Tuyển tập 25

28/11/201113:14(Xem: 19314)
Tuyển tập 25

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 25

(Từ bài số 241 đến số 250)

[email protected]

41 Xin chắp tay, cho hận thù chấm dứt ! 241

42 Xin chắp tay, cho hòa bình trở lại ! 242

43 Âm vang Hồn Tử Sĩ ! 243

44 Đổ thành Chuyện, Ngày xưa Ngày xửa ! 244

45 Những nấm mồ không tên tuổi ! 245

46 Không biết sống, nghĩa là Xuân Đã Chết ! 246

47 Tìm sự sống nhưng đi vào Cõi Chết ! 247

48 Tôi nhắm mắt, thu mình căn gác nhỏ ! 248

49 Đất Trời sao lắm phũ phàng ! 249

50 Tiếng gõ của thời gian 250

Xin Chắp Tay, Cho Hận ThùChấm Dứt !

Tháng 12-2004

Xin chắp tay, cho hận thùchấm dứt !

Đừng gieo chi cái chết đếndân lành

Sống phập phồng trong cáisống mong manh

Không biết phút giây nào banhthây ngã gục

Xin chắp tay, cho bạo tàn thủthúc !

Đừng gieo chi những kinhkhiếp hãi hùng

Ngấn lệ nào không ray rứt dâyrung

Sao không động một chút tâmthương hại

Xin chắp tay, cho khủng bốdừng lại !

Đừng gieo chi những cái chếtvô tình

Có làm được gì, đổ nát điêulinh

Một xã hội lạnh tanh như cõichết

Xin chắp tay, cho hờn căm rửahết !

Hãy lắng nghe tiếng nói củakhóc thương

Hãy lắng nghe tiếng nói củathê lương

Giữa người sống và nhữngngười nằm xuống

Xin chắp tay, khơi máu hồng đếnmuộn !

Vẫn còn hơn máu lạnh phủ tanhhôi

Bao đau thương, bao thống khổnhiều rồi

Sao không thấu những điêutàn, quạnh quẽ

Xin chắp tay, dung tình chonhững kẻ !

Đã rắp tâm làm cay xé conngười

Đã rắp tâm giết chết những nụcười

Của trái tim, của tình thươngvà đồng loại

Mấy chục năm rồi, còn chi đểnói

Hận thù nào, đã mang lại choai

Khủng bố nào, mở cửa đượcngày mai

Mà chỉ lẫn lộn hai đường : làngười hay dã thú

Mấy chục năm rồi, còn chichưa đủ

Khủng bố chỉ là ác quỷ rữathối tha

Khủng bố chỉ là hình nộm độithây ma

Cứ thử hỏi :

Người dân của các ngươi, cóđồng tình không đã

Nếu đồng tình, lại càng thêmquái lạ

Nếu không đồng tình, hãy dừnglại ngay đi

Đừng dã tâm đeo mặt nạ cuồngsi

Khi nhân loại không có aichấp nhận

Lưng đeo Thánh lận

Tay toát thanh gươm

Cú vọ lườm lườm

Nhe nanh cuồng bạo

Xin hãy hồi tâm, bỏ giáo

Chắp tay, quỳ dưới ThánhĐường

Xá tội, hoàn lương

Lên đường phục thiện.

Xin Chắp Tay, Cho Hòa Bình Trở Lại !

Tháng 12-2004

Xin chắp tay, cho hòa bìnhtrở lại

Đừng gieo chi những tranhchấp hận thù

Đừng gieo chi những tang tócmịt mù

Đừng hiếp đáp, gây ra nhiềuoan ức

Xin chắp tay, cho chiến tranhchấm dứt

Cho con người tránh khỏi cảnhđao binh

Không còn nghe đạn bom, chếtchóc, điêu linh

Thắng hay bại, những trò chơikhói lửa

Xin chắp tay, cho an bình mởcửa

Là con người, ai cũng muốnbình an

Chứ không ai, lại muốn cảnhlầm than

Vậy mà sao chẳng thời nào cóđược ?

Xin chắp tay, cho hòa chungnguyện ước

Tay đan tay, cho cuộc sống thái hòa

Tâm đan tâm, cho lòng nở bônghoa

Ánh bình minh xóa đêm mờ tămtối

Xin chắp tay, cho tình thươngmở lối

Cho con người đồng vọng nóitin yêu

Cho hoàng hôn còn đẹp cảnhnhững chiều

Cho nhân loại cùng đắp xây sựsống

Xin chắp tay, cùng nêu caoước vọng

Nhân loại từ nay, sẽ chấm dứtchiến tranh

Thế giới từ nay, sẽ được sốngan lành

Không còn nữa đạn bom, đổ tàinguyên, đua vũ khí

Tài nguyên đó, xây cho đời ývị

Đắp những điêu tàn, vá nhữngđổ nát đau thương

Hàn những vỡ toang, gắn nhữngtang tóc thê lương

Chinh chiến xưa nay, khi kếtthúc

Để lại biết bao nhiêu tàn dưtệ hại

Xin chắp tay, cho tình ngườinối lại

Xin chắp tay, cho nhân loạigần nhau

Xin chắp tay, cho thế giớihết thương đau

Vì những tranh chấp uy quyền

Hay vì những bạo tàn thù hận.

Âm Vang Hồn Tử Sĩ !

Tháng 12-2004

Một buổi chiều, tôi viếngthăm nghĩa trang quân đội

Từ nghĩa trang, tôi thấy mặtmũi khắp mọi chiến trường

Từ nghĩa trang, tôi thấy trênmọi vùng đất quê hương

Nơi đâu cũng có cảnh chiếnchinh

Nơi đâu cũng có người gục ngã

Một buổi chiều, tôi vẳng nghehương hồn tượng đá

Nên biết được anh, qua hìnhảnh mộ bia

Từ cuộc chiến nào, anh đã vộixa lìa

Bỏ bè bạn, bỏ những ngườithân yêu ở lại

Anh ra đi, vì một lằn đạnxuyên qua, tê tái

Nên anh đi, cùng những đồngđội đã hy sinh

Anh đi về một cõi âm linh

Gát tay súng, giã từ vũ khí

Từng hàng mộ bia, quên dầnthế kỷ

Bỗng tôi nghe những âm vọnglạnh lùng

Anh nằm xuống, đời anh đã cáochung

Đất ôm thân anh, một dấu nétrêu mờ chiến sử

Thịt xương nào, phơi chiến hào, chiến sự

Đạn bom nào, xuyên nát ruột,nát gan

Anh nằm yên khi cuộc chiếnchưa tàn

Cho đến khi kết thúc, thêmbao người ngã gục

Nghĩa trang quân đội !

Tàn tích chiến tranh !

Ai vinh danh ?

Ai vinh nhục ?

Anh là thân trai, theo tiếng gọi quê hương

Anh là nam nhi, theo tiếng gọi lên đường

Tổ quốc lâm nguy, anh ra đầu chiến tuyến

Cờ bay, khói quyện

Anh nằm xuống, cho quê hương, chứ không phải cho ai

Tôi đến thăm anh, nghe tiếng nói tuyền đài

Hồn tử sĩ vi vu

Theo hồn thiêng dân tộc

Thịt da anh, trả về cho đất

Máu xương anh, trả lại núi sông

Tôi đến thăm anh

Một buổi chiều hè mà sao giống chiều đông

Trong lành lạnh tâm can

Trong tro bụi điêu tàn

Còn lại nét âm vang, hồn tửsĩ !

Đổ Thành Chuyện Ngày Xửa Ngày Xưa !

Tháng 12-2004

Ai cũng nghe, ít nhiều về cổtích

Ở nơi đây, xin nhắc chuyệnthạch sùng

Tin hay không từ câu chuyệnmông lung

Nhưng ai không nghe, tiếngthằn lằn chắt lưỡi ???

Ngồi đâu đó những phút giâyrã rượi

Chỉ một mình mình, lạc ngõ côliêu

Biết đâu, ta sẽ đồng vọngtiếng kêu

Như tiếng thạch sùng, mộtthuở nào, tiếc nuối !

Tội không, hỡi con thạch sùngmê muội

Nếu chuyện kia là sự thậthiển bày

Để nhà ngươi mãi chắt lưỡiđêm ngày

Tiếc những gì chưa vẹn toànkiếp trước ?

Này nhé, ta xin chỉ cho ngươimột chước

Nếu hài lòng, ngươi sẽ tự anvui

Có nghe không mà ngươi có vẻngậm ngùi

Còn ngậm ngùi, là lòng ngươichưa thỏa !

Kìa ! Hãy nhìn ngọn đèn kiađang tỏa

Ngươi sống theo ngươi, mà tasống theo ta

Ngày hôm nay, không phải củahôm qua

Cái đang có, nhưng ngày maisẽ mất

Mất, không có nghĩa là cònmất

Mà mất nghĩa là, sự đời củachung, không phải của riêng ta

Cho nên khi sống, tạm gọi lànhà

Mà lúc chết, thì ta không cònnữa

Mỗi một kiếp trong một đờichuyên chở

Cứ sống đi, cho trọn, thế làxong

Như ngươi hôm nay, sống đượccũng khó lòng

Còn tiếc gì kiếp trước, mànằm kia chắt lưỡi !!!

Lửa hồng ấm sưởi

Thẩm thấu tâm can

Dù có âm vang

Tiếng kêu như thế

Chứ thạch sùng, đâu tiếc gì,kể lể

Đó chỉ là chuyện cổ tích màthôi

Để lý giải cho qua, đủ mọithứ trên đời

Đổ thành chuyện ngày xưa,ngày xửa !!!

Những Nấm Mồ Không Tên Tuổi !

Tháng 12-2004

Tôi chợt thấy giữa rừng giàtiết đọng

Nấm mộ không tên, chôn đã baolâu

Và chỉ vùi chôn, lấp vội,không sâu

Nên mưa gió đã xói mòn, lódạng !

Trên tấm áo bị thủng nhiềuvết đạn

Có lẽ người này chết khôngđược yên lành

Khi quê hương mịt mù khói lửachiến tranh

Bom nổ, đạn bay, vô tìnhxuyên phá

Chiến tranh nào, không trảgiá !

Bom đạn nào, không nổ vang !

Khói lửa nào, không điêu tàn!

Thịt xương nào, không tan nát!

Người nằm đó, phong sương mờgió cát

Hồn phiêu du, lạc lõng bụi mùbay

Cùng những hồn đơn vất vưởngđêm ngày

Chết và vùi lấp, không ai haybiết

Những nấm mồ hoang, kể saocho xiết

Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu

Từ đồi cao, cho đến hố thẳm,đồng sâu

Chết và lấp vội, lạnh lùngtrong khói lửa

Chinh chiến dài, đằng đẵng,còn chi nữa

Nên biết bao người, lấp vội,không tên

Theo thời gian đi vào thếgiới lãng quên

Những người thân bặt âm, nêncho rằng mất tích

Có những đêm cô tịch

Chợt nhớ nấm mồ hoang

Lòng thổn thức bàng hoàng

Xin chắp tay khấn nguyện

Người chết âm thầm, không họkhông tên, không thân không quyến

Người chết lạnh lùng, chônvội chôn vàng, không khói không hương

Hồn bơ vơ, lưu lạc chốn thêlương

Đếm cây cỏ bên rừng hoangquạnh quẽ

Quê hương mình biết bao nhiêunhững kẻ

Chết nghẹn ngào, và lấp vộiai hay

Uï đất kia, ai biết được đêmngày

Dần tan biến một hình hài cátbụi

Người chết đi, biết gì không,tiếc nuối

Người chết đi, biết gì không,kêu thương

Nhưng nơi đây, hồn ai đó vấnvương ?

Phảng phất mãi những nấm mồkhông tên tuổi !!!

Không biết sống, nghĩa là Xuân Đã Chết !

Tháng 12-2004

Không ai chờ mà sao xuân vẫnđến

Không ai tiễn mà sao xuân vẫnđi

Thử nhìn xem xuân có nghĩa làgì

Cho xuân đến, xuân đi, xuântàn, xuân rụng

Trong ước vọng có nghĩa làxuân mộng

Trong tin yêu có nghĩa làxuân mơ

Trong xa xôi có nghĩa là xuânchờ

Trong ngóng trông có nghĩa làxuân đợi

Xuân đang đến cho người ngườikhoe áo mới

Xuân đang về cho ai ai cũngdấu nụ cười khô

Cho cỏ cây, hoa lá đồng hẹnbao giờ

Cùng rực rỡ, khoe muôn màumuôn sắc

Cùng nhau đón khi xuân đangcó mặt

Cùng nhau vui khi có sẵn xuânvề

Cùng nhau mừng cho ước vẹnxuân thề

Cùng nhau chúc cho thềm xuântươi đẹp

Thời gian hỡi, lòng xuân đâucó hẹp

Không gian ơi, nụ xuân đâu cótàn

Mỗi một mùa khi tuần tự băngngang

Thì xuân đến, và xuân còn mãimãi

Xuân còn đó, xuân đi, xuântrở lại

Cho lá hoa thay màu mới đeocành

Cho khung trời cùng vần vũtươi xanh

Cho nhân thế niềm tin yêu hyvọng

Xuân đang đến, gió xuân vềlồng lộng

Xuân đang đi, mang hương sắcphai tàn

Cho muôn loài cùng sống cõitrần gian

Biết trân quý, ươm mầm chonhựa sống

Xuân là xuân, cho thềm xuânhoa mộng

Xuân là xuân, cho xuân thắmhoa cười

Xuân là xuân, cho xuân củamọi người

Không biết sống, nghĩa làxuân đã chết !

Tìm sự sống, nhưng đi vào cõi chết !

Tháng 12-2004

Người đã chết trên núi thẳm

Người đã chết giữa rừng sâu

Người đã chết ở ven đồi

Người đã chết tận xa xôi

Người đã chết giữa đại dương

Người đã chết dưới biển đông

Người đã chết bỡi chìm xuồng

Người đã chết bỡi bàn tay hảitặc

Tìm đường sống, sao con đườngquá đắt

Không những trả bằng bạc tiền

Mà trả bằng cả tánh mạng, hysinh

Chốn ngàn xa, mờ hương khóilung linh

Hồn câm lặng, giữa mù khơibát ngát

Dòng thời gian là lâu đàisương bạc

Bến không gian là dinh thựrêu xanh

Đã chìm sâu những tiếng nất,không đành

Tìm sự sống nhưng đi vào cõichết

Chết dã man, chết lạnh lùng,không dấu vết

Biển há mồm, rừng nuốt trửng,bặt thinh âm

Hàng trăm người, hàng ngànngười, nín âm thầm

Biển với rừng, bắt hai nhịphắt hiu, làn gió hú

Tôi vẫn nhớ chuyện đã qua, dùđã cũ

Chuyện mười năm, hai mươinăm, ba mươi năm

Và mờ xa, xa đến những xa xăm

Xa hơn nữa, những con ngườiđã tan biến hình hài, bất hạnh !

Ngày vụt tắt, nghe tiếng chimgãy cánh

Đêm chìm sâu, nghe tiếng dếnỉ non

Ra đi, để rồi biệt tích,chẳng còn

Không một lời vĩnh biệt vớingười thân ở lại

Bóng đom đóm lập lòe trongđêm tối

Hiu hắt thành lời, ghi nétđau thương

Của người dân tôi, và của quêhương

Chết vào những năm nào, aiquên lãng !

Tôi nhắm mắt, thu mình căn gác nhỏ !

Tháng 12-2004

Tôi nhắm mắt, thu mình căngác nhỏ !

Để nhìn trông những ngườisống hẩm hiu

Để nhìn trông những người gìngiữ chắt chiu

Mà cả cuộc đời vẫn nghèo cùng,túng thiếu

Tôi nằm yên, co mình trênmanh chiếu

Để thấy những người đói lạnhthiếu ăn

Mò mẫm trên mảnh vườn đất đácõi cằn

Lăn lóc mãi trong cô cùng ngõtối

Tôi muốn nhìn bóng đèn mờ lelói

Để thấy những vùng heo hút âmu

Những bản, làng sương gió mịtmù

Sống lây lất như thời xưahoang dại

Tôi muốn nhìn vào khoảngkhông tê tái

Để thấy những người xương xẩubọc da

Thân thể tong teo, bụngchướng đẫy đà

Cùng nheo nhóc trong túp lềubé nhỏ

Tôi nhắm mắt để hình dung chorõ

Những con người bất hạnh,đáng thương thay

Thế giới văn minh của thờiđại hôm nay

Vẫn có nhiều nơi bần cùng,đói nghèo, thất học

Tôi nhắm mắt để nghe trongtiếng khóc

Của những con người mỏi mắtkêu thương

Của những con người trongcảnh thê lương

Thử đến đó, làm sao ta sốngnổi

Tôi nhắm mắt và tôi khôngmuốn nói

Bỡi, có làm được gì cho họhơn đâu

Tôi chỉ xin chia, niềm an ủithâm sâu

Đến những nơi tận cùng, củanhững người bất hạnh

Gió khuya về lành lạnh

Bóng tối vẫn chìm sâu

Xin bắc một nhịp cầu

Trên đường xa dịu vợi

Những vùng đói nghèo bao giờthoát khỏi

Thống khổ cơ cùng, thiếu mặcthiếu ăn

Lòng xót xa còn kéo xuốngnặng hoằng

Xin chia xẻ trong tình thươngnhân loại.

Đất Trời sao lắm phũ phàng !

* Sáng tác để kêu gọi cứu trợ * 27-12-2004

Ngày hăm sáu, tháng mười hai,năm hai ngàn lẻ tư

Bốn ngày cuối năm, tính lạicòn dư

Một cơn động đất dậy trời,dưới lòng biển cả

Động đất ngay trên đất liền,đã nhiều tai họa

Động đất dưới lòng biển cả,mới tá hỏa tam tinh

Biến thành trận hồng thủy,giận dữ cựa mình

Trào biển động, sóng phủ đầu,tràn ngập

Những vùng ven biển tơi bời,vùi dập

Từ một quốc gia, đến năm bảyquốc gia

Tiếng cứu người, tiếng cứutrợ, tiếng mất tích, khóc la

Tiếng chết chóc, tiếng kêuthương, tiếng kinh hoàng, bão thổi

Rồi gió mưa, rồi nghiêngngửa, rồi cuốn chìm, trôi nổi

Rồi trào dâng, rồi tan nát,rồi nước xoáy, vỡ bờ

Những thắng cảnh, những phốphường ven biển, đẹp như mơ

Giờ như cơn ác mộng, hoànhhành, đổ nát

Từ cơn chấn động trùng khơixuất phát

Sóng thần dâng tràn ngập Sumatra, Thái Lan

Rồi Nam Dương, MãLai, Ấn Độ, Tích Lan

Đâu đâu cũng hoảng hốt, kinhhoàng

Đâu đâu cũng nổi trôi,nghiêng ngửa

Nước đổ trút thì còn chi nóinữa

Nước triều dâng thì đứng ngó,tới đâu

Cứ nhìn kia, nước cuốn, trút,phủ đầu

Ôi ngán ngẫm, hỡi những cơnhồng hồng thủy thủy

Biển giận dữ, bạo tàn hơn ácquỷ

Sóng thần lao, đói khát hơnác ma

Không những nuốt con người

Mà còn nuốt cả phố sá, cửanhà

Nuốt tất cả, cuốn trôi vàolòng biển cả

Nuốt không được, thì dập vùitơi tả

Đổ nát tan tành, thúi rữa tợthây ma

Trời hỡi trời ! Có nghe tiếngkêu la

Đất hỡi đất ! Khổ con ngườiquá thế

Buồn trông cửa bể

Chỉ thoáng mấy hôm

Biển động căm hờn

Đất trời dậy sóng

Biển hỡi biển ! Hãy dừng cơnbiển động

Triều hỡi triều ! Hãy ngưngsóng triều dâng

Con người quá đỗi phong trần

Đất trời quá đỗi, đến ngần thếsao

Thôi cơn sóng cả ba đào

Thôi cơn thịnh nộ, biết baooán hờn

Còn gì nói nữa thiệt hơn

Tan hoang, đổ nát, sóng cồnđẩy đưa

Còn gì nói nữa nắng mưa

Nhân gian khốn khổ, hay chưahỡ trời

Thương thay, vật đổi sao dời!

Thương thay, khốn khổ cuộcđời trần gian !

Đất trời sao lắm phũ phàng!!!

Tiếng Gõ Của Thời Gian !

Tháng 12-2004

Khi xuân đến cho ngàn câyxanh lá

Cây cỏ xinh tươi đâm lộc nẩychồi

Đến lúc tàn khô, già úa thayngôi

Vàng rơi rụng, vờn vờn bay lảchả

Khi xuân đến, muôn hoa thơmcỏ lạ

Nét mong manh, bừng nở nụ,đơm bông

Vàng đỏ trắng xanh lợt đậmửng hồng

Rồi xuống sắc chỉ còn màu sậmtím

Khi xuân đến, đua vờn, chimbay lượn

Tiếng líu lo, thay nhau hót,chuyền cành

Nắng hoen vàng cho mây trắngtrời xanh

Chiều buông xuống, hoàng hôn,về tổ cũ

Khi xuân đến, nhân gian cùngnhắn nhủ

Cùng mừng vui, chờ mùa mớixuân sang

Rồi trôi theo chiếc bóng củathời gian

Tuổi trẻ đi qua, tuổi giàchồng chất

Khi xuân đến, hỏi xuân cònhay mất

Xuân rằng xuân, xuân cứ đến,xuân đi

Tuổi già thêm, già thêm nữa,còn gì

Tay chống gậy, mắt mờ, nhìn lộc thọ

Rồi xuân đến, tai lờ, nghekhông rõ

Xuân đến rồi, xuân đến nữa,phải không

Ta đã già như gỗ đá trỗ bông

Nghe xuân đến, như cây khô,lay gốc

Thế mới biết thời gian làđiểm mốc

Ta biết rồi, tiếng gõ củathời gian

Mỗi mùa xuân, cứ như thế băngngang

Xuân chưa đến, ta đã về nguồn cội !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2103)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1976)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2135)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1624)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1312)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1558)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1842)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2439)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!