Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 06

28/11/201113:14(Xem: 5344)
Tuyển tập 06

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 06

(Từ bài số 51 đến số 60)

thnhattan@yahoo.com.au

Từ cõi chết, em lần mò sốnglại 51

Xin cho em một đó nhiệmmầu 52

Một cây hai lá 53

Hỏi, đáp 54

Bước đi rơi rụng mây ngàn 55

Một nụ cười vang 56

Ta đi, một cõi phù sinh hiện về 57

Trẻ thơ, bên cạnh cuộc đời 58

Gợi lòng con quốc, quốc kêu sương 59

Biết rồi thì tích tịch tình tang 60

Từ Cõi Chết, Em lần mò sống lại

Cảm tác, để thương cho trậnđộng đất kinh hoàng xảy ra

vào thứ sáu ngày 26-12-2003,tại thành phố Bam, nước Iran.

Đã tác hại khoảng 50 ngànngười bị chết.

Hàng chục hàng người bịthương.

Vô số nạn nhân dở sống dởchết trên những điêu tàn.

Tôi nghe rồi em, trận động đất kinh hoàng !

Tôi nghe rồi em, tiếng thảng thốt kêu vang !

Đất trời rung chuyển ngửa nghiêng

Đảo lộn, nổ tung, vùi dập

Đâu là nhà cao cửa thấp

Đâu là phú quí sang hèn

Trong phút chốc, tan tành, đổnát

Trố mắt, sững sờ, ngậm câm,kinh ngạc

Máu ngừng trôi, tim ngừngđập, khóc than

Chết chóc, chôn vùi, vụn vỡ,tan hoang

Từ cõi chết, em lần mò sốnglại !!!

Tỉnh hồn chưa em ? Dại khờ !Tê tái !

Khóc nữa đi em, cho cạnthương đau

Cõi sống còn đâu, cát đá đổimàu

Nhà cửa, xóm làng, phút giâybiến mất

Trong quặn thắt, chỉ còntiếng nấc !

Trong niềm đau, nước mắt lưngtròng !

Còn chi đâu nữa mà mong

Chỉ còn một cõi trời khôngthế này

Còn chi đâu nữa tháng ngày

Chỉ còn một cõi đọa đày hồnđau

Có nghe tê tái đổi màu ?

Có nghe mờ mịt biển dâu phongtrần ?

Cuộc đời đưa đẩy theo chân

Từ nay, em vói phong trần emđi

Trông đổ nát, chẳng còn gì

Trông vùi lấp, bỡi cớ chi, hởtrời !!!

Một thành phố, biến khơi khơi!

Những người thân, bặt tăm hơi!

Một nhà mất tích

Cả làng mất tích

Đất vùi sâu, chẳng cần mả cầnmồ !

Trời sụp đổ, nào có nghĩaxương khô !

Ai đã chết, và ai còn sốngsót ???

Trời, vẫn cao chót vót

Đất, vẫn nín âm thầm

Một vùng lặng lẽ ngậm câm !

Người người nhìn nhau, ngấnlệ !

Trời đất hỡi, vì đâu như thế!

Cát bụi nào, phẫn nộ mù bay !

Xảy ra, đột biến, im ngay !!!

Cũng đêm cho chán thì ngày

Cũng mưa cho chán thì bàynắng lên

Cũng trời cũng đất mông mênh

Cũng yên cũng lặng, buồn tênhthế này !!!

Tôi nghe rồi em, trời đất lănquay !

Tôi nghe rồi em, trời chuyển,đất xoay !

Chôn vùi tất cả và ngửanghiêng để lại

Người sống kinh hoàng, hồnđau tê dại

Người chết lạnh lùng, quằnquại linh tri

Chết không kịp ngáp, chếtchẳng ra gì

Còn chi nữa, trời long đất lở???

Người đã chết, không kịp thở!

Người còn sống, chẳng dámnhìn !

Im lìm, vụt tắt, lặng thinh

Em còn lại, với những ai,đứng khóc ???

Khung trời cong cong một bọc

Đất mờ lảng vảng bụi bay

Còn em, như thế từ nay

Trống không, em nắm đôi taylạnh lùng

Đất trời còn đó, chập chùng

Cuộc đời còn đó, tận cùngchưa em ???

Xin Cho Em Một Đóa Nhiệm Mầu

Thơ Nhạc * 03-01-2004*

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa chân lý nở vạn tìnhthương

Xin cho em một đóa nhiệm mầu

Xin cho em một đóa minh châu

Rừng giác ngộ, vườn hoa từ bi

Hoa vẫn nở trên đường cứu khổ

Hoa vẫn nở trên đường tự độ

Mà con người hờ hững khônghay

Em có biết từ lâu lạc lối

Em có biết từ lâu lạc loài

Sáu nẻo luân hồi mòn mỏi xưanay

Em có biết đêm dài tăm tối

Em có biết xa hẳn đường về

Sinh tử bốn loài đau khổ đắngcay

Một ngày tu nở đóa hoa hồng

Một ngày tu nở đóa hoa tâm

Đã từ lâu vùi lấp xa xăm

Một ngày tu nở đóa ưu đàm

Một ngày tu rạng ánh đạo vàng

Đạo cứu đời từ đó em mang

Một ngày tu em bước lên thuyền

Thuyền đạo mầu cắt đứt vạn duyên

Thuyền từ bi về bến thanh lương

Một ngày tu em bước lên thuyền

Chuyên chở người từ khắp muôn phương

Đến bờ bến đạo vàng yêu thương

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa từ bi nở khắp muôn phương

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa từ bi thấm nhuận muônphương.

Một Cây Hai Lá

* 05-01-2004*

Láxanh ngả bóng lưng đồi

Lá non nhoẻn nụ đâm chồi vươnlên

Bồ đề huyền diệu thênh thênh

Đạo mầu tỏa rạng mông mênhphương trời

Tựa nương tu học ai ơi

Một cây hai lá đạo - đời thơmhương

Bước đi mấy nhịp dặm trường

Xa xôi vọng nhớ cố hương trởvề.

HỎI, ĐÁP !!!

MG * 03-01-2004

* Tu sĩ thưa Thầy có được yêu

Vì yêu mà khổ lụy nhau nhiều

Đã tu sao chẳng tu cho trọn

Lại vướng hồng trần khổ vìyêu

* Tu sĩ mà yêu có được gì

Đã tu sao chẳng trọn đườngđi

Người đời đắm lụy yêu nênkhổ

Thầy lại đeo mang khổ thế ni

* Thầy tiếc làm chi cái chữtình

Chữ tình khổ lụy vạn sinhlinh

Chiếc thuyền ân ái chìm sinhtử

Bờ bến thanh lương tuyệtbóng hình

* Tu sĩ, con ơi phải biết yêu

Vì trong nhân thế khổ đaunhiều

Yêu cho muôn loại vơi bớtkhổ

Không hiểu nên bàn cái chữyêu

* Tu sĩ không yêu mới lạ hì !

Không yêu thử hỏi tu mà chi

Yêu đời yêu đạo yêu tất cả

Yêu hết chúng sanh mới tuyệtkỳ

* Thầy tiếc sức Thầy không đủyêu

Thời gian mòn mỏi đã hơinhiều

Chúng sanh chưa vớt cho hếtkhổ

Thầy tiếc chưa tròn cái chữyêu

* Ai bảo người tu khổ chữ tình

Tình thương trang trải vạn sinh linh

Lên thuyền bát nhã về bờ giác

Trần thế ca vang một bóng hình

Bước Đi, Rơi Rụng Mây Ngàn

* 31-12-2003*

Ngày tôi ra đời

Một ngày cuối năm

Để đón chào ngày mới

Cung nhịp thời gian khẽ gõ

Lù lù lao tới

Cái cũ ê chề, chất đống choxong

Cái mới thập thò, kẻ đợingười mong

Dòng chuyển hóa, đã bày nênthế đó !

Tôi mới sinh ra, è ò, quẹ quọ

Theo Tây thì chưa trọn mộtngày

Đông lắc đầu, nói thiệt chohay

Tính tới tính lui đã đầy haituổi !

Dòng thời gian, đâu đầu đâucuối ?

Dòng tử sinh, đâu cuối đâuđầu ?

Ngày lụn dần thì lại canhthâu

Đêm đuối sức thì ngày xuấthiện

Đò chưa dừng chuyến

Khách đã đến rồi

Con đò đưa đẩy

Sóng nước rẽ đôi

Bên lở bên bồi

Trôi bờ sinh diệt

Em có biết tại sao tôi ra đời

Vì ẩn đã lâu, nên đến ngàytôi có mặt

Chưa nói năng gì

Mắt còn nhắm nghiền

Ngậm vú mẹ oe oe

Người thì bảo vừa mới sinh ra

Kẻ bấm đốt đã là hai tuổi

Cứ ngẫm đi em

Cái nào cũng đúng, cái nào cũng hay

Nếu nói phút với giây, chưa trọn một ngày

Nhưng năm nọ với kia thì hai chứ đâu phải một

Ngẫm nữa đi em !

Sự lộ diện của tôi, đâu bỗng chợt

Đâu phải tự nhiên mà có mặt trong đời

Chín tháng dài, từ bụng mẹ dưỡng nuôi

Từng giây phút, mẹ đã tiêu hao nhiều sinh lực

Dòng đời chưa dứt

Tôi còn đi cho cuối mức thời gian

Sinh tử thênh thang

Tôi cất bước cho tận cùng ngằn mé

Một kiếp này thôi, tôi nói cho em nghe

Tôi đã đón nhận sự tương sinh từ bụng mẹ

Vừa sinh ra lại tiếp nhận với đất trời

Kia tiếng cười, nọ tiếng nói buông lơi

Nhồi sinh lực nâng niu từ khi tôi có mặt

Ân với nghĩa thì một ngày cũng đầy cũng chật

Vậy mà tôi đón nhận đến nay rồi

Núi vẫn còn thấp, biển vẫn chưa sâu

Ân với nghĩa, lấy gì so sánh được ?

Tôi nói cho em nghe, tùy em tiến bước

Nhưng riêng tôi, thì thế đó em ơi !

Một ngày sinh ra, tôi còn nhớ trong đời

Dung tất cả, thử đất trời bao lớn ?

Chim chuyền bay lượn

Phớt bóng cành mai

Ngày một ngày hai

Tôi có trong đời

Và tôi đi mãi

Bước chân còn đó, dặm dài

Tử sinh còn đó, miệt mài tôi đi !!!

Tôi đi, đừng nói năng chi !

Tử sinh còn ngán ngại gì thời gian

Bước đi, rơi rụng mây ngàn

Bước về, ê ẩm không gian vô cùng.

Một Nụ Cười Vang

Tết GiápThân 2004

Ta hỏi ngày mai ta ở đâu

Băng trong vũ trụ vượt tinhcầu

Trăng sao úp mở, thôi chaođộng

Thương hải tang điền khépbiển dâu

Ta hỏi ngày mai có trở về

Đường xưa lối cũ bước lê thê

Bóng em tựa cửa, chờ lâu lắm

Chợt tỉnh hồn ai lỗi ước thề

Ta hỏi ngày mai chớ dại khờ

Trần gian tay trắng nẻo bơ vơ

Lang thang khắp chốn chìmsinh tử

Em đứng buồn trông, kháchhừng hờ

Ta hỏi ngày mai mấy nhịp cầu

Sông dài mấy khúc cạn hay sâu

Đôi bờ mấp mé bên dòng nước

Ta dắt tay em bước nhiệm mầu

Ta chẻ thời gian chẳng có gì

Dọc đường trổi nhạc bước chân đi

Ru em giấc ngủ, yên không động

Ta đã là em thật diệu kỳ

Ta cắt không gian thử mấychiều

Một vòm trống rỗng tợ cô liêu

Đẩy đưa dung chứa cho cùngkhắp

Chẳng chút bớt thêm chẳng ítnhiều

Chớ hỏi làm chi bóng nguyệttàn

Thời gian theo gió gởi mênhmang

Phút giây nắm bắt trùm chungthỉ

Tiếng vỗ bàn tay nhịp khúcvang

Chớ hỏi ngày mai đã đến chưa

Hôm qua còn đó tự bao giờ

Hôm nay gói trọn ba thời nữa

Hiển hiện nguyên hình bóngdáng xưa

Chớ hỏi làm chi khách vắngnhà

Đường đi vạn lý có đâu xa

Bước chân dong ruổi chưa mònmỏi

Nở nụ cười vang, ta với ta.

Ta Đi, Một Cõi Phù Sinh Hiện Về

* Xuân GiápThân 2004 * MG

Người vào hoa tạng người chơi

Ta vào sinh tử cho đời bớt đau

Người vào một cõi nhiệm mầu

Ta vào ba cõi bắc cầu lại qua

Người thương cây cỏ lá hoa

Ta thương bốn loại trong nhà thê lương

Người thương diệu hữu chơnthường

Ta thương muôn vật trên đường phù sinh

Người hòa âm điệu kệ kinh

Ta hòa âm điệu tang tình chiều đông

Người hòa tịch tịnh mênhmông

Ta hòa tình tự trên dòng nổi trôi

Người vui thanh vắng núi đồi

Ta chia ai oán lở bồi nhân gian

Người vui huyền diệu mâyngàn

Ta chia trầm thống lang thang không đường

Người chơi trong cõi thanhlương

Ta chơi nhân ảnh nghê thường hợp tan

Người chơi dưới ánh trăngvàng

Ta chơi bóng nguyệt mênh mang ao hồ

Người xa phố thị thành đô

Ta vào đồng nội bên bờ ruộng xanh

Người reo châu ngọc long lanh

Ta reo gió gọi bên cành thùydương

Người reo cam lộ pháp vương

Ta reo tiếng gọi tình thươngcon người

Người reo một đóa hoa cười

Ta reo muôn đóa thắm tươinhân tình

Người vào tự thể quang minh

Ta vào thực chất như mình vớita

Người về thăm lại quê nhà

Ta đi rung cõi ta bà ngấnsương

Người về thăm lại cố hương

Ta đi trên khắp nẻo đường tửsinh

Người đi nguyên vẹn bóng hình

Ta đi, một cõi phù sinh hiệnvề

Hai chiều chạy dọc bờ đê

Dòng sông chuyển hóa chưa hềtồn sinh

Cây đa còn đứng đầu đình

Cành mai trước ngõ nghiêngmình trổ bông.

Trẻ Thơ, Bên Cạnh Cuộc Đời

* Xuân Giáp Thân 2004 *

Một buổi chiều đông cạnh vệđường

Có em nho nhỏ thấy thươngthương

Một mình em đứng không ai cả

Tôi đến bên em hỏi tỏ tường

Em đứng làm gì đó hở em ?

Chiều buông phố xá đã lên đèn

Em về chứ kẻo trời đông lạnh

Em ngó nhìn tôi chẳng nóinăng

Trong ánh mắt em chứa nỗibuồn

Một miền cô quạnh bóng chiềuvương

Và hai giọt lệ lăn trên má

Vẻ mặt buồn hiu thật dễthương

Tôi hỏi này em, em ở đâu ?

Tuổi thơ em hỡi cớ sao sầu

Về đi, kẻo ở nhà trông đợi

Đưa mắt nhìn tôi, em lắc đầu

Em nói rằng em không có nhà

Lạc loài lên phố mấy năm qua

Gia đình quê nhỏ nhiều nămtrước

Một trận không may, hết cảnhà !

Em đã đeo mang phận lạc loài

Tuổi thơ một bóng kiếp đơncôi

Dòng đời xuôi ngược em lênphố

Em cố vươn lên giữa cuộc đời

Gác trọ, cho em ở ké thôi

Người ta thương cảm phận mồcôi

Nhà trường nhẹ phí cho em học

Tan học, em tìm kiếm chútthôi !

Bỏ báo lại thêm bán bánh mì

Nhiều đường quen thuộc bướcem đi

Đứa em nho nhỏ trên đường phố

Thiên hạ nhìn em chẳng lạ gì

Lủi thủi, cuộc đời cô quạnhthôi

Thời gian, thân phận đã quenrồi

Dù quen nhưng lại quên saođược

Đôi lúc chợt buồn, nhỏ giọt đau!

Riêng em, như thế đỡ rồi anh

Nhiều trẻ như em, thật khôngđành

Lỡ bước sa chân đời gió bụi

Trách ai hay trách trẻ đầu xanh !

Tuổi trẻ làm sao biết cuộc đời

Dòng đời đưa đẩy tấp trăm nơi

Bến trong bến đục vô tình vướng

Cứ thế, bập bềnh kiếp nổi trôi

Xin gởi nhân gian một tiếng lòng

Xin đừng quên lãng tiếng thinh không

Đầu xanh bao trẻ còn nhiều lắm

Có đứa nên người có đứa không

Từ biệt em rồi tôi bước đi

Bước đi từng bước, nặng hơn chì !

Thương em và biết bao nhiêu trẻ

Tôi sống và tôi, có những gì !

Tôi xin nắm lại đôi bàn tay

Hơi ấm bàn tay theo thángngày

Một chút cho em và cho trẻ

Bàn tay, xin nắm những bàntay !

Gợi Lòng Con Quốc, Quốc Kêu Sương

* Xuân Giáp Thân 2004 *

Mây kéo đi đâu, về cuối trời

Cho ta xin gởi chút xa xôi

Tình quê còn đó, xin lưu lại

Ta vẫn cưu mang đến cuối đời

Mây tụ mây tan, tụ tán thôi

Là mây của khắp cả khung trời

Mây đen mây trắng hay mây bạc

Chỉ khác màu mây, mây vẫn mây

Cánh chim mòn mỏi khắp nơi xa

Lìa tổ bay đi có nhớ nhà !

Quê cũ điêu tàn ngôi tổ ấm

Bay về xây lại, lấp phong ba

Ta hỏi chim này, chim hỡichim !

Sao chim vỗ cánh trong im lìm

Ai làm tan vỡ, chim tung cánh

Xin lỗi, bay về nghe, hỡichim !

Con quốc kêu gì giữa nhữngkhuya ?

Có kêu ray rứt cảnh chia lìa

Canh tàn non nỉ đêm khuyalạnh

Khản tiếng vì ai bỡi nọ kia

Canh trường réo rắt quốc kêusương

Từng tiếng lan xa khắp nẻođường

Bên cội cây già nghiêng bóngnước

Gợi lòng con quốc, quốc kêusương !

Lá rụng la đà xuống cội xưa

Vàng bay mấy lá nhớ nhungthừa

Đong đưa chiếc lá rung theogió

Gió cuốn lá về bên cội xưa

Có cây có cội có nguồn xưa

Xẻ dọc đâm ngang lối dọc dừa

Đất nước cội nguồn cây cỏ mọc

Một rừng rậm rạp mấy rừngthưa ???

Nước chảy về sông ra biểnkhơi

Từng cơn sóng vỗ biết bao lời

Kê mình sóng bạc thề non nước

Sóng nước một dòng tiếp nốithôi

Nước chảy ra khơi trở ngượcnguồn

Đầu ghềnh róc rách lại tràotuôn

Nước đi đi mãi theo dòng nước

Trở lại nguồn xưa cũng mộtnguồn

Nước chảy đá mòn lẽ tự nhiên

Nước đi trên khắp cả từngmiền

Đá mòn nhẵn mặt còn trơ đá

Nước chẳng hao mòn nước vĩnhniên

Nào ai xẻ được nước chia lìa

Nước tụ lại liền chẳng cáchchia

Lành lặn trong veo không dấuvết

Đá vàng xanh sử, nước non kia!!!

Biết Rồi Thì Tích Tịch Tình Tang

* Xuân Giáp Thân 2004 *

Này nhé, mùa xuân đang ở đâu?

Cho hoa ươm nhụy vấn vươngsầu

Xuân đến rồi đi hoa rơi rụng

Từng cánh nhạt phai đổi sắcmàu

Như thế thì xuân có nghĩa gì

Để hoa tan tác mỗi xuân suy

Đến chưa khoe sắc đà tàn úa

Thà chẳng có xuân, lỡ mộngthì

Còn hạ đeo mang những bứcnồng

Cội cằn sỏi đá, lá khô bông

Trưa bừng nóng nực kêu oi ả

Đêm đến ngây ngây bảo quá hầm

Đi vào mùa hạ luống khô khan

Đồng cháy cỏ khô nắng chóichang

Nước cạn sông mòn xoi đất nẻ

Xuân tàn hoa héo hạ khôngkham

Cất bước vào thu coi thử sao

Cây trơ xác lá gió rì rào

Trăng sao mờ nhạt thu hiu hắt

Ray rứt hồn ai sóng rạt rào

Ngẩn ngơ chiếc lá rụng mùathu

Chiếc đã sang ngang chiếc gậtgù

Gió tấp muôn bề tơi tấp mãi

Buồn không chiếc lá rụng thâmu

Lẻn bước vào đông thăm chútnào

Đêm đông lành lạnh thấy buồnsao

Một mình trơ trọi đêm đônglạnh

Trống vắng còn hơn nỗi vắngteo

Đợi chờ chi nữa những đêmđông

Vốn biết vào đông thật lạnhlùng

Hơi ấm tàn nhanh trong giábuốt

Gởi lòng tê tái những đêmđông

Thời tiết tự nhiên của đấttrời

Nắng mưa nóng lạnh đến từngnơi

Nếu không chuyển hóa thì thantrách

Chuyển hóa thì than hỡi đấttrời

Cứ mỗi một năm có bốn mùa

Bốn mùa tuần tự chẳng hơnthua

Xuân sang hạ đến thu đông lại

Cho trọn một năm với bốn mùa

Mỗi mùa thay đổi mới dễthương

Ươm mơ sự sống mộng bìnhthường

Bốn mùa tương tức nhồi sinhlực

Khá biết nhau nghe mới tỏtường

Bốn mùa cho hết cõi nhân gian

Nặng nhẹ nhau chi lắm bẽ bàng

Há biết bốn mùa thay đổi mãi

Biết rồi thì tích tịch tình tang.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2665)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 744)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4549)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8812)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 3586)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8987)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 2181)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19809)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12989)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26686)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.