Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 08

28/11/201113:14(Xem: 6055)
Tuyển tập 08

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 08

(Từ bài số 71 đến số 80)

thnhattan@yahoo.com.au

Cuộc sống xưa nay, quay cườihố hố 71

Tôi là một người điên 72

Trần gian qua khỏi, tôi cònem tôi 73

Tôi nói anh nghe ! 74

Ta còn Việt Nam, sông núi hồnthiêng 75

Tôi đi, còn đó tôi đi 76

Ta là người thanh niên 77

Tôi là người chinh nhân 78

Tôi là người thanh nữ 79

Nối một nhịp cầu 80

Cuộc Sống Xưa Nay, Quay cười hố hố !

Tháng 02 - 2004.

Một đoạn đường đã qua

Làm sao quay lại được

Một đoạn đường phía trước

Chưa bước sẽ về đâu

Ngược thời gian, là ở lại phía sau

Theo dĩ vãng, đã lùi về quá khứ

Bóng bẩy văn hoa bảo rằng lịch sử

Mà lịch sử thì không lập lại hai lần

Cái đã qua mà lập lại, quả thật phong thần

Sao mà giống y nguyên cho được ?

Nhìn về phía trước là chuyện ngày mai

Bóng bẩy văn hoa là nghĩa tương lai

Đó là con đường dài, chưa định hướng

Từ định hướng mà bước đi còn nhiều huyễn tượng

Bảng vẽ mà thành hình, luống những chông gai

Ôm giấc mơ mà nói mộng bảo đài

Thuận với nghịch và bao nhiêu tai chướng

Ngày mai, mơ hồ không tưởng

Ngày qua, bóng dáng tro tàn

Hôm nay, lưỡng lự, lan man

Như thế, từng ngày đã mất

Đứng núi này, trông núi kiachất ngất

Ngồi ở đây, trông ở đó tuyệtvời

Đâu biết rằng như sóng vỗtrùng khơi

Khi đã tới, bọt bèo không nhưthế

Chưa đến, nào nghe, nào kể

Tới rồi, sẽ đổi, sẽ thay

Cái hôm qua, không là của hômnay

Cái ngày mai, chỉ là một bến đợi

Cứ sống đi, chuyện gì tới sẽ tới

Cứ sống đi, chuyện gì qua sẽ qua

Dùng tình thương làm một bản trường ca

Dùng hiểu biết làm nhịp cầu hóa chuyển

Lợi mình lợi người là bạn bè thân quyến

Khổ mình khổ người là khách lạ qua đường

Đừng bày vẽ chi những thứ thê lương

Xây vụn vỡ trên bờ ảo vọng

Hai đường mở đóng

Quán trọ tan rồi

Vẽ nên một nét tinh khôi

Bức ảnh trần gian thêm đẹp

Cửa tùng cánh khép

Nào có đóng cài

Cuộc sống xưa nay

Quay cười hố hố !!!

Tôi Là MỘT NGƯỜI ĐIÊN

Tháng 02 - 2004.

Tôi là một người điên

Cái điên đã tự bao giờ

Điên từ lúc nhỏ còn thơ

Điên trong một khoảng trôi bờ

Điên giữa dòng đời mộng mị

Có người bảo tôi mất trí

Có người bảo tôi là khùng

Có người bảo tôi là điên

Tôi là một người điên

Gom ông trời một bọc

Gom trái đất một bao

Như đời tôi một túi

Ngủ, nay bờ mai bụi

Cõi trần gian an lành, xáotrộn, vẫn tỉnh bơ !

Lòng thế nhân đãi bôi, hờhững, con cóc khô !

Người ta không thèm ngó !

Tôi thu mình một xó !

Tôi là một người điên

Gõ cái bụng tưng tưng

Rờ trong túi không tiền

Bước đi nhìn dáo dát

Ồ ! Đằng kia thùng rác

Cái nào coi còn được, móc móc ních liền

Vỗ bụng kêu bành bạch, nó hát thần tiên

Phách đốc nằm đọc báo trên ghế đá công viên

Đánh một giấc khì khì, chèo queo như con khỉ !

Thức ăn đầy chợ chửa ai cho

Đốt bếp lên hâm chẳng có lò

Xoang, chảo, nồi, niêu đầy ở tiệm

Cửa nhà khắp chốn ngủ co ro

Tôi là một người điên

Cửa nhà cần chi mệt

Ra vô phải đóng cài

Giàu sang, phú quí, keo kiệt,bòn chài

Trống rỗng như tôi, cũngsướng như ai

Đi khắp đất, đâu nơi nào cócửa

Ngủ khắp nơi, đâu chẳng phảilà nhà

Giàu có quá ta, chẳng có chimà dư thấy bà

Một túi trên vai, đeo lủnglẳng còn hơi khá nặng

Tôi là một người điên

Thân tôi có, hình như của chacủa mẹ

Tắm chi nhiều, đã hao nước,lại mòn thịt mòn da

Đôi ba tháng, một hai tuần,chỉ thấm nước, xoa xoa

Bụi, mồ hôi bóng láng là áogiáp chống phong ba

Ở gầm cầu, góc hẻm, sân ga,đâu khi nào trúng gió

Tóc bóng mượt mà thấy rõ

Đâu cần trét sáp, thoa keo

Tốn tiền mua, tốt xấu, lạitrả giá kì kèo

Không uốn, sấy, mà một máibềnh bồng thế kỷ !

Tôi là một người điên

Đâu tham lam, nhỏ mọn, hẹphòi, ích kỷ

Muôn sự của chung, tôi khôngthủ riêng mình

Danh lợi, quyền uy, đem nhétmột bồn binh

Bỏ trong túi tanh hôi, ôm mốisầu vạn kiếp

Lâu lâu móc ra coi, nó kêu đồoan nghiệt

Nó còn nằm trong một ống bồnbinh

Lôi cổ nó ra, nó đổ tháochình ình

Cho chẳng ai thèm, tôi lạinhùi một đống !

Tôi là một người điên

Đời có chi mà hy vọng !

Sống có chi mà mộng mơ !

Chỉ có những ai khôn quá hóakhờ

Lo đủ thử, ngày cũng ăn babữa

Lại có những khi nóng như đốtlửa

Bóp trán, vò đầu, chạy ngược,chạy xuôi

Đời có ai sung, ai sướng hơntôi

Ném đi hết, từ dạo nào khôngbiết

Có gì cũng ăn, ngủ đâu chẳngtuyệt

Cũng đứng, cũng đi, cũng nhìnđất, nhìn trời

Cả cuộc đời tôi là một cuộcăn chơi

Trời đã cho như thế, khôngtiêu dao, uổng phí !

Tôi là một người điên

Ngẫm nghĩ cho chí lý

Có nhiều lần lúy túy

Với đủ hạng người ở các nghĩatrang

Nào dân, nào quân, nào tướng,nào quan

Họ cũng áo quần màu sắc xênhxang

Tôi cũng lem luốc đỏ xanh đâukhác

Họ lập bè, hội họp, tiệctùng, ca hát

Tôi tham gia, nhảy múa, vùngvẫy mấy chiêu

Trông cũng rình rang, rộn đámđủ điều

Họ tấm tắc thầm khen và nhìntôi, phát ngán

Tôi là một người điên

Ông trời nhìn tôi quờ quờquạng quạng

Tôi hân hoan chào đón ôngtrời

Ông có rảnh rang, mời ôngxuống đây chơi

Mình đã quá quen, đừng kháchsáo nhiều lời

Tôi sẽ kè ông, và thi nhauđánh chén

Tôi là một người điên, cầnchi nữa !

Tội cho cõi trần gian, khổchi rứa !

Nếu tái sinh, và cần chọn lựa

Thì, Tôi là một người điên

Ai sướng hơn tôi

Ngao du cho hết cõi đời

Rong chơi cho phỉ kiếp ngườikhùng điên !

Trần Gian Qua Khỏi, Tôi Còn Em Tôi

(Viết chođàn em mai sau)

Tháng 2 -2004

Này người em bé nhỏ

Hôm nay em còn thơ

Trông hiền như nai tơ

Lớn lên em sẽ biết

Đời như mộng như mơ

Này người em bé nhỏ

Hay vòi vĩnh kẹo quà

Hay nhỏng nhẻo khóc la

Rồi một mai khôn lớn

Ngửa mặt với người ta

Này người em bé nhỏ

Nay bập bẹ ê a

Đọc xuôi vần mẹ cha

Đọc ngược vần nguồn cội

Mai giữ nước non nhà

Này người em bé nhỏ

Đang cắp sách đến trường

Hồn trong trắng thanh lương

Nhồi kinh luân, luyện sử

Mai tô thắm quê hương

Này người em bé nhỏ

Đang chạy nhảy vui chơi

Cười giỡn khắp nơi nơi

Mang bình sinh phỉ chí

Mai lấp biển vá trời

Này người em bé nhỏ

Đang vui sống thảnh thơi

Hay ăn nói khơi khơi

Luyện tôi, nhồi sinh lực

Mai xây đắp cho đời

Này người em bé nhỏ

Mong chiều chuộng yêu thương

Mong ngon ngọt mía đường

Kết nên nhiều phẩm hạnh

Thành những bậc phi thường

Này người em bé nhỏ

Hiền hậu, tánh vui tươi

Chưa nói đã phát cười

Học nữ nhi oanh liệt

Mai thành bậc anh thư

Này người em bé nhỏ

Cùng bọn trẻ chơi chung

Roi vun vút kiếm cung

Vẽ sơ đồ thế trận

Mai thành đấng anh hùng

Này người em bé nhỏ

Hay chạy nhảy lông bông

Chữ tang lấp chữ bồng

Chữ sông lấp chữ núi

Mai thành một cụ ông

Này người em bé nhỏ

Hay quần áo thướt tha

Hay son phấn lụa là

Mai da mồi tóc bạc

Thành ra một cụ bà

Này người em bé nhỏ

Tôi nói trước em nghe

Mai kia em đâu dè

Thành ông kia bà nọ

Này người em bé nhỏ

Rồi mai kia mốt nọ

Em đâu còn thằng nhỏ

Em đâu còn con kia

Em cố sống nên người

Xây thân thiện vui tươi

Xây tin yêu hy vọng

Đem cống hiến cho đời

Em nghe lời tôi nói

Tôi cảm thấy vui rồi

Cõi trần gian qua khỏi

Tôi vẫn còn em tôi !!!

Tôi Nói AnhNghe !

Tháng2 - 2004

Tôi nói anh nghe

Ngày anh ra đi

Em thơ chẳng nói năng gì

Mẹ buồn nhìn bóng anh đi

Đường dài vẽ bóng từ ly

Tôi nói anh nghe

Ngày anh ra đi

Mắt mẹ buồn, ít nói

Em thơ buồn, trông đợi

Năm tháng dần xa

Chẳng thấy anh về

Tôi nói anh nghe

Đã bao lần anh hứa

Vậy mà nay

Đã mười năm

Hai mươi năm

Ba mươi năm

Anh vẫn chưa về

Anh có biết không

Bụi tre nghiêng bóng sau hè

Bờ sông mòn lối con đê

Dấu mờ rải nhẹ lê thê

Nhà tranh còn mái tình quê

Anh có nghe không

Ve kêu thẩm thấu đong đầy

Gởi thân ôm ấp vỏ cây

Cho hè năm tới vương giây

Réo sầu đánh động niềm tây

Anh có hiểu không

Mẹ già rũ bóng tình thương

Em thơ đau giấc nghê thường

Anh đi biền biệt dặm trường

Tơ tằm nằng nặng vương vương

Tôi nói anh nghe

Rừng khuya thức giấc mấy canhtrường

Gội bóng trăng tàn những vấnvương

Lối cũ phủ mờ bao dấu tích

Nương dâu một bãi luống tangthương

Tôi nói anh nghe

Anh đi một nửa tình quê cũ

Một nửa tình quê lỗi ước thề

Anh đi một mảnh tình non nước

Một mảnh tình non nước chưavề !!!

Ta Còn Việt Nam, Sông Núi Hồn Thiêng !

Tháng 2 - 2004

Tôi vẽ một người Việt Nam, máu đỏ davàng

Tôi vẽ một nước Việ Nam, gấm vóc bamiền

Tôi vẽ một nước Việt Nam, sông núihồn thiêng

Trao từng thế hệ ngàn sau gìngiữ

Lội ngược thời gian theo dònglịch sử

Của giống Rồng Tiên tình tựxưa nay

Và truyền lưu đến tận ngàymai

Cho rạng rỡ oai linh nướcViệt

Một nắm xương khô nghe lòngda diết

Một giọt máu đào thấm nhuậnnon sông

Một mảnh dư đồ chữ S congcong

Là tinh hoa, tiết liệt, quanhiều thời đại

Năm ngàn năm lịch sử, nhụcvinh, thành bại

Đã biết bao lần chất chồngxương núi máu sông

Nào thịt, nào da, từng thế kỷcha ông

Nối tiếp theo từ Tổ từ Tông

Cho đất nước, cho quê hươngtồn sinh, bất diệt

Anh có biết ?

