Tuyển tập 143

07/03/201312:14(Xem: 18551)
Tuyển tập 143

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 143

(Từ bài số 1421 đến số 1430)

[email protected]

01.Mẹ, tặng phẩm duy nhất cuộc đời

02.Vu Lan, Chacó buồn không ?

03.Vu Lan nhớMẹ Hiền

04.Còn đó quêtôi

05.Quốc Lễ ThùÂn

06.Còn đó VuLan

07.Bông Trắngthôi cài

08.Bông Hồng,một đóa em mang

09.Bông Hồng,một đóa nâng niu

10.Mẹ Cha lànhất trần gian

Mẹ, tặng phẩm duynhất cuộc đời

Bông Hồng cài áo em mang

Em còn có mẹ với ngàn yêuthương

Lối đi tình mẹ vấn vương

Lối về tình mẹ bên nương rángchiều

Bông Hồng cài áo nâng niu

Em còn có mẹ yêu kiều trầngian

Thương em từng bước trên đàng

Cho em từng bước dọc ngang đivề

Bông Hồng cài áo mân mê

Em còn có Mẹ vỗ về vĩnh nhiên

Chỉ cần Mẹ động tay tiên

Là em tan hết muộn phiền trần ai

Mẹ chưa kịp tiếng thở dài

Là em an ổn phương đài phù sinh

Bông Hồng cài áo xinh xinh

Vẽ lên dấu ngọc bóng hình Mẹ yêu

Cho em nhẹ bước cầu kiều

Phần sáng có sẵn, cơm chiều chờ trông

Đóa Hồng cài áo thơm bông

Đông thời hết lạnh, hạ nồng hết oi

Thu về không tím lá rơi

Xuân sang đợi sẵn nụ cười tinh anh

Bông Hồng cài áo trong lành

Em còn có Mẹ bao quanh mẫu từ

Đẹp hơn vạn thể thiên thư

Cho em nhận diện thật hưphiêu bồng

Em ơi trân quý Hoa Hồng

Vừa cài trên áo là lòng Mẹyêu

Em ơi gìn giữ nâng niu

Cầu mong cho Mẹ bóng chiềuchậm qua

Em nên ấu yếm thiết tha

Tóc Mẹ chậm trắng, thịt dachậm mồi

Mẹ là tặng phẩm tuyệt vời

Một lần duy nhất trong đời màthôi

Mẹ là tặng phẩm tinh khôi

Cầu cho Mẹ sống suốt đời bênem.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Vu Lan, Cha có buồn không?

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh Hội Vu Lan

Thường nhắc nghĩa ân đức Mẹ hiền

Thỉnh thoảng mới nêu tình Phụ Tử

Làm Cha, xin hỏi có buồn không?

« Ba năm bồng ẵm cảm ơn Cha »

Trụ cột nắng mưa đỡ cửa nhà

Tuế nguyệt phong sương dày gió bụi

Ngoàibình thiên hạ, trong yên gia

Gót đỏ như son cho cháu con

Thau chì cát đá chẳng hao mòn

Đội trời đạp đất nhồi sinh lực

Nào có nghĩa gì tiếng cảm ơn

Nam giới, vẫy vùng chí dọc ngang

Nam nhi chi chí phỉ anh hùng

Tiểu nhân, tục tử làm sao sánh

Vô số chim muông có đại bàng

Cánh Bằng bay bổng khắp trời mây

Vùng vẫy bốn phương thỏa chí này

Dẫu có bào mòn thân rũ cánh

Làm trai như thế mới nên trai

Thế thì, trong Lễ Hội Vu Lan

Đồng cảm tương lân thật nhẹ nhàng

Việc khó có phần ta gánh vác

Ra tay bất vụ mới thi ân

Phụ thân nghiêm nghị Đấng Song Đường

Một dựng tôn ti, hai vững cương

Ba tạo thế thời, bốn nhiệt huyết

Một đời không đổi mới tình thương

Tình thương rộng lớn mới vô biên

Như Núi Thái Sơn nhất mọi miền

Chống đỡ rừng non cây cỏ mọc

Ai nhìn, không khiếp đức oai thiêng

Tình thương cao cả mới nghiêm đường

Núi Thái bao giờ kể gió sương

Ai hát Biển Đông ca đức Mẹ

Cha cười phải phải, biết hiền lương

Hãy dành cho Mẹ tiếng yêu thương

Ngon ngọt thơm hương như mía đường

Nếp một đầu mùa dâng hiến Mẹ

Bông Hồng cài áo cam lồ vương

Còn Cha vun với tạo Bông Hồng

Tưới nước, bón phân, gai góc đâm

Chồi mọc, mầm non, hoa mỉm nụ

Tặng cho nhân thế đẹp nào hơn

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh Hội Vu Lan

Đã có đức từ của Phụ Thân

Đã có đức bi lồng trí dũng

Ân, mà không nói mới là Ân

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh áo cài hoa

Bông trắng bông hồng, đã có Cha

Cha tạo nó ra, và cống hiến

Thì Cha chính thị Một Đài Hoa

Cha còn chuyển mạch thế tông gia

Nội Ngoại Gia Tiên của cửa nhà

Thất Tổ, cửu Huyền, và quyến thuộc

Cha ơi, tột đỉnh phải không Cha

Cha còn gìn giữ khí hùng thiêng

Văn hiến ngàn năm của Tổ Tiên

Bảo vệ cơ đồ trao thế hệ

Việt Nam bền vững vĩnh uyên nguyên

Tôi ít kể ra công đức Người

Văn chương chữ nghĩa bằng thừa thôi

Cái tình Phụ Tử uyên thâm quá

Chỉ ngó nhìn nhau Một Nụ Cười

Mãn nguyện một đời Đức Phụ Thân

Ân, không đáp hết, mới là Ân

Ân, mà trả được, Ân còn nhỏ

Cháu thảo con hiền, phải lựa lần

Vu Lan tùy thuận Lễ cài hoa

Nặng nhất, hoa này, gắn áo Cha

Thương nhất, hoa này, dâng áo Mẹ

ChoMùa Hiếu Hạnh thật chan hòa

Lờicuối, xin dâng Công đức Cha

VuLan, Đức Phật giải bày ra

« Tamđồ bát nạn câu ly khổ »

Thếthế hoằng truyền Đạo Thích Ca.

Tháng6 – 2010

TNTMặc Giang

Vu Lan nhớ Mẹ Hiền

Nhắc đến Vu Lan nhớ Mẹ hiền

Mẹ hiền là nét ngọc tay tiên

Là xôi nếp một, thơm bông lúa

Thoang thoảng hương cau, ngọt mía đường

Nhắc đến Vu Lan nhớ Mẹ thương

Quê nghèo một nắng với hai sương

Thân cò lặn lội bên bờ vắng

Mua gánh bán bưng khổ quá chừng

Làm Mẹ nuôi con đãi dãi dầu

Việc nhà việc cửa đổ mưa ngâu

Việc đồng việc ruộng dày gian khó

Tóc trắng viếng thăm sớm mái đầu

Cái tiếng Mẫu Thân nghe ấm lòng

Nhưng ai hiểu được những long đong

Nhiều đêm không ngủ nhìn trời đất

Khổ quá thân tôi đã mỏi mòn

Nhưng chẳng bao giờ Mẹ thởthan

Chồng con không thấy những vôvàn

Giọt dài Mẹ giấu khi đêmxuống

Giọt ngắn Mẹ nhìn ngày nắnglên

Mẫu tử mẫu thân với mẫu từ

Tình thương chảy mãi vẫn còndư

Biển Đông khó sánh được LòngMẹ

Thiên phú ban cho, bộ dễ ư

Mấy chục năm trường gánh nổitrôi

Hỏi sao không tóc bạc da mồi

Vết nhăn vết xếp thân còi cõm

Thương quá là thương hỡi Mẹơi

Nuôi con, lên ải để đèo non

Xuống biển tát sông để kiếmcòng

Con cháu lớn lên khi hiểuđược

Mẹ già kiệt lực chờ đi đong

Đến ngày Mẹ bước lên bàn thờ

Cháu thảo con hiền khóc mắtmưa

Mẹ bỏ chúng con đi sớm quá

Từ nay, tập sống kiếp bơ vơ

Báo Hiếu Vu Lan thấy Mẹ hiền

Mẹ ơi, vẫn nét ngọc tay tiên

Vẫn xôi nếp một, thơm mùi lúa

Vị ngọt thanh thanh của míađường

Hướng vọng Vu Lan thấy Mẹ yêu

Vòng tay của Mẹ như nâng niu

Lệ dài của Mẹ không ngưngđọng

Nước mắt Mẫu Từ cứ chảy xuôi

Quyện khói làn hương thậttuyệt vời

Mờ mờ ẩn hiện Mẹ nhìn tôi

Mắt thương muôn thuở khôngthay đổi

Tác phẩm trinh nguyên tặngcuộc đời

Bóng Mẹ hiền ơi vạn nhớthương

Con mang tiếng hát Mẹ lênđường

Tấm lòng của Mẹ trùm trời đất

Chỉ một chữ YÊU với chữTHƯƠNG

Dâng Mẹ Đóa Hồng đã đủ chưa

Tượng trưng, không thể nóicho vừa

Tình thương của Mẹ không cânđược

Đức Mẹ viên dung chẳng thiếuthừa

Một đóa hồng tươi dâng Mẹ yêu

Nhiệm mầu Đức Mẹ thật caosiêu

Thâm sâu Lòng Mẹ hơn trờibiển

Hiếu Hạnh mênh mông tỏa nhiểuđiều

Khép lại Vu Lan tiếng Tạ Từ

Mẹ hiền dịu vợi cả thiên thu

Mẹ yêu chan chứa trùm hoàn vũ

Nhân thế hằng còn tiếng Mẹ ơi!

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Còn đó quê tôi

Quêtôi còn đó dòng sông

Nướcđi nước đến chờ con nước về

Quêtôi còn đó sơn khê

Sắtson tô thắm ước thề không phai

Ơnsâu nghĩa nặng tình dài

Đườngquê lối nhỏ hoa cài thơm hương

Tinyêu hòa ái mến thương

Chiamưa sẻ nắng gió sương không màng

Quêtôi còn đó đò ngang

Chờngười lữ thứ miên man chưa về

Quêtôi còn đó tiếng ve

Xóttrong hạ nắng mùa hè kêu đau

Xamờ trắng mấy mùa cau

Trôidòng dĩ vãng phủ màu nhớ thương

Đêmđêm nhạn vắng kêu sương

Ngàyngày én liệng mây truông cuối trời

Quêtôi từ thuở nằm nôi

Chônnhau cắt rốn nhớ lời mẹ cha

Xẻda xẻ thịt mới ra

Trinhnguyên huyết thống cho ta nên người

Quêtôi còn đó nụ cười

Gắntrên môi héo da mồi tóc sương

Kinhqua bao ải nghê thường

Lênhđênh thời thế đoạn trường tóc tơ

Nhưngtôi chẳng có bao giờ

Cốquên quê cũ mịt mờ đời tôi

Nếutôi không có quê tôi

Thìsao tôi có quê tôi trong đời

Chonên dù có cuối đời

Vẫnthương vẫn nhớ mặn mòi tình quê

Buôngtay nhắm mắt gởi về…

Tháng6 – 2010

MặcGiang

Quốc Lễ Thù Ân

Quốc Lễ Thù Ân, dâng lêntrước bàn thờ Tổ Quốc

Xin khấu đầu lạy tạ Sông NúiHồn Thiêng

Đã khởi đi từ nguồn cội RồngTiên

Trải lịch sử năm ngàn năm VănHiến

Đức Hùng Vương phảng phất cờbay khói quyện

Nước Văn Lang tên khởi thủyViệt Nam

Kết tinh thành dònggiống máu đỏ da vàng

Sừng sững giữa trời Đông, nhưthành đồng vách núi

Quốc Lễ Thù Ân, dâng theodòng lịch sử

Xin khấu đầu đảnh lễ các bậctiền nhân

Vì Quê hương, vì Dân tộc, vịQuốc vong thân

Đem xương máu dựng xây Cơ đồTổ Quốc

Ôi Cổ Loa, khí hùng tụ nămngàn năm trước

Ôi Thăng Long, chuyển hùnganh một ngàn năm xưa

Đây Sài Gòn, ba trăm năm rựcrỡ có thừa

Đó Phú Xuân, vọng Cố Đô mộtthời cổ kính

Quốc Lễ Thù Ân, dâng lên Hai BàTrưng, Bà Triệu

Nước trời Nam, rõ mặtnhững bậc anh thư

Kiện tướng Phương Bắc phảikhiếp đảm kinh người

Đất Mê Linh còn vang danh sửtích

Quốc Lễ Thù Ân, dâng lên ĐứcNgô Quyền kiệt xuất

Bạch Đằng Giang vỗ sóng sạchquân thù

Một ngàn năm xâm thực, kết liễuthiên thu

Đất nước ta hoàn toàn độc lậptự chủ

Mở ra bốn Triều đại Đinh – Lê– Lý – Trần kỳ tú

Xuất hiện những bậc Minhquân, Tướng sĩ kỳ tài

Giặc Phương Bắc biết bao lầnnhe vuốt ách tai

Đều bỏ chạy trối chết, chuiống đồng ống cống

Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lênĐức Trần Hưng Đạo

Xin dâng lên Bắc Bình VươngNguyễn Huệ Quang Trung

Xin dâng lên thế thế tiềnnhân các bậc anh hùng

Quét sạch bóng dáng ngoạixâm, bảo toàn biên cương lãnh thổ

Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lêntất cả chiến sĩ vô danh không tên tuổi

Tên của các anh đã hòa quyệnvới non sông

Máu của các anh đã tưới tẩmkhắp ruộng đồng

Non nước Việt Nam mới thànhquê hương gấm vóc

Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lênnhững chơn linh thiếu phụ

Ôm con chờ để chết đứng vọngphu

Hồn tử sĩ đã về với ngàn thu

Nên các chị cũng hóa ra thiêncổ

Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lênchơn linh đồng bào tử nạn

Chết dưới mọi vòm trời khóilửa, hay ngay chốn hậu phương

Hòa với núi sông cùng mở nướcmở đường

Non nước Việt Nam mới thànhsông dài biển rộng

Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lênkhắp mọi miền Tổ Quốc

Bắc Nam Trung cùng lễ lạy ThùÂn

Ân quốc gia, Ân dân tộc, Ântiền nhân

Ân Tổ Tiên, Ân cội nguồn, Ânsông núi

QuốcLễ Thù Ân, để tôn thờ Tiên Tổ

Đứchùng anh thạch trụ vững Trường Sơn

Mảnhcơ đồ xương máu của cha ông

Nghiêmbóng cả khí hồn thiêng sông núi

QuốcLễ Thù Ân, nhớ người Cha nguồn cội

Hỡinhững đàn con thế hệ của Lạc Hồng

Hãycùng nhau gánh vác vẹn non sông

Mộttấc đất không bao giờ suy suyển

QuốcLễ Thù Ân, trần thiết từ Nam Quan giới tuyến

XuốngBiển Đông đến tận mũi Cà Mau

ViệtNamta tay nắm vững con tàu

Vượttất cả mọi phong ba bão táp

QuốcLễ Thù Ân, dựng trên cơ ngơi sự nghiệp

Đờiđời Ông Cha ra sức đắp xây

Đờiđời con cháu tay nắm chặt tay

Chotoàn vẹn nghĩa đáp ân đền Tình Sông Núi

Rợp cờ bay lung linh Hồn LịchSử

Khí hùng thiêng kết tụ giốngLạc Hồng

Đỉnh Trường Sơn nghe triềusóng Biển Đông

Mũi Cà Mau thấu Nam Quan cửaải

Liền biển liền bờ, nối liềnbiên giới

Liền núi liền sông, thạch trụgiang sơn

Năm ngàn năm trước, một tấckhông mòn

Năm ngàn năm sau, một lykhông chuyển

Quốc Lễ Thù Ân, triệu triệucon tim, đồng thanh lên tiếng

Quốc Lễ Thù Ân, triệu triệucon người, dị khẩu đồng âm

Quốc Lễ Thù Ân, toàn thể Dântộc Việt Namdõng dạc vang lên

Đất nước này, Non sông nầy,đời đời bất diệt.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Còn đó Vu Lan

MỗiMùa Hiếu Hạnh lại băng ngang

Tôiđứng xa xa nhớ lạ lùng

Nhìnthấy người ta dìu phụ mẫu

Cònmình lành lạnh thoáng bâng khuâng

MỗiMùa Hiếu Hạnh áo cài hoa

BôngĐỏ xinh xinh mắt sáng lòa

BôngTrắng rưng rưng tràn ngấn lệ

CũngHồng cũng Trắng cũng cài hoa

ThươngBông hồng Đỏ quá đi thôi

Nhưngchẳng có ai cho nữa rồi

Tôitự tìm hoa ra viếng mộ

BôngHồng dâng Mẹ, Mẹ à ơi

Tôi vào dự Lễ Hội Vu Lan

Nghi ngút trầm hương quyện khói nhang

Chuông mõ trang nghiêm hòa tụng niệm

Cầu xin mẹ thoát cõi lầm than

Tôi nghe tiếng vọng Hội Vu Lan

Xin chắp tay hoa dâng trước thềm

Khấn nguyện Mẹ, hoa khai Lạc Quốc

Đền ơn muôn một nghĩa Từ Thân

Thế rồi Mùa Hiếu Hạnh đi qua

Tôi bước lang thang về đến nhà

Đến trước bàn thờ nhìn ảnh Mẹ

Mẹ ơi, xa Mẹ ngút ngàn xa

Bếp lửa thắp lên chẳng đủ hồng

Lạnh từ ngoài đến sâu trong lòng

Lạnh băng đi xuống thềm băng giá

Tuyết đóng cục hòn gõ vỡ toang

Bông đỏ, Mẹ đem đi mất rồi

Còn con bông trắng kiếp đơn côi

Con mang đến cuối đời cô lữ

Nhắm mắt còn kêu tiếng Mẹ ơi

Nhắm mắt, nghĩa là hết Trắng Hồng

Kìa xem bóng nguyệt giữa dòng sông

Mẹđi, con lại đi theo Mẹ

MẫuTử đôi bờ, hỏi sắc không

Nhưng đời còn đó Hội Vu Lan

Cửa tử đi qua thật bẽ bàng

Nghĩa đáp ân đền ơn hiếu hạnh

Mong sao nhân thế hiểu, đừng quên !!!

Tháng6 – 2010

TNTMặc Giang

Hoa Trắng thôi cài

LạiBông hồng Trắng áo cài hoa

Mắtchị rưng rưng thấm lệ nhòa

Trôngánh mắt anh kỳ lạ quá

Vàem chằm chặm chiếc “mù soa”

BôngTrắng là gì thế hở anh

Buồnbuồn chị lặng ngó loanh quanh

Ngậmngùi em cuốn tròn khăn lệ

MàuTrắng hoa cài, trắng tuổi xanh

Khôngai chia sẻ hết niềm đau

Mỗimột niềm đau khác sắc màu

Anh,chị, em đều cùng mất Mẹ

Mỗingười riêng rẽ một chiều sâu

MàuTrắng hoa cài, áo trắng hoa

MộtMùa Hiếu Hạnh lại đi qua

Tâmhương, nguyện Đức Từ lân mẫn

CứuMẹ chúng con thoát hải hà

BôngHồng, Bông Trắng, Trắng Hồng Hoa

HồngTrắng còn đâu những đậm đà

Xinchắp tay hoa dâng trước Phật

Từbi cứu độ mọi can qua

Nuôicon, chắc Mẹ khổ vì con

Trầnthế lao lung sống cõi còm

Nghiệpdĩ chất chồng sao tránh khỏi

Đàncon khôn lớn, tội cao hơn

Đó là chưa nói sinh con ra

Đau thấu trời xanh, xé thịt da

Mở mắt chào đời con khóc ré

Mẹcười sung sướng con tôi a

“Banăm bồng ẵm cảm ơn Cha

Chíntháng cưu mang nhờ Đức Mẹ”

Khuyênrăn giáo dưỡng tình Phụ Tử

Chéncơm manh áo nghĩa Mẫu Từ

Nhữngtưởng đời mình diễm phúc thôi

CóCha có Mẹ mãi trong đời

Nàongờ sinh tử vừa khua nhịp

BôngTrắng cài hoa, trắng cuộc đời

Nóinữa làm chi nghĩa đáp đền

Mộtcòn không có, huống mông mênh

CôngCha như Núi hơn trời đất

NghĩaMẹ Biển Đông sóng gập ghềnh

HoaTrắng cài lên trên áo ai

Nhưsương thấm lạnh trắng đêm dài

Thaothức thâu canh thương nhớ Mẹ

Nướcmắt lưng tròng đẩy giọt cay

HoaTrắng sẻ chia với những ai

Lệmòn như áo đã mòn vai

Haivai tiếp tục xin gồng gánh

Gánhkiếp đơn côi mãi tháng ngày

Đã gọi là xin chia sẻ mà

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh lại đi qua

Nói không sâu nặng làm sao thấm

Càng thấm càng thương nhớ Mẹ Cha

Ơn Cha như Núi, xin đừng quên

Đức Mẹ biển Đông, nguyện đáp đền

Ghi nhớ suốt đời, và cẩn trọng

Hương hồn Cha Mẹ mới bình yên

Hiểurõ đủ rồi, hở chị nghe

Cònem, thôi khóc nữa chi hè

Vàanh, hãy xứng là nam tử

HoaTrắng thôi cài cũng thế nha!!!

Tháng6 – 2010

TNTMặc Giang

Bông Hồng, một đóa em mang

BôngHồng một đóa em mang

CònMẹ là nhất trần gian trên đời

Ởgần hay ở xa xôi

Thườngxuyên hỏi Mẹ những lời Mẹ yêu

BôngHồng một đóa nâng niu

Nhưru khúc nhạc cầu kiều mến thương

“Mẹgià như chuối ba hương

Nhưxôi nếp một, như đường mía lau”

Mẹgià như thể hương cau

Nhưđồng lúa chín, như bàu hoa sen

Mẹgià như gió trước đèn

Emơi, hãy giữ giữa thềm hoang vu

Mẹgià như lá mùa thu

Coichừng Thần Tử lù lù lùa qua

Mẹgià như ánh châu pha

Saokia rơi rụng ngân hà lạnh băng

BôngHồng một đóa em mang

MỗiMùa Báo Hiếu Vu Lan lại về

TìnhMẹ ôm ấp ủ ê

Đóino ấm lạnh vỗ về nghe em

Bông Hồng một đóa quen quen

Em còn diễm phúc Mẹ Hiền em ơi

“Đêm đêm thắp ngọn đèn trời

Cầu cho Mẹ sống suốt đời với con”

Nhớ nghe, nước chảy đá mòn

Huống chi da thịt cõi còm phù sinh

Nhớ nghe, nước chảy đầu ghình

Tang thương bãi trắng, sập sình phù sa

Nhớ nghe, một cõi Ta Bà

Chẳng qua quán trọ la cà thế thôi

Bông Hồng một đóa em ơi

Nhớ thương yêu Mẹ suốt đời không phai

Bông Hồng một đóa em cài

Gắn trên tuyệt đỉnh phương đài Mẹ Thương

Bông Hồng một đóa Song Đường

Mẹ là tất cả tình thương con người

Bông Hồng còn nở nụ cười

Em còn có Mẹ, nhất đời nghe em !

Tháng6 – 2010

TNTMặc Giang

Bông Hồng, một đóa nângniu

BôngHồng một đóa nâng niu

Emcòn diễm phúc Mẹ yêu trong đời

Chỉcần thương Mẹ mà thôi

Khôngcần lựa tiếng lựa lời nghe em

Thỉnhthoảng

Emnên ngồi bên Mẹ

Cầmtay Mẹ thật lâu

Emim lặng cúi đầu

Rồinhìn vào mắt Mẹ

Mẹơi

Conmuốn thưa Mẹ một tiếng

Nóivới Mẹ một câu

Mộtcâu

Tưởngrằng bình thường

Quenthuộc quá

Xalạ gì

Mẹsẽ bảo

Conmuốn nói gì

Concứ nói đi

Emnắm tay Mẹ thật chặt

Rồinói

Mẹơi, “Mẹ có biết rằng, con thương Mẹ lắm không”

Mẹsẽ nhìn em mỉm cười

Vànước mắt của Mẹ sẽ ứa ra

Emcó ngạc nhiên không

Tạisao như thế vậy cà

Tạisao như thế vậy ta

Bởivì

Mẹthương biển rộng hải hà

TìnhMẹ sâu nặng bao la đất trời

Mẹthương tuyệt đỉnh cao vời

TìnhMẹ tuyệt tác không lời hết đâu

Mẹthương một cõi nhiệm mầu

Luônghi nhớ mãi trong đầu nghe em

Emđừng cho rằng sao tôi nói quá

Tôikhông nói quá đâu

Nếumột mai, lỡ có gì thì em sẽ biết

Thếnào cũng có một ngày

Ngàyấy thật bất ngờ

Khônghẹn thời gian

Khônghẹn không gian

Nhưngmột khi đã tới là nó tới

Trờichẳng cứu được

Đấtchẳng cứu được

Chẳngcó một vị thiêng liêng nào cứu được

Huốngchi y khoa, bác sĩ, y tá, thuốc thang

ThuốcBắc, thuốc Nam

Haymọi phương cách của trần gian và thế gian

Đếnlúc Mẹ đi là Mẹ phải đi

Khôngtừ tạ

Khôngmột lời

Buôngtay

Nhắmmắt

Vĩnhviễn

Vĩnhbiệt

Muôntrùng

KhiMẹ em đã đi rồi

Emkhông còn Mẹ nữa

Kểtừ giờ phút đó

Ngaythời điểm hôm đó

Emsẽ hiểu ra

Emsẽ nhận ra

Tôinói chưa hết đâu

Hỏiai đếm được mưa ngâu

Dùdài dù ngắn giọt châu chưa mòn

Hỏiai đếm được héo hon

Dùrơi dù rụng tâm hồn nhớ thương

Hỏiai đếm được nghê thường

Bêncầu Ái Tử mờ sương cuối chiều

Ngồitrong quán trọ cô liêu

Mỗikhi nhớ Mẹ, chín chiều ruột đau

Chiềunày Hoa Trắng phai màu

Chiềukia Hoa Đỏ gởi tàu trần gian

Chiềunày gợn bóng suối vàng

Chiềukia nhớ Mẹ gởi ngàn thiên thu

Chiềunày gợn áng mây mù

Chiềukia mây trắng lù lù không tan

Emtìm trên cõi Thiên Đàng

Haytìm trên cõi Lạc Bang nhiệm mầu

Nhưngem chẳng thấy Mẹ đâu

Bởikhông còn Mẹ, hết rồi nghe em!

Tháng6 – 2010

TNTMặc Giang

Mẹ Cha là nhất trần gian

Bao nhiêu sách vở viết về Tình Mẹ

Bao nhiêu chữ nghĩa viết về Công Cha

Dù có nhiều như vũ trụ bao la

Cũng không thể diễn tả hết được Ơn Cha Nghĩa Mẹ

Khi nhớ Mẹ, ta thầm kêu khe khẽ

Mẹ ơi Mẹ, con nhớ Mẹ khôn nguôi

Biển Đông dù cạn sóng mòi

Nhưng con không cạn một đời Mẹ Thương

Khi nhớ Cha, ta thầm vương Núi Thái

Sông Núi kia, hỏi mấy ải sơn khê

Trèo trên tột đỉnh ước thề

Băng đèo vượt dốc không hề kêu than

Nhớ Ơn Cha, ta dọc ngang trời rộng

Nhớ Đức Mẹ, ta bương chải sông dài

Bông Hồng một đóa thôi cài

Bông Trắng rơi rụng phơi đài dặm băng

Nhìn kia, con nước lăn tăn

Trôi đi đâu nữa cũng căn cội nguồn

Nhìn kia, én liệng mây truông

Ai trông cánh én tỏ tường chi ai

Chim có Tổ, hoa cài mấy đóa

Người có Tông, mấy cánh hoa cài

Bông Hồng một cánh trên tay

Bông Trắng một đóa lệ dài thiên thu

Trong vũ trụ, có một cõi nhiệm mầu nào đó

Ta tôn thờ Đức Mẹ tận trên cao

Trong càn khôn, có một cõi thiêng thiêng nào đó

Ta tôn thờ Ơn Cha tận tột cùng

Dù cho khắp cả thỉ chung

Cũng không chứa hết vô cùng Mẹ Cha

Dù cho vạn thể thiên hà

Cũng không thế sánh Mẹ Cha tuyệt vời

Mẹ Cha là nhất trên đời

Mẹ Cha vượt cả đất trời mênh mông

Mẹ Cha là nhất vô song

Mẹ Cha vượt cả sắc dòng thời gian

Mẹ Cha là nhất trần gian…

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2127)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2013)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1692)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1660)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2157)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1644)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1380)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1582)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1896)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2473)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!