Tuyển tập 21

28/11/201113:14(Xem: 18967)
Tuyển tập 21

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 21

(Từ bài số 201 đến số 210)

[email protected]

01 Hư vô, Một cõi riêng mình ! 201

02 Ngươi là ai, đó nhĩ ! 202

03 Thú rừng cứ mãi đi hoang ! 203

04 Hôm qua Em đi Lễ Chùa (thơnhạc) 204

05 Mai sau, dù mất hay còn ! 205

06 Tiếng vọng ngục tù 206

07 Đường lên viễn xứ 207

08 Nhớ lại ngày qua 208

09 Tôi đã thoát trong đường tơ kẽtóc ! 209

10 Biết mặt mũi ngươi rồi ! 210

Hư Vô, Một Cõi Riêng Mình !

Tháng 12-2004

Tôi nghe một cõi tâm tư

Rung lên tiếng vọng xa rồi thờigian

Tôinghe một cõi âm vang

Rung lên cung điệu bên đàng chưapha

Mộtthời dĩ vãng đi qua

Mờ mờ ẩn hiện nhường xa hóa gần

Phongtrần mấy độ thương thân

Tang thương mấy độ cũngngần ấy thôi

Khi cao cao vút lưng đồi

Khi sâu sâu thẳm lở bồisương sa

Khi xao xuyến tận ngân hà

Khi tàn tạ bóng bóng tàtà dương

Chưatan giấc mộng nghê thường

Chưa vơi biển động trùng dươnggợn hồn

Đưatay nắm bắt càn khôn

Thu mình góc nhỏ tựa hòn đảo xa

Lắng nghe một cõi ta bà

Ba ngàn thế giới chưa tà đầusương

Lắngnghe giấc mộng bình thường

Ba sinh mòn mỏi chưa vương đăngtrình

Mập mờ chiếc bóng lunglinh

Hư vô một cõi riêng mình,thế a !!!

Ngươi Là Ai Đó Nhỉ !

Tháng 12-2004

Ngươi là ai đã từ vô lượng kiếp

Đeo theo ta, từng kiếp đẳng đeo hòai

Dù ta thế nào hay thật nhỏ nhoi

Đã trang trải qua nhiều thân cát bụi

Băng đồi dốc ta trèo lên đỉnh núi

Vượt tầng không ta về với muôn ngàn

Nương bọt bèo ta về với mênh mang

Nhặt cát đá ta vẽ hình vô tướng

Chụp ảo giác ta chận đầu huyễn tượng

Tung bụi mờ ta phủ dấu rong rêu

Bặt thinh âm ta về với cô liêu

Ngươi vẫn lộ nguyên hình biến hiện

Mở cửa hư vô

Ngân hà xao xuyến

Đóng nắp càn khôn

Nghẽn lối trăng sao

Ta bung tay ngươi đã vút ngọn sào

Đập cho vỡ hai đầu cây tíchtrượng

Một, chấm hết, để không còn chân tướng

Hai, phủ đầu, cho vần vũ lăn quay

Ngươi vẫn cùng ta trong mọi mảy may

Nghe ta hỏi, ngươi là ai đó nhĩ !

Cất tiếng hát ngân vang ngànthiên lý

Mở lời ca rung động cả thiên thu

Ta im bặt, ngươi biến mất cái vù

Ta lộ diện, ngươi xuất đầu, ngạonghễ !!!

Thú Rừng cứ mãi đi hoang !

Tháng 12-2004

Sao biết được khi ngày mai chưa nắng

Ngóng sao mờ xô đẩy vỡ bóng đêm

Cửa âm u là một trời câm lặng

Khi tan hoang còn lắm những gập ghềnh

Sao biết được khi ngày mai chưa tới

Đã hẳn chưa, còn luống những đêm dài

Cuối lằn mức, buổi giao thời chới với

Con đường nào dẫn đến lối thiên thai

Đứng núi nầy thế thường trông núinọ

Sóng trường giang ao ước mộng hảihồ

Có nghĩa gì khi trời nghiêng bóngđổ

Trơ cội cành xác lá cũng tàn khô

Sao biết được con đường đi chưa tới

Vẽ chi nhiều ngõ ngách những dọc ngang

Mộng với thực lệch đôi đàng dịu vợi

Như trăng sao thổn thức nuốt mây ngàn

Có đi đêm mới thấy sương thấm lạnh

Có lên đèo mới biết vạn sơn khê

Có muôn trùng mới nghe chim mỏi cánh

Có tang thương mới thấu những ê chề

Chưa vào tròng đâu biết gì lẩn quẩn

Bước vào tròng mới thấy lộn vòng quanh

Chưa khuấy động nên chìm sâu cặn bẩn

Khuấy động rồi dòng nước hết trong xanh

Đừng xây mộng trên đồi cao ảotưởng

Đừng ôm mơ ru giấc ngủ kinh hoàng

Trơ mắt ếch vẽ khung trời totướng

Nên thú rừng cứ mãi mãi đi hoang.