Chị có biết ?

Và, em có biết ?

Tất cả, kết tinh thành ngườicon Việt hôm nay

Ta hãy nâng niu, trau chuốttừng ngày

Không biến thể, không lunglay đâu được !

Một bước đi sau, nhớ muônngàn bước trước

Không bán, không rao, mà cótội với Tổ Tông

Cát bụi phù sa, không đổithay lòng

Non nước dặm dài, ra tay gìngiữ

Đức Tổ Hùng Vương ngôi caothờ tự

Việt Nam này là hậuthế của Văn Lang

Từ Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan

Một tấc đất đẫm máu đào, làsông là núi

Mỗi tao loạn là một lần ngắnngủi

Mỗi biển dâu là một bãi tangthương

Vượt thoát, kinh qua, là oanhliệt phi thường

Cùng góp sức, và cùng nhau tôthắm

Ta nghe câu : gừng cay muốimặn

Ta nghe câu : máu chảy ruộtmềm

Ta nghe câu : ngày sáng thôiđêm

Đó là con đường quê hươngmuôn thuở

Còn sức sống, còn nhịp timđang thở

Còn da vàng, còn máu đỏ trongtim

Là còn Việt Nam một dãy nốiliền

Là còn Việt Nam, sông núihồn thiêng.

***

Tôi Đi, Còn Đó Tôi Đi !!!

Tháng02 - 2004.

Tôi đi lên ải tìm non

Xuống sông tìm biển có còn gìkhông

Tôi đi trong gió thu phong

Đón trông chiếc lá theo dòngrụng rơi

Tôi đi lướt sóng trùng khơi

Vớt lên bèo bọt rã rời sươngpha

Tôi đi khắp chốn gần xa

Mờ mờ nhân ảnh trăng ngà dặmsoi

Tôi đi cùng tận lẻ loi

Bao nhiêu hồn lạc đơn côihiện về

Tôi đi thấp thoáng bờ đê

Tìm trong hoa lá ê chề vensông

Tôi đi sinh tử bềnh bồng

Bao nhiêu hồn lạc ngóng trôngđêm ngày

Tôi đi cùng tận trời mây

Khung trời lồng lộng chưa đầykhông gian

Tôi đi rọi bóng trăng ngàn

Cây đa, chú Cuội, chị Hằngngẩn ngơ

Tôi đi tinh tú hoen mờ

Đón vì sao lạc vật vờ xa xưa

Tôi đi trong gió trong mưa

Gom bong bóng nước mà đưa vềnguồn

Tôi đi trời đất vuông tròn

Gom từng giấc mộng nghêthường thế nhân

Tôi đi cho hết phong trần

Luân hồi chiếc bóng phù vânngại gì

Tôi đi, còn đó tôi đi

Trần gian đứng lại, cớ chingại ngùng !

Tôi đi vô thỉ vô chung

Thỉ chung đứng lại, đợi cùngtôi đi !!!

Ta Là NGƯỜI THANH NIÊN

Tháng 02 -2004.

Ta là người thanh niên

Có nghe câu : ngàn năm văn hiến, nợ núi nợ sông

Có nghe câu : lấp biển dời non

Xuống Đông, Đông tĩnh, lên Đoài Đoài tan

Ta là người thanh niên

Có nghe câu : vai năm tấc rộng thân mười thước cao

Có nghe câu : nhẹ tựa hồng mao

Anh thư đất Việt, anh hùng nước Nam

Ta là người thanh niên

Có nghe câu : dọc ngang trời rộng vùng vẫy biển khơi

Có nghe câu : đội trời đạp đất ở đời

Việt Nam là nước của người Việt Nam

Ta là người thanh niên

Nghe và chỉ cần nghe ngần ấy !

Là đã mang một sự nghiệp kế thừa

Là đã mang một nguồn cội xa xưa

Và niềm tự hào, nhớ thương, cảm kích

Ta là người thanh niên

Sống phải có đường, đi phải có đích

Dù một đôi tay, nhưng sẽ có vạn bàn tay

Dù một đôi chân, nhưng sẽ có vạn bàn chân

Cùng góp sức và cùng nhau tiến bước

Ta là người thanh niên

Noi chí khí là con đường phía trước

Chớ không trùm mền, nằm đợi phía sau

Băng tang hải, đạp biển dâu

Sống hiên ngang, đứng ngẩn đầu

Chứ không cúi lòn, nước đục thả câu

Hay một bãi ngao cò, ngư ông thủ lợi

Ta là người thanh niên

Nhớ Trưng Vương, cỡi voi, dẹp giặc đất Mê Linh

Nhớ Triệu Trinh, ra khơi, vỗ sóng cỡi cá kình

Nhớ Đống Đa, tuyệt thế Quang Trung

Nhớ Hưng Đạo, đại thắng Nguyên Mông

Sư tử Tổ, mãnh hổ Tông

Thì không thể cháu con là cáo, chồn, dơi, chuột

Này Anh !

Này Chị !

Này Em !

Ta “là người tổ quốc mong cho mai sau”

Ta là người đạp đổ bao nhiêu chông gai

Gian khổ hôm nay

Tươi sáng ngày mai

Này Anh !

Này Chị !

Này Em !

Ta là người đi khắp quê hương thân yêu

Ta là người gìn giữ, ươm mơ, tin yêu

Tổ quốc giang sơn, hoa gấm mỹ miều

Ta là người thanh niên

Đi khắp quê hương, đi khắp mọi miền

Bắc Nam Trung tay nắm nốiliền

Giương lên cao sông núi hồnthiêng

Khắp muôn đời thơm tiếng vôbiên

Anh là người thanh niên !

Chị là người thanh niên !

Em là người thanh niên !

Quê hương mình, sông núi hồnthiêng !!!

Tôi Là NGƯỜI CHINH NHÂN

Tháng 02 -2004.

Tôi là người chinh nhân

Tổ quốc đang cần, kêu lên tiếng gọi

Từ biệt mẹ già, từ biệt em thơ

Gát lại tình thương, xin đứng dưới cờ

Tôi mạnh bước, ra biên thùy dậy sóng

Tôi là người chinh nhân

Tổ quốc lâm nguy, sơn hà lâm biến

Nhịp khúc quân hành, chiến trận xông pha

Nghĩa sinh thành, là của mẹ của cha

Nghĩa núi sông, là của nước của nhà

Thời tao loạn, nhuộm mình trong khói lửa

Tôi là người chinh nhân

Chỉ có một con đường chọn lựa

Đem tấm thân, ngang dọc mọi chiến trường

Đem máu đào, nhuộm thắm khắp quê hương

Tình sống chết là tình yêu lính chiến

Anh ! Anh hãy cùng tôi giữ yên trận tuyến

Ghì nấc tay cho sạch bóng quân thù

Một người đã nằm, vĩnh biệt ngàn thu

Người còn lại, đứng lên cho quê hương được sống

Tôi là người chinh nhân

Từ cổ tới kim, xương khô chất đống

Lịch sử một dòng, máu đẫm oai linh

Tổ quốc còn đây, ai nhớ ai quên

Anh nằm xuống, đâu cần tên với tuổi

Đất ghi tên anh, một con người vời vợi

Đất ôm hôn anh, gìn giữ đến muôn đời

Anh đi về cùng hồn nước xa xôi

Người còn lại, nghe trái tim ngưng đọng

Chinh chiến tàn, trở về gom hy vọng

Nếu không thì, như một bóng hồn ma

Bay khắp quê hương, bay khắp sơn hà

Thăm những bạn bè áo trận chưa pha

Hay thăm những bè bạn đã rêu phong

trên đồi cao lộng gió

Tôi sẽ đi thăm mẹ già còn đâu đó

Thăm những người thương vò võ bóng tôi về

Trông thật êm đềm, giấc ngủ như mơ

Tôi cất bước hương mờ hồn tử sĩ

Tôi là người chinh nhân

Ngày trở về, một cái chân xin gởi chỗ đó

Ngày trở về, một bàn tay xin gởi chỗ kia

Xin tặng anh em như những nấm mộ bia

Tôi còn lại một tấm thân không nguyên vẹn

Chống thân tàn trên đôi nạn gỗ

Đỡ cuộc đời bằng một cánh tay

Đôi mắt mù không có đêm ngày

Đồng đội nằm kia, lấp vội có ai hay

Tôi xin gởi chút nhỏ nhoi

Ghi dấu tích không hoen mờ bao chiến sử

Tôi là người chinh nhân

Dùng xương máu viết nên bao tình tự

Từ thuở quê hương dựng nước khơi dòng

Từ thuở bình minh lưu vực Sông Hồng

Cho đến nay, thành địa đồ chữS cong cong

Người nằm xuống ven sông

Người nằm xuống ven núi

Người nằm xuống ven đồng

Anh nằm xuống nhưng anh đâucó chết

Đất nuôi anh thì làm sao chếtđược

Anh đã nằm như gấm vóc quêhương

Anh vẫn còn đây trên khắp nẻođường

Người đang bước, rung theochiều dài lịch sử

Tôi là người chinh nhân

Trận chiến nào cũng đều đã dự

Khung trời nào cũng đã bayqua

Thung lũng, đầm lầy, rừng núixa xa

Anh nằm xuống, nhưng còn mãikhông pha

Và từ đó, năm ngàn năm mới có

Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trungmuôn đời rạng rỡ

Bà Trưng, Bà Triệu, cô Bắc,cô Giang

Gương sáng thiên thu, đẹp nétsử vàng

Sao lại bảo là võ biền ngangngược

Súng đạn còn cong, quân thùkhiếp nhược

Một ngọn cờ bay, khôi phụcthái bình

Dẹp mọi tham tàn, kiến tạoquang vinh

Cao vời vợi, hỡi người anhlính chiến

Tôi là người chinh nhân

Non nước có phần

Mờ mờ khói quyện

Vùng đất hoang vu

Ghi dấu vết anh

Một nấm mộ hoang

Một nấm mộ xanh

Như cát bụi vương hình hài anh đó

Tôi là người chinh nhân

Một bước quân hành, gợi niềm nhung nhớ

Người chinh nhân tiếp nối mọi con đường

Một thuở thanh bình, muôn nhớ ngàn thương

Anh đã ra đi và tôi còn ở lại

Quê hương còn có nụ cười

Ai thương ai nhớ con người chinh nhân !!!

Tôi Là NGƯỜI THANH NỮ

Tháng 02 -2004.

Tôi là người thanh nữ

Ở thị thành hay ở chốn thôn trang

Tôi vẫn ươm mơ những dấu nét dịu dàng

Như mái tóc mềm vai, đôi bờ buông xỏa

Tôi là người thanh nữ

Khi e ấp, như nụ hoa mắc cỡ

Khi vùng lên, như một đóa hướng dương

Phận làm trai đi khắp nẻo quê hương

Tôi tiếp sức từ quê nhà ra đầu gió

Đôi tay mềm, vuốt ve niềm vui nhỏ

Tấm lòng son, tô điểm nét thơm hương

Mắt mơ huyền, đan sợi kết tơ vương

Thân liễu yếu, như ngọt ngào quê mẹ

Tôi là người thanh nữ

Lòng ôm chặt những nỗi niềm riêng lẻ

Mong ấm êm như bếp lửa nhà tranh

Không cao xa, chỉ trân quý an lành

Mộng bình thường như hương quê đồng nội

Thương đàn em, bao con đường đi tới

Dạy con thơ nhỏ dại biết lớn lên

Trông mẹ già giấc ngủ có được êm

Trông trước trông sau cửa nhà mấy cột

Tôi là người thanh nữ

“một bến nước trong, đôi dòng nước đục”

Khép khung rèm, đếm những giọt sương khuya

Trăng khuất đầu non, sao lạc, ô kìa !

Đêm đã dài chưa cho ngày được sáng !

Đường về ghềnh láng

Một cảnh hai quê

Bên mẹ bên chồng

Chùn vai vun vén

Tôi ao ước sống sao cho được toàn vẹn

Gánh bơ phờ đã nặng trĩu hai vai

Tôi vẫn an vui không tiếngthở dài

Miễn sao cho tròn, và lươngtâm cho nhẹ

Một nhà mấy cửa mấy người con

Một cảnh hai quê gánh vẹntoàn

Trong đục buông thuyền rơibến nước

Trong nhờ đục chịu tấm lòngson

Đời người thanh nữ tôi nhưthế

Một tấm lòng tấc dạ héohon

Tôi là người thanh nữ

Trôi về một bến tình thương

Thương nhà thương cửa thươngcon

Thương thân thương phậnthương chồng

Thương mẹ già xế bóng nhữngchờ trông

Con của mẹ trôi dòng sôngnước cuốn

Tôi là người thanh nữ

Nhìn lá vàng rơi những chiềuthu muộn

Nhớ lại thuở nào bắt bướm háihoa

Nhớ thuở còn thơ giấy trắnghọc trò

Trang giấy trắng còn nhiều ôbỏ trống

Ô giấy trắng, vẽ khung trờilồng lộng

Nét mực khô, còn sót những vôtư

Một nét diễm kiều, một nétanh thư

Nét mến Nhị Trưng, cô Giang,cô Bắc

Nét vợ chàng Trương, lệ hoenánh mắt

Nét tiếc Giáng Kiều, kỳ ngộBích Câu

Nét ngọn đèn khuya leo létkhô dầu

Tôi khoanh lại một vòng trònmơ mộng

Cánh cửa con thơ quên đóng

Nhẹ nhàng khép lại thật êm

Vói tay kéo xuống khung rèm

Ấp ủ mái nhà nho nhỏ

Mong một ngày mai sao đó

Các con khôn lớn ra đời

Trai không gian khó như cha

Gái không bồ hòn như mẹ

Và tôi nói khẽ !

Cuộc đời thanh nữ của tôi ơi!!!

Nối Một Nhịp Cầu

Tháng 02 - 2004.

Cảm tác sau khi đọccâu

“Em còn nhỏ làm sao embiết được ?”của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên.

“Em còn nhỏ làm sao em biếtđược”

Chuyện dong dài của người lớnem ơi

Đày đọa, đãi bôi đủ thứ trênđời

Dai dẳng, nổi chìm, tàn hơichưa gánh nổi

Em còn nhỏ, em ơi đừng có hỏi

Nếu trả lời, em không thểhiểu đâu

Bàn tay non, sao vói tới bểdâu

Hồn trong trắng, nhìn chi tranhvân cẩu

Em còn nhỏ, làm sao em hiểunổi

Cái con quay đem búng sẵn lêntrời

Vừa đỡ, vừa thưng tan nát tơibời

Người lớn còn vò đầu, bứttai, loang lở

Em còn nhỏ, em đừng nên lo sợ

Thế hệ chúng tôi đau khổnhiều rồi

Thế hệ các em sẽ khác xa thôi

Hai thế hệ thì làm sao giốngđược !

Nhìn lại bức tranh của nhiềuđời trước

Cũng lần mò từng trang sử màthôi

Xấu tốt, nhục vinh, cao ngấtnúi đồi

Vùi lấp tang thương sâu hơnhố thẳm

Tôi chỉ là khách hôm nay đứngngắm

Quá khứ xa xưa, cát bụi hoenmờ

Thì mai kia, em cũng đứngngẩn ngơ

Nhìn dáng dấp chúng tôi lùidĩ vãng

Tôi xin đến bên em như mộtngười bạn

Em biết nhìn tôi là đã khóquá rồi

Một khoảng mười năm,

Hai mươi năm

Ba mươi năm

Đã quá xa xôi

Huống chi lại cách nhau quatừng thế hệ

Tôi thu gọn lại thôi, cho dễ

Đến bên em, như gạch nối bênđường

Như một nhịp cầu bắt một dòngsông

Để đón nhận cho nhau, khôngđánh mất

Tôi đến bên em như một cungbậc

Của cung đàn cho khúc nhạctrường ca

Nghe âm vang từng tiếng nhỏlan xa

Hòa ngân vọng cho cung đànlên tiếng

Em có nghe thì như một câuchuyện

Tiếp cho em vững chãi trênđường đi

Mỗi bước đi, dù không giốngnhau gì

Nhưng nối nhịp như cung đànđang gảy

Tiếng khổ đau, em đừng reo,đừng khảy

Tiếng yêu thương đem trangtrải cho đời

Những tấm gương xưa soi sángnơi nơi

Cho thế hệ của em nhiều hạnhphúc

Chỉ cần nhìn nhau, cảm thôngđôi chút

Là chúng tôi đã sung sướng đirồi

Vì ngày mai, còn những đứa emtôi

Sẽ tiếp tục hành trình mênh mông quá !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5623)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1383)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4700)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7449)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11437)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15953)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11417)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4927)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25310)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16595)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.