Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 80

28/11/201113:14(Xem: 6055)
Tuyển tập 80

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 80

(Từ bài số 791 đến số 800)

91. Một Đóa Song Đường 791

92. Song Đường, một đóa không tên ! 792

93. Bài ca hay nhất 793

94. Xin dành cho Cha Mẹ 794

95. Tiếng nói Không Cha ! 795

96. Mẹ còn đây, mãi mãi ! 796

97. Một mình chưa thỏa, làhai ! 797

98. Những Lời Mẹ Thương ! 798

99. Còn Mẹ là còn tất cả 799

100. Công Cha, một tiếng,một đời ! 800

--------------------------------------------------

Một Đóa Song Đường

Tháng 7 – 2007

Haitay nâng một cành hoa

Chí thành dâng hiến Mẹ Cha tỏtường

Nóirằng Một Đóa Song Đường

Công cha nghĩa mẹ không lườngthâm sâu

Dùcho gian khổ dãi dầu

Cũng không đền đáp cơ cầu mẹcha

Côngcha, núi thẳm thua xa

Nghĩa mẹ, biển lớn những làthấm đâu

Côngcha, đội mãi trên đầu

Nghĩa mẹ, thờ mãi, sông sâukhông bằng

ĐóaSong Đường ấy em mang

Không hoa nào của trần giansánh cùng

ĐóaSong Đường ấy mênh mông

Không màu không sắc lượngdung tương đồng

Dùcho màu sắc diêu bông

Hay màu hoa trắng hoa hồngnắng mai

Trắnghồng rồi cũng nhạt phai

Song Đường một đóa hoa càithiên thư

Chín,chưa thể vẹn thành mười

Một, chưa thể sánh, còn mươi,những là

Phụthân, núi Thái, thua xa

Mẫu thân, biển Thái, sươngpha đầu cành

Nàyem, này chị, này anh

Song Đường một đóa thiênthanh muôn đời

Dùcho sắc thắm hoa cười

Song Đường một đóa tuyệt vờingàn năm.

Song Đường, Một Đóa Không Tên

Tháng 7 – 2007

Sắc thắm muôn hoa là sắc hoatrời đất

Xuân hạ thu đông là biếnchuyển bốn mùa

Càn khôn kia, không thể sánhƠn Cha

Trời đất kia, không thể soĐức Mẹ

Ngày Mẹ mất, đất trời sụp đổ

Ngày Cha đi, vũ trụ ngửanghiêng

Công cha nghĩa mẹ thiêngliêng

Cho con gởi khắp mọi miền đơncôi

Công cha nghĩa mẹ tuyệt vời

Cho con ghi nhớ trọn đờikhông quên

Vũ trụ kia, một cõi mông mênh

Trời đất kia, lặng thinhtrống rỗng

Còn tình mẹ, đong đầy, khôngchỗ trống

Còn ơn cha, chan chứa, khôngchỗ dư

Vũ trụ kia, một cõi thái hư

Trời đất kia, khi nghiêng khingửa

Ân của cha, ân cao muôn thuở

Đức của mẹ, đức rộng muôn đời

Trăm năm cũng chẳng chút vơi

Ngàn năm cũng chẳng một lờithiệt hơn

Càn khôn, thành, trụ, hoại,không

Đất trời xoay chuyển hao mònthời gian

Công cha, nào nghĩa bạc vàng

Đức mẹ, nào nghĩa kim hoàngbụi lau

Hoa nào rồi cũng phai màu

Sánh sao một đóa minh châuSong Đường

Dù đi muôn hướng ngàn phương

Dù đi trên khắp nẻo đườngtrần gian

Sao còn mờ, trăng vàng cònngại

Đèn còn lu, đèn tỏ dõi soi

Tấm Gương, khi trong khi đục, đổi dời

Đóa Hoa Song Đường thỉ chung bất biến

Xin tặng em một bông hoa, không tên không tuổi

Xin tặng anh một bông hoa, không tuổi không tên

Đóa Hoa Song Đường, vi diệu thênh thênh

Tan tất cả nỗi quên,

Chỉ còn trong nỗi nhớ !!!

Bài Ca Hay Nhất

Tháng 7 – 2007

Tôi hát mãi bài ca dâng Mẹ

Tôi hát mãi bài ca dâng Cha

Công ơn Cha, dù ngàn năm cũngkhông phai

Công đức Mẹ, dù ngàn năm,cũng không đổi

Trong cuộc đời nếu ai có hỏi

Thương yêu ai cao nhất trongđời

Em đáp liền, không do dự, emơi

Tình thương cao quí nhất, xindành cho cha mẹ

Tôi hát mãi bài ca dâng Mẹ

Tôi hát mãi bài ca dâng Cha

Núi Thái Sơn, mờ sương khóiquan hà

Biển Thái Bình, gập ghềnhvang sóng vỗ

Công ơn Cha, một đời gian khổ

Công đức Mẹ, một kiếp cho con

Tình Cha Mẹ, đẹp lắm, em thấykhông

Em hãy cùng tôi, hát ca muônngàn tiếng hát

Tiếng hát đó, cao hơn núiThái

Lời ca kia, sâu hơn biển Đông

Tiếng hát mẹ cha, không cầnnhạc, không cần đờn

Nếu không hát được

Thì trên cuộc đời này

Không còn một bài ca nào, emhát nữa

Em hát lên bài ca dâng Mẹ

Em hát lên bài ca dâng Cha

Hát tự con tim,

Hát tự tấm lòng

Bài ca hay nhất, trong mọibài ca nhân thế.

Xin dành cho Cha Mẹ

Tháng 7 – 2007

Trong cuộc đời này

nếu có ngôn từ nào đẹp nhất

tôi xin dành cho Mẹ

Trong cuộc đời này

nều có ngôn từ nào đẹp nhất

tôi xin dành cho Cha

Tiếng thương yêu Mẹ, khôngcần nói ra

Tiếng thương yêu Cha, khôngcần trau chuốc

Tình thương Mẹ, tôi không cầnhoa lá

Tình thương Cha, tôi khôngcần phết sơn

Dù ngàn năm, cũng chẳng haomòn

Chứ đừng nói, một đời này,làm sao sánh

Tôi có nghe, “Công Cha nhưnúi Thái Sơn”

Tôi có nghe, “Lòng Mẹ, nhưbiển Thái Bình”

Núi Thái Sơn kia, còn đèo heohút gió

Biển Thái Bình kia, còn sóngvỗ triều dâng

Ơn Mẹ Cha, vượt vũ trụ caongần

Nghĩa Sinh Thành, phủ muônngàn thiên thể

Nên trong cuộc đời này,

Chữ nào đẹp nhất, tôi xindành cho Mẹ

Chữ nào đẹp nhất, tôi xindành cho Cha

Dù gió ngàn bay, dù lá rụngla đà

Tôi vẫn nói, công đức sinhthành

Hai tiếng Mẹ Cha, là nhất

Khi nào, không còn trời đất

Khi nào, không còn vũ trụ lăn quay

Khi nào, không còn tôi, thì lúc đó hẵn hay

Ngay cả hai chữ vô thỉ vô chung

Cũng không sánh được chữ Song Đường cao cả.

Tiếng nói Không Cha

Tháng 7 – 2007

Từ ngày tôi mất cha, như nhàkhông có nóc

Gót tôi sỏi đá phong trần,đâu còn gót đỏ như son

Cát bụi phù sa, không cònbóng cả che thân

Dọc đường sương gió, khôngcòn tựa nương ấm lạnh

Cha ơi Cha, đường trần gian,con đường nào phải tránh

Đường thế nhân, con đường nàophải đi

Con đường nào, không làm hổtông ti

Con đường nào, không làm đauthất tổ

Cha ơi Cha, sống trong đời,con không ngại gì gian khó

Vào trường đời, con khôngngại gì đắng cay

Nghĩ đến Cha, thỉnh thoảngcon nghe ngọn gió heo may

Nghe cô độc giữa đồi cao gióhú

Có khi, con nhìn mây trời vẫnvũ

Có khi, con nhìn sóng vỗtriều dâng

Nhân ảnh kia, ai vẽ nét phùvân

Tang thương này, ai be bờ dâuthẳm

Chống đôi tay, đỡ bồ hòntrong trái đắng

Dẫm đôi chân, mòn sỏi đá phếtrong rêu

Và con nghe thấm thía tiếngnhiễu điều

Hồn dân tộc, lộng hồn thiêngsông núi

Đường đi chưa mỏi

Bóng xế chưa tàn

Con sẽ đi, từ vĩ tuyến giăngngang

Và đi hết giữa hoành – tungtrụ vũ.

Mẹ còn đây mãi mãi !

Tháng 7 – 2007

Tiếng thưa Mẹ, hết rồi, khôngnói nữa

Kể từ ngày Mẹ đã bỏ con đi

Quán trọ trần gian, tử biệtsinh ly

Cung nhịp vô thường, dặm ngànsoi bóng

Tiếng Mẹ ơi, dấu đáy lòngthăm thẳm

Hỡi vô thường, ai vẽ nét phùvân

Để mẹ tôi, về một cõi xa xăm

Tôi còn lại, áng hương thờnhả khói

Tiếng Mẹ ơi, thỉnh thoảng convẫn gọi

Vào những khuya, chìm đắm nẻotâm tư

Biết Mẹ đi, đi biền biệt xarồi

Hình ảnh Mẹ vẫn còn đây muônthuở

Ngay những khi Mẹ nhìn con,không nói

Ngay những khi Mẹ nhịp nhịproi đau

Tôi lén nhìn trong mắt Mẹthật sâu

Tôi chưa khóc, nhưng Mẹ tôiđã khóc

Mùa Hiếu Hạnh, một mình nghecô độc

Khóc trong lòng, nói haitiếng, Mẹ ơi

Dù biết rằng không còn Mẹtrong đời

Hình ảnh Mẹ, ngàn đời, conkhông mất

Chắp tay nguyền, khói hươngtrầm nghi ngút

Cõi nhiệm mầu, xin hồn Mẹchứng tri

Từ thẩm sâu, con nghe tiếngthầm thì

Mẹ còn đây, còn trong con mãimãi.

Một mình chưa thỏa, là hai!

Tháng 8 – 2007

Một mình, mới lắm cưu mang

Hai mình, nhắm mắt, một đàng mà đi

Nếu không, nhân nghĩa còn gì

Tan hoang đến cả đường đi lối về

Không mang cái nợ riêng tư

Mà mang cái nợ trăm bề trần gian

Không cầu hưởng thụ, an nhàn

Mà trèo núi thẳm, ngắm ngàn sơn khê

Cảm cơ những nỗi ê chề

Sẻ chia những cảnh não nề phù sinh

Nào kia nghiệt ngã điêu linh

Nào đây thán oán, dân tình xót xa

Khi thời, dính dự can qua

Khi không, tơi tấp trầm kha nghẽn đường

Biết bao cay đắng nhiểu nhương

Biết bao rách nát tang thương não lòng

Lên non đeo đá đèo bồng

Xuống biển kéo cát sóng lồng trùng khơi

Một mình, chưa thỏa cuộc đời

Hai mình, một gánh chia đôi sao cùng !

Những lời Mẹ Thương

Tháng 8 – 2007

“Mẹ già như chuối ba hương

Như xôi nếp một như đường mía lau”

Tấm lòng biển rộng sông sâu

Tình thương chan chứa một màu thanh lương

Mẹ già dãi nắng dầm sương

Tâm can pha đắng đoạn trường pha cay

Miễn sao con cháu vui vầy

Da mồi tóc bạc héo gầy cũng cam

Mẹ là mây sắc hương ngàn

Thương con như nước trường giang xô bờ

Mẹ là nét ngọc ươm mơ

Không còn chữ nghĩa tôn thờ mẹ ơi

Viết cho phủ cả đất trời

Không sao diễn tả hết lời mẹ thương

“Mẹ là hoa, mẹ là hương

Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm mầu”

Cho con từ thuở ban đầu

Đến khi khôn lớn nhuốm màu trần gian

Thương con không tiếng thở than

Thương con từng bước trên đàng con đi

Mẹ là hình ảnh tuyệt kỳ

Bức tranh tuyệt mỹ, vần thi tuyệt vời

Cầu cho mẹ sống suốt đời

Cho con nói mãi những lời mẹ thương.

Còn Mẹ là còn tất cả !

Tháng 8 – 2007

Diễm phúc nhất trong đời

Cho những ai còn có mẹ

Bất hạnh nhất trong đời

Cho những ai không còn mẹ

Dù tuổi yếu già

Mẹ không làm gì cho em

Mẹ không làm gì cho chị

Mẹ không làm gì cho anh

Nhưng chỉ cần, mẹ còn đó

Là còn tất cả

Còn tình thương của mẹ bao la

Còn cặp mắt mẹ hiền chan chứa

Còn bàn tay âu yếm vỗ về

Còn đôi mắt nhìn em lệ ứa

Mội khi em vấp ngã

Hay bị đập dũa tang thương trước mọi nẻo trường đời

Trời đất kia, không đủ nói lên tình mẹ

Vũ trụ kia, không đủ chất chứa tình mẹ

Sông có sâu, không sâu hơn lòng mẹ

Biển có rộng, không rộng hơn lòng mẹ

Trăng sao kia lấp lánh cả bầu trời

Không tràn ngập, bằng tình mẹ yêu thương

Huống chi một đóa bông hồng

Hay một bông hoa màu đỏ

Đó chỉ là hình ảnh tượng trưng

Thật thế nghe em

Nếu một ngày kia mẹ mất

Em sẽ thấy bầu trời sụp đổ

Em sẽ thấy vũ trụ ngửa nghiêng

Dù cho một rừng bông hồng,

sẽ biến thành một rừng bông trắng

Dù cho một biển bông đỏ,

sẽ biến thành biển lệ chứa chan

Em đứng trên bờ ly biệt

Bờ này sóng biếc xô bờ

Bờ kia sóng bạc ly tan

Mắt em nhìn chốn xa mờ

Để tìm hình ảnh mẹ hiền còn đâu đó

Lòng em chìm đắm thật sâu

Để tìm hình ảnh mẹ hiền ẩn hiện nơi đâu

Lúc đó, em sẽ thấm niềm đau

Trong cuộc đời,

Không có niềm đau nào bằng niềm đau mất mẹ

Trong cuộc đời,

Không có nước mắt nào

Bằng nước mắt vo tròn khô đọng vành mi

Thì thầm hai tiếng : Mẹ Ơi !

Cho nên, còn có mẹ trong đời

Em hãy sung sướng lên đi !

Chị hãy sung sướng lên đi !

Và, Anh hãy sung sướng lên đi !

Công cha, một tiếng, mộtđời !

Tháng 8 – 2007

Em biết tại sao có câu

“Công cha như núi Thái Sơn”

Em biết tại sao có câu

“Còn cha, gót đỏ như son”

Và Em biết tại sao lại có câu

“Con có cha, như nhà có nóc”

Cha em đó, mồ hôi nước mắt

Cha em đó, chan nắng đổ mưa

Cha em đó, chân tay sần sũi

Đánh đổi một đời, gian khổ vì em

Nếu em có gì, cha em trầm ngâm khôngnói

Nếu em có gì, cha em se thắt tâm can

Em có biết không, cha em đứt ruột đứt gan

Nặng trĩu khối đầu

Đá tảng hòn chồng cao như núi Thái

Gánh vác phong trần, chống đỡ cho em

Dù không buông những tiếng yếu mềm

Nhưng lòng cha chan nước mắt

Đó chính là như nhà có nóc

Che cho em, không nắng không mưa

Che cho em, sóng cả gió lùa

Khôn lớn trưởng thành. để đi vào trường đời

Từng bước em đi, gót đỏ như son

Mẹ, có vai trò của mẹ

Cha, có vị trí của cha

Ví trị đó, không cần nói ra

Cứng hơn đá, vững hơn đồng

Dùng chữ nghĩa yếu mềm

Thì làm sao diễn tả

Những thành bại nhục vinh trong đời

Cha cho em tất cả

Những nhiêu khê cay đắng trong đời

Cha chống đỡ cho em

Em chỉ nói một câu

“Công cha như núi Thái Sơn”

Em chỉ nói một câu

“Còn cha, gót đỏ như son”

Một tiếng phụ thân

Một tiếng từ nghiêm

Như thế đủ rồi

Không cần ngôn từ nào nữa

Phải nhớ nghe em

Một tiếng, một đời, gian khổ, công cha !!!

------------------------

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5623)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1383)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4700)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7449)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11437)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15953)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11417)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4927)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25310)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16595)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.