Tuyển tập 117

28/11/201113:14(Xem: 17656)
Tuyển tập 117

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài Số 117 - thơMặc Giang

(Từ bàisố 1161đến số 1170)

[email protected]; [email protected]

01. Cóbao giờ em hỏi ? 1161

02. Đừngquên có Mẹ trong đời 1162

03. Tìm Mẹ không lời 1163

04. Tặngphẩm Mẹ cho đời 1164

05. TìmMẹ đêm mơ 1165

06. Đóahoa đạo đức 1166

07. Tráingọt tình thương 1167

08. Bónghình cóc khô ! 1168

09. Lệđá đơm bong 1169

10. Chưaviết đã thành thơ 1170

Có bao giờ em hỏi ?

Khi nhìn lên đầu Cha

Có bao giờ em hỏi

Sao tóc Cha trắng hếu

Khi nhìn vào mắt Mẹ

Có bao giờ em hỏi

Sao mắt Mẹ quá sâu

Qua bao sông, em biết mấy câycầu

Qua bao đường, em biết bao ngõngách

Khi nhìn vầng trán Cha

Em hình dung đỉnh núi

Khi ôm vòng tay Mẹ

Em mường tượng biển khơi

Cõi trần ai đập giũa cả một đời

Triều sóng bạc và núi rừng sươngtrắng

Khi sờ đôi chân Cha

Em thấy gì chai cứng

Khi sờ hai má Mẹ

Em thấy gì nhăn nheo

Chốn ba sinh, bao đồi thẳm dốcđèo

Cát đá còn xát xây, huống gìthân thể

Một đời Cha như thế

Một đời Mẹ như thế

Để làm gì, em có biết khôngem

Công Cha, ngàn đời, không thểquên

Nghĩa Mẹ, ngàn đời, luôn ghinhớ

Chữ Hiếu kia, em không làmsao trả nổi

Chữ Ân kia, em không làm saođáp đền

Cân tiểu ly, cũng không thể lượngphân

Xin nhắc em, một đôi lời, emnhé

Ngồi bên Cha, em ân cần khẽ nói

Cha có biết rằng, con thươngCha lắm không

Ngồi bên Mẹ, em mân mê, khẽ hỏi

Mẹ có biết rằng, con thương Mẹlắm không

Không những nói “Công Cha nhưnúi Thái Sơn”

Mà em nói, công Cha hơn muônngàn đỉnh núi

Không những nói “Nghĩa Mẹ nhưnước trong nguồn chảy ra”

Mà em nói, nghĩa Mẹ hơn muônngàn sông nước bao la

Bài hát nào, cũng kết thúc câuca

Bài Cha Mẹ, vẫn còn vang mãimãi.

Tháng 10 – 2008

Đừng quên có Mẹ trong đời

Mẹ là tuyệt diệu tay tiên

Nâng niu cho em khôn lớn

Dù cho ngọc ngà châu báu

Đâu giàu hơn mẹ nghe em

Mẹ là một cõi tình thương

Chứa chan cho em sức sống

Dù cho đất trời cao rộng

Đâu bằng tình mẹ nghe em

Mẹ là nếp một mía lau

Ấm nồng nhà tranh bếp lửa

Dù cho ngô đồng hong lúa

Mạ non thoang thoảng hươngcau

Mẹ là biển rộng sông sâu

Rạt rào mênh mông nước chảy

Dù cho hư vô không đáy

Lòng Mẹ đầy ắp vô cùng

Mẹ là núi cả non cao

Ngàn mây thênh thang lộng gió

Trăng sao khi mờ khi tỏ

Lòng Mẹ sáng tỏa vô ngần

Hỏi trời, trời cao bao lớn

Hỏi đất, đất rộng tới đâu

Đem chứa, không đầy mắt Mẹ

Đem so, tim Mẹ chưa tràn

Nhớ nghe, em đừng đánh mất

Đừng quên có Mẹ trong đời

Lỡ một ngày kia qua khỏi

Em còn gì nữa em ơi.

Tháng 10 – 2008

Tìm Mẹ, không lời !

Thì thầm hai tiếng Mẹ ơi

Bao nhiêu năm đã mồ côi lạnhlùng

Thái Bình đâu nữa biển đông

Mỗi khi nhớ Mẹ nghẽn lòng xótxa

Kỷ canh đâu nữa trăng ngà

Đêm sâu thấm lạnh sương phacanh trường

Tìm trong hai tiếng Mẹ thương

Bóng hình nhòa nhạt khói hươngphai mờ

Muốn nghe hai tiếng ầu ơ

Ươm trang tuổi ngọc ấu thơ đầuđời

Muốn nghe tiếng hát ru hời

Ôm vòng tay Mẹ không lời thởthan

Hỏi đâu nhất cõi trần gian

Đáp rằng có Mẹ, Thiên Đàng làđây

Hỏi đâu Cực Lạc phương tây

Đáp rằng có Mẹ, đong đầy tháihư

Ước mong chi nhất bây chừ

Đáp rằng gặp Mẹ là ừ ngay thôi

Thế thì leo vút đỉnh trời

Lao vào tận đáy A Tỳ dõi soi

Mẹ đâu, mẹ hỡi, mẹ ơi

Con đi tìm Mẹ, không lời vọngvang !

Tháng 10 – 2008

Tặng phẩm Mẹ cho đời

Tặng phẩm Mẹ trong cuộc đời lớnnhất

Cõi phiêu bồng ta chẳng ngạigió sương

Ta chỉ cần nghe tiếng nói Mẹthương

Tiếng của con tim không baogiờ tư lự

Mẹ là bầu trời thanh thiên diệuvợi

Mẹ là trăng sao vằng vặc mâyngàn

Đốt đuốc tìm và đổi cả trầngian

Không có gì sánh được bằng từmẫu

Mẹ là cung đàn không cần hòatấu

Mẹ là bản nhạc không hát vẫnhay

Dù vầng dương dập tắt cả banngày

Còn có Mẹ thì đêm đen vẫn sáng

Nước có khô, biển trùng dươngcó cạn

Núi có mòn, đèo gió có tiêu sơ

Dù mênh mông có khép cửa hư vô

Còn có Mẹ, ta vẫn còn tất cả

Không có Mẹ, là bầu trời sụp đổ

Không có Mẹ, là vũ trụ ngửanghiêng

Nên Mẹ ơi, vô hậu khoáng tiền

Con đổi cả thiên thu xin Mẹ sống

Chỉ cần Mẹ, đời anh không trốngrỗng

Chỉ cần Mẹ, đời chị biết tơ vương

Chỉ cần Mẹ, đời em biết yêuthương

Tặng phẩm Mẹ trên trần gian lớnnhất.

Tháng 10 – 2008

Tìm mẹ đêm mơ

Bên cầu Ái Tử từ ly

Kể từ thuở ấy mẹ đi không về

Sông dài nước chảy lê thê

Bước chân lững thững ven đê lạnhlùng

Bao nhiêu năm, mẹ chờ con mònmỏi

Bấy nhiêu năm, con nhớ mẹ vôvàn

Mỗi chiều tàn, chim về tổ bayngang

Con nhìn mãi cuối phương trờixa tít

Cánh chim bay, chở tình quê mấthút

Ánh tà dương khuất núi kéo hoànghôn

Con lặng tìm vào góc nhỏ côthôn

Hình bóng mẹ có khi mờ khi tỏ

Tóc mẹ trắng nơi quê nghèo khốnkhó

Thân già nua còm cõi đội giósương

Thế mà đầy ắp một biển tìnhthương

Tình tự rạt rào cao hơn đỉnhnúi

Nước trên nguồn, chảy về xuôicứ chảy

Dù sông sâu cạn kiệt sức contàu

Mắt mẹ còn cô đọng giọt mưangâu

Nhỏ những giọt cuối cùng bờsinh tử

Con kêu tiếng mẹ, trên đườngphiêu lữ

Mẹ đã đi rồi, mất cả đời con

Dù cho núi kéo lên non

Non đi xuống biển, sóng cồn xa đưa

Dù cho nắng đổ thành mưa

Mưa rơi hết nước, nước chưa về nguồn

Dù cho tròn kéo thành vuông

Vuông chín mươi độ, kéo luôn không tròn

Bên cầu Ái Tử héo hon

Nước reo tê tỉ nghe hồn thêm đau

Con đi tìm mẹ ở đâu

Nghĩa trang khói lạnh thiên thu sương mờ

Con đi tìm mẹ đêm mơ

Cầm đôi tay mẹ nắm bờ hư vô.

Tháng 10 –2008

Đóa hoa đạo đức

Đóa hoa đạo đức là hoa gì

Tìm khắp trần gian chẳng thấychi

Tìm khắp chợ hoa, đều chẳng có

Chưa từng nghe nói đó hoa chi

Đóa hoa đạo đức là hoa chi

Ai biết, làm ơn chỉ giúp đi

Ai cũng lắc đầu, nghe lạ quá

Xưa nay chẳng biết đó hoa gì

Đạo đức đơm hoa, mới tuyệt kỳ

Mọc từ sân hận với mê si

Ươm phân phiền não, tưới ô uế

Mà kết thành hoa mới lạ hì

Này này lẳng lặng lắng tai nghe

Lục dục thất tình thoát biển mê

Sen nở lìa bùn sao kiếm được

Là hoa đạo đức, khó chi hè

Đóa hoa đạo đức nở từ tâm

Thánh thiện nguồn căn kết nội hàm

Bóng tối không còn mây khuất nữa

Đêm trong bừng tỏa ánh trăng rằm

Đóa hoa đạo đức nở trong lòng

Chốt khóa ngục tù đã mở thông

Bốn biển không giam bờ ốc đảo

Thỏng tay vào chợ bước thongdong

Đóa hoa đạo đức nở tâm hồn

Tự độ độ tha nhưng xả buông

Nhân ngã trống không, lìa bỉthử

Hư vô đâu có trói càn khôn

Đạo đức do mình, hãy tạo đi

Tự ươm, tự bón, đừng lo gì

Vun phân, tưới nước thườngxuyên vậy

Thơm ngát hương lành chớ khóchi

Nếu mình không có, chẳng aicho

Đừng sống hoa hòe, xịt, trét,tô

Đừng bám bề ngoài mà vẽ phết

Da sần, mặt sũi, chóng tànkhô

Đóa hoa đạo đức ngát thanh lương

Độc thọ khai hoa vạn thọ hương

Như đóa vô ưu tuyệt diệu đó

Một phương lan tỏa đến muônphương

Đóa hoa đạo đức thật khônglường

Như nước cam lồ rũ pháp vương

Sắc sắc không không bừng bátnhã

Đến nhà, còn chận hỏi chiđường

Đóa hoa đạo đức ấy do anh

Do chị, do em, sống chí thành

Không khổ, không làm ngườikhác khổ

Như mây trắng xóa giữa trờixanh

Đóa hoa đạo đức mỗi con người

Thân thiện hòa vang, kết đẹptươi

Tiến bước trên con đường TứThánh

Đóa hoa đạo đức mỉm môi cười.

Tháng 10 – 2008

Trái ngọt tình thương

Trái ngọt tình thương xintặng người

Chia nhau ấm lạnh sống vui tươi

Tương thân tương ái trongtrần thế

Xoa dịu khổ đau nở nụ cười

Trái ngọt tình thương tặngcuộc đời

Ươm mơ hy vọng khắp nơi nơi

Tin yêu chan chứa tình nhânloại

Sự sống thăng hoa mãi đắp bồi

Trái ngọt tình thương trổ vạnđường

Nơi đâu cũng biết sống yêuthương

Ai ai cũng hóa hòa tương kính

Đạo đức từ bi tỏa bốn phương

Trái ngọt tình thương hết khổsầu

Trần lao phiền não chảy quacầu

Đừng khơi động nhịp si mê nữa

Lạc cảnh là đây chứ ở đâu

Trái ngọt tình thương đến mọinhà

Mỗi người hiến tặng một bônghoa

Nụ hoa sẽ biết lan hương tỏa

Độc thọ danh hương vạn điểmhoa

Trái ngọt tình thương đến mọinơi

Châu thành, thôn dã, hay xaxôi

Hễ đâu, đức nghĩa tình sâunặng

Ở đó, hết than khổ cuộc đời

Mong đời biết kết trái tìnhthương

Từ một lan đi khắp nẻo đường

Phú quý giàu nghèo đều thểhiện

Thiên Đàng nào khác với TâyPhương

Trái ngọt tình thương quý hóathay

Vậy mà tìm kiếm đó hay đây

Nào ngờ hạnh phúc trên tayvậy

Xuất phát tâm hồn ai có hay

Đã biết rồi thì vui sống đi

Hết đau hết khổ hết sầu bi

Không ai không oán không oantrái

Trái ngọt tình thương thật diệukỳ

Đã biết rồi thì hiến tặngnhau

Thân sơ xấu tốt chẳng cơ cầu

Vô tư bình đẳng cùng chia sẻ

Trái ngọt tình thương hóa nhiệmmầu.

Tháng 10 – 2008

Bóng hình cóc khô !

Lâu đài đá cuội lêu bêu

Mà sao lặn hụp lều bều mà chi

Bùn nhơ quện cáu đen sì

Mà sao trây trét ly kỳ là sao

Không thang, trèo đỉnh tộtcao

Hèn chi chống đỡ kêu gào lănquay

Lao thuyền, thủng đáy sónglay

Hèn chi hớt hãi thảm thay bãisầu

Chưa qua, chặt đứt nhịp cầu

Rong rêu bèo bọt xỏ xâu mangvề

Đồng thuyền đồng hội phớt lê

Đong trong thiên hạ tứ bềthan van

Cũng hia cũng mão sắc vàng

Sặc mùi tục tử sài lang sóichồn

Đường đường cũng trục cũng tròn

Sặc mùi nham nhở bồ hòn dao găm

Mắt thời nhắm mở lim dim

Mà lòng sôi sục nổi chìm trầnlao

Miệng thời mượn tiếng thanhtao

Mà tâm chất chứa ba đào hưdanh

Trên thời núp bóng cha lành

Dưới thời đạp đổ tơ mành ratro

Hớt ha hớt hãi thập thò

Kéo ra đắp lại nát bừa chiếumanh

Trèo trên đồi núi đoạn đành

Mà nghe thấm thía ngọn ngànhtóc tang

Sâu vào biển cả mênh mang

Mà nghe sóng bạc vang vang đầughình

Hốt vơ nhồi nhét riêng mình

Rồi la tiếm vị tiếm danh biếmđời

Độc quyền độc đoán độc ngôi

Rồi la dân đứng dân ngồi tựdo

Độc chuyên độc chế độc cho

Khâm tuân bảo chớ, lò mò khâmtuân

Đó là giáo chỉ giáo ban

Giống như pháp lệnh không tuântrảm đầu

Thật là đảo lộn con tàu

Thế kỷ hăm mốt chớ đâu hông hoàng

Hông hoàng, hoang hỗng, hồnghoang

Cái thời ở lỗ ăn lông, hổng bằng

Vậy mà bát nháo lăng quăng

Kéo bè kéo lũ lằng quằng cóckhô

Núp hang, con cóc nhảy vô

Xình xang, con cóc kéo cờ nhảyra

Phải không cái cõi ta bà

Dành riêng những kẻ quỷ ma ba đầu

Hay là ngục tốt ngục trâu

Ma Vương ngất ngưởng tóm thâu A Tỳ

Bùn nhơ quện cáu đen sì

Mà sao trây trét ly kỳ là sao

Ngã nhân đá cuội hư hao

Mà sao bỉ thử chiêm bao đeo mình

Bào cho nát bã nhục vinh

Đẽo cho xây xát bóng hình cóc khô.

Tháng 11 –2008

Mặc Giang

Lệ đá đơm bông

Khổ đau mà mỉm môi cười

Như hoa biết gắn nụ tươi treo cành

Mắt mà thiếu chất long lanh

Sao không khô cứng trên vành mi đau

Tim mà không nhỏ giọt châu

Sao nghe rung cảm cơ cầu trần ai

Chưa chi, than vắn thở dài

Nhìn kia, bao kẻ miệt mài trầmkha

Chưa chi, than vãn kêu ca

Nhìn kia, bao kẻ đẫy đà phongsương

Thuyền du trong biển tình thương

Mới chia thống khổ trăm đườngtrần gian

Đàn không tích tịch tình tang

Làm sao có tiếng cung đàn ngânvang

“Đã đày vào kiếp phong trần”

Đừng chui ốc đảo bình an riêngmình

Đã đày vào kiếp tử sinh

Đừng mơ mộng mị lao linh xa vời

Khổ đau, mới thấm cuộc đời

Không đau không khổ khóc cườimà chi

Cuộc đời không khổ mới kỳ

Nhân sinh không khổ, lạ hì,biết không

Sống sao đẹp dạ đẹp lòng

Dù cho sương bạc còn hong nắngchiều

Sống sao nhịp thở tim yêu

Dù cho trổi khúc cầu kiềurung dây

Hoa hồng rón rén cành gai

Kẻo đau hương nhụy phương đàiươm bông

Không lạnh, sao có mùa đông

Không khô, sao có hạ nồng chóichang

Không cười, sao có xuân sang

Không tím, sao có thu vàng chờai

Đường đi bước ngắn bước dài

Lối về mới trổ hoa cài hoàitrông

Đẹp thay lệ đá đơm bông !

Tháng 11 – 2008

Chưa viết đã thành thơ

Đừng ngại ngùng em nhé

Chưa viết đã thành thơ

Khi ngòi bút chưa khô

Còn kia trang giấy trắng

Chữ nghĩa đừng có rặn

Tự lưu xuất vô cùng

Vo tròn trong nắp vung

Sao thấy trời cao rộng

Vần thơ đừng có đóng

Bay bổng giữa mây ngàn

Đừng câu nệ điệu vần

Hồn Thi ca khô cứng

Kìa, hư vô trống rỗng

Sao nắm bắt tầng không

Nước cứ chảy trôi dòng

Sẽ nhập lưu đại hải

Hát ca trên đồi núi

Vang động khắp trùng dương

Chỗ nào không có đường

Hỏi chi không có nẻo

Ao thu nước trong trẻo

Hồ thu nước trong veo

Cá đánh động chân bèo

Lung linh hồ thu nguyệt

Trăng khi tròn khi khuyết

Thơ có ngắn có dài

Cửa khi đóng khi cài

Vần thơ ta khép lại.

Tháng 11- 2008

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2120)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2003)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1685)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1653)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2150)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1637)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1367)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1578)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1881)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2468)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!