôn phương tựu về

Bảoban sách tấn vỗ về

Bướclên bờ giác, bến mê xa rời

Đèntâm đã mở khai rồi

Đuốctuệ thắp sáng thời thời dõi soi

Ra đivì đạo cứu đời

Ra đivì đạo cứu người trầm luân

Lụcđộ vạn hạnh dấn thân

Chúngsanh khổ hải ân cần thiết thi

Thânsơ bất luận làm chi

Ngườicon của Đạo Từ Bi nhiệm mầu

Nơinào cần gọi ở đâu

Châuthành đồng nội xa xôi không màng

Nơinào cần gọi lên đàng

Khókhăn chẳng ngại gian nan chẳng sờn

Bởinhờ Kiết Hạ điểm son

An Cưsở ngộ thường chơn hiển bày

Giớichuyên, đó chính là Thầy

Diệnmục, đó chính mặt mày xưa nay

Đãcầm bửu bối trên tay

Bảochâu như ý tháng ngày tiêu dao

Lợitha, phát nguyện đi nào

NhưLai áo mặc đi vào trần gian

Đâuđâu cũng nhuận Đạo Vàng

Đâuđâu cũng thấm lời ngàn pháp vương

Conthuyền Bát Nhã thanh lương

Nhậplưu Tứ Thánh lên đường độ sanh

Đềnơn Phật Tổ Cha Lành

Chúngcon phát nguyện chân thành khắc ghi

Vìđời, nhủ Đức Từ Bi

Vìđạo, phụng hiến ra đi vô cùng.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Huyền nhiệm ĐạoMầu

Chớ hỏi ngày mai ta ở đâu

Hôm nay chính thị chẳng tìm cầu

Có nhân có quả xưa nay vậy

Quá khứ tương lai đó Thoại Đầu

Chớ hỏi ngày mai như thế nào

Trước sân đã nở một cành đào

Tới nhà còn hỏi đường chi nữa

Chiếc gậy trên tay nện mấy hèo

Bảo châu như ý cầm trên tay

Tựtại thong dong theo tháng ngày

Vàochợ thõng tay buông tất cả

Ruộngđâu vướng bận hỡi trâu cày

Mấtngưu nên hớt hãi tìm ngưu

Ngưumất vòng tròn chẳng vết lưu

Tịchlắng châu viên hoàn tánh thể

Ngưucòn ngưu mất chẳng cần ngưu

Hoànnguyên Bản sở tọa phương đài

Gánhvác nhưng không để dính vai

Hạnhnguyện cưu mang không ngã chấp

SenVàng hàm tiếu diệu liên khai

Đạotuyệt siêu nhiên mới Đạo Vàng

ChaLành một thuở đã An Ban

Ngườicon Đức Phật nên Thủ Ý

PhàmThánh đồng cư tịnh độ nhàn

Sốngđời phụng sự thoát trầm mê

Cứuđộ chúng sanh mau trở về

Lạclối lầm đường chi thống nỗi

NhàXưa đích thị Đạo Bồ Đề

Bồ ĐềLan Nhã Đạo Tràng đây

Tứchúng đồng đăng câu hội này

BáoPhật đền ơn vi diệu pháp

Vìđời phụng hiến, ôi lành thay

Phậtân cao cả sâu dày

Chúngcon phát nguyện từ nay lưu truyền

Ra đikhắp chốn mọi miền

SenVàng hiến tặng diệu liên cho đời

Đạomầu huyền nhiệm ai ơi…

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2101)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1976)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2133)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1623)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1311)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1557)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1842)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2438)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!