Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 112

28/11/201113:14(Xem: 5086)
Tuyển tập 112

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 112 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1111 đến số 1120)

macgiang@y7mail.com;thnhattan@yahoo.com.au

01. Ca vang cùngvạn thể 1111

02. Dữ - Hiềnnhân thế 1112

03. Hằng hữu vôcùng 1113

04. Việt Nam ngạo nghễ 1114

05. Nghe tiếngquê hương 1115

06. Thương mãilàng quê 1116

07. Chỉ một vầnthơ 1117

08. Tặng một cõithơ 1118

09. Trả ta sôngnúi 1119

10. Dõng dạctuyên ngôn 1120

Ca vang cùng vạn thể

Ta đi trong mộng trong mơ

Để cùng tinh tú lững lờ hư vô

Ta đi bến đợi sông chờ

Để cùng hai ngã đôi bờ nướcreo

Ta đi dốc thẳm núi đèo

Để cùng ghềnh láng cheo leođỉnh đồi

Kia thời đá lở cát bồi

Đây thời bèo bọt nổi trôi vôthường

Kia thời tiếng nhạn kêu sương

Đây thời tiếng quốc tư lườngnúi sông

Đi cho hết cả mùa đông

Băng qua mùa hạ oi nồng canqua

Đi cho hết cả xuân hoa

Băng qua thu tím lá sa sau cùng

Không còn có điểm vô chung

Ngược về khởi thủy lạnh lùng bèo mây

Không còn ngọn gió heo may

Phất phơ tê tỉ nỗi này tìnhkia

Rụng rơi hết cả chia lìa

Thênh thang lối ngõ mang hialên ngàn

Hòa cùng vạn thể ca vang.

Tháng 9 – 2008

Dữ - Hiền nhân thế !

Cõi trần gian tròng trànhmuôn vạn nẻo

Kiếp nhân gian khấp khểnhmuôn vạn đường

Hầm hố gập ghềnh, sỏi đá nhiễunhương

Mỗi con người chạm va nhiều góccạnh

Cái lò cừ luôn sục sôi nóngbỏng

Luyện thép gan, tinh lọcnhững phiêu bồng

Cát bụi phong trần, bèo bọtlông bông

Đổ vào bãi sắc không vờn vũtrụ

Xoay tít mãi cùng thiên hàtinh tú

Mà hư vô vẫn trống rỗng vôcùng

Đầu nguồn vô thỉ, tận đáy vôchung

Bao sinh thể tùy nhân duyênbiến thái

Ba vạn sáu, một quãng đườngngắn ngủi

Kiếp con người, đấu đá nátquần manh

Bỉ thử ngã nhân, quyền thếlợi danh

Chưa thỏa dạ, đã hoang tànnghĩa địa

Biết thống khổ, mới sinh, lachí chóe

Nhưng lớn lên, biển đục quậy bađào

Tánh khí lớn dần, ngã mạncống cao

Sụm bà chè, đeo cổ thành chítử

Chưa đụng chuyện, đâu có aichịu dữ

Đụng chuyện rồi, mới biếtđược ai hiền

Thánh cũng ê mình, đừng nóihuyên thuyên

Phải không hỡi con ngườitrong nhân thế !

Hằng hữu vô cùng

Đêm đêm thắp ánh sao mờ

Ô kìa tinh tú lững lờ mà chi

Canh thâu gõ nhịp thầm thì

Hư vô khép mở đường đi lối về

Bắt ngang ngọn mạch Tào Khê

Nhìn trông bến mộng sông mêđiệp trùng

Có hoành thì mới có tung

Nếu thỉ không có, thì chungcó gì

Băng trình từ thuở ra đi

Đan thanh từ độ tư nghì băngtâm

Ba mươi mới có ngày rằm

Ngàn sao lấp lánh trăng vàngmới thanh

Nhìn trông mây trắng trờixanh

Nụ hoa chúm chím trên cành VôƯu

Hữu vô cứ thế chuyển lưu

Thỏng tay vào chợ tầm ngưuchi hè

Từ trong chỉ một tánh nghe

Thì bao thể tánh muôn bề tinhthông

Khi thời núi khác với sông

Khi thời núi núi sông sôngkhác nào

Mộng đâu mà hỏi chiêm bao

Phong sương tuế nguyệt câyđào trổ bông.

Tháng 9 – 2008

Việt Nam ngạo nghễ

Mai tôi chết, không cần xâynấm mộ

Đem thi hài gởi lại chốn quêxưa

Để lắng nghe tiếng thương nhớdư thừa

Mà khi sống chưa thỏa lòngước nguyện

Mai tôi chết, không cần thờlinh vị

Đem đốt đi, tro bụi rải quêhương

Tro bụi bay trên khắp mọi nẻođường

Mà khi sống, đoạn trường đeokhông dứt

Mai tôi chết, trả tôi về đấtmẹ

Hồn bay bay đền đáp lại ơncha

Cha của tôi nhuộm xương máusơn hà

Cho mẹ, cho em, cho quê hươngđược sống

Mai tôi chết, thả lên đồi lỗihẹn

Một kiếp này chưa vẹn ước nonsông

Thì kiếp sau sẽ tiếp tục tuôndòng

Cho nước chảy ra sông dàibiển rộng

Mai tôi chết, thả lên rừnggió lộng

Gió mang đi, thét núi khiếpoai linh

Dãy Trường Sơn ôm ấp trọnbóng hình

Sóng biển Đông vỗ điệp trùngnon nước

Mai tôi chết, hồn bay tìmchim Lạc

Mảnh giang san phiêu bạt cánhchim Hồng

Tìm cội nguồn để lạy Tổ lạyTông

Đàn cháu con quyết không hềphản bội

Mai tôi chết, nhưng hồn tôikhông chết

Thịt xương này lưu cốt tủyông cha

Anh linh này tô son sắt châupha

Truyền nối nhau năm ngàn nămvăn hiến

Tôi, chính là anh, là em, là chị

Của những ai cùng huyết thống Việt Nam

Trên tấm thân cùng máu đỏ da vàng

Trang sử Việt hùng thiêng reokim cổ

Tất cả chúng ta, cùng Chacùng Mẹ

Mẹ tay Tiên, Cha gót ngọcmình Rồng

Hễ đất trời còn có núi cósông

Thì chúng ta còn Việt Nam muôn thuở

Tất cả chúng ta, cùng Tôngcùng Tổ

Tổ Hùng Vương tọa thị đất VănLang

Vũ trụ kia còn vang động cànkhôn

Ta dõng dạc tuyên ngôn : ViệtNamngạo nghễ.

Tháng 9 – 2008

Nghe tiếng quê hương

Ta nghe tiếng nhớ thương

Thơm tự tình quê cha

Thơm hương yêu đất mẹ

Anh chị em vui sống chan hòa

Ta nghe tiếng xa xưa

Nơi gió nắng mưa lùa

Nơi chôn nhau cắt rốn

Khi vừa mang tiếng nói chàođời

Ta nghe tiếng tình quê

Vừa bập bẹ a ê

Vừa vần xuôi vần ngược

Đã cưu mang non nước vẹn thề

Ta nghe tiếng quê hương

Tiếng tình tự yêu thương

Tiếng tình sâu nghĩa nặng

Trường Sơn dài ôm ấp BiểnĐông

Ta nghe tiếng hương quê

Trải bốn mùa rụng lá

Đi xa ai không nhớ

Nên đi đâu cũng nhớ nhung về.

Tháng 9 – 2008

Thương mãi làng quê

Đồng vàng thơm thơm lúa chín

Nắng vàng óng ả đồng xanh

Gió reo thoang thoảng tronglành

Nghêu ngao mục đồng ca hát

Dân quê rộn ràng mùa gặt

Mồ hôi ướt áo lưng gầy

Đua nhau tay cắt liền tay

Dập dìu đôi vai nặng gánh

Sau hè rau thơm rau đắng

Bờ ao rau húng tía tô

Bếp hồng ấm lửa khoai ngô

Nồi cơm thơm thơm gạo mới

Cả làng tay chào tay vẫy

Hò đưa câu hát tiếng cười

Tình quê muối mặn mềm môi

Tương lân chia cơm xẻ áo

Ngày lên ra đồng gặt hái

Đêm về đập lúa dưới trăng

Trẻ thơ vui với chị Hằng

Người lớn ươm mơ gởi gió

Đầu làng con đường đất nhỏ

Cuối làng lối rẽ băng ngang

Tình quê ôm ấp thôn trang

Bốn mùa chan nhau mưa nắng

Thơm thơm mùi hoa cau trắng

Nồng nồng hương vị trầu cay

Vậy mà đó nhớ thương đây

Xóm trên lây lan xóm dưới

Trăng thề gọi sao nhắn gởi

Nắng thề gọi gió vương vương

Hàng tre khóm trúc nương nương

Loanh quanh hồng hồng bếp lửa

Dân quê đẹp lòng chan chứa

Tình quê đẹp dạ chứa chan

Thương thương một mái thônlàng

Ai ai không thương không nhớ.

Tháng 9 – 2008

Chỉ một vần thơ

Vần thơ gởi lên non

Núi rừng cao lộng gió

Vần thơ gởi ghềnh đá

Biển cả hát trùng dương

Vần thơ đi muôn phuơng

Ngàn xa kéo gần lại

Vần thơ ra quan ải

Mọi ranh giới mở thông

Vần thơ tới Cù Mông

Nhìn xa xa Đèo Cả

Hai bên đường xanh lá

Chót vót đỉnh Hải Vân

Băng băng qua Đèo Ngang

Trùng trùng Trường Sơn gọi

Biển Đông triều sóng vẫy

Ôi cẩm tú giang san

Câu hò Ải Nam Quan

Mũi Cà Mau ca hát

Sông Gianh liền mấy khúc

Bến Hải nối mấy bờ

Nhớ lại thuở dựng cờ

Thời Văn Lang quốc tổ

Năm ngàn năm vẫn nhớ

Đến vạn thuở không pha

Dân tộc Việt Nam ta

Bắc Nam Trung tam thể

Dòng Lạc Hồng tuyệt thế

Đẹp nhất giống Rồng Tiên

Ra đi khắp mọi miền

Anh da vàng máu đỏ

Chị tóc đen mắt lệ

Em tình tự khơi dòng

Cùng một Tổ một Tông

Cùng một nguồn một cội

Kinh qua bao thời đại

Mãi mãi chung một thôi

Vần thơ chỉ mấy lời

Kết tinh bao tuế nguyệt

Ôi vần thơ bất tuyệt

Dung thông khắp cổ kim

Vũ trụ kia lặng yên

Ngân hà kia bất động

Ngàn sao còn chìm lắng

Tinh tú còn xa mờ

Ta kết thúc vần thơ

Kẻo thi ca đóng cửa

Mai sau còn nói nữa

Cũng chỉ một vần thơ.

