Tuyển tập 49

28/11/201113:14(Xem: 18600)
Tuyển tập 49

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 49

(Từ bài số 481 đến số 490)

[email protected]

Nước mắt nào ? 481

Bảo vệ hành tinh xanh ! 482

Tử sinh, hai nhịp vơi đầy ! 483

Đi là đến, đường về luôn bỏ ngõ ! 484

Người về, tôi đi ! 485

Mỗi kiếp, mở một đường đi mới ! 486

Người sung sướng chắc gì hơn ta được 487

Cõi mộng cuộc đời 488

Ai giúp ngươi cho được ! 489

Vui lên đi ! 490

Nước mắt nào ?

Tháng 9 * 2005

Nước mắt nào, nhỏ xuốngvũng lầy nhân thế

Bãi đau thương, còn tranhchấp, dập vùi

Bãi nhiễu nhương, còn hỗntạp buồn vui

Cả trăm năm, một kiếpngười, chưa đủ

Nước mắt nào, nhỏ xuốngvũng lầy sinh tử

Những tai ương, mang cáichết lạnh lùng

Sống khác nhau mà lạiphải chết chung

Mạng con người vùi thâynhư cỏ rác

Nước mắt nào, nhỏ xuốngvũng lầy chua chác

Người với người xử sự tựanhư men

Chữ đức nhân đã mờ mịttrước đèn

Chữ quân tử rải lên thềmbăng giá

Nước mắt nào, nhỏ xuốngvũng lầy lệ đá

Bay nhạt nhòa, cát bụicũng tiêu sơ

Sống giữa đời mà cứ ngỡnhư mơ

Niềm chân thực chôn trướcthềm hư huyễn

Nước mắt nào, nhỏ xuốngvũng lầy phù phiếm

Trông lều bều như bèogiạt mây trôi

Sóng nhấp nhô thêm nay lởmai bồi

Vùi xơ xác tàn khô khôngtư lự

Nước mắt nào, còn rưngrưng tình tự

Hết thương đau cho miệngmỉm môi cười

Mang tin yêu thắp sángmọi con người

Cùng xây dựng cõi trầngian tươi đẹp !

*****

Bảo vệ hành tinh xanh !

Tháng 9 - 2005

Trái đất, không còn là một hànhtinh xanh,

Ươm mơ sự sống

Hết nhân tai thì lại đến thiêntai

Dưới đất, trên không, thủy lục,nối dài

Không chấn động nơi nầy, thì rungrinh nơi nọ

Nơi nầy hạn hán, nơi kia bão tố

Nơi nầy chết khô, nơi nọ chếtchìm

Nơi nầy hết hồn, nơi nọ đứng tim

Khủng bố, chiến tranh, động đất ,cuồng phong, hỏa hoạn

Ghe, thuyền chìm, số ít người hốthoảng

Phà, tàu nghiêng, con số lớn,thất kinh

Nạn phi cơ, cùng kéo xuống âmlinh

Nạn xe lửa, cùng mò trong sắt vụn

Thời tiết đổ, bốn mùa thay lárụng

Nhật nguyệt xoay, hai lằn mức đêmngày

Mạng con người, trong khoảnh khắcphút giây

Sống và chết, không kịp chia tíchtắc

Có khi chết, một cái ào, tím ngắt

Có khi chết, một cái ào, im re

Có khi chết, một cái ào, nín khe

Thật mơ hồ, trông còn hơn mộng mị

Chết thật tình, mà nghe sao vô lý

Chết lạnh lùng, chết thật quá tựnhiên

Mới đó, mà trôi về một cõi lãngquên

Mới đó, mà lung linh mờ cát bụi

Núi, không còn vững vàng non núi

Sông, không còn êm ả dòng sông

Biển, không còn lăn tăn sóng vỗbềnh bồng

Đất, không còn liền, rung rinhchấn động

Còn gì không, ươm mơ tràn nhựasống

Còn gì không, bảo vệ hành tinhxanh

Đừng nhẫn tâm đánh đổ những tròngtrành

Chết vạn vật và đau lòng nhân loại !!!

*****

Tử sinh, hai nhịp vơi đầy

Tháng 9 - 2005

Trong tích tắc, biết baonhiêu sự chết

Chứ đâu cần một đêm với mộtngày

Chứ đâu cần một tháng vớimột năm

Chỉ nói riêng loài người,chứ chưa nói loài khác

Sự sống chết như trùngtrùng hòa nhạc

Bản trường thiên trên vạnnẻo vô thường

Bản u hoài trên muônhướng thê lương

Sống và chết, gảy cungđàn bất tận

Mỗi cá thể, tùy theoduyên, cơ, phận

Kiếp trăm năm dù naythiếu mai thừa

Tử thần im, cõi sống còndây dưa

Tử thần gọi, một đi khôngtrở lại

Người đang chết, độtnhiên, không kịp ngoáy

Người đang sống, sờ sữngtrong phút giây

Rồi phớt qua, như gióthoảng mây bay

Lại tiếp tục hành trìnhreo nhân thế

Nhịp sống chết vẫn dửngdưng ngạo nghễ

Gõ vi vu từng âm điệu dudương

Xé tâm can và nát ruộttình thương

Hai âm điệu tử sinh rungrung mãi

Sâu thăm thẳm cho tậncùng khổ ải

Cao vô ngần cho thấu đếnchân mây

Tử sinh hai nhịp vơi đầy

Cung đàn sống chết, còn đây vôthường !

*****

Đi là đến, đường về bỏngõ !

Tháng 9 - 2005

Mấy mươi năm tôi đã đi

Khi nhìn lại chẳng đượcgì

Cả cuộc đời, chỉ là consố không trống rỗng

Trước mặt, một khung trờilồng lộng

Sau lưng, một dĩ vãng lùixa

Quảng đường đi dù cây cỏlá hoa

Vẫn trả lại bóng rêu mờcát bụi

Ngày tôi đi, rừng hoangreo gió núi

Ngày tôi về, triều sóngvỗ đại dương

Cõi trần gian, trả lạibến thê lương

Cõi nhân gian, trả lại bờvắng lặng

Thấm hơi muối, nên vươngmùi biển mặn

Thấm gió rừng, nên vướngvị sương pha

Mấy mươi năm dong ruổicõi ta bà

Càng thẩm thấu cuộc đờinơi quán trọ

Nói rằng có, thì có gì đểcó

Nói rằng không, thì vốnsẵn đã không

Thuyền phiêu du đưa đẩybiển bềnh bồng

Nơi tôi đến, chỉ là ngườilữ khách

Chiều nghiêng bóng, hoànghôn về tĩnh mặc

Thức đêm dài, tỉnh mộngđếm canh thâu

Đưa bàn tay gom góp nhữngsắc màu

Rơi lả chả, rớt xuốngthềm băng giá

Cát bụi bay, lay động hồnsỏi đá

Gió la đà lành lạnh cửatâm tư

Nên tôi đi, đi nữa vẫncòn dư

Đi là đến, đường về luôn bỏ ngõ!

*****

Người về, tôi đi !

Tháng 9 - 2005

Người về trên đỉnh LinhSơn

Tôi đi trên mỏm chờn vờn núi non

Ngườivề vết cũ lối mòn

Tôi đi trên nẻo chưa con đườngnào

Ngườivề bỏ ngõ hư hao

Tôi đi đón nhận rạt rào tình quê

Ngườivề tựa vách Tào Khê

Tôi đi hố thẳm vỗ về thâm sâu

Ngườivề một cõi nhiệm mầu

Tôi đi muôn cõi dù đâu chẳng cần

Ngườivề tịch ảnh tánh chân

Tôi đi vá đắp phong trần muônphương

Ngườivề vui với chơn thường

Tôi đi vui với ngân sương đêm dài

Ngườivề ngủ chốn thiên thai

Tôi đi đánh động phương đài giábăng

Ngườivề núp bóng vĩnh hằng

Tôi đi khêu ngọn hải đăng giữatrời

Ngườivề, xa lánh cuộc đời

Tôi đi muôn kiếp không nơi nàochừa

Ngườivề tột đỉnh thượng thừa

Tôi đi vô đẳng chưa vừa đường đi

Song hành rồi cũng như ri

Vô hành rồi cũng thế ni độc hành

Vẽchơi hai lối vòng quanh

Vòng tròn búng sẵn loanh hoanhtròn tròn

Cho hay, hư huyễn nào hơn!!!

*****

Mỗi kiếp, mở một đường đi mới !

Tháng 9 – 2005

Tám mươi năm, rồi Người cũng rađi

Ba ba năm, rồi Người cũng từ ly

Nói cho lắm, rồi giữa đường bỏngõ

Tôi cứ đi dù khi mờ khi tỏ

Nếu không trăng thì có những vìsao

Nên tôi đi muôn kiếp, chết chinào

Nẻo sinh tử mở toang, ai đóng cửa

Người tịch chơn, rồi ngồi yên,cũng rứa

Người vĩnh hằng, rồi tĩnh lặng,cũng thôi

Còn tôi đi cho nát cõi luân hồi

Dẫm cho mòn đường vào ra sinh tử

Nếu Người thấy, bảo tôi đi chi dữ

Tôi không thấy, nên đi mãi chẳngsao

Đem càn khôn hứng trên rổ hư hao

Hốt rỗng không, đổ xuống thềmhuyễn ảo

Mỗi tấm thân như một lần vá áo

Mỗi sắc hình như một áng phù vân

Tôi cứ đi chẳng hẹn lữa hẹn lần

Dù sáu nẻo bốn đường đâu có thiệt

Tôi đến với những tận cùng thốngthiết

Tôi chia với những tận đáy thươngđau

Dù biển dâu có thăm thẳm một màu

Tôi vạch nét để lột trần tang hải

Không qua đèo làm sao nhìn quanải

Không băng rừng làm sao biết sơnkhê

Có cần chi quay gót nẻo đi về

Tôi cứ tới, chỗ nào không có lối

Người ngồi lâu có mỏi

Cùng bước với tôi chơi

Tôi cứ đi, chưa hết một cuộc đời

Vì mỗi kiếp mở một đường đi mới !

*****

Ngườisung sướng chắc gì hơn ta được !

Tháng 9 – 2005

Đừng trách chi, cuộcđời là thế đó

Nếu thanh cao, còn gìnghĩa cuộc đời

Phải nổi trôi, cho thấmnhững đầy vơi

Phải phong trần, chođượm mùi gió bụi

Đừng trách chi, mộtkiếp người ngắn ngủi

Nếu bình yên, khônguổng lắm hay sao

Không biển khơi, làmsao biết ba đào

Không hầm hố, cần chiđường bằng phẳng

Đừng trách chi, cuộcđời sao cay đắng

Nếu không mùi, có vô vịlắm không

Ta phải đón cái buốtcủa mùa đông

Ta phải nhận cái nồngtrong nắng hạ

Đừng trách chi, tìnhngười sao kỳ lạ

Một bức tranh phải đủsắc đủ màu

Đã làm người phải thấmnghĩa thương đau

Mới hiểu được cõi trầngian lao khổ

Trăng vẫn đẹp, dù trăngngà mấy độ

Hoa vẫn tươi, dù từ đáđơm bông

Ta nhận chân tất cả cóhơn không

Người sung sướng chắc gì hơn ta được !

*****

Cõimộng cuộc đời

Tháng 9 - 2005

Lặngyên, nhìn lại cuộc đời

Hoàng hôn nghiêng bóngchơi vơi giữa dòng

Cội già ra vẻ thong dong

Mà sao ẩn nét bên songu hoài

Xa mờ vén bức mành soi

Mai kia rồi sẽ lẻ loimột mình

Diễm huyền mở cửa lung linh

Bờ đê hớt hãi bờ kinhrợn hồn

Ráng chiều kéo chậm hoàng hôn

Mà sao con đẩy dập dồnđưa mau

Chân mây mặt nước rầu rầu

Điểm canh gõ nhịp canhthâu đã về

Dù cho như một cơn mê

Nhưng khi giã biệt êchề làm sao

Lỡ đi, biết đến nơi nào

Còn thua những giấcchiêm bao chập chờn

Chiêm bao còn mộng bao lơn

Cõi về lạnh ngắt trốngtrơn cõi về

Xuân xanh còn kéo lê thê

Lá vàng rung rẩy đã kềsát bên

Bàng hoàng, xin gởi lãng quên

Mà sao cứ nhớ, đêm đêmgiật mình

Trơ vơ, chiếc bóng soi hình

Ai ai cũng thế, thìmình thế thôi

Mớihay cõi mộng cuộc đời !

*****

Aigiúp ngươi cho được ?

Tháng 9 – 2005

Ai bảo ngươi chui ra

Trên thế giới ta bà

Để rồi than đau khổ

Ai bảo ngươi chúi cổ

Vào thời đại nhiểunhương

Để rồi than ly loạn

Ai bảo ngươi tính toán

Giữa bãi biển nương dâu

Để rồi kêu tang hải

Ai bảo ngươi qua ải

Của ngưỡng cửa diêm phù

Lại than đời trần thế

Ai bảo ngươi vào bể

Giữa sóng vỗ muôn trùng

Rồi trông bờ thăm thẳm

Ai bảo ngươi chìm đắm

Trong thế thái nhântình

Rồi hận đời đen bạc

Ai bảo ngươi lưu lạc

Không biết nẻo quay về

Tìm đâu ra nguồn cội

Trong sáng và tăm tối

Cũng tại chính ngươithôi

Đừng trách cứ lôi thôi

Ai giúp ngươi cho được ?

*****

Vuilên đi !

Tháng 9 – 2005

Vui lên đi, cuộc đời sẽđổi mới

Mỉm môi cười chớm nởvạn tin yêu

Những mầm non vươn nụcuối tiêu điều

Dòng nhựa sống len quabờ khô héo

Vui lên đi, cuộc đời sẽcó nẻo

Khúc quanh co sẽ có lốimở ra

Khi đã cùng trong tậnđiểm trầm kha

Ép chân tường vượt mìnhbăng bức phá

Vui lên đi, cuộc đời sẽkhác lạ

Nụ tầm xuân ươm hạt hạ,thu, đông

Nét xinh tươi từ sỏi đáđơm bông

Giữa hoang dại tựuthành hoa mới quí

Vui lên đi, cuộc đời sẽý vị

Những tinh khôi xô đẩy mọichán chường

Mở mắt nhìn để còn thấyyêu thương

Sống hướng thượng giữabiển trần phù thế

Vui lên đi, sông dài racửa bể

Lướt thuyền đời reosóng vỗ đại dương

Trong mênh mông, đâu cóchỗ cùng đường

Trời đất rộng, thu mìnhchi ngõ hẹp

Vui lên đi, mỗi niềmvui ý đẹp

Một ngày qua, một ngàylại, mới tinh

Cuối từng đêm sẵn hiệnánh bình minh

Nếu biết sống, cuộc đời luôn tươi đẹp !

*****

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2103)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1977)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1626)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2139)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1625)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1319)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1558)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1847)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2441)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!