Hôm qua Em đi lễ chùa

Thơ Nhạc * Tháng 12-2004

Hôm qua em đi lễ chùa

Dọc đường rơi rụng hơn thua

Thanh không vô cùng thanh sắc

Áo lam em mặc bốn mùa

Khói hương mờ tỏa hương trầm

Chắp tay em nguyện lâm râm

Mắt mơ nhìn lên Đức Phật

Đài sen nở cánh thì thầm

Điện thờ huyền diệu lung linh

Trầm tư em nguyện riêng mình

Tiếng chuông hòa theo tiếng mõ

Nammô Đức Phật cầu kinh

Hôm qua em đi lễ chùa

Phất phơ tam nghiệp gió lùa

Ngập ngừng tam vô ngưỡng cửa

Đưa em về lại nhà xưa

Vườn chùa nở hoa ba cánh

Hương trầm nở sắc ba hương

Vườn tâm nở hoa tám cạnh

Chơn như nở nụ bốn đường

Áo lam bốn mùa em mặc

Đạo mầu từ đó em mang

Thanh hương đi về thanh sắc

Đạo mầu còn đó vang vang.

Mai Sau, Dù Có Mất Còn

Tháng 12-2004

Tôi từ cất bước ra đi

Tôi không lưu lại cái gì cho tôi

Rađi một nét tinh khôi

Đến nay cũng thế chẳng bồi chẳngthuyên

Maikia về với diễm huyền

Tôi xin lưu giữ trinhnguyên trở về

Đườngđời trải vạn sơn khê

Khi đeo vách gió khi kè vực sâu

Tang thương cho trắng máiđầu

Biển dâu cho bạt sắc màutrần gian

Khổ đau cho thấm cơ hàn

Nhục vinh cho nhuộm bứcmàn thế nhân

Bồng bềnh tán tụ phù vân

Nổi trôi đày đọa phong trần xác xơ

Rađi từ bấy đến giờ

Có mong chi vẹn có mơ chi toàn

Mộtmình thu ốc đảo hoang

Đưa tay thử nắm có còn gì không

Trốngkhông nhẹ tựa lông hồng

Lặng yên như cõi trời không đi về

Tôikhông giữ mộng trong mê

Tôi không hẹn núi gởi thề cùngnon

Mai sau, dù có mất còn.

Tiếng Vọng Ngục Tù

Tháng 12-2004

Bóng tối chìm khe,

Ngưỡng cửa ngục tù

Nào ai có nghe

Tiếng kêu xiềng xích

Ngày còn không có

Hỏi chi cô tịch

Trời đất nào khép cửangục âm u

“Nhứt nhựt tại tù, tại ngoạithiên thu”

Lao lý hỡi, tiếng hò đưa lao lý

Tội vô tội, tội tình chi, lao lý

Lý hò đưa lao lý, lý lao tình

Chốn ngục tù như một cõi âm linh

Sống hết cựa, ê mình, nhưng khóchết

Ai có chết, và ai khôngcó chết

Tôi chết đi, ai ở chốnlao tù

Bên ngoài kia, giànhgiựt, đá lăn cù

Chỗ tôi ở, một trời, aidám động

Khung cửa sắt, đỡ tangbồng lương đống

Bốn vách tường, khépngang dọc hùng anh

Trong với ngoài, cùng vũtrụ vờn quanh

Có khác chăng một chiếcvòng kềm tỏa

Cửa ngục lương tâm

Cửa lòng ai khóa

Tôi ngồi đây, ai có khóa được tôi

Tội tù tù tội, cả một đời tôi

Ai dám mở và ai không dám mở???

Đường Lên Viễn Xứ

(Nhớ lại ngày qua)

Tháng 12-2004

Tôi đã đi rồi, đường lên viễn xứ!

Ngày tôi đi không thể nói đượcđâu

Khi tôi đi như nước chảy qua cầu

Biết đi về đâu, làm sao mà nói

Ngày tôi đi, trong đêm mờ tăm tối

Cứ bước đi, đâu biết đến phươngnào

Một khi đi là đã phóng theo lao

Đành chấp nhận những gì khôngchấp nhận

Trước mặt, một khung trời bất tận

Sau lưng, cả dĩ vãng dần xa

Tôi bước đi như một kẻ không nhà

Đường không dấu, biết đâu là địnhhướng

Dù có nghĩ, nhưng chỉ làtưởng tượng

Dù có mơ, nhưng chỉ mộngmà thôi

Kẻ độc hành, ôm độc vọngđơn côi

Đánh dấu hỏi, gởi phươngtrời vô định

Nếu còn sống thì ngày mai sẽ tính

Nếu chết đi như giấc ngủ riêngmình

Cát bụi nào rồi cũng trả lunglinh

Chỉ nuối tiếc một lần vương cátbụi

Đường viễn xứ chưa chấm thànhđiểm cuối

Nên tôi đi, cũng đã được đến nơi

Tay trắng bàn tay

Làm lại cuộc đời

Viết từ số không

Vẽ ngày hy vọng.

