Tuyển tập 39

28/11/201113:14(Xem: 18085)
Tuyển tập 39

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 39

(Từ bài số 381 đến số 390)

[email protected]

Tự chiếu rọi mình ! 381

Thương cảnh ngục tù ! 382

An bình từ đâu có ! 383

Ngày về, lại một chuyến đi ! 384

Còn đó cơn mê ! 385

Này những người tử đạo ! 386

Tương duyên tác trợ 387

Quê hương là khung trời muônthuở ! 388

Ngươi là ai ? Ma túy !!! 389

Quê hương máu chảy ruột mềm 390

Tự chiếurọi mình !

Tháng 5-2005

Tôi muốn thắp ngọn đèn khuya leo lét

Ngồi một mình nói chuyện với đêm thâu

Để lắng nghe những tiếng nói tinh cầu

Lần mò tới tận hoang mờ ốc đảo

Tôi tự vẽ cho riêng mình độc đạo

Hướng âm thầm khép kín nẻo tâm tư

Chốn trần gian luôn giỡn mặt hậm hừ

Rồi lại trách cuộc đời không tri kỷ

Nén góc cạnh để tô màu thẩm mỹ

Đè chông gai để bôi phết trơn tru

Lừa dối mình qua mặt những cái ngu

Cho thiên hạ không còn ai hiểu biết

Lòng trống rỗng, nhưng, một hầm bí mật

Kết giao lưu, nhưng, một lũy bao quanh

Khi một mình đếm lại những tròng trành

Nhưng bản ngã, vì mình, không bỏ cuộc

Chính ngươi, sợ rọi pha ngọn đuốc

Chính ngươi, đã hổ mặt nhà ngươi

Thì tại sao lại trách cứ cho người

Nếu họ hiểu dễ gì ngươi sống được

Tôi nhắm mắt nhìn khung trời phía trước

Tôi thu mình ngó lại quãng đường qua

Đã như thế thì đứng có kêu ca

Đèn khuya khoắc nhìn nhà ngươi rúng rẩy !

Thương cảnh ngục tù !

Tháng 5-2005

Ngồi một mình ở giữa trời câm lặng

Ta mới nghe rõ nét tiếng âm u

Ta bỗng thương cảnh sống của lao tù

Sức chịu đựng phi thường trong ngục tối

Ta không nói tội hay là không tội

Dù vô tình hay cố ý tạo ra

Mà chỉ thương cái cảnh của người ta

Phải đối diện một mình trong bóng tối

Người tù, tội, bao cực hình đánh đổi

Bóng theo hình độc thoại với riêng tư

Ngày dài thêm cho thấm thía thiên thu

Đêm dai dẳng cho tận cùngthống thiết

Mắt hằn sâu ngó khung trờibiền biệt

Chân tay còng bó góc cạnh đơncô

Trán ôm đầu cho nát những tànkhô

Mang thân phận đẳng đeo theotrọn kiếp

Họ đã sống, tháng ngày dài khủngkhiếp

Tội tình chi, đành trả giángục tù

Nếu dị thường, phi những bậctrượng phu

Bất phùng thời nên thế thờiphải thế

Sống thì dễ nhưng làm ngườiđâu dễ

Hỡi nhân gian có thương lấykiếp người

Sống tội, tù, mà vẫn cấttiếng cười

Thì phải nói sức con ngườighê gớm !

An bình từ đâu có !

Tháng 5-2005

Cõi trần gian nên gian trầnkhá đủ

Đã mấy ai được sống thật anbình

An từ khi vừa mở mắt mới sinh

Bình tới lúc tàn đời, buông,nhắm mắt

Đời, đẹp như mơ ! Đó là lờikỳ quặc

Sống, đẹp như mơ ! Đó là nóihão huyền

Thân tiêu điều trải bao gánhtruân chuyên

Đầu tàn tạ mấy lần thay tóctrắng

Nước biển nào không vương mùibiển mặn

Nước mắt nào không thấm vịthương đau

Trầu có ngon, nhờ thêm đượcmiếng cau

Đời có thấu, nhờ trải nhiềutâm lực

Núi thăm thẳm nhờ chiều sâuđáy vực

Rừng thâm u nhờ cây cối điệptrùng

Sức tiêu hao nhưng tâm ý vôcùng

Thương những ai, vì trần gianlao khổ

Nước thanh lương vẫy cànhdương cam lộ

Suối cam tuyền khơi nguồnmạch thanh lương

Người ơi người trao tiếng nóitình thương

Cho nhân thế hòa reo chungđiệu sống

Ai làm được và lòng ai córộng

Sống cho đời mới thật sốngcho mình

Sống cho đời mới thật sống anbình

Sống như thế không bình ansao được !

Ngày về, lại một chuyến đi !

Tháng 6-2005

Ngày về, còn có cho ta

Sao nghe có tiếng còn xa ngàyvề

Ngày về, còn có lê thê

Sao nghe có tiếng vỗ về chiatan

Khi chưa cất bước lên đàng

Nào hay biền biệt mênh mangphương trời

Khi chưa hun hút một đời

Nào hay sóng vỗ trùng khơiđiệp trùng

Đất trời tròn ngửa nắp vung

Vành cong như thể không chungmột vòng

Hay như vòng xoắn cong cong

Càng xoăn xoắn mãi càng vòngvòng xa

Ô kìa, cuối nẻo đường qua

Đường đi lại đến đường xangày về

Cuộc đời như một cơn mê

Ta không nói nữa, lỗi thề maisau

Ngày về, năm tháng lên màu

Phơ phơ bạc trắng hoa cau máiđầu

Ngày về đừng có qua mau

Cho ta dừng bước bên cầu từly

Ngày về, lại một chuyến đi !

Còn đó cơnmê !

Tháng 6-2005

Ngày mai bănggiá lên ngôi

Bên dòng chuyển hóa lở bồitang thương

Xác xơ cát bụi bên đường

Nắng mưa tàn tạ gió sươngtiêu điều

Ngày mai như tiếng vạc kêu

Lâu lâu vẳng tiếng quạnh hiucuối trời

Mịt mờ ảo ảnh chơi vơi

Nổi trôi bèo bọt trùng khơisóng cồn

Ngày mai rũ bóng hoàng hôn

Đường xưa còn có lối mòn điqua

Chân trời một góc sương pha

Vấn vương giả huyễn la đà bèomây

Ngày mai buông thả đôi tay

Cho hay còn mất đong đầy màchi

Khép hờ một khóe bờ mi

Nhìn trong cát bụi còn chiphong trần

Ngày mai vẽ nét phù vân

Móc tranh phù thế treo tầngphù sinh

Trần gian chiếc bóng vương hình

Nhân gian bỏ ngỏ tử sinh đivề

Ngày mai, còn đó cơn mê!!!

Này, những người tử đạo !

Tháng 6-2005

Này những người tử đạo

Mượn danh là tôn giáo

Mà gây bao kinh khiếp

Có tội không, hỡi những con người tội nghiệp

Phàm làm người, tàn bạo đã khó dung

Tôn giáo nào làm những chuyện bung xung

Quá sỉ nhục, ô danh, ai chấp nhận

Với những đấng thiêng liêng

Ta không hề xúc phạm

Nhưng đối với các ngươi

Ta nói, thật tiếc lời

Bỡi các ngươi không còn chút tình người

Mọi ý nghĩa đã vùi chôn vũng thối

Đầu óc đã dập vùi trong đen tối

Tâm tư đã nhồi nhét mọi hờn căm

Thân đã trao và mắt lại lăm lăm

Chờ điểm thí cho hận thù phát nổ

Những hành tung của các ngươi, dễ sợ !

Những thù căm của các ngươi, kinh hồn !

Chỉ tội đấng thiêng liêng, mà các ngươi đã suy tôn

Thánh nào khải làm những trò như thế !

Nơi thờ tự, bất kể

Nơi nhà thương, không màng

Nơi phố chợ, vô can

Cứ lao tới, vì A-la mách bảo ?

Thánh A-la, một bậc phi phàm chí đạo

Chứ thánh nào lại bôi mặt dã tâm

Dạy cho tông đồ tàn bạo, lỗi lầm

Đất không dung, trời làm sao có chỗ

Tiếng con người, đánh đổ

Tiếng đồng đạo, chôn vùi

Tiếng thương yêu, đốt thui

Chỉ còn tiếng khùng điên sai khiến

Ta đã thấy, các ngươi đừng mượn tiếng

Đừng chắp tay, và đừng tiếng cầu kinh

Đừng có làm ô nhục đến thánh linh

Mà hãy thoát những mê hồn ác quỷ

Nơi nào cũng nổ bom, ma mị !

Nơi nào cũng banh thây, cuồng si !

Con đường nào cho các ngươi đi

Chỉ một lối hồi đầu, tỉnh ngộ !!!

Tương duyên tác trợ !

Tháng 6-2005

Mỗi con người một phương trời cá biệt

Mỗi con người một khối óc riêng tư

Tự nhồi nhét, chẳng bao giờ thấy dư

Thì nhân thế làm sao không có chuyện

Ai cũng nói mở tình thương thân thiện

Ai cũng nói trao nhân ái nụ cười

Trọng sự thật chứ đừng có đãi bôi

Nhưng chính mình chẳng mấy khi sự thật

Vì trần thế nên thế trần kỳ quặc

Vì thế nhân nên nhân thế thế thì

Nói hội tụ nhưng cuốn hút phân kỳ

Nói chữ tung nhưng chữ hoành khuếch đại

Ai cũng tự đóng khung nhiều cửa ải

Mà cứ đòi người khác mở bao dung

Lưới giăng giăng vây mạng nhện chập chùng

Sao tránh khỏi những tị hiềm mâu thuẫn

Tự nghĩ đi, sẽ biết, cần chi luận

Đời, mấy ai bất vụ lợi, vô tâm

Nhìn bề ngoài, thấy vậy, ý lại thâm

Giây thông cảm giằng co, luôn dễ đứt

Hãy tự chế, tránh đi nhiều phiền phức

Hãy tự tha, trao chân thiện, nụ cười

Phàm làm gì, phải biết mình biết người

Mọi khổ lạc đều tương duyên tác trợ !

Quê hương là khung trời muôn thuở!

Tháng 6-2005

Ngày trở về, từng bước chân bỡ ngỡ

Trên đường đi, tôi nhìn trước ngó sau

Màu quê hương, sao thấy lạ, khác màu

Bóng thời gian đã đổi thay nhiều quá

Ngày trở về, tôi nghe lòng bảo dạ

Tôi nhìn người, người lại ngó nhìn tôi

Trông thật gần nhưng có vẻ xa xôi

Như đang đến một nơi chưa quen biết

Những ngày xưa, đã qua rồi, biền biệt

Quá khứ trôi về, nỗi nhớ nỗi thương

Hiện tại hôm nay, khác mọi nẻo đường

Khác đến cỏ cây, đường đi, lối ngõ

Đi tới đâu, tôi cũng thấy ngồ ngộ

Đi tới đâu, tôi cũng thấy sao sao

Niềm tâm tư, dâng cảm xúc nao nao

Đã bao năm, làm sao không biến đổi

Ngày trở về trên quê hương đồng nội

Mỗi nhớ mong theo chờ đợi lên màu

Thời gian đã mòn, da thấm thịt thau

Thì huống chi là ngoại hình ngoại vật

Ngày trở về, khi qua rồi, cũng mất

Cái con thoi ẩn núp bóng thờigian

Chân bước đi, vừa một thoángbăng ngang

Chưa kịp ngoáy, đã lùi về dĩvãng

Mới tinh mơ mà trời chiềubảng lảng

Mới nhìn qua mà cuốn hút lêthê

Rồi một mai lại trông nữangày về

Bởi quê hương là khung trờimuôn thuở !

Ngươi là ai ? Ma túy !!!

Tháng 6-2005

Này ma ơi, ngươi là ai đó nhĩ !

Ngươi con ai, và tên họ là chi ?

Trên trần gian, ngươi xuất hiện làm gì ?

Hắn trợn mắt, nói, ta là ma túy !!!

Bỡi ma túy, nên vô cùng ma mị

Đưa hồn mê, ngất ngưởng mấy khung trời

Đưa hồn say, lúy túy giữa chơi vơi

Đưa hồn phiêu, chín tầng mây bay bổng

Nằm duới gầm thổi mộng

Thở khói giấc thần tiên

Cỡi ảo ảnh đảo điên

Cuốn chèo queo một đống

Ma hốt hồn những con người xuẩn động

Túy bào mòn những thân thể tàn khô

Kẻ đầu nậu, vì tiền bạc nhào vô

Dân nghiện ngập thì lơn tơn ma đói

Ma túy vướng vào

Mấy ai thoát khỏi

Không tù thì tội

Đày đọa hồn ma

Làm hư người và xã hội thối tha

Muốn tận diệt phải tốn hao, phù phép

Đã nói phép thì phép nào cùng phép

Đã nói phù thì phù phiếm phù du

Tay ngoài tay trong, mê hồn trận mịt mù

Đút lót, bao che, thì làm sao chận đứng

Phi mã vô song, đó là ngựa chứng

Sao không làm anh chị đường đường

Mà lại làm anh chị trong xã hội đen

Rồi ăn chơi, rồi sa đọa, cứ thế lên men

Thành vi khuẩn đục khoét dần, lây lan, dãy chết

Cửa công quyền còn nhiều đường giây nối kết

Ngoài dân gian còn nhiều mánh lới gian ngoa

Bị bắt, bị giam, tại ngoại, hầu tòa

Tỉa ngọn, tỉa cành, làm sao trốc gốc

Chỉ có con đường pháp trị, nhân đức

Từ ái vị tha, quỉ khấp, thần kinh

Ma túy kia, ta lưu lại chút tình

Làm phương thuốc cứu người, khi dụng đến

Nhìn tận bờ cuối bến

Về ma túy xưa nay

Bao thế hệ đọa đày

Hãy ngưng tay hành động

Cho con người được sống

Cho xã hội bình an

Cho tuổi trẻ không lún sâu, sa đọa, tội lỗi, bạo tàn

Cho nhân loại không tổn hao biết bao nhân tài, vật lực

Định phân lằn mức

Ma túy hết đường

Là con người, phải trân quí tình thương

Không phó thác, không cúi đầu đen đỏ !!!

Quê hương, máu chảy ruột mềm

Tháng 6 -2005

Năm trước năm sau lũ lụt xoay vần

Đau xót vô ngần xin cứu người ơi

Ba miền đất nước quê tôi

Tang thương, đổ nát, đứng ngồi sao yên

Nghe trong máu chảy ruột mềm

Ngửa tay mời gọi lạc quyêncứu người

Tiếng khóc thay tiếng cười !

Niềm đau thay nước mắt !

Tan hoang rồi đổ nát !

Xơ xác rồi điêu tàn !

Trời đất phũ phàng

Gây chi nông nỗi

Hết hạn hán thì cuồng phongbão thổi

Hết khô cạn thì lũ lụt tơibời

Nước xấp xỉ lưng đồi

Tràn mênh mông lênh láng

Cửa nhà, cây cối, đồ đạc, nổitrôi tản mạn

Người lớn, trẻ con, chồng vợ,gồng gánh kêu la

Đắng cay ! Còn để xót xa !

Bão lụt cuốn hết, chẳng thathứ gì

Đau thương ! Còn để sầu bi !

Bão lụt cuốn hết, chẳng chichối từ

Vậy mà từng năm, từng năm,tái diễn thế ư

Người dân tôi làm sao sốngnổi ???

Bắc Nam Trung, đồng lên tiếnggọi

Người ơi người, cứu khổ ngườiơi

Tơi bời ! Đổ nát ! Tơi bời !

Đắng cay ! Nước mắt ! Cuộcđời đắng cay !

Trắng tay ! Còn trắng đôi tay!

Nhà tan ! Cửa nát ! Nỗi này saocam !

Gian truân lại trổ thêm chàm

Khổ đau lại chồng thêm sắc

Người dân ba miền thắt ngặt

Hỡi ơi ! Còn đến bao giờ

Nước dâng, tràn ngập, vô bờ

Ngấp nghé vùng cao, vùng thấp

Nước xoáy, cuốn trôi, vùi dập

Miền quê cho tới thị thành

Này em, này chị, này anh

Ngửa tay mời gọi, sao đành,sao cam

Ngửa tay, xin tấm lòng vàng

Đan tâm xin cứu phũ phàng quêhương

Người người mở cửa tìnhthương

Ruột mềm máu chảy, lo lường,biết sao

Đời còn bước thấp bước cao

Nay này mai nọ, nỡ nào ngườiơi

Cùng nhau cứu giúp cuộc đời

Cùng nhau hàn gắn tơi bờitang thương

Cùng nhau tiếng nói quê hương

Ba miền đất nước, cùng vươngnặng tình

Xin cho hết những điêulinh

Xin cho hết khổ quê mình bìnhan

Quê hương, tình tự cưu mang

Ngửa tay mời gọi lòng vàng, người ơi !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2108)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1981)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1627)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2139)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1628)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1323)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1558)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1847)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2442)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!