Tuyển tập 145

07/03/201312:14(Xem: 20950)
Tuyển tập 145

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 145

(Từ bài số 1441 đến số 1450)

[email protected]

01.Hoa Tạng huyềnmôn

02.Ba tháng An Cư

03.Cũng vì độsanh

04.An Cư Kiết Hạ

05.An trụ Nhà Xưa

06.Bồ Đề độcchiếu

07.Tiếng nói VôNgôn

08.Cư trần lạcđạo

09.Taytrắng trắng tay!

10.Nhớ thời ĐứcPhật

Hoa Tạng huyềnmôn

An CưKiết Hạ mở rồi

TăngNi Phật tử thời thời bảo ban

Nươngtheo rợp sắc y vàng

Hànghàng lớp lớp áo lam nối dài

Bướcđi từng bước khoan thai

Thongdong tự tại lên đài diệu liên

Từngbước chân, nở đóa sen

Từngbước đi, vi tiếu lên, mỉm cười

CaDiếp xưa cũng thế thôi

SenVàng diệu pháp thời thời điểm hoa

TrungTôn Phật ngự bảo tòa

Đạomầu huyền nhiệm chói lòa trần gian

Băngđi thế giới ba ngàn

Chúngsanh độ tận phước hàm sinh linh

Tamđồ mở cửa chuyển mình

BaThừa chuyên chở đạo tình thâm sâu

An CưKiết Hạ nguyện cầu

Phật ân vi diệu phổ châu Ta Bà

Chúngsanh mong nhớ quê nhà

Đưađường dẫn lối gần xa trở về

Trởvề dưới cội Bồ Đề

Nhiễmô triền phược não nề tiêu tan

Vềđây, sống với Đạo Vàng

Đẳngđeo quán trọ trần gian khổ đời

Vềđây, đạo lý tuyệt vời

Bếnmê chi nữa hỡi người thế nhân

Bọtbèo giả ảnh phù vân

Tứsanh lục đạo trầm luân lâu rồi

Kể từvô thỉ lên ngôi

Chúngsanh lưu lạc nổi trôi vô bờ

Mau mau thức tỉnh bến mê

Trở về Bờ Giác Bồ Đề diệu minh

Tay cầm cam lộ tịnh bình

Tay cầm nhành liễu chúng sinh độ đời

Ra đi khắp chốn khắp nơi

Làm người con Phật tuyệt vời trần gian

Đâu đâu cũng Ánh Đạo Vàng

Thõng tay vào chợ nhẹ nhàng bước đi

Đâu đâu cũng Đạo Từ Bi

Nhângian an hưởng vô nghì độ sanh

Ngưỡngtôn Từ Phụ Cha Lành

Chắptay đảnh lễ chân thành chuyên tâm

Ngưỡngtôn Phật nhủ từ ân

TamBảo thường trụ pháp âm trường tồn

Senvàng diệu hữu thường chơn

HuyềnMôn Hoa Tạng dấu son vô cùng.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Ba Tháng An Cư

