Tuyển tập 104

28/11/201113:14(Xem: 18268)
Tuyển tập 104

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 104 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1031 đến số 1040)

[email protected]; [email protected]

01.HoaNhập Thế 1031

02.HoaTứ Thánh 1032

03.HoaNăm Hạnh 1033

04.HoaMàu Cờ Phật Giáo 1034

05.HoaLục Thông 1035

06.HoaBát Khổ 1036

07.HoaTứ Ân 1037

08.HoaTha Nhân 1038

09.HoaXá Lợi 1039

10.HoaNghiệp Báo 1040

Hoa Nhập Thế

Tháng 6 – 2008

Hoa Nhập Thếvào trần gian hư huyễn

Cứu muôn loài trong biển khổphù sinh

Nhuộm phong sương dục nhiễmquên tánh linh

Lênh đênh mãi giữa bọt bèomây nước

Hoa Nhập Thếvào dòng đời uế trược

Cho người người biết bến đụcbến trong

Nhân ảnh kia, như bèo dạttrôi sông

Đừng vùi dập giữa bùn nhơquện cáu

Đừng dễ duôi mà hẹn lần hẹnlữa

Đừng móng cầu mà mai đợi mốttrông

Cuộc tử sinh còn mất có rồikhông

Đầu bạc hếu biết bao lần tóctrắng

Nghĩa địa kia, trông hoang mờgiá lạnh

Đêm đêm dài, vất vưởng bónghồn ma

Thương sinh linh, thương cảđến thân ta

Họ với ta, cách lằn ranh bé nhỏ

Hoa Nhập Thếvào cuộc đời tế độ

Sống an lành trang trải vạntình thương

Dìu dắt nhau trên thiên lýđường trường

Một khi biết quay đầu là bỉngạn

Hoa Nhập Thếvào trần gian cứu khổ

Đưa người người mất hút nẻođường xa

Đã từ lâu lưu lạc bỏ quên nhà

Đưa nhau về, mái hồng tươibếp lửa.

Hoa Tứ Thánh

Tháng 6 – 2008

Hoa Như Lai, kết tòa vô thượng giác

Khắp mười phương tam thế đếnvô cùng

Đạo nhiệm mầu, bất luận vôthỉ vô chung

Độ, độ tận chúng sanh, là bảnhoài Chư Phật

Hoa Bồ Tát, cứu muôn loài giải thoát

Mang lục độ vạn hạnh đi muônphương

Cứu chúng sanh không còntiếng kêu thương

Đáo bỉ ngạn, vượt qua thuyềnbát nhã

Hoa Duyên Giác, tự chứng ngộ, vô học

Quán duyên sinh độc chiếu vôthượng thừa

Mây chập chùng trĩu nặng tựnhiên mưa

Bóng đêm tắt, vầng dương bừngtỏa nắng

Hoa Thanh Văn, sống độc cư, thiền quán

Từ hữu tâm, thấu suốt đến vôtâm

Đêm mười lăm, còn hỏi chitrăng rằm

Nghe thanh thoát tiếng bài cachứng đạo

Hoa Tứ Thánh, cửa huyền vi uyên áo

Chứng lục thông, vượt sáu nẻoba đường

Thương hữu tình bao triềnphược nhiểu nhương

Nên ẩn hiện vào hữu dư miênviễn

Hoa Tứ Thánh nở trên đường TứThánh

Lục Phàm kia, cũng có thểbước đi

Đã bước đi, đừng có ngạingùng gì

Quyết lòng đi, một ngày kiatới đích

Hoa Tứ Thánh, đều dung thôngquy nhất

Tùy căn cơ, bổn tánh, bổnhoài

Kết chung tòa, chỉ một màthôi

Hỡi chúng sinh, phụng thờ chíhướng.

Hoa Năm Hạnh

Tháng 6 – 2008

Hoa Năm Hạnh, hỡi những ai là người Phật tử

Biết tiến tu, ngào ngạt thơmhương

Nhuần pháp âm, đạo lý chơnthường

Tỏa đức từ, trang trải tìnhthương

Hoa Năm Hạnh, hỡi những ai là người Phật tử

Hãy tiến tu, ngày đêm sáuthời

Sống vị tha, nội lực tô bồi

Mang hạnh nguyền đi khắp nơinơi

Hạnh thứ nhất, không ngừng Tinh Tấn

Thăng tiến lên, tới đích vôcùng

Dù phong ba biển khổ muôntrùng

Không chùn lòng phút giây sơtán

Hạnh thứ hai,Thanh Tịnhtrong sáng

Trong đầm kia, mới có bôngsen

Sống trong bùn, không chúthôi tanh

Vào trong bếp lửa hồng khôngcháy

Hạnh thứ ba, sống đời Hỷ Xả

Biết vị tha, từ ái, chan hòa

Đi đến đâu, là lá là hoa

Sông biển rộng, thuyền từ chuyên chở

Hạnh thứ tư, rạng ngời Trí Tuệ

Đốt vô minh, phiền não xưa nay

Tâm nhất như hoa tạng tỏ bày

Đã đánh mất từ khi bất giác

Hạnh thứ năm, Từ Bithơm ngát

Chuyển hóa đời, cam lộ pháp vương

Muôn đường trường vạn lý tình thương

Đạo từ bi bản hoài dung nhiếp

Hoa Năm Hạnh, một bông hoa năm cánh

Tinh Tấn, Thanh Tịnh, Hỷ Xả, Trí Tuệ, Từ Bi

Người Phật tử tiến tu, cứ như thế mà đi

Đi đi khắp muôn phương ngàn hướng

Hoa Năm Hạnh, một bông hoa năm cánh

Ngát hương lành tỏa chiếu trần gian

Đâu đâu cũng thấm nhuận đạo vàng

Quốc độ này là cõi Lạc Bang.

Hoa Màu Cờ PhậtGiáo

Tháng 6 –2008

Năm màu Cờ Phật Giáo

Tượng trưng cho năm màu hào quangĐức Phật

Dùng ngũ căn xuất phát, ngũ lực tới đích sau cùng

Vũ trụ, nhân sinh, từ vô thỉ, đến vô chung

Tất cả là một, mà một là tất cả

Năm Màu Cờ Phật Giáo

Tượng trưng cho năm hạnh người con Đức Phật

Tinh tấn, hỷ xả, thanh tịnh, trí tuệ, từ bi

Chúng sanh vô biên, thì Bồ Tát hạnh vô nghì

Chúng sanh thống khổ, ta quyết lên đường cứu khổ

Năm Màu Cờ Phật Giáo

Tượng trưng cho năm châu trên thế giới

Châu Á, Châu Phi, Châu Mỹ, Châu Úc, Châu Âu

Nhân loại tương lân, dù sống bất cứ nơi đâu

Khác tiếng nói, màu da, nhưng chung tình người nhân thế

Thuyền Bát Nhã vượt trùng khơi bốn bể

Đạo Từ Bi chiếu rọi khắp muôn phương

Sống tin yêu, hiểu biết, hòa ái, thanh lương

Không chỉ thương con người, mà còn thương vạn loại

Cờ Phật Giáo tung bay khắp cùng thế giới

Ánh từ quang tỏa chiếu khắp nẻo đường

Bóng Cha Lành tỏa rạng Đấng Pháp Vương

Đưa chúng sanh thoát ba đường sáu nẻo

Cờ Phật Giáo, năm màu cờ ngũ sắc

Huy hoàng thay, vi diệu bóng từ quang

Hạnh phúc thay, Phật quốc độ lạc bang

Thanh thoát thay, lục phàm lên tứ thánh

Màu cờ Phật Giáo tung bay

Màu cờ ngũ sắc lành thay

Chúng sanh bốn phuơng támhướng

Hoan hân chào đón vui vầy

Màu cờ Phật Giáo nơi nơi

Màu cờ ngũ sắc tuyệt vời

Nhân loại cùng nhau quy hướng

Dựng xây sức sống cuộc đời

Màu cờ Phật Giáo thanh lương

Màu cờ ngũ sắc thơm hương

Nhất tâm hoằng dương tán thán

Đạo vàng tỏa chiếu muônphương.

Hoa Lục Thông

Tháng 6 – 2008

Hoa Lục Thôngvượt tam thiên thế giới

Sáng vô ngần chiếu tam thếhằng sa

Tỏa minh châu rọi mấy cõi tabà

Dãi ngân hà như ngấn sươngngọn cỏ

Thiên NhãnThông, thấy tận cùng quốc độ

Trên, thượng thượng thiên,dưới đáy vực A Tỳ

Thấy tỏ tường từng thô tế lậuvi

Vượt qua khỏi Dục - Sắc – VôSắc Giới

Thiên Nhĩ Thông, nghe không còn chỗ nghe nữa

Âm vọng nào không động đếnvành tai

Nghe khắp mười phương, nghethấu tuyền đài

Thời đương đại tinh vi, khôngthể sánh

Túc Mệnh Thông, biết tự thân muôn ngàn kiếp trước

Biết về đâu đến muôn vạn kiếpsau

Không như nhân sinh, hát ngânvang, một cõi đi về

Nhưng hỏi về đâu, thì ngậmtăm bí lối

Tha Tâm Thông, chưa nhìn đã biết, không cần thưa gởi

Không cầu cơ, bói toán, đoánquẻ, xin xăm

Biển vô minh tìm kiếm cá lặngtăm

Thế đạo, nhân tâm, tránh saođiên đảo

Lậu Tận Thông, nghiệp dĩ nào đưa đẩy

Nghiệp dĩ nào đày đọa tự xưanay

Còn kéo dài trầm thống đếnngày mai

Chứ không có ai ban bố, địnhphân, thưởng phạt

Thần Túc Thông,

phi thuyền vũ trụ còn nghiêngnghiêng cánh quạt

Phi cơ, phi tiễn, mất hút tậnphía sau

Thần Túc Thông, vút một cáiđã gồm thâu

Cả pháp giới, nơi nào cũng cómặt

Hoa Lục Thông, nâng bước chân chứng đắc

Đỡ những bậc thượng thừa TứThánh mười phương

Phàm con người biết theo dấuchơn phương

Khi cuối đích, sẽ hốt nhiênđại ngộ

Hoa Lục Thông, mở thuyền từ tế độ

Đưa chúng sanh vào biển tuệNhư Lai

Ôi đài sen, ngát bửu tọa liênđài

Hỡi hành giả, quyết một lòngthẳng tiến.

Hoa Bát Khổ

Tháng 6 – 2008

Hoa Bát Khổtrên dòng đời mộng mị

Khách phong trần trong biểnkhổ sông mê

Trôi lang thang không biếtnẻo đường về

Lặn hụp mãi giữa phù sinh bacõi

Bởi Sinh Khổ, vừa chào đời, khóc chóe

Mắt nhắm nghiền, miệng mởtoát : khổ qua

Như nhận chân cái thống nỗita bà

Sẽ ụp phủ bẽ bàng thêm mộtkiếp

Bởi Lão Khổ, đeo cõi còm tội nghiệp

Cái già nua chồng chất tấmthân tàn

Đi, đứng, nằm, ngồi, thở dốcleo thang

Chống cây gậy còn ngã lên ngãxuống

Bởi Bịnh Khổ, không màng đến ăn uống

Muốn nằm yên nhưng đau đớnđọa đày

Còn nói chi cửa nhà, danh lợibèo mây

Nào có nghĩa bạc vàng, giàunghèo, phú quí

Bởi Tử Khổ, dù trăm năm cuộc lữ

Nghĩa địa kia đã đầy ắp sinhlinh

Lại phế thêm chút cát bụituyệt tình

Bãi tha ma càng lạnh lùngsương khói

Ái Biệt Ly Khổ, ai không thống thiết

Khi thân thương mới thấm thíahợp tan

Những cách ngăn bao đứt đoạnphũ phàng

Sóng xô đẩy trôi dòng, sôngmấy khúc

Cầu Bất Đắc Khổ, đêm dài thao thức

Thắp xa mờ leo lét ngọn đènkhuya

Càng ước mong càng ray rức nọkia

Bức nhân ảnh trần gian loangsắc tím

Oán Tắng HộiKhổ, gặp nhau chi rứa

Không thích nhau, lại thườnggặp, mới đau

Cho cuộc đời càng da thấmthịt thau

Nỗi ta bà chất chồng thêm vôibạc

Ngũ Ấm Xí ThạnhKhổ, còn xa xót

Mảnh tang thương tàn tạ tấmthân gầy

Trong cuộc đời, ai thấu hiểuniềm tây

Người nhân thế, được mấy aitri kỷ

Hoa Bát Khổ, phơi bày, không hoa mỹ

Khách phong trần bạc đãi kiếpphù sinh

Tỉnh ngộ mau, kẻo bi lụytuyệt tình

Màu sắc úa điêu tàn Hoa Bát Khổ.

Hoa Tứ Ân

Tháng 6 – 2008

Ân Tam Bảo, muôn đời xin gìn giữ

Đốt tâm nguyền, thế thế mãitruyền lưu

Ba Ngôi Báu, tuyệt tác đến thiênthu

Hương trầm tỏa liên đài vôthượng giác

Ân Quốc Gia, nhớ qui căn nguồn gốc

Phàm con người, phải biết Tổbiết Tông

Thời thế kinh qua, lịch sửtheo dòng

Đừng mất gốc quên nguồn, thuagỗ đá

Ân Cha Mẹ, đấng song đường cao cả

Trời đất kia, không thể sánhđược đâu

Vũ trụ kia cũng không thể tìmcầu

Hãy chuẩn mực, phận con hiềncháu thảo

Ân Thầy Bạn, không cho ta cơm áo

Nhưng cho ta trang bị để vàođời

Lướt con thuyền khắp biểnrộng trùng khơi

Quên thầy bạn, bạc tình hơntriều sóng

Hoa Tứ Ân, đẹp vô ngần bất biến

Xin cưu mang trân trọng cảcuộc đời

Luôn đáp đền, tô thắm khắpnơi nơi

Và xuyên suốt mọi không thờimiên viễn

Hoa Tứ Ân, là núi đồi sông biển

Là thiền môn, thánh thất,giáo đường

Là suối nguồn muôn vạn yêuthương

Xin tận hưởng trao nhau cùngnhân thế.

Hoa Tha Nhân

Tháng 6 – 2008

Tha nhân mở cõi thương lòng

Nhìn trông thiên hạ khắptrong cuộc đời

Nơi nào khổ ải chơi vơi

Ta xin đến đó cho đời bớt đau

Nơi nào bãi biển nương dâu

Ta xin đến đó bắc cầu lại qua

Đi trong bốn biển là nhà

Người trong nhân loại là ta với mình

Tha nhân tiếng nói tự tình

Reo lên khúc nhạc đăng trình vị tha

Tha nhân tiếng gọi đậm đà

Ngân lên âm vọng lời ca thương người

Lắng nghe tiếng khóc câu cười

Sẻ chia xoa dịu đẹp tươi trong lành

Lắng nghe cơ cảm đoạn đành

Sẻ chia mây trắng trời xanh đong đầy

Tha nhân một đóa trao tay

Từ tâm rộng lượng ngày ngàythơm hương

Tha nhân một đóa tình thương

Lòng vàng trang trải trênđường ta đi

Thương đời ai nhớ ai vì

Thương người ai nhớ ai vì thanhân.

Hoa Xá Lợi

Tháng 6 – 2008

Xá Lợi là những tinh anh

Của bậc chứng đạo vô sanh đểđời

Xá Lợi là những tuyệt vời

Của bậc thánh đức ba ngôi tônthờ

Xá Lợi là những tinh hoa

Của bậc liễu ngộ trên tòapháp vương

Cái thời pháp nhược ma cường

Tôi nghe đủ thứ, xót thươngvô ngần

Cái thời nghiệt ngã phiêutrầm

Tôi nghe đủ thứ, lầm bầm mangtai

Mới tu, ngày một ngày hai

Suốt đời tráo đấu miệt mài lợi danh

Mới tu, chưa tỏ ngọn ngành

Suốt đời ma mị tranh giành hơn thua

Lộng ngôn xảo thuật chưa vừa

Chết đi thiêu đốt, hốt bừa bụi tro

Kêu ầm xá lợi một mo

La lên chí chóe nhỏ to dàn chào

Lạm xưng tán tụng xôn xao

Quảng cáo rao bán, ôi chao xót lòng

Vô tình đánh lận con đen

Ô danh xá lợi, vứt thềm vực sâu

Pháp thân bất hoại nhiệm mầu

Tứ Thánh lưu lại bắt cầu độ sanh

Phàm nhân trong cõi hồng trần

Chớ nên mạo phạm tội phầnbiết chưa ?

Hoa Nghiệp Báo

Tháng 6 – 2008

“Đã mang lấy nghiệp vào thân

Cũng đừng trách lẫn trời gầntrời xa

Thiện căn ở tại lòng ta

Chữ tâm kia mới bằng ba chữtài

Có tài đừng cậy chi tài

Chữ tài liền với chữ tai mộtvần”

“Bắt phong trần, phải phongtrần

Sao cho sỉ nhục mấy lần mớithôi”

Đó là nghiệp báo ai ơi

Đã mang thì phải chịu đời chớsao

Một khi tác tạo tơ hào

Ba mươi sáu chước, chước nàochẳng xong

Nghiệp kia đưa đẩy rối bòng

Báo kia đập dũa xoáy tròngkhông tha

Cứ xem cái nỗi ta bà

Mỗi người vay trả biết là bao nhiêu

Bởi nghiệp gây nặng chín chiều

Nên báo đón nhận trăm điều đắng cay

Bông hoa nghiệp báo xéo dày

Thân tàn ma dại, mặt mày xác xơ

Nửa đời, đã lắm bơ phờ

Suốt đời, thì hỏi mịt mờ nữa chi

Nghiệp lao nghiệp tác đen sì

Báo đời báo kiếp, có gì mà than

Người khôn trong cõi trầngian

Nhớ nghe, nghiệp báo đa mangchi nào

Cao phi viễn tẩu nan tào

Trời cao đất rộng chỗ nàodung thân

“Bắt phong trần, phải phongtrần

Sao cho sỉ nhục mấy lần mớithôi”

Đã gây nghiệp dĩ ngút trời

Khổ đau lận đận suốt đời biếtchưa

Chạy trời sao khỏi nắng mưa

Nhân gian biết sợ biết chừahay không

Khổ đời nghiệp báo đeo gông

Nghiệp ơi, báo hỡi mà bônghoa gì

Từ nay, quẳng gánh trôi đi !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2108)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1981)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1627)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2139)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1628)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1323)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1558)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1847)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2442)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!