Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 20

28/11/201113:14(Xem: 5098)
Tuyển tập 20

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 20

(Từ bài số 191 đến số 200)

thnhattan@yahoo.com.au

Vươnghình cát bụi lang thang 191

Chiếc bóng theo hình 192

Xóm nhỏ Tình Quê 193

Tôi là Người Dân Quê Đồn Điền 194

Tôi là Người Giáo Viên 195

Một ngày mai sẽ mới 196

Khốn khổ một đời xe thổ mộ ! 197

Tôi còn đó, vô cùng ! 198

Té một lần ngã gục ! 199

Lại mộtnhịp cầu ! 200

Vương HìnhCát Bụi Lang Thang

Tháng 10 – 2004 * Thơ Nhạc

Aicó biết vì sao biển động

Bỡitrùng khơi nên sóng cựa mình

Aicó biết vì sao gió lộng

Bỡitrời yên không lẽ lặng thinh

Mưahỡi mưa sao mưa nhỏ hạt

Bỡivì mây chứa nặng trên ngàn

Nhữngvì sao vì sao man mác

Bỡimênh mông nhặt hết trăng vàng

Thếtại sao đêm về tăm tối

Bỡivì ngày nhận nắng chìm sâu

Thếtại sao đêm còn le lói

Bỡivì ngày nhớ bóng đêm thâu

Aicó lên núi rừng han hỏi

Saonúi rừng thăm thẳm thâm u

Núimơ rừng ngàn đời ngái ngủ

Nênnúi rừng mãi mãi hoang vu

Thếtại sao lá rơi về cội

Bỡigốc già thương nhớ chồi non

Vậymà sao còn thay lá mới

Bỡilá vàng tàn úa héo hon

Nướcmiên man từ nguồn chảy xuống

Nênlàm cho biển rộng nhớ sông

Núithương non đeo đèo đến muộn

Nênphong sương tuế nguyệt tang bồng

Thếtại sao vương hình cát bụi

Bỡirong rêu còn phủ bên đàng

Mỗily tan xa rồi tiếc nuối

Nênvương hình cát bụi lang thang.

Chiếc Bóng theo Hình

Tháng 10 -2004

Ai đi thơ thẩn bên đàng

Đểcho cơ cảm trăng vàng dõi soi

Ai đi chiếc bóng đơn côi

Đểcho mình lại lẻ loi với mình

Ai đi chiếc bóng theo hình

Đểcho đêm vắng nặng tình về khuya

Bao vì tinh tú ô kìa

Xamờ lấp lánh để chia khung trời

Bên bờ cát trắng lở bồi

Mênhmang sóng vỗ nổi trôi vô tình

Bên hồ bóng nguyệt lung linh

Gợnsoi đáy nước in hình lao chao

Lơ thơ mấy ngọn trúc đào

Phấtphơ trước gió xạc xào hồn ai

Sao Hôm chờ đón Sao Mai

Đểtrông đêm vắng đã dài đến đâu

Ai ngồi tựa bóng đầu cầu

Đểcho mặt nước rầu rầu tang thương

Đêm dài đẫm ướt mưa sương

Đườngđi đứng lại trên đường ai đi !!!

Xóm Nhỏ Tình Quê

Tháng 10 - 2004

“Ai đi cũng nhớ quê nhà

Nhớcơm dưa muối nhớ cà dầm tương”

Ai đi cũng nhớ quê hương

Nhớđi ngõ tắt nhớ đường cái quan

Nhớ tre mấy lũy bên đàng

Nhớrau mấy líp nhớ hàng trúc xinh

Nhớ đồng ruộng lúa xanh xanh

Nhớmùa lúa chín rộn quanh cả làng

Xómtrên xóm dưới họ hàng

Quênhà nghèo khó dân làng có nhau

Nhớ khi no ấm khổ đau

Cảlàng nhanh nhẹn bảo nhau đỡ đần

Quê nghèo xóm nhỏ tương lân

Nghèotiền nghèo bạc tình thân không nghèo

Nhớ lòng đeo dạ đẳng đeo

Nhưbầu với bí cùng leo một giàn

Nhớ dòng sông nhỏ băng ngang

Mỗikhi nước lớn đò sang đưa đò

Đêm thanh câu hát tiếng hò

Làngquê xóm nhỏ ấm no hữu tình.

Tôi là Người Dân Quê Đồn Điền

Tháng 10 - 2004

Tôilà người dân quê, trên đồn điền nho nhỏ

Ngàyhai buổi mặn mà sương gió

Mỗisáng chiều tắm gội nắng mưa

Miếngcơm canh ngon dở cũng vừa

Hoànghôn xuống ê mình rã rượi

Taycuốc, tay cày, tay đào, tay xới

Tayxách, tay mang, tay nhổ, tay trồng

Tayvuốt, tay ve, tay bón, tay phân

Chỉcó hai tay mà tay nào cũng có

Taybóp trán, đong tháng ngày gian khó

Taychai sần, đưa đồng áng dâng cao

Taybấm đốt, từng mùa, vụ, được nào

Taychống đỡ, năm này tôi kiếm lại

Tôilà người dân quê, trên đồn điền nho nhỏ

Sốngnghề nông, gian lao đâu ái ngại

Dùtấm thân, sức lực cũng hao mòn

Nhưnghy vọng, từng mùa sẽ thu hoạch khá hơn

Bùđắp lại những công lao khó nhọc

Ngàytừng ngày, từng bữa ăn lây lất

Đêmtừng đêm, từng giấc ngủ mê man

Thoángtrông qua, ôi cực khổ vô vàn

Nhưngcứ thế, người dân quê phải sống

Tôilà người dân quê, trên đồn điền nho nhỏ

Cáivui của tôi là cây quằn cong ngọn

Tráisum suê, đeo vắt khắp mọi cành

Nhữngluống, những giồng, vươn nắng tươi xanh

Chỉtrông đợi vụ nầy không ế ẩm

Giọtmồ hôi, ngày qua ngày, đã thấm

Nặnggian truân, theo năm tháng, đã quen

Chỉmong sao cho thời tiết ấm êm

Đừngnghiệt ngã, đọa đày chi lắm nỗi

Ngườidân quê một đời cặm cụi

Vợtrông chồng sớm tối đèn khuya

Nhàtôi ơi, lỡ việc chưa về

Conthương cha, ráng công đèn sách

Tôilà người dân quê, trên đồn điền nho nhỏ

Đờivươn lên, đèo lao ì ạch

Sốngcần cù, nhạt nắng sương phai

Chútcòn dư, góp nhặt gia tài

Tươnglai tới, chờ trông mùa, vụ

Mộtvá đủ phong trần chưa đủ

Ngườidân quê còm cõi tháng năm

Mắtcằn sâu lo nghĩ xa xăm

Hỡiđồn điền, đời dân quê tôi đó !!!

Tôi là Người Giáo Viên

Tháng 10 - 2004

Tôilà người giáo viên

Cảcuộc đời gắn liền trường lớp

Cảtâm tư nặng nợ học trò

Giáoán, giáo trình nhuần nhuyễn nhỏ to

Giảngdạy, truyền trao đã mòn cuống phổi

Ngàygiờ dài, đều đem ra nói

Nămtháng rộng, đều gói cho xong

Nghềgiáo viên, chữ nghĩa đèo bồng

Lờivăn vẻ, gọi ngành giáo dục

Tôilà người giáo viên

Cóphải chăng đó là một nghề thiên chức

Trânquí tinh hoa nên nhẵn bóng sân trường

Đẽongọc đãi vàng nên mòn bảng phấn hương

Lươngbỗng đâu bằng lương tâm nghiệp vụ

Baosách vở đã nát nhàu chưa đủ

Cònchỉnh trang cho cập thế cập thời

Mỗiem học trò là một nét tinh khôi

Nênnhà giáo phải là người tinh tế

Tôilà người giáo viên

Họctrò của tôi, nhiều không thể kể

Mỗimột năm, từng lớp mới thay hoài

Cònphần tôi, một lớp cũ dạy thôi

Mọitrang sách đã làu thông từng chữ

Theothời gian, các em ra trường, tứ xứ

Tôingồi đây, còn đếm lá sân trường

Cácem trưởng thành, đi khắp muôn phương

Tôingồi đây, nhớ trò xưa trường cũ

Tôilà người giáo viên

Ngàyhai buổi, thầy trò hội tụ

Thángnăm dài, bán cháo tư lương

Mớitrông qua, đạo mạo đường đường

Khinhìn lại, nghèo trơ túi mốc

Nhưngtôi thương mái trường lớp học

Nhưngtôi thương tuổi trẻ học trò

Nênsống nghề xơ xác như mo

Nhưpho sách treo màn lưới nhện

Tựkim cổ, danh xưng trìu mến

Tiếngyêu thương, hai chữ Thầy Cô

Cácem lớn lên, dù làm gì, cũng gọi học trò

Đờitôi đó, nhà giáo già lụ khụ

Tôilà người giáo viên

Trườngxưa lối cũ

Sáchvở chưa mòn

Vừayêu nghề, vừa yêu cả tuổi non

Traothế hệ niềm tin yêu hy vọng.

Một Ngày Mai Sẽ Mới

Tháng 12-2004

Từ hố thẳm trèo lên đỉnh dốc

Từ sông sâu lặn lội vô bờ

Chấm điểm son để làm dấu mốc

Nghiệt ngã rồi tỉnh mộng ngu ngơ

Từ vũng tối tìm ra ngõ sáng

Từ chông gai rẽ lối lên đường

Thuyền ra khơi xa rời bến cạn

Đưa con thuyền rẽ sóng trùng dương

Cuộc đời nào ai cho mà có

Nhục vinh nào cũng chẳng ai cho

Mọi bại thành đi từ gian khó

Đói lạnh nhiều mới qúi ấm no

Biết khổ đau đừng đày cát bụi

Biết tình người đừng ải tang thương

Để một mai không nhiều tiếc nuối

Không hận sầu bi lụy vấn vương

Từ đôi chân ngẩng đầu đi tới

Từ đôi tay ra sức đắp xây

Cho ngày mai một ngày sẽ mới

Quyết bước đi trọn cuộc đời nầy

Từ tâm tư khai đường mở lối

Từ tấm lòng xây dựng tin yêu

Đẹp như trăng óng vàng chiếu rọi

Cho người người gìn giữ nâng niu.

Khốn khổ một đời, Xe thổ mộ !

Tháng 12-2004

Bao nhiêu năm sao vẫn như thế đó

Sắt dẫu hoen và đá dẫu hao mòn

Thực chất nguyên si, chẳng chút nào hơn

Lăn lóc mãi trên vành xe thổ mộ

Cố đẩy chạy trên gập ghềnh loang lổ

Đắp vá nhiều chiếc vỏ cũ tan hoang

Đắp chỗ này, xì chỗ khác vỡ toang

Lôi ì ạch, đã quá thời phế thải

Bao ghế cũ thay nhau hoài ngây dại

Đạp chùn chân chưa thẩm thấu tâm can

Đường đi đổ nát, sỏi đá chẳng màng

Ra oai lực, tung mịt mù bụi bặm

Đã bao năm, chai sần ra sức nắm

Là bấy năm, xịt ra khói chơi vơi

Oan nghiệt nhau chi, cay đắng cuộc đời

Đau khổ trăm đường, cỏ cây xơ xác

Ngã bóng hoàng hôn, sương sa điểm bạc

Mở cửa hoàng tuyền, bệ rạc rêu xanh

Đắp vá chi những rách nát tròng trành

Cho khốn khổ, một đời, xe thổ mộ !!!

Tôi Còn Đó, Vô Cùng !

Tháng 12-2004

Cửa hư vô vẽ hai chiều đóng mở

Ngõ đi về dệt hai hướng có không

Đường tử sinh, một bóng hình nín, thở

Nẻo luân hồi, một dấu vết đi rong

Biển mênh mông nên trùng dương dậy sóng

Nước vô bờ nên cứ cuốn trôi đi

Mây lang thang nên bay bay lồng lộng

Gió vô tình nên thổi nhẹ vu vi

Tôi đã đi từ ngày xa xưa đó

Đến ngày sau chưa dừng bước vào ra

Nếu hoang vu, tôi hương hồn tượng đá

Nếu mặn nồng, tôi là lá là hoa

Nếu là có, thì đầu nguồn vô thỉ

Nếu là không, thì tận đáy vô chung

Nếu là tử, thì tôi đây, vô vị

Nếu là sinh, thì tôi đó, vô cùng

Đi với không, tôi đây là ai đó

Đi với có, ngày mai tôi ở đâu

Trong mênh mông, tôi tấm thân bé nhỏ

Trong hiện hữu, tôi còn đó, nhiệm mầu.

Té Một Lần, Ngã Gục !

Tháng 12-2004

Trong cuộc đời biết bao lần vấp té

Vấp té rồi thì ngồi dậy, dứng lên

Nhưng có khi, chỉ một lần vấp té

Là chết cuộc đời, nằm luôn, ngã gục !

Dù thanh thiên bạch nhựt

Dù khí phách, ươn hèn

Đem tan hoang đổ nát xuống thềm

Ôm tủi nhục, vò đầu thân phận

Một lần cặn bẩn

Trăm sạch ai nghe

Có miệng đóng dè

Làm sao nói được

Thanh, bịt lối trước bức màn ôtrược

Bạch, phủ dày bỡi bóng tối âm u

Một sa cơ, đành khép kín thiênthu

Ngàn chân thiện, cho miệng đờimai mỉa

Tranh thủy mạc đã sẫm màu sắc tía

Ngọc vỡ toang thua sỏi đá bên đường

Còn gì nữa đâu, ai tiếc ai thương

Chơn hay giả, lửa lên rồi, đốt cháy

Ai có hiểu và ai không hiểu

Cuộc đời, chỉ một lần thế ấy

Thôi hết rồi, tất cả đã tiêu ma

Còn đâu trăng ngọc trăng ngà

Còn đâu cây cội lá hoa, gãy cành

Còn chăng, một khối tinh anh

Đêm đêm thao thức, treo mành điểmsương

Có những con đường

Đường nào không tới

Có những con đường

Nghẽn lối sao ra

Đập vỡ giải ngân hà

Nghĩa gì chim Ô Thước

Lồng se thắt đóng, có cánh sao bay

Trời cao đất rộng, khép kín từ đây

Nương níu đôi tay, vẽ đời thân phận

Vòng quay lẩn quẩn

Kết liễu buông màn

Xin người đi, đi hết cõi trầngian

Tôi đứng lại, nhìn đời trong câmlặng !!!

Lại Một Nhịp Cầu !

Tháng12-2004

Mong em hiểu, đừng cho tôi nói trước

Nói cho em, tôi biết nói những gì

Viết cho em, quả thật khó quá đi

Em giữa dòng, tôi cuối sông, xa lắc

Hai mốc thời gian, làm sao có mặt

Hai khối đỉnh đầu, đâu dễ giống nhau

Tôi ngập ngừng ngẫm nghĩ giây lâu

À, có thể, qua nhịp cầu vạn lý

Chỉ cần em hãy lìa ngôn, nắm ý

Lời của tôi, nhưng hiểu ý là em

Rồi chính em bước đi những khung thềm

Của từng bậc giữa trường đời muôn nẻo

Xưa tôi đi, qua cầu tre lắt lẻo

Nay em đi, qua cầu váng đóng đinh

Mai biết đâu, là cầu khỉ gậpghềnh

Nhưng em nên hiểu, qua cầu, làmchi mới được

Vậy thì có gì là sau với trước

Ta có thể hiểu nhau bằng ý thay lời

Cuộc đời này, nhiều ngõ ngách em ơi

Ta hãy nhìn nhau qua nhịp cầu giao cảm

Nói cho em nghe

Ngay cả tôi đây

Thôi “bỏ qua đi tám”

Trong chính tôi, mỗi một ngày đã đổi khác triềnmiên

Huống nữa ta khác nhau

Không gian, thời gian, thế hệ, mọi miền

Đừng đòi hỏi những gì như đinh đóng cột

Đường của em đi, em hãy đi chotột

Đường của tôi đi, tôi cứ đi chocùng

Dù khác nhau, nhưng ta mãi đichung

Giữa cuộc đời, tình thương và sự sống.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/12/201802:24(Xem: 3013)
Trong năm 2018 Chùa Viên Giác đã tổ chức Lễ Kỷ Niệm 40 năm thành lập Chùa Viên Giác (1978-2018) và 40 năm thành lập Hội Phật Tử Việt Nam Tỵ Nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức (1978-2018). Sang năm 2019, Chùa sẽ tiếp tục tổ chức Lễ Kỷ Niệm 40 năm thành lập Chi Bộ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam tại Đức (1979-2019) và 40 năm xuất bản báo Viên Giác (1979-2019).
30/03/201706:52(Xem: 3053)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 1322)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4942)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 9111)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 5225)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 9273)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 2617)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 20574)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 13408)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.