Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

48-2. Phẩm Thập bất thiện (2)

02/05/201111:10(Xem: 7924)
48-2. Phẩm Thập bất thiện (2)

KINH TĂNG NHẤTA HÀM
Việtdịch: Hòa thượng Thích Thanh Từ - Hiệu đính: Hòa thượngThích Thiện Siêu
ViệnNghiên cứu Phật học Việt Nam - PL 2541 - TL 1997

TẬP 3

XXXXVIII.2.Phẩm Thập bất thiện(2)

4.Tôi nghe như vầy,

Mộtthời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Còộc.

Bấygiờ, phần đông các Tỳ-kheo nhóm họp tại giảng đườngPhổ Hội, mỗi người khởi luận nghị thế này: 'Nay NhưLai rất kỳ lạ, rất đặc biệt đối với các đức Phậtquá khứ đã nhập Niết-bàn, cũng lại biết tên họ, chủngtộc kia, trì giới, tùy tùng, thảy đều biết rõ, tam-muội,trí tuệ, giải thoát, giải thoát tri kiến, thọ mạng dàingắn, thảy đều biết. Thế nào chư Hiền? Ðó là Như Laiphân biệt pháp xứ rất thanh tịnh, mà biết tên họ, chỗphát xuất của chư Phật kia chăng? Hay là chư Thiên đến chỗPhật mách bảo?'

Bấygiờ, Thế Tôn dùng Thiên nhĩ nghe thấu điều bàn luận củađa số các Tỳ-kheo, bèn đến chỗ các Tỳ-kheo, ngồi vàotòa chính giữa. Phật bảo các Tỳ-kheo:

- CácThầy nhóm ở đây bàn luận việc gì? Muốn nói pháp gì?

CácTỳ-kheo bạch Phật:

- Chúngcon nhóm ở đây bàn về yếu chỉ Chánh pháp. Mọi ngườidấy khởi luận nghị này: 'Như Lai rất kỳ lạ, rất đặcbiệt, mới có thể biết tên họ, danh hiệu của các đứcPhật Thế Tôn quá khứ, trí tuệ nhiều ít thảy đều biếtrõ. Rất lạ thay! Thế nào, chư Hiền, là Như Lai phân biệtpháp giới rất thanh tịnh, biết tên họ nơi phát xuất củachư Phật kia chăng? Hay là chư thiên đến chỗ Phật mách bảochăng?

Phậtbảo các Tỳ-kheo:

- CácThầy muốn nghe sức trí thần của chư Phật quá khứ chăng?Muốn biết tên họ, danh hiệu, thọ mạng dài ngắn chăng?

CácTỳ-kheo thưa:

- Naychính đúng thời, cúi xin Thế Tôn diễn bày nghĩa ấy.

Phậtbảo các Tỳ-kheo:

- Cácthầy khéo nghĩ nhớ, Ta sẽ vì các thầy nói rộng nghĩa này.

Bấygiờ đại chúng Tỳ-kheo vâng lời Phật dạy, Phật bảo:

- Tỳ-kheonên biết! Quá khứ chín mươi mốt kiếp về trước, có Phậtxuất thế, hiệu Tỳ-bà-thi Như Lai Chí Chơn Ðẳng Chánh Giác.Lại nữa, ba mươi mốt kiếp về trước có Phật xuất thếhiệu Thi-khí Như Lai Chí Chơn Ðẳng Chánh Giác. Lại, trongkiếp ba mươi mốt ấy có Phật hiệu là Tỳ-xá-la-bà NhưLai xuất thế. Trong Hiền kiếp này có Phật xuất thế hiệuCâu-lâu-tôn Như Lai. Lại trong Hiền kiếp ấy có Phật xuấtthế hiệu Câu-na-hàm-mâu-ni Như Lai Chí chơn Ðẳng Chánh Giác.Lại trong Hiền kiếp có Phật xuất thế hiệu Ca-diếp. Lạitrong Hiền kiếp, Ta xuất thế là Thích-ca Văn Như Lai Chí ChơnÐẳng Chánh Giác.

Bấygiờ, Phật bèn nói kệ:

Trongchín mươi mốt kiếp,
CóPhật Tỳ-bà-thi,
Trongkiếp ba mươi mốt,
Phậtthi-khí xuất hiện.
Cũngtrong Hiền kiếp ấy,
PhậtTỳ-xá xuất hiện,
Ngàynay trong Hiền kiếp,
BốnPhật lại xuất thế.
Câu-tôn,Na, Ca-diếp
Nhưtrời chiếu thế gian,
Muốnbiết tên họ ấy,
Danhhiệu kia như thế.

PhậtTỳ-bà-thi phát xuất từ dòng Sát-lợi. Phật Thi-khí cũngphát xuất từ dòng Sát-lợi. Phật Tỳ-xá-la-bà cũng phátxuất từ dòng Bà-la-môn. Phật Câu-lưu-tôn xuất phát từdòng Bà-la-môn. Phật Câu-na-hàm-mâu-ni phát xuất từ Bà-la-môn,Phật Ca-diếp phát xuất từ dòng Bà-la-môn. Như nay Ta phátxuất dòng Sát-lợi.

Phậtbèn nói kệ:

CácPhật trước, xuất hiện,
Ðềutừ dòng Sát-lợi,
Câu-tônđến Ca-diếp,
Xuấttừ Bà-la-môn.
Trênhết không ai sánh,
NayTa, thầy Trời Người,
Cáccăn đều vắng lặng,
Xuấttừ dòng Sát-lợi.

PhậtTỳ-bà-thi họ Cù-đàm, Phật thi-khí cũng họ Cù-đàm, PhậtTỳ-xá-la-bà cũng họ Cù-đàm. Phật Ca-diếp họ Ca-diếp.Phật Câu-lưu-tôn, Phật Câu-na-hàm-mâu-ni cũng từ họ Ca-diếpnhư trên không khác. Nay Ta, họ Cù-đàm.

ThếTôn bèn nói kệ:

Bađức Phật ban đầu,
Ðềutừ họ Cù-đàm,
BaPhật sau, Ca-diếp,
Ðềutừ họ Ca-diếp.
NhưTa ở hiện tại,
Trời,Người đều kính vâng,
Cáccăn rất vắng lặng,
Xuấttừ họ Cù-đàm.

Tỳ-kheonên biết! Phật Tỳ-bà-thi họ Câu-lân-nhã. Phật Thi-khí cũngtừ Câu-lân-nhã. Phật tỳ-xá-la-bà cũng từ Câu-lân-nhã.Phật Câu-lưu-tôn từ Bà-la-đọa. Phật Câu-na-hàm-mâu-ni cũngtừ Bà-la-đọa. Phật Ca-diếp cũng từ Bà-la-đọa. Như Tangày nay, Như Lai Chí Chơn Ðẳng Chánh Giác phát xuất từ Câu-lân-nhã.

ThếTôn bèn nói kệ:

Bađức Phật ban đầu,
Xuấttừ Câu-lân-nhã,
BaPhật sau, Ca-diếp,
Xuấttừ Bà-la-đọa.
NhưTa ở hiện tại
Trời,Người đều kính vâng,
Cáccăn rất vắng lặng
Xuấttừ Câu-lân-nhã.

PhậtTỳ-bà-thi ngồi dưới cội cây hoa Ba-la-lợi thành Phật đạo.Phật Thi-khí ngồi dưới cội cây Phân-đà-lợi thành Phậtđạo. Phật Tỳ-xá-la-bà ngồi dưới cội cây Ba-la thành Phậtđạo. Phật Câu-lưu-tôn ngồi dưới cội cây Thi-lợi-sa thànhPhật đạo. Phật Câu-na-hàm-mâu-ni ngồi dưới cột cây Ưu-đầu-bạt-lathành Phật đạo. Phật Ca-diếp ngồi dưới cội cây Ni-câu-lưuthành Phật đạo. Như Ta ngày nay ngồi dưới cội cây Cáttường thành Phật đạo.

ThếTôn bèn nói kệ:

Phậtban đầu hành đạo,
Dướicây Ba-la-lợi,
Thi-khí,Phân-đà-lợi,
Tỳ-xá,cây Ba-la,
Câu-tôn,cây Thi-lợi,
Câu-na,cây Bạt-la,
Ca-diếp,cây Câu-lưu,
Tathành đạo, Cát tường.
BảyPhật, trời trong trời,
Chiếusáng nơi thế gian,
Nhânduyên ngồi dưới cây,
Ðềuthành đạo quả Phật.

PhậtTỳ-bà-thi có mười sáu vạn tám nghìn đệ tử. Phật Thi-khícó mười sáu vạn đệ tử. Phật Tỳ-xá-la-bà có mười vạnđệ tử. Phật Câu-lưu-tôn có tám vạn đệ tử. Phật Câu-na-hàm-mâu-nicó bảy vạn đệ tử. Phật Ca-diếp có sáu vạn đệ tử.Như Ta ngày nay có một ngàn hai trăm năm mươi đệ tử đềulà bậc A-la-hán, các lậu vĩnh viễn chấm dứt, không còncác trói buộc.

ThếTôn bèn nói kệ:

Trămngàn sáu vạn tám,
Ðệtử Tỳ-bà-thi,
Trămngàn và sáu vạn,
Ðệtử Phật Thi-khí,
Trămngàn chúng Tỳ-kheo,
Ðệtử Ty-xá-bà,
Câu-tôn,tám vạn chúng,
Câu-na-hàm,bảy vạn,
Ca-diếp,sáu vạn chúng,
Ðềulà A-la-hán.
NayTa là Thích-ca,
Nghìnhai trăm năm mươi,
Ðềulà hạnh Chơn nhơn,
Giáohóa ở hiện tại,
Phápđể lại, đệ tử.
Sốấy không thể tính.

PhậtTỳ-bà-thi có thị giả tên Ðại Ðạo Sư, Phật-Thi-khí cóthị giả tên Thiện Giác. Phật Tỳ-xá-la-bà có thị giảtên Thắng Chúng. Phật Câu-lưu-tôn có thị giả tên Cát Tường.Phật Câu-na-hàm-mâu-ni có thị giả tên Tỳ-la-tiên. PhậtCa-diếp có thị giả tên Ðạo Sư. Thị giả hiện nay củaTa tên A-nan.

ThếTôn bèn nói kệ:

Ðạèạo và Thiện Giác,
ThắngChúng và Cát Tường,
Tỳ-la-tiên,Ðạo Sư,
A-nan,hàng thứ bảy,
Ngườinày cúng dường Thánh,
Khôngcâu nệ thời giờ,
Ðọctụng và thọ trì,
Khôngmất nghĩa lý kia.

PhậtTỳ-bà-thi thọ tám vạn bốn nghìn tuổi. Phật Thi-khí thọbảy vạn tuổi. Phật Tỳ-xá-la-bà thọ sáu vạn tuổi. PhậtCâu-lưu-tôn thọ năm vạn tuổi. Phật Câu-na-hàm-mâu-ni thọbốn vạn tuổi. Phật Ca-diếp thọ hai vạn tuổi. Như Ta ngàynay tuổi thọ giảm xuống rất nhiều, thọ mạng nhiều nhấtkhông quá trăm tuổi.

ThếTôn bàn nói kệ:

Phậtđầu, tám vạn tư,
Phậtkế, bảy vạn tuổi
Tỳ-xá-bà,sáu vạn,
Câu-lưu-thọnăm vạn,
Haivạn cộng hai vạn,
Tuổithọ Câu-na-hàm,
Ca-diếpthọ hai vạn
ChỉTa thọ trăm năm.

Nhưthế, này các Tỳ-kheo! Như Lai quán sát biết tên họ, danhhiệu của chư Phật, thảy đều rành rẽ, dòng họ, xuấtxứ đều thấu triệt, trì giới, trí tuệ, thiền định, giảithoát, thảy đều biết rõ.

Bấygiờ, tôn giả A-nan bạch Phật:

- NhưLai cũng nói: Hằng sa chư Phật đã diệt độ ở quá khứ,Như Lai cũng biết. Hằng sa chư Phật tương lai sẽ xuất hiện,Như Lai cũng biết. Vì sao Phật không dự ký việc làm củabao nhiêu Phật, mà nay chỉ nói về sự việc của bảy đứcPhật?

Phậtbảo A-nan:

- Ðềucó gốc ngọn nhân duyên nên Ta nói sự việc của bảy đứcPhật. Hằng sa chư Phật thời quá khứ cũng chỉ nói về sựviệc của bảy đức Phật. Tương lai, khi Phật Di-lặc xuấthiện, cũng sẽ chỉ dự ký về sự việc của bảy đức Phật.Nếu khi Phật Sư Tử Ứng ra đời, cũng sẽ chỉ nói về sựviệc của bảy đức Phật. Nếu khi Phật Thừa Nhu Thuận rađời, cũng sẽ chỉ nói về sự việc của bảy đức Phật.Nếu khi Phật Quang Diệm ra đời, cũng sẽ chỉ nói về sựviệc bảy đức Phật. Nếu khi Phật Vô Cầu xuất hiện, cũngsẽ chỉ nói về sự việc của Phật Ca-diếp. Nếu khi PhậtBảo Quang ra đời, cũng sẽ nói về sự việc của Phật Thích-caVăn.