Tháng 9 – 2008

Tặng một cõi thơ

Ta bước vào cõi thơ

Tất cả đẹp như mơ

Từ nụ hoa gió nắng

Đến chiếc lá vàng khô

Ta bước vào cõi thơ

Tất cả đẹp như mơ

Từ ngàn sao lấp lánh

Đến bèo bọt trôi bờ

Kia lâu đài tráng lệ

Nọ một mái lều tranh

Đó gió mát trăng thanh

Đây đèo heo hút gió

Quê nghèo gồng gian khổ

Phố thị cỡi phồn hoa

Sự nhộn nhịp thành đô

Sự an bình thôn dã

Màu xanh xuân hoa lá

Màu tím độ thu vàng

Lành lạnh mùa đông sang

Oi nồng trong nắng hạ

Vết rong đeo bờ đá

Dấu cũ dính bên đường

Hoa cỏ ngậm giọt sương

Đồng vàng thơm lúa chín

Giữa rừng khuya thanh vắng

Giữa biển đêm xa vời

Cái đẹp nhoẻn nụ cười

Nỗi đau thầm tiếng khóc

Cõi thơ nhìn có khác

Mắt thơ nhìn thoáng qua

Tất cả đồng giao thoa

Vẽ bức tranh phù thế

Khổ, có hay của khổ

Vui, có hay của vui

Cả hai cùng sánh đôi

Vẽ lên đường bất nhị

Rơi tận cùng của ý

Mới khởi động âm ba

Cả hai khi cuối đà

Mình với ta là một

Phóng cao cuối điểm tột

Vút sâu cuối điểm cùng

Cả hai sẽ đi chung

Vào con đường tuyệt lộ

Qua thơ, nhìn hoa nở

Với thơ, nhìn hoa tàn

Viết vài chữ băng ngang

Cánh hoa chưa khép lá

Qua thơ, nhìn cuộc thế

Với thơ, trải dòng đời

Viết vài chữ lơi khơi

Trần gian chưa mở cửa

Ngay nơi nấm mộ cổ

Còn thấy một kiếp người

Ngay sau một nụ cười

Mắt buồn khô khóe lệ

Ai sống trong trần thế

Biết thêm một cõi thơ

Là ôm cả hư vô

Ca vang cùng vũ trụ

Cuộc đời vốn du thủ

Cỡi mộng thực phiêu du

Là sống với thiên thu

Chận hai đầu chung thỉ

Chỉ cần một hơi thở

Thế giới động ba ngàn

Chỉ cần tịch âm vang

Cả hư vô biến mất

Lật trang thơ một nét

Đã sống dậy muôn trùng

Mở muôn vạn càn khôn

Nhét cõi thơ trống rỗng

Ta không hề trào lộng

Ai thử bước vào đi

Mở bút viết vần thi

Thần Tiên tròn xoe mắt

Ta không hề thêm bớt

Ai vào cõi thơ chơi

Tranh tuyệt thế không lời

Vẽ ba ngàn thế giới

Thôi, ta không nói nữa

Để đời còn cõi thơ

Kẻo vũ trụ tàn khô

Thỉ chung tan mây khói

Cõi thơ là thế ấy

Ai biết nhận cõi thơ

Sẽ không thấy trơ vơ

Trên hành trình bất diệt

Xin chào tranh diễm tuyệt

Tặng đời một cõi thơ

Xin chào người nhân thế

Sống đời đẹp như mơ

Ta ôm cả hư vô

Vũ trụ thôi chao động

Ngân hà thôi xao xuyến

Tặng đời một cõi thơ.

Tháng 9 – 2008

Trả ta sông núi

Xin mượn tựa đề và cảmtác khi đọc

bài Trả Ta Sông Núicủa Thi bá Vũ Hoàng Chương

Trả ta sông núi của Rồng Tiên

Tổ quốc trời nam thật vĩnhnhiên

Tọa thị phương nam son sắt ấy

Uy nghi lẫm liệt khí hùngthiêng

Trả ta sông núi của ông cha

Sông máu núi xương dựng nướcnhà

Da chất thịt chồng xây lịchsử

Tranh thêu gấm vóc lộng sơnhà

Trả ta sông núi của muôn đời

Liệt nữ anh hùng gương sángsoi

Bảo vệ truyền lưu trao thế hệ

Ngàn năm tâm lực mãi tô bồi

Trả ta sông núi tự ngàn xưa

Dân tộc Việt Nam dũng khíthừa

Đồng bọc đồng bào đồng sắcthái

Muôn người như một biết haychưa

Trả ta sông núi để ngàn sau

Con cháu Rồng Tiên nhuận sắcmàu

Không thẹn tiền nhân khai mởnước

Việt Nam ngời sángrạng minh châu

Trả ta sông núi mãi khơi dòng

Sừng sững Trường Sơn đỡ núi sông

Triều sóng Biển Đông chống vọngngoại

Vó câu cửa sổ tựa lông hồng

Trả ta sông núi hát Sông Hồng

Ca ngợi Thái Bình đón gió đông

Hát Cửu Long giang hòa chínkhúc

Đồng Nai Bến Nghé mãi chờmong

Trả ta sông núi vẹn ba miền

Sông biển đảo xa nối đất liền

Rừng thẳm cao nguyên đèo gióhú

Đồng bằng nương rẫy ngọc taytiên

Trả ta sông núi khắp ba miền

Xẻ núi mở đường thẳng tiếnlên

Lấp hố be mương cầu nối nhịp

Bắc Trung Nam một dãi châuviên

Trả ta sông núi vẹn câu thề

Tim sắt gan chì thanh sử kê

Thân tử khí hùng luôn bất tử

Hồn thiêng lộng gió thét sơnkhê

Trả ta sông núi giống da vàng

Dân tộc kiêu hùng nước Việt Nam

Nam bắc đông tây đừng động thái

Đụng vô rồi kéo chạy tanhoang

Trả ta sông núi vẹn cơ đồ

Một tấc chẳng suy thuở dựngcờ

Một khoảnh không mòn trang sửViệt

Tử thành một khắc vạn xươngkhô

Trả ta sông núi của hùng anh

Lấp biển dời non dựng sử xanh

Đội đá vá trời xây tổ quốc

Lòng son dạ sắt rạng thiênthanh

Trả ta sông núi nước non này

Tự cổ tới kim không đổi thay

Đến mãi ngàn sau không biến chuyển

Thành đồng vách núi mãi không lay

Trả ta sông núi nước non nhà

Tích tịch tình tang trổi khúc ca

Con cháu Lạc Hồng reo tiếng hát

Ngân dài quốc quốc với gia gia.

Mặc Giang

Tháng 10 –2008

Dõng dạc tuyên ngôn

Ta đâu có bỏ quê hương ta

Bởi thế thời nghiêng ngửa lại qua

Bởi ngã nhân bào ảnh lộng gió

Nên phong ba bão táp quê nhà

Ta đâu đánh đổi quê hương ta

Nhũng nhặng đẩy đưa nghiệt ngã mà

Xanh đỏ trắng đen đeo thế kỷ

Nên trầm kha đất mẹ quê cha

Ta luôn ngước mặt ngẩng cao đầu

Chống đỡ cái khiên đạp thuẫn mâu

Đẽo đá tô bồi son sắt thắm

Lửa vàng gang thép luyện minh châu

Hãy nhớ, ngàn năm đuổi Bắc xâm

Trăm năm ròng rã chống Tây xâm

Rong rêu bèo bọt phường vong bản

Nào nghĩa gì đâu bóng ngoại nhân

Dõng dạc tuyên ngôn non nước ta

Nguồn xưa trả lại đất quê cha

Cội xưa trả lại tình quê mẹ

Tiên Tổ muôn đời trổi khúc ca

Tích tịch tình tang vạn lý hề

Quê hương gấm vóc lộng sơn khê

Giang san cẩm tú reo sôngbiển

Văn hiến ngàn năm vẹn ước thề

Tích tịch tình tang vạn nhịpcầu

Viễn đông hòn ngọc rạng minhchâu

Đông Tây Nam Bắc soi kim cổ

Dòng giống Lạc Hồng không dễđâu

Quê hương đâu mất, bỏ quêhương

Sông núi đâu mòn, bởi giósương

Trải nắng bền gan trêu tuếnguyệt

Dầm mưa vững chí cợt phongtrần

Quê hương còn đó vẹn câu thề

Kế thế truyền nhau mãi nhớnghe

Dạ sắt tô bồi thêu gấm ngọc

Lòng son nhuận thắm lộng phalê

Quê hương ta đó đẹp nhà nhà

Khói quyện cờ bay nhờ đức Cha

Bát ngát hương thơm nhờ đức Mẹ

Dấu son ấn ngọc tỏa châu pha

Quê hương ta đó nhớ nghe em

Chị vén mành thưa tựa bức rèm

Anh đứng giữa trời cao đất rộng

Cùng tôi dõng dạc phát tuyên ngôn

Lịch sử huy hoàng nước Việt Nam

Muôn năm rạng rỡ đất trời nam

Hùng thiêng sông núi hồn dân tộc

Tọa thị phương đài đã định ban.

Mặc Giang

Tháng 10 –2008

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2300)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4158)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8515)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2753)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8707)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1858)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19083)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12658)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26060)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2316)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương