Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 120

28/11/201113:14(Xem: 5268)
Tuyển tập 120

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài Số 120 - thơMặc Giang

(Từ bàisố 1191đến số 1200)

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

01. MấtMẹ là mất tất cả 1191

02. Vờivợi Công Cha 1192

03. Hỏithăm Cha 1193

04. Mỗinăm Giỗ Mẹ 1194

05. Trắng một lần trắngcảthiên thu 1195

06. Bàithơ chưa gởi 1196

07. Giữtrọn tình quê 1197

08. Đừngđổ giọt đau 1198

09. Bàithơ bất tuyệt 1199

10. Bênchiếu thi đàn 1200

Mất Mẹ là mất tất cả !

Từ ngày đó, xa rồi, xa mãi mãi

Bóng mẹ hiền biền biệt ở nơiđâu

Vũ trụ kia, sa số cõi tinh cầu

Có cõi nào Mẹ tôi đang ở đó

Tôi tìm mẹ, đèn khi mờ khi tỏ

Ngàn sao đêm vần vũ ánh trăng khuya

Đom đóm bay chớp nháy giọt chia lìa

Sương thấm lạnh trên đầu cây ngọn cỏ

Hỏi Thiên Thần, thinh khôngreo tiếng gió

Hỏi Thổ Địa, đất trống trải tịchliêu

Trông cửa sau, vợn khói tỏachín chiều

Nhìn cửa trước, hương bay mờlối ngõ

Mẹ ơi Mẹ, ra đi từ ngày đó

Một ra đi, muôn thuở chẳng trởvề

Con gặp Mẹ lan man trong cơnmơ

Choàng thức dậy, đôi bờ lăntrên má

Muốn nhắm mắt, để gặp Mẹ lầnnữa

Nhưng dễ gì ru giấc ngủ Mẹ ơi

Bóng thời gian lặng lẽ thả buôngtrôi

Hình ảnh Mẹ mờ xa ngàn thiênthể

Bỗng văng vẳng nỉ non vang tiếngdế

Thức đêm trường nói gì đó dế ơi

Hay tiếng kêu đứt quãng củacuộc đời

Mất Mẹ rồi, nghĩa là mất tấtcả !

Tháng 12 – 2008

Vời vợi Công Cha

Công Cha sừng sững đất trời

Sắt son điểm ngọc tuyệt vờiminh châu

Một sương hai nắng, dãi dầu

Ba mưa bốn gió, nát tàu trầmkha

Năm mang quốc quốc gia gia

Sáu vác kèo cột cửa nhà nonsông

Bảy mâu tám thuẫn, tang bồng

Chín xuôi mười ngược, lông hồngbụi bay

Ơn Cha, tột đỉnh thương thay

Trèo lên Núi Thái tỏ bày trờimây

Ơn Cha, sâu rộng cao dày

Xuống biển tát cạn mới hay nỗiniềm

Núi sông xanh ngát hồn thiêng

Giang sơn thấm nhuận mọi miềnquê hương

Đèo cao, dốc đứng, mở đường

Hố sâu, sông rộng, thông thươngbắc cầu

Đan tay gìn giữ bờ lau

Đan tâm vá víu biển dâu gậpghình

Ta đi trên nước non mình

Mới nghe rung động bóng hình quê hương

Ta đi trên khắp nẻo đường

Mới nghe biển rộng vấn vương sông dài

Công Cha vời vợi không phai

Vòng hoa tưởng niệm kết đài phụ thân.

Tháng 12 –2008

Hỏi thăm Cha

Lâu nay không hỏi thăm cha

Ngồi trên Núi Thái, vậy mà buồn không

Mẹ thì ca ngợi luôn luôn

Hát hò ngâm vịnh muốn mòn âm thanh

Còn cha độc thọ trơ cành

Bà dày dưới đất, ông xanh trên trời

Một bờ tóc trắng đem phơi

Tang bồng hồ thỉ suốt đời xông pha

Trong thì, nào cửa nào nhà

Ngoài thì, quốc quốc gia gianhuộm mình

Người thì mờ khói anh linh

Người thì thương tích phếbinh lụn tàn

Không chân, lê lết lầm than

Không tay, đưa miệng cạp hàmmo cau

Phế nhân lây lất cơ cầu

Lụn tàn cho hết con tàu trầmkha

Một thời quá khứ đã qua

Bụi tan cát đá, sương pha đầughềnh

Biết bao chiến sĩ không tên

Mồ hoang không có, thịt xươngkhông còn

Biết bao tử sĩ xanh rừng

Đèo heo hút gió, điệp trùng núinon

Thân cha tàn phế cõi còm

Chống đời để ngó một vòm nonsông

Cái thời khói lửa đạn bom

Đại bàng gãy cánh tang bồng hờnvong

Nhẹ thì, nhẹ tựa lông hồng

Nặng thì, như núi chất chồngnon cao

Ngày xưa, không nát chiến bào

Ngày nay, nát cả tơ hào tâmcan

Mắt mờ gởi chốn quan san

Một bờ tóc trắng gởi ngàn gióbay

Đêm dài cô đọng giọt cay

Nam nhi chi chí tỏ bày cùng ai !

Tháng 12 – 2008

Mỗi năm Giỗ Mẹ

Mỗi một năm gần đến Ngày giỗMẹ

Sao có gì như nghèn nghẹn Mẹ ơi

Đêm càng khuya lặng lẽ dướikhung trời

Những vì sao khuất mây mờ giănglối

Con tìm Mẹ, như hoàng hôn khuấtnúi

Sóng biển Đông, trùng điệp đẩybờ xa

Túp lều tranh, không ấm nổi máinhà

Bếp lửa hồng, tan tro tàn khóilạnh

Con tìm Mẹ, đụng bờ rêu hoangvắng

Sóng hoàng tuyền, lay động tiếngthiên thu

Trăng sao kia, tắt ngấm bởi mâymù

Vầng dương hiện, lưa thưahong giọt nắng

Không còn Mẹ, bông hồng thànhbông trắng

Mẹ ra đi, suốt đời mang kiếpbơ vơ

Ước gì, còn bé nhỏ như ngày xưa

Mãi ôm ấp trong vòng tay củaMẹ

Vì còn nhỏ, nghĩa là Mẹ còn đó

Bóng thời gian, không đập vỗ đưathoi

Thì hợp tan, đâu có mặt trongđời

Bờ sinh tử, đâu gập ghình cònmất

Con tìm Mẹ, đi khắp vành tráiđất

Vượt không gian, vào vũ trụ hưvô

Mẹ biệt tăm, trong giấc ngủ đáymồ

Mặc phong trần xạc xào lay bụigió

Tiếng Ngày Giỗ, nghĩa là NgàyCúng Kỵ

Giỗ biệt ly, không một chút đểdành

Kỵ tuyệt kỳ, hương khói vợnloanh quanh

Ngày giỗ Mẹ, con thầm kêu tiếngMá

Có nơi thì, gọi Mẹ, là tiếng“Dú”

Là U, là Mợ, hay là Me

Còn riêng con, từ ngày đó, im re

Chỉ gọi Mẹ trong thềm hoang ký ức

Người ta nói, cõi về là quy nhứt

Bao nhiêu người quy nhứt, thế ở đâu

Con chắp tay, khấn nguyện tiếng kinh cầu

Mắt nhắm lại, đụng vành khô sỏi đá.

Tháng 12 –2008

Trắng một lần trắng cảthiên thu

Từ ngày đó bông hồng không còn nữa

Cho đến nay, bông trắng, áo sờn vai

Bông trắng năm xưa, lệ ứa hoa cài

Bông trắng năm nay, tuyền đài băng giá

Có cánh hoa chết khô bên bờ đá

Có cánh hoa tàn tạ dưới sao khuya

Bên cầu Ái Tử, đọng giọt chia lìa

Lối ngõ đầu thôn, trăng treo nửa mảnh

Mảnh cuối lưng trời, hư vô lành lạnh

Mảnh vắt rèm thưa, gác trọ cô liêu

Tìm cõi tình thương, hỏi mấy chín chiều

Tiếng nói Mẹ Ơi, ngàn thu vĩnh viễn

Đường Quê Ngoại, bóng mẫu từ biền biệc

Đàn chim non, về tổ ấm tiêu sơ

Đứng trên cành, nhìn mái cũ trơ vơ

Ra nghĩa trang, mờ khói hương nấm mộ

Một bông hồng, suốt đời, em thương nhớ

Một bông trắng, trọn kiếp, em đeo mang

Đốt đuốc tìm trên khắp cõi trần gian

Hình ảnh Mẹ lung linh ngànthu tím

Từ ngày đó, bông hồng thành bôngtrắng

Trắng một lần, và trắng cảthiên thu

Trời xanh kia, bãng lãng ángmây mù

Cỏ ngậm vành thấm sương mờ MẫuTử.

Tháng 12 – 2008

Bài thơ chưa gởi

Anh ở nơi đâu chẳng thấy về

Mẹ già mòn mỏi cuối trời quê

Sáng chiều tựa cửa buồn khôngnói

Lẩm bẩm tên anh trong giấc mê

Anh ở nơi đâu chẳng thấy về

Em thơ ủ dột chốn làng quê

Thời gian khắc khoải theo nămtháng

Bếp lửa nhà tranh cũng ủ ê

Vườn sau bạc trắng mấy mùacau

Ngõ trước lũy tre đổi sắc màu

Khóm trúc xanh xao không lớnnổi

Ve sầu, hết hạ vẫn còn kêu

Ruộng đồng cháy nắng, lúa khôbông

Mộng yếu gầy gò lúc mạ non

Nên thấp lè tè vai ngọn cỏ

Nhìn trông ruộng lúa, cỏ xanhđồng

Quê mình không có đổi thaynhiều

Đất cát cằn khô chỉ bấy nhiêu

Nhà cửa chen nhau mọc lí nhí

Người dân bương chải lắm cơđiều

Nhà mình mái lá gió thông hơi

Ngày nắng lọt khe sưởi ấm đời

Đêm xuống nhìn trăng vàngchiếu rọi

Trong ngoài trống trải đấtkhoe trời

Mẹ thì già sớm, da nhăn nheo

Mắt yếu, tai lờ, thân khẳngkheo

Tóc trắng bềnh bồng hong áonão

Nắng mưa sương gió phủ eo sèo

Còn em, tay trắng thuở ra đời

Mấy chục năm trường cũngtrắng thôi

Sần sũi u nần đeo mấy lớp

Bụi trần đập giũa muốn tànhơi

Em viết đôi lời để gởi anh

Ở đâu không biết, nên thôiđành

Mai kia mốt nọ chờ tin vậy

Chờ trắng mái đầu, nhuộm tócxanh.

Tháng 01 – 2009

Giữ trọn tình quê

Quê hương tôi đó cuối trờiquê

Tôi vẫn cưu mang lối ngõ về

Dù cách muôn trùng, xa vạn lý

Núi rừng xin hẹn với sơn khê

Bởi sống xa quê, nên nhớ nhà

Chạnh lòng hun hút đất quêcha

Thấm đau quặn thắt tình quêmẹ

Muối mặn gừng cay, thật xótxa

Xa quê, cũng sống, cũng an lành

Mái ngói không che ấm máitranh

Bếp điện không hồng như bếplửa

Sương sa lành lạnh lá treocành

Tôi xin sống trọn với tìnhquê

Không hẹn, nào ai lỗi ước thề

Giữ kín trời quê trong ký ức

Đôi khi thăm viếng trong cơnmê

Mai kia mốt nọ biết đâu hè

Bến cũ đò ngang sóng vỗ về

Tay chống con thuyền reo mái đẩy

Hò đưa tiếng hát vọng câu vè

Ta xin giữ trọn mãi tình quê

Khóm trúc xanh xanh dưới lũytre

Một mái tranh nghèo bên xómnhỏ

Cánh chim bạt gió vẫn chưavề.

Tháng 01 – 2009

Nguồn thơ bất tuyệt

Tự nói, sẽ viết mộtbài mang tựa đề này,

sau khi nhận được MộtNguồn Thơ Bất Tuyệt

của Gs Bửu Ý, đất ThầnKinh.

Nguồn thơ bất tuyệt là thơ gì

Lưu xuất tự nhiên tùy ý thi

Như nước khơi dòng thì cứchảy

Xuống sông, ra biển, hỏi làmchi

Nguồn thơ bất tuyệt ở nơi đâu

Đã bước qua sông còn hỏi cầu

Chót đỉnh sơn khê nhìn trụ vũ

Chân trời góc biển ngắm thiênthâu

Nguồn thơ bất tuyệt thi nhânnào

Thiên hạ thường hay luận thấpcao

Không đất thì trời đâu cónghĩa

Đêm đêm lồng lộng ánh trăngsao

Nguồn thơ bất tuyệt DỞ hayHAY

Thơ sống, ngại chi dở với hay

Thơ chết, thập thò trong nấmmộ

Hương bay, khói tỏa, mắt caycay

Đừng đợi khen chê rồi mới làm

Cõi thơ, sống với, chứ khônglàm

Thi ca tuyệt mỹ tự kỳ ý

Khô héo cõi thơ, mới chạmchàm

Cõi thơ bất tuyệt, vốn nguồnthơ

Bốn biển ca vang mộng hải hồ

Trời đất gồm thâu trong nétchữ

Thảy vào vũ trụ, thét hư vô

Cảm ơn người ở đất Thần Kinh

Cảm kích thơ tôi, lưu chúttình

Viết một bài Nguồn Thơ BấtTuyệt

Tầng không nhạn quá, bóng lưuhình

Tựa đề đã có một bài thơ

Nếu viết, lấy ra, ý sẵn chờ

Chưa viết, kê đầu ru bóngnguyệt

Hồn thơ gối mộng, ngắm trăngmơ.

Tháng 01 – 2009

Đừng đổ giọt đau

Đổ mất giọt đau xuống vệđường

Tan theo gió bụi thấy thươngthương

Ở đời, không lẽ vui cười mãi

Sao hiểu trần ai lệ ngấnsương

Đổ mất giọt đau rớt xuống cầu

Lăn theo nước cuốn, xoáy chìmsâu

Một mai luyến tiếc ra bờ vắng

Dĩ vãng xa xưa biến mất rồi

Đổ mất giọt đau, miệng nhoẻn cười

Cuộc đời sống lại, bắt đầu tươi

Thành công, hạnh phúc, lên hương mãi

Chưa hẳn đâu nghe một kiếp người

Trần thế, mấy ai không khổ đau

Không nhiều thì ít, chớ cơ cầu

Quan quân, lê thứ nào chi khác

Không khổ, sao ai cũng bạc đầu

Nước mắt còn nhiều hơn đại dương

Là câu chân lý chớ coi thường

Gẫm đi, mới hiểu đời là thế

Dù đổ giọt đau, lệ vẫn vương

Thời gian gõ nhịp sẽ đi qua

Dấu mốc đắng đeo cho tới già

Quá khứ lùi về trong dĩ vãng

Thềm hoang ký ức động, khơi ra

Như thế thì ta nhận giọt đau

Bao nhiêu đem chất hết lên tàu

Ta bà một cõi trong trần thế

Chạy khắp đâu còn nữa giọt đau

Con tàu trần thế chạy loanh quanh

Tóc trắng bềnh bồng đổi tóc xanh

Nhận hết giọt đau, thêm giọt đắng

Ông trời nhìn đất, ngán rồi anh

Còn chị, và em, hết khổ chưa

Chiếc xe trần thế vẫn dư thừa

Khổ đâu, đem chất lên xe ấy

Tìm mãi không ra, hết khổ, ừa

Như thế ta đừng ngại giọt đau

Cố xô, cố đẩy, nó làm nau

Để yên, nó sẽ tan đi mất

Lưu lại đời ta những giọt châu.

Tháng 01 –2009

Bên chiếu thi đàn

Người ngồi trên chiếu thi đàn

Ta không có chỗ lang thang muôn đường

Người ngồi ngâm vịnh văn chương

Ta đi giong ruổi nghê thường phù sinh

Người ngồi thù tạc linh đình

Ta đi bèo bọt hư vinh phiêu bồng

Tận cùng cái rét mùa đông

Để cho hoang lạnh không còn trần ai

Tận cùng thu tím lá bay

Để không vàng úa lắt lay ưusầu

Điêu tàn hạ nắng qua mau

Xuân sang điểm nụ sắc màuthời gian

Trở về bên chiếu thi đàn

Còn nghe văng vẳng âm vangthuở nào

Trăng thanh óng ánh ngàn sao

Biển khơi lay động xạc xàotrùng dương

Rừng cây điểm trắng thảmsương

Đồng quê cỏ nội thơm hươnglúa vàng

Bổng trầm cung phím tao đàn

Lăn tăn theo tiếng trườnggiang vô bờ.

Tháng 01 – 2009

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2665)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 741)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4549)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8812)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 3586)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8987)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 2181)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19809)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12989)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26686)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.