Bấygiờ Thế Tôn bèn nói kệ:

Sưtử, Thừa Nhu, Quang,
VôCấu và Bảo Quang,
Thứlớp sau Di-lặc,
Ðềusẽ thành Phật đạo.
Di-lặcghi Thi-khí
SưTử ghi Tỳ-xá
NhuThuận ghi Câu-tôn
QuangDiệm ghi Mâu-ni
VôCấu ghi Ca-diếp,
Ðềunói duyên đời trước,
BảoQuang thành Phật sau,
Cũngsẽ ghi hiệu Ta.
ChưPhật đời quá khứ,
Vàchư Phật tương lai,
Ðềudự ghi bảy Phật
Gốcngọn việc xa xưa.

Donhân duyên này, nên Như Lai ghi danh hiệu bảy đức Phật.

A-nanbạch Phật:

- Kinhnày tên gì? Nên phụng trì thế nào?

Phậtbảo A-nan:

- Kinhnày tên 'Ghi danh hiệu Phật', nên ghi nhớ vâng làm.

Bấygiờ, A-nan và các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vânglàm.

*

5.Tôi nghe như vầy:

Mộtthời Phật ở tại nước La-duyệt, vườn trúc Ca-la-đà.

Bấygiờ, trưởng giả Sư Tử đã đến chỗ Tôn giả Xá-lợi-phất,cúi đầu lễ chân Tôn giả, lui ngồi một bên. Trưởng giảSư Tử bạch Tôn giả Xá-lợi-phất:

- Cúixin Tôn giả nhận lời thỉnh của con.

Khiấy, Tôn giả Xá-lợi-phất im lặng nhận lời. Trưởng giảthấy Tôn im lặng nhận lời,liền từ chỗ ngồi đứng dậy,lễ chân Tôn giả rồi lui. Trưởng giả lại đến chỗ cácvị Mục-kiền-liên, Ly-việt, Ðại Ca-diếp, A-na-luật, Ca-chiên-diên,Mãn-từ Tử, Ưu-ba-ly, Tu-bồ-đề, La-vân và Sa-di Quân-đầu... thỉnh các thượng thủ như thế, gồm năm trăm người.

Trưởnggiả Sư Tử liền trở về, sắm sửa đủ các thức ăn uốngrất ngon, trải tòa ngồi đẹp, rồi đến thưa rằng:

- Ðếngiờ, các vị A-la-hán chân nhân đã không từ chối. Nay thứcăn đã dọn, cúi xin quang lâm đến nhà.

Bấygiờ các đại Thanh văn đều đắp ba y, mang bát, vào thànhđến nhà trưởng giả. Trưởng giả thấy chư tôn đều vàochỗ đã định, bèn tự tay mình sớt các thức ăn uống. ThấyThánh chúng ăn xong, đem nước sạch rửa tay, cúng dường mỗivị một tấm lụa trắng, trước từng người, nhận lờichú nguyện.

Tôngiả Xá-lợi-phất vì trưởng giả nói pháp vi diệu, rồirời tòa đi ra, trở về tịnh thất. Bấy giờ, Tôn giả La-vânđến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lễ chân Phật, lui ngồi mộtbên. Phật hỏi:

- Hômnay Thầy từ nơi nào đến?

La-vânthưa:

- Hômnay có trưởng giả Sư Tử thỉnh.

Phậthỏi:

- Thếnào, La-vân! Thức ăn ngon hay không ngon, là tế hay là thô?

La-vânthưa:

- Thứcăn rất ngon và nhiều. Tấm lụa trắng này là do trưởng giảấy cúng.

Phậtbảo La-vân:

- ChúngTăng có bao nhiêu người? Ai là Thượng tọa?

La-vânbạch Phật:

- Tôngiả Xá-lợi-phất là Thượng thủ, và chư đệ tử Thầnđức năm trăm người.

Phậtbảo La Vân:

- Thếnào, La Vân! Trưởng giả ấy được phước nhiều chăng?

LaVân bạch Phật:

- Thưavâng, bạch Thế Tôn! Trưởng giả ấy được phước báu khôngthể tính kể. Cúng một A-la-hán, phước ấy khó hạn lượng,huống gì là bậc thần diệu lớn, Người, Trời đều cungkính. Nay năm trăm người đều là Chân nhân, phước ấy làmsao có thể lường.

Phậtbảo La-vân:

- Naycông đức cúng dường năm trăm La-hán, nếu thứ lớp thỉnhmột Sa-môn trong chúng, thỉnh rồi cúng dường thì so sánhphước cúng dường do chúng cử, và phước cúng cho năm trămLa-hán, phước trên hơn gấp trăm ngàn lần, ức vạn lần,không thể dùng thí dụ so sánh. Vì sao? Người do chúng cử,phước khó hạn lượng, đến chỗ cam lồ, diệt tận. La-vânnên biết! Như có người tự thệ rằng: 'Tôi sẽ uống nướccủa các sông ngòi'. Người ấy có kham chăng?

La-vânbạch Phật:

- Thưakhông, bạch Thế Tôn! Vì sao? Ðất Diêm-phù này rất rộnglớn, cõi này có bốn con sông lớn. Một là sông Hằng, hailà sông Tân-đầu, ba là sông Tư-đà, bốn là sông Bác-xoa,mỗi con sông có năm trăm sông nhỏ, song người ấy không thểuống hết nước, chỉ nhọc sức mà việc không thành.

Phậtbảo:

- Ngườiấy lại nói thế này: 'Ta tự có phương tiện nhân duyên,có thể uống hết nước'. Thế nào là nhân duyên uống hếtnước'. Thế nào là nhân duyên uống hết nước? Người ấynghĩ thế này: 'Ta sẽ uống nước biển. Vì sao? Tất cả cácdòng sông đều đổ vào biển'. Thế nào, La-vân! Người ấycó thể uống hết nước chăng?

La-vânbạch Phật:

- Phươngtiện như thế, có thể uống hết nước khiến cạn. Vì sao?Tất cả các dòng sông đều đổ vào biển. Do nhân duyên này,người ấy uống hết nước.

Phậtbảo La-vân:

- Ðúngthế, La-vân! Tất cả sự cúng dường riêng như dòng sông,hoặc được phước hoặc không được phước. Chúng Tăngnhư biển lớn. Vì sao? Vì nước sông, suối đều chảy vềbiển và mất tên riêng của nó, chỉ có tên biển lớn. La-vân!Ðây cũng như thế. Nay mười hạng người này đều xuấtphát từ trong chúng, không có chúng không thành. Thế nào làmười? Ðó là Hướng Tu-đà-hoàn, Ðắc Tu-đà-hoàn; HướngTư-đà-hàm, Ðắc Tư-đà-hàm; Hướng A-na-hàm, Ðắc A-na-hàm,Hướng A-la-hán, Ðắc A-la-hán, Bích-chi Phật và Phật. Ðólà mười bậc đều do trong chúng, không tự đứng riêng rẽ.

La-vân!Do phương tiện này nên biết, người do chứng cử, phướcấy không thể hạn lượng. Cho nên, La-vân! Thiện nam tử,thiện nữ chơn muốn cầu phước vô lượng, nên cúng dườngThánh chúng. La-vân nên biết! Cũng như có người đem bơ bỏvào nước, bơ không tan, không lan rộng. Nếu đem dầu chếvào nước, dầu lan đầy trên mặt, cho nên, này La-vân! Nênnghĩ cúng dường Thánh chúng Tỳ-kheo Tăng. Như thế, La-vân,nên học điều này!

Bấygiờ trưởng giả Sư Tử nghe Phật khen ngợi, nói về phướccúng dường chúng, không khen nói phước khác. Vào dịp khác,trưởng giả đến chỗ Phật, cúi đầu lễ chân Phật, luingồi một bên. Trưởng giả Sư Tử bạch Phật:

- Vừanghe Như Lai khen ngợi phước bố thí cho chúng, không khen ngợiphước thỉnh riêng người. Từ nay về sau, con sẽ thườngcúng dường Thánh chúng.

Phậtbảo:

- Takhông nói thế này: 'Nên cúng dường Thánh chúng, đừng cúngđường người khác'. Nay bố thí cho súc sanh còn được phước,huống gì người khác. Ta chỉ nói phước có nhiều, ít. Vìsao? Thánh chúng của Như Lai đáng kính, đáng quý, là phướcđiền trên hết của thế gian. Nay trong chúng này có hàng hướngvề bốn quả, đắc bốn quả và Thanh văn thừa, Bích-chi Phậtthừa, Phật thừa. Nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhơn muốnđược đạo quả Tam thừa, nên từ trong chúng tìm cầu. Vìsao? Ðạo quả Tam thừa đều phát xuất từ chúng Tăng. Trưởnggiả! Ta quan sát nghĩa lý nhân duyên này nên nói lời này.Ta cũng không dạy người nên bố thí cho Thánh chúng mà khôngnên bố thí cho người khác.

Trưởnggiả bạch Phật:

- Ðúngthế, như lời Phật dạy. Từ nay về sau, nếu làm phướcnghiệp, con sẽ cúng dường hết Thánh chúng, không chọn ngườiđể bố thí.

Bấygiờ Thế Tôn vì trưởng giả nói pháp vi diệu, khiến sanhtâm vui mừng. Trưởng giả nghe pháp xong liền đứng dậy,cúi đầu lễ chân Phật, lui ra.

Trưởnggiả Sư tử có ý muốn bố thí, tạo phước nghiệp. Bấygiờ chư Thiên đến nói:

- Ðâylà người Hướng Tu-đà-hoàn, đây là người Ðắc Tu-đà-hoàn.Bố thí người này phước nhiều, bố thí này được phướcít.

ChưThiên liền nói kệ:

NhưLai khen chọn thí,
Chocác Ðại đức này,
Cúngđây, được phước nhiều,
Nhưruộng tốt mọc lúa.

Trưởnggiả Sư Tử im lặng không trả lời.

ChưThiên lại nói với trưởng giả:

- Ðâylà người trì giới, đây là người phạm giới, đây là ngườiHướng Tu-đà-hoàn, đây là người Ðắc Tu-đà-hoàn. Ðâylà người Hướng Tư-đà-hàm, đây là người Ðắc Tư-đà-hàm.Ðây là người Hướng A-na-hàm, Ðây là người đắc A-na-hàm.Ðây là người Hướng A-la-hán, đây là người Ðắc A-la-hán.Ðây là Thanh văn thừa, đây là Bích-chi thừa, đây là Phậtthừa. Cho đây được phước ít, cho đây được phước nhiều.

Trưởnggiả Sư Tử im lặng không đáp. Vì sao? Vì ông chỉ nhớ lờidạy bảo của Phật, không lựa chọn mà bố thí.

Lạivào thời gian khác, trưởng giả đi đến chỗ Phật, cúi đầulễ chân Phật, lui ngồi một bên, thưa rằng:

- Contự nhớ, khi con thỉnh Thánh chúng thọ trai, có chư Thiên đếnvới con rằng: 'Ðây là người trì giới, đây là người phạmgiới. Người này Hướng Tu-đà-hoàn, người này Ðắc Tu-đà-hoàn,cho đến hàng Tam thừa, thảy đều phân biệt, Chư Thiên lạinói kệ này:

NhưLai khen chọn thí,
Chocác Ðại đức này,
Cúngđây được phước nhiều,
Nhưruộng tốt mọc lúa.

Khiấy, con lại nghĩ thế này: 'Lời dạy của Như Lai không nêntrái, ta há lại sanh tâm chọn lựa để bố thí ư?' Trọnkhông có tâm phải quấy và ý niệm cao thấp. Khi ấy con lạinghĩ rằng: 'Ta sẽ bố thí cho hết thảy tất cả chúng sanh.Nếu người trì giới thì được phước vô cùng, nếu ngườiphạm giới thì tự chịu tai họa'. Chỉ thương chúng sanh nếuphạm giới thì tự chịu tai họa'. Chỉ thương chúng sanh nếukhông được ăn, thì không được cứu giúp mạng sống.

Phậtbảo trưởng giả:

- Lànhthay! Lành thay! Thệ nguyện rộng lớn bồ tát khi bố thí thìtâm thường bình đẳng. Trưởng giả nên biết, vào ngày Bồ-tátbố thí, chư Thiên đến bảo rằng: 'Nhà hào quý nên biết,đây là người trì giới, đây là người phạm giới. Bốthí người này được phước nhiều, bố thí người này đượcphước ít'. Bấy giờ Bồ-tát trọn không sanh tâm này: 'Nênbố thí người này, không nên bố thí người này'. Tâm Bồ-tátthuần thục không có thị phi, cũng chẳng nói đây là trìgiới, đây là phạm giới. Cho nên, Trưởng giả nên nghĩ bốthí bình đẳng, được phước vô lượng lâu dài.

Khiấy, trưởng giả Sư-tử nhớ lời Như Lai dạy, thành kínhnhìn Thế Tôn, ý không lay động liền tại chỗ ngồi đượcpháp nhãn tịnh. Trưởng giả Sư-Tử liền từ chỗ ngồi đứngdậy, cúi đầu lễ chân Phật, lui đi ra. Trưởng giả đi chưabao lâu, Phật bảo các Tỳ-kheo:

- Trưởnggiả Su-tử này do nhờ bố thí bình đẳng, lại chiêm ngưỡngNhư Lai từ đầu đến chân, liền tại chỗ ngồi được phápnhãn tịnh.

Phậtbảo các Tỳ-kheo:

- Trongsố đệ tử Ưu-bà-tắc của Ta, người bố thí bình đẳngnhất là trưởng giả Sư-tử.

Bấygiờ, các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm.

*

6.Tôi nghe như vầy:

Mộtthời đức Phật ở tại thành La-duyệt, vườn trúc Ca-lan-đà,cùng với chúng đại Tỳ-kheo năm trăm người câu hội.

Bấygiờ, Tôn giả Xá-lợi-phất ở tại núi Kỳ-xá-quật, nơichỗ vắng, vá y cũ. Khi ấy có mười ngàn chư Thiên cõi Phạm-ca-ditừ nơi ấy ẩn, đến chỗ Xá-lợi-phất, cúi đầu lễ chânTôn giả, đi quanh hầu Tôn giả, lại dùng kệ này khen ngợi:

Quymạng bậc thượng nhơn,
Quymạng bậc Tôn quý,
Naychúng tôi chẳng biết
Ycứ những Thiền nào.

Khiấy, mười ngàn chư Thiên cõi Phạm-ca-di nói kệ xong, Xá-lợi-phấtim lặng chấp nhận. Chư thiên thấy Xá-lợi-phất im lặngchấp nhận rồi, liền làm lễ dưới chân rồi đi. Chư Thiênđi chưa xa, Xá-lợi-phất liền nhập Kim cang tam-muội.

Khiấy, có hai con quỷ, một tên Già-la, một tên Ưu-ba-già-la,do Tỳ-sa-môn Thiên vương sai đi đến chỗ Thiên vương Tỳ-lưu-lặc(Thiên vương Tăng Trưởng), muốn bàn luận việc Trời, Người.Lúc đó, hai quỷ ấy bay qua hư không, xa thấy Xá-lợi-phấtngồi kiết-già, buộc niệm ở trước, tâm ý vắng lặng địnhtĩnh. Quỷ Già-la bảo quỷ kia rằng:

- Nayta có thể dùng chưởng đánh ngay đầu Sa-môn kia.

QuỷƯu-ba-già-la nói:

- Ngươichớ khởi ý niệm đánh vào đầu Sa-môn. Vì sao? Sa-môn ấyrất có thần đức, có oai lực lớn. Tôn danh vị ấy là Xá-lợi-phất,trong hàng đệ tử Thế Tôn không ai thông minh, tài cao hơnngười này, là bậc trí tuệ đệ nhất trong hàng đệ tửPhật. Ngươi làm việc ấy chịu khổ vô lượng lâu dài.

QuỷGià-la cứ hai ba lần bảo:

- Tacó thể đánh vào đầu Sa-môn ấy.

QuỷƯu-ba-già-la lại bảo:

- NayNgươi không nghe theo lời ta, Ngươi cứ ở đây, ta sẽ bỏNgươi đi.

Ácquỷ ấy hỏi:

- Ngươisợ Sa-môn ấy sao?

QuỷƯu-ba-già-la bảo:

- Thậtta sợ. Nếu Ngươi lấy tay đánh vào đầu Sa-môn này, đấtsẽ nứt đôi. Rồi sẽ có gió bão, mưa dữ, đất đai rúngđộng, chư Thiên kinh động. Ðất đã rúng động, Tứ Thiênvương cũng sẽ kinh sợ. Tứ Thiên vương đã biết, chúng takhông yên đâu.

Khiấy, ác quỷ cứ nói:

- Nayta có thể làm nhục Sa-môn này.

Thiệnquỷ nghe rồi liền bỏ đi. Ác quỷ kia liền lấy tay đánhvào đầu Xá-lợi-phất. Ngay khi ấy, trời đất chấn độngmạnh, bốn phía cuồng phong, mưa dữ tức thời thổi lên,đất liền nứt làm hai. Toàn thân ác quỷ đều rơi vào địangục.

Bấygiờ, Tôn giả Xá-lợi-phất từ chánh định dậy, chỉnh đốny phục, xuống núi Kỳ-xà-quật, đi đến vườn trúc, đếnchỗ đức Thế Tô, cúi đầu lễ chân Phật, lui ngồi mộtbên.

Phậtbảo Xá-lợi-phất:

- Naythân thể Thầy, không bệnh tật chăng?

Xá-lợi-phấtthưa:

- Thâncon không bệnh, chỉ có đầu hơi đau.

Phậtbảo:

QuỷGià-la lấy tay đánh vào đầu thầy. Nếu quỷ ấy dùng tayđấm núi Tu-di, núi Tu-di liền bể đôi. Vì sao? Vì quỷ ấycó sức mạnh. Nay quỷ ấy chịu tội báo, toàn thân rơi vàođịa ngục A-tỳ.

Phậtbảo các Tỳ-kheo:

- Thậtkỳ lạ! Thật đặc biệt! Sức của Kim cang tam-muội đếnnhư thế! Do sức của tam-muội này mà không bị tổn hại.Giả sử núi Tu-di đánh vào đầu trọn không thể làm độngđến mảy lông. Vì sao như thế? Tỳ-kheo nghe đây:

TrongHiền kiếp này có đức Phật hiệu Câu-lưu-tôn, Như Lai ChíChơn Ðẳng Chánh Giác. Ðức Phật ấy có hai đại Thanh văn,một tên Ðẳng Thọ, một tên Ðại Trí. Tỳ-kheo Ðẳng Thọcó sức thần túc bậc nhất, Tỳ-kheo Ðại Trí có trí tuệbậc nhất. Như ngày nay, đệ tử Ta Xá-lợi-phất trí tuệbậc nhất, Mục-kiền-liên thần túc bậc nhất.

Bấygiờ, hai Tỳ-kheo Ðẳng Thọ và Ðại Trí đều được Kimcang tam-muội. Vào một lúc nọ, Tỳ-kheo Ðẳng Thọ ở chỗvắng nhập Kim cang tam-muội. Khi ấy có các người chăn bò,chăn dê, người đốn cúi, cắt cỏ, thấy Tỳ-kheo nầy tọaThiền họ bảo nhau rằng:

- 'Hôm nay Sa-môn này đã chết'.

Cácngười chăn bò và đốn củi, bèn gom các cỏ khô, cây khô,chất lên mình thầy Tỳ-kheo, châm lửa đốt rồi bỏ đi.Khi Tỳ-kheo Ðẳng Thọ từ chánh định xuất, chỉnh đốny phục, rời chỗ ngồi mà đi. Tỳ-kheo cũng vào ngày đó,đắp y mang bát vào làng khất thực. Các người đốn củithấy thầy Tỳ-kheo khất thực trong làng, đều bảo nhau:

- 'ThầyTỳ-kheo ngày hôm qua đã chết, chúng ta lấy lửa hỏa thiêu,ngày nay sống lại, nay nên đặt tên là Hoàn Hoạt (sống lại)'.

Nếucó Tỳ-kheo được Kim cang tam-muội, lửa không đốt được,dao không chặt được, vào nước không chìm, không bị ngườikhác làm tổn thương. Như thế, này Tỳ-kheo! Kim cang tam-muộioai đức như thế. Nay Xá-lợi-phất được tam-muội này. Tỳ-kheoXá-lợi-phất thường dạo chơi hai chỗ, Không tam-muội vàKim cang tam-muội.

Chonên, Tỳ-kheo nên tìm phương tiện thực hành Kim cang tam-muội.Như thế, này các Tỳ-kheo nên học điều này!

Bấygiờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:

- Tasẽ dạy các Thầy như Tỳ-kheo Xá-lợi-phất ấy có trí tuệ,có sức trí lớn, trí phân biệt rộng, trí vô biên, trí nhanhnhẹn, trí biết khắp, trí nhạy bén, trí thâm sâu, trí đoạndứt; ít muốn biết đủ, vắng lặng dũng mãnh, ý niệm khôngtán loạn, thành tựu giới, thành tựu định, thành tựu tuệ,thành tựu giải thoát và giải thoát tri kiến; nhu hòa khôngtranh cãi, bỏ việc ác rốt ráo, nhẫn các lời nói, khen ngợiviệc lìa ác, thường nhớ nghĩ xa lìa, thương xót các ngườingu, làm Chánh pháp hưng thạnh, vì người nói pháp không biếtchán.

Bấygiờ, Thế Tôn liền nói kệ:

Mườinghìn chư Thiên nhơn,
Ðềulà trời Tịnh Thân,
Tựquy Xá-lợi-phất,
Nơiđảnh núi Linh Thứu
Quymạng bậc Thượng nhơn,
Quymạng bậc Tôn quý,
Naychúng tôi không biết,
Ycử những Thiền nào?
Nhưthế, Hoa đệ tử,
Trangnghiêm cội cây Phật,
Nhưvườn cây cõi trời,
Vuithích không thể sánh.

Ðệtử Như Hoa tức là Tỳ-kheo Xá-lợi-phất. Vì sao? Người nàyắt hay trang nghiêm cội cây Phật, cội đạo thọ tức làNhư Lai vậy, Như Lai hay che trùm tất cả chúng sanh.

Chonên, Tỳ-kheo nên nghĩ nhớ siêng năng, gắng dõng mãnh tinhtấn như Tỳ-kheo Xá-lợi-phất. Như thế, này các Tỳ-kheo,nên học điều này!

Bấygiờ, các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn