Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 40

28/11/201113:14(Xem: 5018)
Tuyển tập 40

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 40

(Từ bài số 391 đến số 400)

thnhattan@yahoo.com.au

Ta nhắm mắt, thời gian còn đimãi ! 391

Vơi hết khổ thì tình ngườimới đẹp ! 392

Mong sao đời hết khổ đau ! 393

“Đi đâu cũng nhớ quê nhà” 394

Xin tiễn người đi . . . 395

Tình thương của Mẹ đong đầytrần gian 396

Tình Cha, còn đó đẹp thay ! 397

Ta đưa nhau đi trên quê nghèonho nhỏ ! 398

Ta đưa nhau đi trên quê hươngta đó ! 399

Con chim nho nhỏ bay quanh lốivề 400

Ta nhắm mắt, thời gian còn đi mãi !

Tháng 6-2005

Ta biết rồi, thời gian ghêgớm lắm

Ta nghe rồi, tiếng nói củathời gian

Lững lờ trôi để lại nét điêutàn

Mưa nắng gội, rong rêu xanhmấy lớp

Và cứ thế, mỗi hợp tan tanhợp

Đã khác nhau, mỗi tan hợp hợptan

Lá xuân xanh, hạ nắng, đếnthu tàn

Đông lành lạnh, co mình nhìntrôi nổi

Mới đó, mà những tàn khô quakhỏi

Mới đó, mà đeo đẳng những úagià

Ta nhìn ta, tìm lại tháng ngày qua

Gió hiu hắt, vi vu reo tuế nguyệt

Sỏi đá nào cũng bào mòn thi thiết

Cát bụi nào cũng vùi dập xác xơ

Mọi tế bào cùng xô đẩy từng phút từng giờ

Thân tàn tạ đã trơ vơ đồi cao đỉnh dốc

Thời gian, như gió thoảng mây bay phút chốc

Vũ trụ, cũng ngửa nghiêng vật đổi sao dời

Huống chi, một kiếp phù sinh ngắn ngủi trong đời

Ba vạn sáu, có gì, bóng câu qua cửa sổ

Kiếp trần thế trả vay nhiều gian khổ

Nợ ba sinh vay trả biết baolần

Cái già nua trang điểm lêntấm thân

Nét cằn cỗi lại càng thêm nổibậc

Ta ngồi đây điểm mặt

Nhìn lại bóng thời gian

Gom góp những điêu tàn

Phơi dọc đường gió bụi

Hoàng hôn xuống, bóng chiềuhôm vẫy gọi

Rủ nhau về, vén nhẹ bức mànđêm

Thôi đi nghe, tiếng nói củathời gian

Ta nhắm mắt, thời gian còn đimãi !

Vơi hết khổ thì tình người mới đẹp !

Tháng 6-2005

Tôi đã thấy, những con ngườibần hàn cơ cực

Sống gian truân trong bóngtối cuộc đời

Sống khổ đau đầy dẫy khắp nơinơi

Từ thành thị đến thôn quê,đâu đâu cũng có

Tôi đã thấy, những con ngườigian lao nghèo khó

Cái hẩm hiu đeo đẳng đã nhiềuđời

Cái cay nghiệt bủa vây, bươngchải hụt hơi

Cha đã mệt, con đang khờ, lạicòn thêm lũ cháu

Tôi đã thấy, những con ngườiăn nhờ ở đậu

Nương tấm thân vá víu đổi quangày

Sống âm thầm không thấy nẻotương lai

Không có cửa giữa nhiều đườngchốt khóa

Tôi đã thấy, những con ngườicả đời đày đọa

Những đắng cay đè nặng tấmthân gầy

Những nhục nhằn chìm nổi giọtvơi đầy

Vẫn không thoát nẻo đường dàithân phận

Tôi đã thấy, những con ngườisuốt đời lận đận

Đầu tắt, mặt tối, lầy lội,nhiêu khê

Sáng tối, mai chiều, còn trảilê thê

Những tươi tắn cằn khô, và nụcười đã mất

Tôi đã thấy, nhiều thậtnhiều, và rất thật

Mọi trường đời tuôn chảy ngậphạ lưu

Càng đắng cay càng thấm thíangọt bùi

Càng ngán ngẫm những mưanguồn thác lũ

Người nghèo khó, biết làm saorời bến cũ

Xin trần gian hãy mở lối dẫnra

Xin nhân gian có thấu nỗi tabà

Chứ đừng nhìn chút phồn hoađô thị !

Người nghèo khó, đời càng dàicàng bí

Xin những ai biết mở cửa từtâm

Xin những ai thương cảnh sốngâm thầm

Vơi hết khổ thì tình ngườimới đẹp.

Mong sao đời hết khổ đau !

Tháng 6-2005

Mong sao đời được bình yên

An vui trên khắp mọi miền

Người người tương thân tươngái

Tan đi cho hết ưu phiền

Mong sao cuộc sống nhân gian

Ai ai cũng được nhẹ nhàng

Người người ươm mơ hy vọng

Thương yêu thân thiện hòavang

Đã mang một kiếp con người

Không nên phó thác buông trôi

Phải biết chỉnh trang đổi mới

Mỗi ngày một nét tinh khôi

Đã mang tiếng nói vào đời

Không nên an phận buông lơi

Phải biết dang tay đi tới

Ra công xây đắp muôn nơi

Mong sao đời hết khổ đau

Tang thương nước chảy qua cầu

Mắt vui lệ mừng ánh mắt

Ấm nồng muối mặn bờ dâu

Mong sao câu hát tiếng cười

Là hoa là lá xinh tươi

Đường dài tin yêu trổi nhịp

Người đi xây đắp tình người.

“Đi đâu cũng nhớ quê nhà ...!”

Tháng 6-2005

“Đi đâu cũng nhớ quê nhà

Nhớ cơm dưa muối nhớ cà dầm tương”

Đi đâu cũng nhớ quê hương

Nhớ con phố nhỏ nhớ đường cái quan

Đi đâu cũng nhớ thôn làng

Nhớ tre mấy lũy nhớ hàng trúc xinh

Đi đâu cũng nhớ quê mình

Nhớ hương thơm nhụy nhớ tình tương lân

Quê hương xa mấy cũng gần

Quê người gần mấy tuy gần cũng xa

Ao người đâu phải ao ta

Nước trong ao ấy chẳng qua dụng nhờ

Khi nào như giấc ngủ mơ

Thuyền rong bến nước đôi bờ xa xưa

Quê nhà, ô thật lạ chưa

Đi đâu cũng nhớ chưa vừa là sao

Khi nào như giấc chiêm bao

Đi trong mơ mộng rạc rào tình quê

Ngồi trên mỏm đá sơn khê

Nhìn trông bóng nước vỗ về non sông

Ngồitrên bãi cát biển Đông

Sóng gờn gợn sóng chập chồng Trường Sơn

Quê nhà nói thiệt nào hơn

Dù cho nước chảy đá mòn chẳng phai

Quê nhà nói thiệt nào hay

Như đồng ruộng lúa chờ ngày trổ bông

Quê hương tình nặng trĩulòng

Hương quê nghĩa nặng tình hong mặn mà

“Đi đâu cũng nhớ quê nhà

Nhớ cơm dưa muối nhớ cà dầm tương”

Đi đâu cũng nhớ cũng thương!!!

Xin tiễn người đi ... !

Tháng 6-2005

Xin tiễn người đi, về miền đất lạ

Giã biệt xa xưa, giã biệt phố phường

Cát bụi bên đường, phấn bụi bay hương

Xây đắp cho đời, tròn nghĩa tình thương

Xin tiễn người đi, ngày mai sẽ tới

Vượt thoát chông gai, muôn khó chẳng màng

Thành một đóa hoa, kết nụ gian nan

Thành một đóa hồng, nở nụ lầm than

Xin tiễn người đi, xây mầm lá mạ

Cho lúa đơm bông, gió nắng hoen vàng

Cho thắm tình nồng, đẹp mộng chứa chan

Bên ánh lửa hồng, bếp lửa hòa vang

Xin tiễn người đi, còn đây một nửa

Nửa dấu tình quê, nửa dấu tình đời

Rồi đứng xa xa, trông lại núi đồi

Mây nước mưa nguồn, sông biển đầy vơi

Xin tiễn người đi, vẩy tay một chuyến

Còn đây hình bóng, tay vẩy tay chào

Xin gởi mây ngàn, xin gởi trăng sao

Đi về cuối trời, như giấc chiêm bao

Xin tiễn người đi, đường xa hoa nở

Còn đây sắc thắm, mỉm lá hoa cười

Xin chúc bình yên, về đến cho người

Xin chúc cho đời, còn đó hoa tươi.

Tình thương của Mẹ đong đầy trầngian

Tháng 6-2005

Mẹ là bát ngát hoa hương

Cho con mang tiếng yêu thương vào đời

Mẹ là nguồn suối tuyệt vời

Cho con về với biển khơi vô bờ

Mẹ là khúc nhạc lời thơ

Cho con giấc mộng ươm mơtrong lành

Mẹ là mây trắng trời xanh

Cho con nở nụ trên cành thùydương

Mẹ là man mác gió sương

Cho con giọt nắng còn vươngnắng chiều

Mẹ là nét ngọc mỹ miều

Cho con óng ánh nâng niu sáng ngần

Mẹ là buôn tảo bán tần

Cho con vững bước phong trầncon đi

Mẹ là một biển sầu bi

Cho con sức chịu li kỳ trầngian

Mẹ là một khối gian nan

Cho con vượt khổ trên đàngphù sinh

Mẹ là ánh sáng bình minh

Cho con biết nẻo đăng trìnhthênh thang

Mẹ là bóng mát trăng vàng

Cho con dạo gót trên ngànrong chơi

Mẹ là tất cả trong đời

Cho con nhớ mẹ mượn lời khắc ghi

Dù cho mẹ đã từ ly

Nhưng hình bóng mẹ không gì đổi thay

Dù cho mẹ đã về tây

Nhưng hình bóng mẹ còn đây suốt đời

Dù cho sóng nước đầy vơi

Nhưng hình bóng mẹ không vơi, đong đầy

Tình thương của mẹ còn đây

Tình thương của mẹ đong đầy trần gian.

Tình Cha, còn đó đẹp thay !!!

Tháng 6-2005

Cha là núi cả trên cao

Cho con sỏi đá đi vào trầngian

Cha là nghiêm khắc vô vàn

Cho con chân cứng đá mềmtrường chinh

Cha là cây cột đầu đình

Cho con đứng vững một mình vững chân

Cha là một núi canh tân

Cho con chấn chỉnh chẳng ngần ngại chi

Cha là một núi tuyệt kỳ

Cho con ngang dọc chẳng vì lựa ai

Cha là cửa đóng then cài

Cho con trung liệt lối dài dặm băng

Cha là thừa tiếp nặng oằn

Cho con gánh vác mà giăng cơ đồ

Cha là cội gốc tàn khô

Cho con vượt sóng hải hồ bốn phương

Cha là lẫm liệt đường đường

Cho con đuổi bóng những phường vong nô

Cha là nét sử điểm tô

Cho con tường tận bốn bờ non sông

Dù cho cạn nuớc biển đông

Trường Sơn nhả khói đừng hòng đổi thay

Dù cho phương Bắc phương Tây

Hay phương nào nữa nước nầy chẳng lay

Đã như muối mặn gừng cay

Tình non nghĩa nước thêm dày keo son

“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn”

Việt Nam sông núi vẫn còn trơ trơ

Tình cha con mãi tôn thờ

Ngàn năm còn mãi cơ đồ núi sông

Tình cha con mãi ghi lòng

Ngàn năm còn mãi non sông nước này

Tình cha còn đó đẹp thay !!!

Ta đưa nhau đi, trên quê nghèonho nhỏ !

Tháng 6-2005

Ta đưa nhau đi, trên quê nghèo nho nhỏ

Thăm túp lều tranh, nhả khói mai chiều

Hương thắm tình nồng, gìn giữ chắt chiu

Nơi chúng ta đã ra đời từ đó

Ta đưa nhau đi, về đường xưa lối ngõ

Bắt nhịp cầu tre, bên cạnh cầu kiều

Trổi nhạc tình quê, gìn giữ nâng niu

Trên bước dặm dài, nhớ thương chẳng mất

Ta đưa nhau đi, như ngày xưa chơn chất

Như đồng lúa vàng, chờ nắng vươn lên

Như mùi mạ non, mơm mởn xanh lam

Như bông lúa thơm, chờ mùa lúa chín

Ta đưa nhau đi, bóng chiều quê khói quyện

Cơm hấp ngô khoai, đầm ấm mọi nhà

Đã thật lâu rồi, xa quá là xa

Từ thuở lớn lên, chia ly mấy độ

Ta đưa nhau đi, trở về thăm nỗi nhớ

Cho thắm tình quê, theo tháng năm dài

Cho thắm tình nồng, tay nắm vòng tay

Dù đã cách xa, nhưng còn mãi mãi

Ta đưa nhau đi, tình quê nghèo sống lại

Hình bóng mái tranh, chờ đón ta về

Bên dòng sông xưa, hai lối con đê

Sóng nước đầy vơi, thuyền reo bến cũ

Bóng chiều buông rũ

Tình thắm hương quê

Ta nhìn nhau cho ước vẹn câu thề

Thương nhớ mãi trên quê nghèo nho nhỏ !

Ta đưa nhau đi, trên quê hương tađó !

Tháng 6-2005

Ta đưa nhau đi, trên quê hương ta đó

Đi khắp non sông, non nước một nhà

Đi khắp sơn hà, tình nhớ xót xa

Mỗi bước chân đi, là non là nước

Ta đưa nhau đi, con đường xa phía trước

Lối ngõ nhớ về, tình nghĩa phía sau

Là Bắc Trung Nam, xanh ngát một màu

Mọi nẻo hương quê, rung hồn lệ sử

Ta đưa nhau đi, trên quê hương tình tự

Cùng nói nhau nghe, đất nước non nầy

Đã tự ngàn xưa, cho tới hôm nay

Con cháu Lạc Hồng, truyền trao thế hệ

Ta đưa nhau đi, giữa phố phường hoa lệ

Liệt nữ, hùng anh, kết những con đường

Trên mỗi đoạn đường, là thịt là xương

Là ông, là cha, nhiều đời nằm xuống

Ta đưa nhau đi, bên bờ ao rau muống

Còn có rau răm, rau đắng sau hè

Còn có hàng cau, với nhữnghàng me

Bờ trúc lũy tre, bao quanhlối nhỏ

Ta đưa nhau đi, trên quêhương ta đó

Cùng nhớ thương nhau, cùngnhắc nhau hoài

Gìn giữ muôn đời, không thuởnào nguôi

Ôi quê hương ta, tình bao la quá

Ta đưa nhau đi, trên quê hương của mẹ

Núi thẳm lưng đồi, tình nghĩa của cha

Non nuớc Việt Nam, chung một mái nhà

Của anh của tôi, của em của chị

Ta đưa nhau đi, trên quê hương hùng vĩ

Văn hiến Lạc Hồng, lưu lại ngàn năm

Truyền trao thế hệ, bảo vệ muôn năm

Quê hương Việt Nam, xưa nay muôn thuở !!!

Con chim nho nhỏ bay quanh lối về

Tháng6-2005

Con chim nho nhỏ bay ngang

Bay đi đâu đó trên đàng vềđâu

Con chim đang đứng bên cầu

Núi cao cao thẳm, thác sâusâu mờ

Con chim nho nhỏ bơ vơ

Bóng bay qua khỏi tình cờ vắtvai

Thương chim vỗ cánh đường dài

Dặm băng có mỏi nắng phai bụihồng

Này chim nho nhỏ chiều đông

Đứng co co lạnh, buồn trôngtrông gì

Này chim bay lượnxuân thì

Cho hoa ướm nhụy đến kỳ trổbông

Này chim vào hạ oi nồng

Cho hương đượm vị cho lôngđượm màu

Này chim thu lá rụng mau

Có thương cành lá có đau úavàng

Này con chim nhỏ bay ngang

Bay qua đồng nội trên đàng vềdinh

Cho ta nhắn gởi với mình

Chim mang dùm bóng theo hìnhcho ta

Bay ngang về tới quê nhà

Để hình trên bóng đậm đà tìnhquê

Nương đôi cánh vỗ bay về

Bay ngang ruộng lúa bay vềđồng xanh

Hương thơm cỏ nội trong lành

Con chim nho nhỏ bay quanhlối về

Hót lên tiếng líu lo hề

Hò lên tiếng hát bay về đồngsâu

Chim bay về đến nơi đâu

Dừng chân trên khúc nhịp cầu quê hương.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2294)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4157)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8507)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2746)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8701)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1853)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19079)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12656)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26052)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2315)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương