Tuyển tập 37

28/11/201113:14(Xem: 18325)
Tuyển tập 37

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 37

(Từ bài số 361 đến số 370)

[email protected]

Phiêu du một mình ! 361

Dòng lịch sử, xin đừng ai, vẩn đục !!! 362

Đời như một giấc mộng ! 363

Ngày qua như một cơn mê ! 364

Kê đầu gối trăng ! 365

Trả cho người nhân thế ! 366

Trăm năm chi nữa, đón mời thế nhân ! 367

Bao năm đi nữa, vẫn còn trời quê ! 368

Nhìn bóng đêm ngái ngủ ! 369

Thương người phế binh 370

Phiêu du một mình !

Tháng 5-2005

Vén chân mây đi trên thềm vũ trụ

Vén bát ngàn rẽ lối đến thiên thai

Tôi tìm tôi theo lối cũ dấu hài

Vẫn nguyên vẹn như ngày xa xưa ấy

Hình theo bóng dưới vầng trăng chiếu rọi

Bóng theo hình trên mọi nẻo đường đi

Tôi đưa tay mở cánh cửa huyền vi

Mỗi lần mở là một lần đổi mới

Vạch không gian mỗi một tầng đi tới

Vạch thời gian mỗi một lớp trước sau

Nhìn thoáng qua từng dấu mốc điểm màu

Ghi những nét mỗi khi tôi có mặt

Tôi là ai giữa xa mờ huyễn hoặc

Ai là tôi đã có tự xưa nay

Có năm có tháng có ngày

Có thời gian, có những rày với mai

Trông qua có vắn có dài

Có không gian, có hóa đài lân tinh

Đêm đêm thức giấc giật mình

Vỡ toang mộng mị bóng hình phiêu du.

Dòng lịch sử, xin đừng ai, vẩnđục !!!

Viết về cảnh Tổ Chức Quan HệQuốc Tế Kết Hôn

giữa Đài Loan và Việt Nam,hay các quốc gia khác.

Tháng5-2005

Tôi không nghĩ rằng, đó là sự thật

Nhưng oái ăm, đó là sự thật, em ơi !

Khi trông qua, quả ô nhục cuộc đời

Khi xem lại, thời nay, không hiểu nổi

Em cứ sống đàng hoàng, ai dám nói

Bỡi cớ sao, em phó thác, trôi bờ

Em đi lấy chồng, nhưng thật không ngờ

Như một món đồ, đổi đi, đổi lại

Họ bỉ, tưởng vợ ra sao, chứ vợ như em, họ đâu có đoái !

Họ bôi, tưởng gái ra sao, chứ gái như em, họ đâu có hoài !

Họ mách, nếu chê đổi lại, chọn một đứa khác, chỉ có thế thôi !

Họ xé, trả tiền tôi lại, vợ gì mà vợ, không thèm muốn nữa !

Có vinh dự không em, mà lấy chồng như rứa !!!

Vậy mà các em sắp lớp, cho họ chọntới chọn lui

Cái thể giá con gái, của em, họ dập họ vùi

Cái thể giá Việt Nam, bỗng dưng, lên meo lên mốc

Gái thôn trang ném lên thuyền độc mộc

Phận con nghèo vụt vào bãi hôi tanh

Nhắm mắt làm ngơ, ai nỡ, ai đành

Chứ đừng dụ là vải điều vải bọc

Năm ngàn năm văn học

Nền văn hiến lên ngôi

Tưởng cháu con gìn giữ đắp bồi

Nhưng nào ngờ thả sông trôi biển

Hỡi giòng giống Việt Nam, hồn thiêng khói quyện !

Hỡi quan thứ lê dân, trây trét bùn nhơ !

Phải quyết đem quét sạch bụi bờ !

Đừng sỉ nhục quê hương quá đỗi !

Bùng bùng bão thổi

Cuốn sạch nguồn cơn

Rửa nhục căm hờn

Đừng đày tủi hận

Người con gái Việt Nam, hãy nêu cao danh phận

Để muôn đời, em vẫn là con gái Việt Nam

Vẫn đẹp trong như gió mát trăng rằm

Dòng lịch sử, xin đừng ai, vẩn đục !!!

Đời là một giấc mộng !

Tháng 5-2005

Cuộc đời là từng giấc mơ tiếp diễn

Từng giấc mơ lần lựa những giấc mơ

Đến và đi, như gió tấp vô bờ

Đi và đến, như mây bay trôi nổi

Khi chưa đến như rừng chưa mở lối

Khi đang đi như cũ mới đổi thay

Khi đã qua như khép lại một ngày

Đời thật đó nhưng dường như giấc mộng

Mỗi một chuyện, đến rồi đi, vang vọng

Trôi lang thang mờ mịt tận ngàn xa

Và thời gian cứ tuần tự đi qua

Lại cuốn hút cơ hồ như không thật

Khi nó đã qua đi, là sẽ mất

Có thể nhìn nhau, nhưng chẳng giống nhau

Hai khoảng thời gian, dù chẳng có màu

Nhưng hai mốc thì làm sao giống được

Rồi chuyện sau theo dấu chân chuyện trước

Kéo nhau đi như giấc mộng đêm dài

Rồi phai mờ tơi tả những mờ phai

Ta ngồi đó điểm qua từng giấc mộng

Bóng theo hình, hình theohình, theo bóng

Ta nhìn ta, ta ngẫm nghĩ, riêng ta

Đời đã đi như giấc mộng đã qua

Đời đang đến như giấc mơ chưa đến

Bao nhiêu năm, một cuộc đời, đi-đến

Bấy nhiêu năm, một giấc mộng, hoại-thành

Ta ngồi đây, nhìn thực tại trôi nhanh

Rồi nhắm mắt, đời là một giấc mộng !!!

Ngày qua, như một cơn mơ !

Tháng 5-2005

Ngày qua, rồi đã đi đâu

Sao tìm lại được bóng câu xa mờ

Ngày qua, như một cơn mơ

Dọc đường trôi nổi bên bờ bụi bay

Ngày qua, qua mãi ai hay

Rong rêu dĩ vãng phủ dày gió sương

Ngày qua, ngọn cỏ bên đường

Bước đi bước để bước vương dấu giày

Ngày qua, chiếc lá vàng bay

Rụng rơi mấy lá, vàng bay lávàng

Ngày qua, mây gởi lên ngàn

Trăng sao mờ nhạt lang thangphương trời

Ngày qua, chìm nổi chơi vơi

Hoa trôi man mác, nước trôihững hờ

Ngày qua, đã mất bao giờ

Phải chi đừng đến bao giờ ngàyqua

Thì ta còn có bên ta

Thời gian đừng đến, ngày qua sao về

Ngày qua, như một cơn mê

Bỗng choàng thức giấc, bốn bề đã qua.

Kê đầu gối trăng !

Tháng 5-2005

Cho tôi tìm lại ngày qua

Để trông dĩ vãng đã xa đâu rồi

Cho tôi tìm lại cuộc đời

Những ngày xưa cũ lên đồi rêu phong

Cho tôi tìm lại bên dòng

Thuyền xa bến nước còn mong đôi bờ

Cho tôi tìm lại giấc mơ

Khi đang ngái ngủ vật vờ đêm qua

Cho tôi tìm lại mái nhà

Đường xưa lối ngõ ngàn xa đi về

Cho tôi tìm lại ước thề

Những khi nào đó còn chưa toại nguyền

Cho tôi một giấc ngủ yên

Để quên tất cả giữa miền hoang vu

Cho tôi tìm lại thiên thu

Của tôi mãi mãi mặc dù chưaqua

Cho tôi tìm giãi ngân hà

Có vì tinh tú ngàn xa chưa về

Tay ôm giấc điệp mân mê

Vầng trăng nghiêng bóng nằmkê gối đầu

Canh dài tỉnh mộng đêm thâu

Vầng trăng còn đó kê đầu gốitrăng.

Trả cho người nhân thế !

Tháng 5-2005

Tôi thấy rồi, thời gian khôngngắn ngủi

Khi một mình đối diện vớithời gian

Khi hoàng hôn đã buông rũ tấmmàn

Trong tĩnh mịch trơ vơ chìmvũng tối

Tôi thấy cả một khung trờivẫy gọi

Để chìm sâu từng vũng nhớvũng quên

Khi chung quanh vạn vật đãngủ yên

Giữa hai nẻo không thời xabất tận

Có thức đêm, mới biết đêm dàingắn

Có thức đêm, mới biết trắngđêm dài

Khi đêm ngày không hai ngảchia hai

Thì thời khắc đi qua, dàibiết mấy

Vậy mà sao lại nói

Ba vạn chẳng bao lăm

Có lẽ bỡi cuốn phăng

Giữa dòng đời trôi nổi

Nên xưa nay mới gọi

Đời ngắn ngủi vậy mà

Nếu thức trắng mắt ra

Thì trăm năm, dài lắm

Đêm ơi đêm, đêm còn đâu, dàingắn

Ngày ơi ngày, ngày còn nghĩachi đêm

Tôi lặng yên vào thế giớilãng quên

Còn trần gian trả cho ngườinhân thế !!!

Trăm năm chinữa, đón mời thếnhân !

Tháng 5-2005

Canh dài nói chuyện đêm thâu

Sao nghe đến cả tinh cầu lặngyên

Canh dài thời khắc nối liền

Sao nghe quán trọ giữa miềnhoang vu

Một đêm rơi vực thâm u

Ba đêm lên đỉnh thiên thuriêng mình

Nghe từng âm vọng rung rinh

Nghe từng làn gió lung linhmịt mờ

Vầng trăng khi tỏ khi mờ

Ngàn sao xa tít vật vờ ngànxa

Một đêm, qua nữa chưa qua

Sao lu chưa tắt, trăng tà chưa vơi

Đêm dài thời khắc rụng rơi

Trăm năm, thôi nhé ! Cuộc đời quá lâu

Đeo chi đá đã đeo sầu

Qua chi mấy khúc nhịp cầu lại qua

Sắc màu gợn sắc chưa pha

Châu còn lẫn đá, ngọc ngà chưa trui

Bao đêm, thức trắng, ê người!!!

Trăm năm chi nữa, đón mời thế nhân !!!

Bao năm đi nữa, Vẫn còn trời quê !

Tháng 5-2005

Trời quê, một cõi xa xưa

Nhớ nhung biết mấy, chưa vừa là sao

Ra đi, một độ thuở nào

Thời gian rụng nhớ vẫn nao nao lòng

Nhớ con sông nhỏ cong cong

Nhớ đồng lúa chín theo dòngtuổi thơ

Nhớ đò đứng đợi hai bờ

Người đi người đến lơ thơsáng chiều

Nhớ trời quê vắng cô liêu

Nhớ em bé nhỏ thả diều kéodây

Đêm về, bóng tối khép mây

Trăng sao khép cả chưa đầykhông gian

Còn không xóm nhỏ thôn làng

Mái tranh nhả khói chứa chanđêm ngày

Trời quê cứ thế, còn đây

Tình quê cứ thế, đến nay chưatròn

Đi-về, bao chuyến héo hon

Về-đi, bao chuyến, hao mòn bờmi

Đi-về, đưa tiễn về-đi

Đi về cũng nhớ, về đi cũngbuồn

Ô hay ! uống nước nhớ nguồn

Ô hay ! cây cội, tròn vuôngvuông tròn

Chôn nhau, cắt rốn, tấm son

Bao nhiêu năm nữa, vẫn còntrời quê !

Nhìn bóng đêm ngái ngủ

Đêm không ngủ, một đêm dài đằngđẵng

Từng tiếng đêm rơi rụng, rớtchìm sâu

Thoáng đi qua và ghi lạitrong đầu

Nghe mồn một từng tiếng đêmchầm chậm

Tiếng đồng hồ gõ từng giây chìmlắng

Tiếng thú đêm kêu từng chặpbuông lơi

Tiếng động cơ vang mất hút tămhơi

Tiếng gió vọng lan xa reo lồnglộng

Tiếng lá khua nghe rung rinhlay động

Tiếng dể kêu nghe ủ dột mùi sương

Tiếng quốc kêu nghe não nuột đêmtrường

Và nghe cả tiếng canh thâu côtịch

Từng tiếng đêm rơi rơi khôngcùng đích

Từng tiếng đêm réo rắt khởi vôchừng

Rồi từ từ im bặt giữa thinhkhông

Mọi động tĩnh lọc qua dòngtri giác

Nghe man mác lững lỡ trôi manmác

Từng tiếng đêm gõ nhịp gác đêmtrường

Đêm dần đi không để nét vấn vương

Mỗi một vật kết tương tronggiới hạn

Mở khối óc chìm sâu vào tản mạn

Đọc tâm tư cho ngôn ý cạn lời

Rồi đuối dần theo sức lực tànhơi

Ta thức trắng nhìn bóng đêmngái ngủ !

Tháng 5 – 2005

Thương người phế binh !

(Viết để thương người phế binh, và cảmơn

đến những ai còn nghĩ đến người phếbinh).

Tháng 5-2005

Tôi thấy rồi anh, lê đôi nạngỗ

Tôi thấy rồi anh, rê chiếc xelăn

Chinh chiến qua rồi, aithương ai nhớ

Thân phận phế binh, một kiếpnhục nhằn

Tôi thấy rồi anh, người mấtmột tay

Tôi thấy rồi anh, người mấtmột chân

Một tay xin nhớ, ôi cuộcchiến này

Một chân xin nhớ, ai ngườichinh nhân

Tôi thấy rồi anh, người mấtđôi tay

Tôi thấy rồi anh, người mấtđôi chân

Lết lê từ đó, ngày lại quangày

Khổ đau từ đó, thân chẳngtoàn thân

Làm trai khi đất nước đaobinh

Gìn giữ quê hương phó phậnmình

Người thác, cho tròn hồn lịchsử

Người còn, dù chẳng vẹn thânhình

Một thuở chiến bào bay khóilửa

Một thời oanh liệt chí hùnganh

Một phần thân thể non sônggiữ

Một phế binh già nhớ tuổixanh

Chinh chiến qua rồi ai nhớthương

Ngày xưa vì nước gọi lênđường

Ngày nay vì nước ôm thân phận

Khắp cả miền quê đến phốphường

Phế binh, in ấn khắp gần xa

Mặt báo, cốp bi, rải mọi nhà

Còn chiếu thành phim cho rõảnh

Cảm ơn người nhắn gởi dùm ta.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2102)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1976)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2133)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1623)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1311)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1557)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1842)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2439)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!