Kể từ Phật Đản đến Vu Lan

Ba tháng mùa mưa của mỗi năm

Thời tiết thất thường nơi Ấn Độ

Phật bèn chế pháp Chúng cư an

Kiết Hạ một thời Phật đã tuyên

Tăng Ni thất chúng đều đoàn viên

Bốn phương tám hướng đều câu hội

Đồngtrụ An Cư dưới cửa thiền

TăngNi hòa hợp sống an lành

Khắckhắc thời thời hòa kệ kinh

Chuôngmõ trầm hùng vang pháp cổ

Thiềnmôn tỏa thánh đức nghiêm minh

PhậtTử tại gia hưởng phước nhờ

Pháttâm tùng Hạ kết duyên sơ

Chânthành học đạo nhuần mưa pháp

Tự độđộ tha mau đến bờ

Bỉngạn là đâu Bát Nhã thuyền

Bờnay sinh tử khổ triền miên

Bờkia giải thoát vô sinh tử

CửaPhật đợi chờ khách hữu duyên

Hữuduyên hữu sự hữu sinh thời

Vôphước vô duyên chìm nổi thôi

Biểnkhổ không đường chen lấn mãi

Thênhthang cửa Phật ít ai mời

Chúngsanh vô lượng, Pháp vô biên

CửaPhật từ bi mở mọi miền

Hóađộ tùy duyên nhưng bất biến

Bánhxe diệu pháp chuyển tùy duyên

Ta Bàquán trọ khách trần gian

Lầnlữa chi đau, kìa Đạo Vàng

CủaĐấng Cha Lành chung bốn loại

Maumau tìm đến sống bình an

An CưKiết Hạ mở hàng năm

PhậtĐạo, trên, cầu thề nguyện hoằng

Dưới,cứu Tam Đồ ly khổ hải

Đêmthanh vời vợi ánh trăng rằm

Phậtdiện chơn thân bóng Phật đài

An CưKiết Hạ pháp môn khai

SenVàng thơm tỏa trên Bờ Giác

Thếthế truyền thừa chẳng đổi thay.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Cũng vì độ sanh

XeTam Thừa lồng lộng

ĐườngTứ Thánh thênh thang

Mangánh đạo huy hoàng

Muônphương đi hóa độ

Vìchúng sanh đau khổ

Vìbiển đục trầm mê

Nhàxưa quên lối về

Luânhồi trong sa đọa

Vì tửsinh nghiệt ngã

Vìnghiệp báo luân hồi

Uếtrược luôn đón mời

Nổichìm ba đường dữ

Ta Bàmuôn cuộc lữ

Quántrọ khách trần gian

Nêncứ mãi đi hoang

Chưabiết dừng chân lại

Phậtbản hoài bản nguyện

Thịhiện pháp môn khai

Bốnlăm năm miệt mài

Lưuba rừng giáo lý

KinhLuật Luận tuyệt mỹ

PhậtPháp Tăng tuyệt luân

Mạngmạch đạo chơn thuờng

Mãitruyền lưu bất diệt

Chúngcon nguyền tha thiết

Nguyệnsống đời dấn thân

Nơinào chúng sanh cần

Nơiđó chúng con đến

Khôngphân chia quốc độ

Khôngchủng tộc màu da

Giáolý của Phật Đà

DungTam Thừa Nhị Đế

Khônglậu thô vi tế

Khôngranh giới nghèo giàu

Từsắt thép chì thau

Luyệnminh châu bửu bối

Thoátqua ba đường dữ

Vượtsáu nẻo khổ đau

Chỉcó Đạo nhiệm mầu

Quayđầu là bỉ ngạn

Nhưhoa sen thơm ngát

Vươnlên từ bùn lầy

Khôngô nhiễm mảy may

Chínhlà Đạo giải thoát

Chờgì, không dứt khoát

Đợigì, cứ dây dưa

Hãylên xe Ba Thừa

Vềnhà xưa an trụ

Đừnglang thang du thủ

Đừngphiêu ký dế mèn

Dùngđuốc tuệ soi đèn

Phátan màn tăm tối

Hỡichúng sanh ba cõi

Hỡivạn loại sáu đường

Đây,Ánh Đạo Pháp Vương

TamThừa dung Nhị Đế

Mộttiếng chuông pháp cổ

Trên,thấu triệt thiên đường

Dưới,địa phủ thông thương

Còngì nữa vương vương

Trầmmê biển khổ khôn lường

Tamđồ bát nạn nhiểu nhương phân kỳ

Ngưỡngtôn Đức Phật từ bi

Phápthân thường trụ cũng vì độ sanh.

Tháng 10 – 2010

TNTMặc Giang

An Cư Kiết Hạ

An CưKiết Hạ mỗi hàng năm

PhápPhật chế ra nhất nhất hoằng

Bấtluận Nam Truyền hay Bắc Hệ

Giớitrường tổ chức thật trang nghiêm

Phậtsự từng nơi dù thiểu đa

Mộtkhi Trường Hạ được ban ra

TăngNi lớn nhỏ đồng câu hội

Sáchtấn tựa nương Bóng Phật Đà

Chẳngkhác như thời Phật tại thế

Chianhau hành đạo khắp muôn phương

An Cưba tháng trong Mùa Hạ

Tấtcả đồng câu tại Giới Trường

Dướibóng từ nghiêm rợp Đạo Vàng

Mộtmàu hoại sắc hợp hòa mang

Thântâm thúc liễm cho nghiêm túc

Giớiđức trau dồi tự chỉnh trang

“Nguyệnngày an lành đêm an lành

Đêmngày sáu thời thường an lành

Tấtcả các thời đều an lành

XinĐức Từ Bi thường gia hộ”

Giahộ chúng con nuơng Phật ân

Traudồi nội lực cho chuyên cần

Mang đi trang trải đường du hóa

Bát Chánh tôn thờ nguyện dấn thân

Tùy duyên bất biến nguyện viên thành

Bất biến tùy duyên hạnh kỷ canh

Đời Khổ, nguyện lên đường cứu khổ

Đạo Vàng chuyên chở khắp quần sanh

Batháng An Cư thật nhiệm mầu

Barừng giáo lý thấm thâm sâu

Tươngchao dưa muối nâu sồng nhuận

Chuôngmõ thanh tao, kệ gối đầu

Vàngthật phải cần luyện lửa nung

Conđường Tứ Thánh lại cao hơn

Trầngian không lấy gì so sánh

Siêutuyệt trinh nguyên Ánh Đạo Vàng

Cảmcơ tâm niệm Mùa An Cư

Đạopháp truyền lưu đâu dễ ư

Muốnđược trường tồn hằng tấn phát

Vô,vốn thường chơn mới hữu dư

Batháng An Cư tại Giới trường

Đoannghiêm diện mạo, tướng đường đường

Oainghi tế hạnh châu viên thể

Mớixứng làm con của Pháp Vương

TăngNi, trưởng tử Đức Như Lai

Gươngsáng điểm tô bóng Phật đài

Chiếudiệu hào quang soi pháp giới

Tamthừa nhị đế pháp môn khai.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

An Trụ Nhà Xưa

Phướcnhư núi phong sương còn xây xát

Đứcnhư biển sương gió còn lở bồi

Bãiphù sinh làm nhịp đập đưa thoi

Khôngtích tụ sẽ ngày dần cạn kiệt

Trờicòn đọa khi tiêu ma phước đức

Tiêncòn đày khi lầm lỗi đeo mang

Phàmcon người trong lao khổ trần gian

Hákhông biết, sao gây nhiều nông nỗi

BồTát sợ nhân, chúng sanh sợ quả

Hènchi luôn vay trả những trầm mê

Cănnhà xưa thoái thác chẳng muốn về

Đườngkhổ ải chúi đầu lao đi mãi

Gầnnhắm mắt mới giật mình hớt hãi

Lúcsuy tàn mới thức tỉnh nguồn cơn

Quámuộn màng như ngựa đứt dây cương

Sabốn vó trong ba đường sáu nẻo

LờiPhật dạy lại khinh lờn giải đãi

Nghiệptrầm kha lại trau chuốt phết son

Nên tửsinh lăn lộn mãi đường mòn

Trétđãi bôi trong Tam đồ, Bát nạn

Cákhô nước há hốc trên đồng cạn

Tômlăn quay nghẹt thở dưới sông sâu

Chotang thương nhồi nhét chật con tàu

Tàuđày đọa chạy trên đường thống khổ

Phậttừ mẫn chế An Cư Kiết Hạ

Rènoai nghi, luyện giới đức tinh nghiêm

SauBa Tháng bồi bổ ngọn đèn tâm

Tiếptục hành trình lục độ vạn hạnh

Đâucó dễ bước đi Đường Tứ Thánh

Khôngnhớ xưa chàng dũng sĩ xuống núi sao

Kínhchiếu yêu soi rọi cho thỏa thích đi nào

Chiếungược lại chính mình thành ma quỷ

Diệnmục đâu mà nhìn ra mặt mũi

Tâmđức đâu mà nhìn lại chân thân

Đàihư vinh vốn nghiệt ngã phong trần

Saonhân thế khéo vẽ vời bào ảnh

Tỉnhmộng mau, kẻo thời gian quá muộn

Tỉnhmê mau, kẻo mạng sống không còn

Đừngđợi khi đã cạn kiệt sắt son

Nằm chờchết mà than trời thổi bộng

Hãysống đi khi con tim còn nóng

Hãynhìn đi khi con mắt biết thương

Đừnglần lữa cho tới lúc cuối đường

Hầmgai góc chui u đầu bể trán

Tỉnhmộng đi khi suối nguồn chưa cạn

Tỉnhmê đi khi mạng mạch chưa khô

Đừngtrơ trơ cho nứt nẻ ao hồ

Rồihớt hãi trước lụn tàn khô khốc

Ngườibiết tu, không ái ngại đồi dốc

Ngườibiết tu, không lo sợ sơn khê

Đếnhay đi, thật sự là lối về

Cănnhà xưa vẫn hằng nhiên an trụ.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Bồ Đề độc chiếu

Trongđầm mới có hoa sen

Ngoàiđầm đi kiếm khung thềm hoang vu

Vénlên một áng mây mù

Trăngtrong sáng tỏa thiên thu đây rồi

Trượcô phiền não đầy vơi

Bồ Đềnẩy lộc đâm chồi trổ bông

Nươngsắc, hiển lộ tánh không

Nươngvô, diệu hữu tương đồng khác chi

Khôngcần chữ nghĩa cao kỳ

Saily biệt dặm một đi muôn ngàn

Khôngcần nhung lụa giàu sang

Nâusồng áo vải thanh bần tương chao

Hoamai nhất dạ đêm nào

Lạithêm trước ngõ cây đào còn nguyên

Từtrong biển khổ não phiền

Bồ đềtọa hạ châu viên chơn thường

Trongđầm Sen ngát mùi hương

Ngoàiđầm trét phấn phơi sương nắng chiều

Trongđầm Sen tỏa nguyên siêu

Ngoàiđầm bào ảnh bọt phiêu bụi mờ

Chắptay hai tiếng Nam Mô

Cànkhôn kinh ngạc hư vô rợn hồn

Bồ ĐềVô Thọ ửng son

Ngànnăm độc chiếu vẫn còn thiên thu.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Tiếng nói Vô Ngôn

“Hữusinh hữu tử hữu luân hồi

Vôsinh vô tử vô khứ lai”

Phápthân diệu hữu chơn chơn thể

Minhchâu sương trắng ảnh ngân mai

Sinhtử xưa nay chẳng tử sinh

Sắckhông vô nhị bóng lưu hình

Suytư trầm tích chi cho khổ

Sừngthỏ lông rùa, chợt lặng thinh

Nhàxưa bảo sở nói về nhà

Nắmbắt thâm sâu ý Phật Đà

Bènnhắc nhà xưa lưu luyến vậy

Phápthân vi diệu đâu không nhà

Bangàn thế giới kẽ chân lông

Vũtrụ càn khôn hạt cải lồng

Sắctức thị không, không thị sắc

Tuyệtluân phi mã nhẹ hơn bông

Batâm, xin hỏi điểm tâm nào

Khôngmột, không ba, diễm tuyệt sao

Đừnghỏi một tâm nào sẽ điểm

Phướnbay gió động gởi chiêm bao

Thiênthu vời vợi bóng trăng ngà

Trănggác đầu non bóng nguyệt tà

Trăngcó già non hay khuyết nguyệt

Trăngcười, đi hỏi chị Hằng Nga

Niêmhoa vi tiếu mỉm hoa cười

CaDiếp ấn tâm Nhất Tổ thôi

Từmột nụ cười dung Nhị Đế

Nóira mắc kẹt mở chi lời

Bồ đềvô thọ bồ đề chơn

LụcTổ Huệ Năng ấn dấu son

ThầnTú giật mình còn ngoại giới

Vàonhà im lặng nói vô ngôn.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Cư trần lạc đạo

Ngườilên suối tắm trăng ngàn

Tavào trần thế trên đàng dạo chơi

Ngườirung Hoa Tạng tuyệt vời

Tavào nhân ải nơi nơi thắm tình

Ngườingân diệu hữu chơn kinh

Tangân pháp cổ thinh thinh Đạo Vàng

Ngườilên rừng núi thênh thang

Tavào đồng nội xóm làng xa xôi

Ngườivui phố thị sáng ngời

Tavui đom đóm soi đời đêm đen

Chỉmột bấc lửa làm đèn

Phiêulưu chi mãi dế mèn đi đâu

Dòngsông bến lở cát bồi

Bắtnhau qua lại nhịp cầu thân thương

Cáiquan cũng một con đường

Đivào xóm nhỏ quê hương thái hòa

Từtrong sỏi đá nở hoa

Tiếngđau chợt bỗng chói lòa tinh anh

Cam lồ nhành liễu trong lành

Hươngthơm vị ngọt treo cành tầm không

Vô Ưumột đóa đơm bông

Vôchung vô thỉ vô tâm vô nghì

Nóilên hai tiếng Từ Bi

Cưtrần lạc đạo ai vì cho ai!

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Taytrắng trắng tay!

“Barừng giáo lý còn lưu lại

Chođến bây giờ vẫn trắng tay

Trăngkhuyết vì mây chưa vén trọn

Haytrăng còn đợi bóng đêm rằm”

Batrăm pháp hội chuyển Tam Thừa

Ba cổxe chuyên chở đủ chưa

Bátnhã thuyền từ đăng bỉ ngạn

Chúngsanh khổ hải nói sao vừa

Nhớthương Đức Phật quá đi thôi

Thịhiện độ sanh cả cuộc đời

Cổ Thọ Sa La chừ vắng bóng

Tám mươi năm Núi Tuyết đầy vơi

Bốn lăm năm hóa độ du phương

Chân đất đầu trần gội gió sương

Ngày thọ một thời không quá ngọ

Từ bi thánh đức thật phi thường

Chánh pháp châu viên nhập Niết Bàn

Từđây đệ tử chia hai đàng

Bắc Nam hai hướngtruyền lưu vậy

Bốnbiển năm châu rợp Đạo Vàng

MangĐạo Từ Bi đi bốn phương

Vìđời cứu khổ nguyện lên đường

Trênđường lục độ đi đi mãi

Cảmtạ thâm ân Đấng Pháp Vương

Thỏngtay vào chợ trắng chi tay

Nhạnquá tầng không chẳng mảy may

Bóngnguyệt dòng sông vô dấu tích

Chơnthường tịch tịnh gió ngàn bay

Mâytrắng thong dong giữa đất trời

Trờixanh chẳng bận áng mây trôi

Xưanay trong vắt thiên thu vậy

Mâytrắng trời xanh vẫn thế thôi.

Nhớ 4 câu của Ngài Thiện Hoa,

xin viết bài này.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

Nhớ thời Đức Phật

Nhớthời Ấn Độ xa xưa

Vàoba tháng Hạ mùa mưa ngập tràn

Mưarơi trên đỉnh Tuyết băng

Mưasa man mác Sông Hằng nước dâng

PhậtĐà từ mẫn bi lân

Bènchế Diệu pháp ân cần thiết thi

Khếcơ khế lý tức thì

An CưKiết Hạ cũng vì quần manh

ChưTăng tránh phạm sát sanh

Côntrùng vô số sôi sinh nở đầy

Chỉmành treo mạng buông dây

Cũnglà kiếp sống đọa đày sinh linh

Phậtân từ ái thương tình

Chohàng đệ tử giữ mình trắng trong

An CưKiết Hạ tuyên xong

ChưTăng hớn hở trong lòng hỷ hoan

Khithời Tịnh xá Kỳ Hoàn

Khithời Trụ xứ Đạo tràng Trúc Lâm

ChưTăng câu hội số ngàn

Đệ tửtùng Hạ lại càng cao hơn

Ngẫmrằng chỗ ngủ giản đơn

Miếngăn miếng uống cúng dường sao đây

Vậymà Pháp Phật sâu dày

Đâucũng vào đấy thiết bày trang nghiêm

ChưTăng câu hội đoàn viên

Mỗinăm mới gặp cơ duyên một lần

Trênthời báo bổ Phật ân

Dướithời thúc liễm thân tâm tinh tường

Giớitánh giới tướng đường đường

Phướcsanh huệ mạng chơn thường pháp thân

An Cưtừ đó ân cần

KiếtHạ từ đó góp phần thực thi

Truyềnlưu Đạo lý Từ Bi

Hămsáu thế kỷ không gì đẹp hơn

PhậtTừ khắc dấu triện son

Muônđời gìn giữ trăng tròn thiên thu.

Tháng 6 – 2010

TNTMặc Giang

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2026(Xem: 1375)
Băng qua xuôi ngược giữa dòng Pháp thân linh động Nâu sồng thản nhiên Nhập dòng vạn sự tùy duyên Khiêm cung Nhường nhịn Ưu phiền tan bay Dập dìu bát nháo hôm nay Buông thư Tĩnh lự ngày mai nhẹ nhàng
25/03/2026(Xem: 2009)
Góp nhặt vô thường xếp lại ngăn, Trí tuệ giao thoa nhẹ bước chân Giấc mơ hiện về nhắc tâm trí Nhìn đời bao dung lẫn tri ân Thế gian vạn biến, đừng dính mắc Với lòng bi mẫn giải mã dần Duy trì thói quen hằng quán chiếu Chúc phúc đến ai, chữa sai lầm
23/03/2026(Xem: 1384)
Mang ơn muôn thuở khó quên Quyết tâm hành đạo đáp đền ân sâu Kiều Đàm Di Mẫu mở đầu Xuất gia thuở ấy mặc dầu gian nan Nhưng Ngài chấp nhận không màng Miễn sao được khoác y vàng Ca Sa Giúp cho nữ giới Ta Bà Có đường giải thoát xuất gia độ đời
18/03/2026(Xem: 1528)
Ở đây có một ngôi chùa Có vườn cỏ biếc bốn mùa yên an Tùng reo suối nước nhẹ nhàng Chuông ngân thanh thoát khói trầm thoảng bay Đào hồng nở thắm trên cây Xuân về vẻ đẹp khiến say lòng người Trăng vàng tỏa sáng nơi nơi Tòa sen Phật ngự cứu đời trầm luân Nụ cười thanh thản vô vàn Pháp mầu lan tỏa hào quang rạng ngời
18/03/2026(Xem: 1827)
Nhìn lá vàng rơi rơi Biết vạn vật vô thường Ngắm đóa hoa tươi nở Thấy rõ pháp duyên sanh. Thương cánh nhạn lạc đàn Kêu vang giữa trời xanh Thân phận ta nào khác Lạc lối xa cội nguồn.
18/03/2026(Xem: 1931)
Mãi miết bon chen theo trần gian hư vọng Quên mất hoàng hôn đã phủ mái đầu thưa Cái Tôi khổng lồ vẫn bám mãi dây dưa Khiến trở thành tù nhân trong chiếc lồng tri thức!
16/03/2026(Xem: 1837)
Khi biết rằng danh vọng sẽ qua, ký ức rồi phai thân người cũng trở về đất! Biết đời như áng mây trôi, nên trân quý từng khoảnh khắc đang lúc ở thế gian. Bạn. ơi , hãy nhẹ nhàng với cuộc đời mà chẳng chút bi quan Cứ sống ngay thẳng với lòng tốt , sự chân thành Và điều còn lại trở nên rất giản dị:!
13/03/2026(Xem: 1422)
Tri ân tất cả cõi này Tri ân cha mẹ bạn Thầy dạy khuyên Tri ân Tam Bảo của Thiền Tri ân đất nước Tổ tiên cội nguồn Tri ân những chuyện vui buồn Tri ân mọi sự vẫn luôn thạnh hành Tri ân các loại chúng sanh Tri ân hết những duyên lành diễn ra
13/03/2026(Xem: 2479)
“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không. Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.” Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi: rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì? rồi mai này sẽ đi về đâu? Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất… đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài. Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.
10/03/2026(Xem: 2269)
Tình hình chiến tranh bây giờ khó làm chúng ta hình dung về một Iran cổ đại nơi được nghe kể về những cổ tích thơ mộng, nơi các nhân vật mang tâm hồn Bồ Tát bước ra từ sương khói của truyện Ngàn Lẻ Một Đêm. Chúng ta cũng sẽ kinh ngạc khi nhớ rằng lịch sử đã từng có các nhà thơ sáng tác trong ngôn ngữ Ba Tư cổ đại (Persian: Farsi), tiền thân của tiếng Iran hiện nay, hay và thâm sâu tới mức không dễ có bao nhiêu thi sĩ hiện nay bước tới mép bờ giấy mực của họ. Và bạn sẽ thấy truyện võ hiệp Kim Dung cũng đã từng lấy một mảng Minh Giáo của Iran cổ đại rất mực từ bi và khắt khe – nơi tu sĩ phải sống độc thân, khổ hạnh, bất bạo động, ăn chay, không rượu thịt -- để chế biến thành cảm hứng văn học, nơi các truyền nhân đều lãng mạn và võ học phi thường như Trương Vô Kỵ, Dương Tiêu...