Nhớ Những Ngày Qua

(Viết cho những ai được và không được nhưmình)

Tháng 12-2004

Thật diễm phúc vì tôi chưa cóchết

Nên hôm nay tôi mới viết cho nghe

Đời phiêu du như giấc mộng thậthè

Nếu nhìn lại, nghe rợn người sởnốc

Cõi trần gian bao conđường hiểm hóc

Mỗi nhân sinh đều độc lộriêng mình

Đã đi qua mà quay lại thất kinh

Bước chỉ tới, chứ lùi đâu đượcnhĩ !

Đời tuy ngắn nhưng đườngdài vạn lý

Khổ không nhiều nhưngcộng lại phong ba

Kể cho nhau nghe, sao hết, ối chà!

Con đường đi trải bao nhiêu gaigốc

Cả dĩ vãng, biết đâu làmdấu mốc

Đã qua rồi, xin trả lạithời gian

Có nhớ chăng như nhữngtiếng âm vang

Đong cay đắng, đổ đầytrang kỷ niệm

Có thanh trong, mớithương trời màu tím

Có sơ cơ, mới quí nhữngchân tình

Có hàn vi, mới biết kẻthương mình

Chấm điểm son trên bứctranh phù thế

Đâu nói chi, và chẳng cần kể lể

Tôi giữ gìn một cõi của riêng tôi

Đời có ra sao rồi cũng được thôi

Cho nghĩa thú một đờitôi, ý vị.

Tôi đã thoát trong đường tơ kẽtóc !

Tháng 12-2004

Tôi đã thoát trong đường tơ kẽtóc

Nếu không may thì có sống đượcđâu

Bao trận đã qua, nhớ mãi trongđầu

Còn sống được, nhờ nhiều lầnthoát chết

Chết thấy dễ nhưng mà không dễchết

Sống tĩnh bơ nhưng sống khó vôcùng

Khi tử thần chưa lên tiếng cáochung

Sống còn khó huống chi là cáichết

Vậy mà nói đã nhiều lần thoátchết

Không phải đâu, cái chết ghé thămthôi

Một thoáng đi qua, là biến mấtrồi

Thì sự sống vững vàng hơn bànthạch

Nhịp sống chết theo từng âm tíchtắc

Nhưng đứt lìa là một khoảng thậtxa

Đừng dễ duôi tìm đến cõi tha ma

Khi tử thần đóng khung chưa mởcửa

Sống và chết còn giở hơi kèn cựa

Còn tranh giành còn ngả giá chưaxong

Còn cù cưa thì thiên hạ đừng hòng

Chứ đừng bảo là đường tơ kẽ tóc

Nói thật đó chứ tôi không nói dóc

Tôi muốn dùng đường tơ kẽ tóc màchơi

Của những khi, kinh hồn bạt víatrong đời

Nhớ xảy ra đã nhiều lần thật rùngrợn

Nghĩ thì sợ nhưng tôi đâu có ớn

Nên tôi mong tái diễn lại xem sao

Để nhìn trông những hư thực thếnào

Nhưng mỏng mảnh như đường tơ kẽtóc.

Biết Mặt Mũi Ngươi Rồi

Tháng 12-2004

Lật tâm tư để phơi trầnchân tướng

Ẩn ở đâu, ngươi hãy hiệnnguyên hình

Đừng giở những trò váováo vênh vênh

Đóng lớp vỏ bề ngoài chethiên hạ

Tâm địa ngươi thật ra đâu có lạ

Nhưng tinh khôn ngươi đóng kịchtài tình

Nếu lột trần ai ai cũng thất kinh

Những quỉ kế của nhà ngươi giỏithiệt

Ai hay biết, ai ngườikhông hay biết

Nên mới có câu : mắtthánh vải thưa

Tri tâm mà bất biết nóisao vừa

Khốn khổ cho đời mò kimđáy biển

Quá thủ thuật, ngươi đã nhiều lãoluyện

Trông vóc dáng ngươi, mặt đá màydày

Ngươi vẫn dửng dưng và sống phâyphây

Trước mắt nhà ngươi, ngươi đâubiết sợ

Tòa án lương tâm đã từ muôn thuở

Ngươi lừa ai chứ đâu thể dối đượcmình

Khi cúi đầu phủ phục trước tánhlinh

Ngươi mới rõ những gì ngươi quáquắt

Vốn biết ngươi, một con người kỳquặt

Để xem ngươi tự tung tự tác tớiđâu

Ánh sáng lên rồi, bóngtối chìm sâu

Vậy từ nay, ngươi đừng bày thêm nữa !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2517)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2038)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1700)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1673)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2172)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1650)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1403)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1587)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1935)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2486)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!