Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 139

20/09/201214:06(Xem: 5442)
Tuyển tập 139

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 139 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1381 đến số 1390)

thnhattan@yahoo.com.au

01.Lại mình với ta

02.Mang kiếp gió sương

03.Cành hoa dâng Cha Mẹ

04.Tuổi Trẻ Phật Giáo

05.Đất Tổ, Quê Cha

06.Gia tài của Mẹ

07.Ngàn năm Thăng Long

08.Tình Quê sống mãi

09.Không bao giờ bỏ cuộc

10.Một đời chưa trọn

Lại mình với ta

Ta đi từ thuở hồng hoang

Đến nay sót lại dấu mòn chưa pha

Ta đi khắp cõi Ta bà

Chừng như dính dấp căn nhà xa xưa

« Ta đi trong gió trong mưa

Gom bong bóng nước mà đưa về nguồn »

Bên đèo gặp lại cái truông

Bên ao gặp lại cái mương sau hè

La đà đưa đẩy lá me

Lung linh ru gió ngọn tre đầu làng

Xanh xanh trúc biếc mấy hàng

Quanh quanh xóm nhỏ băng ngang ven rừng

Ta đi đồi núi chập chùng

Biển khơi mờ mịt trồi vùng đảo xa

Ta đi ngày cũ chưa qua

Ngày mai chưa đến nữa là thời gian

Hiện về quá khứ thật gần

Tương lai đứng đợi phù vân tựu hình

Ô kìa mặt mũi của mình

Minh châu rực sáng nguyên trinh thuở nào

Hèn chi những giấc chiêm bao

Lâu lâu ta thấy lộn nhào hư vô

Ta đi từ đó đến giờ

Tưởng đâu bèo bọt trôi bờ phù sinh

Thì ra nguyên vẹn bóng hình

Ô hay trụ vũ lại mình với ta.

Tháng 4 – 2010

Mang kiếp gió sương

Vốn biết rằng anh kiếp gió sương

Mang thân phiêu bạt khắp muôn phương

Như chim vẫy cánh ngàn mưa gió

Tổ ấm mờ xa khuất vạn đường

Anh đã ra đi thuở ấu thơ

Phongba dẫu bạc áo giang hồ

Chântrời góc biển chưa dừng bến

Tóctrắng pha màu bụi xác xơ

Điđể làm gì ai biết đâu

Nhàga từ giã một con tàu

Haiđường song sắt đi đi mãi

Hunhút xa dần biến mất thôi

Rằnganh có nhớ chốn quê xưa

Cốquận trong anh có thiếu thừa

Hayđã vùi chôn theo dĩ vãng

Đêmđêm rơi rụng ánh sao thưa

Mớibiết cuộc đời kiếp lãng du

Vàngrơi chiếc lá mấy mùa thu

Thuđi thu đến thu đi mãi

Lárụng lá rơi lá mịt mù

Nàoai đếm được bóng thời gian

Vóngựa phi qua kéo bức màn

Dínhlại bên đường phai gió bụi

Đànkêu tang tích tịch tình tang.

Tháng4 – 2010

Tuổi Trẻ Phật Giáo

Tuổitrẻ Phật Giáo, biết sống dấn thân

Khôngquản gian nguy, không ngại phong trần

Mỗikhó khăn, rèn hạnh tinh tấn

Mỗinão phiền, rèn đức từ bi

Tuổitrẻ Phật Giáo, biết sống vươn lên

Khôngquản hố sâu, không ngại thác ghềnh

Mỗibại thành, rèn hạnh hỷ xả

Mỗingã nhân, rèn đức bao dung

Tuổitrẻ Phật Giáo, vì Đạo tiến lên

ƠnPhật cao siêu, ta nguyện đáp đền

Thươngchúng sanh, sống đời phụng sự

Thươngmuôn loài, ta vẫy cành dương

Nhớngàn xưa,

ĐứcThế Tôn, vì chúng sanh, quyết tìm chân lý

Thìngàn sau,

Cõitrần gian, vì chúng sanh, ta quyết lên đường

Nhớngàn xưa,

ĐứcThích Ca, vượt hoàng cung, quyết tìm ngôi báu

Thìngàn sau,

Biểntrầm luân, ta du thuyền Bát Nhã thanh lương

Tuổitrẻ Phật Giáo, bi trí dũng làm đầu

Tuổitrẻ Phật Giáo, hạnh nguyện lực thâm sâu

Tuổitrẻ Phật Giáo, tay trong tay thân ái

Tuổitrẻ Phật Giáo, tim trong tim chan hòa

Tuổitrẻ Phật Giáo, từ ái vị tha

Cứuthế độ nhân, anh em một nhà

Chúngsanh an vui, sống đời thiện mỹ

Chúngsanh thái bình, ta hát đạo ca

Tuổitrẻ Phật Giáo, cứu lấy nhân gian

Khôngnơi khổ đau, không chốn lầm than

Chánhpháp xiển dương, duy tuệ thị nghiệp

Bốnbiển năm châu, rực Ánh Đạo Vàng.

Tháng3 – 2010

TNTMặc Giang

macgiang@y7mail.com

Cành Hoa dâng Cha Mẹ

Cánhhoa này xin kính dâng ơn cha

Cánhhoa kia xin tôn thờ đức mẹ

Chốnlinh thiêng mẹ cha thầm nói khẽ

Cõidương trần tội nghiệp đứa con tôi

Cánhhoa này xin tưởng nhớ ơn cha

Cánhhoa kia xin nâng niu đức mẹ

Chamẹ ơi, đừng giận hờn con nhé

Đếnmuôn đời con đền đáp thâm ân

Nghĩacù lao, một đời xin ghi nhớ

Đứchy sinh, trọn kiếp xin tôn thờ

Dòngtử sinh nhịp sóng vỗ hai bờ

Conđi mãi trên hành trình cô lữ

Nhớơn cha, xin tạc lòng một chữ

Nhớđức mẹ, xin khắc dạ một câu

Vũtrụ kia vô lượng số tinh cầu

Khôngchứa hết Đấng Song Đường cao cả

Mùigạo thơm nghe lâng lâng gốc rạ

Mùilúa chín thấy mạ lúc còn xanh

Cánhđồng vàng thơm trúc biếc tre xanh

Choquê hương đượm tình thương sức sống

Cánhhoa này xin tôn thờ đức mẹ

Cánhhoa kia xin kính ngưỡng ơn cha

Bónghoàng hôn ấp ủ lúc chiều tà

Đểchan chứa nỗi niềm khi đêm xuống

Cánhhoa này xin tôn thờ đức mẹ

Cánhhoa kia xin kính ngưỡng ơn cha

Đứccù lao muôn thuở vẫn không pha

Nhưsóng nước Biển Đông khua Núi Thái.

Tháng4 – 2010

Đất Tổ, Quê Cha

ĐấtTổ Quê Cha năm ngàn năm dựng nước

Hysinh chồng chất thành núi thành sông

Tửsĩ đắp xây thành ruộng thành đồng

Viếttrang sử huy hoàng cho tổ quốc

ĐấtTổ Quê Cha, tô bồi từng tấc đất

Là mồ hôi, là nước mắt bi hùng

Là thịt da, là xương máu cha ông

Thànhquê hương ba miền Nam Trung Bắc

ÔiCổ Loa, Thăng Long ngàn xưa

ÔiTây Đô, Đông Đô ngàn mây

Huế,Sài Gòn, Hà Nội hôm nay

Timtrong tim, lòng bên lòng, tay trong tay

ÔiHùng Vương Văn Lang thiết tha

ÔiMê Linh, Lam Sơn, Đống Đa

NướcViệt Nammột dãi sơn hà

Anhchị em, Bắc Nam Trung, chung một nhà

Tabước chân đi, nghe tiếng rung tình tự

Tabước chân đi, nghe lệ sử chưa nhòa

Đấtnước này, non sông này, gìn giữ điểm tô

Quê hương này, non nước này, là sông là núi

Ta bước chân đi, mắt cha già ngóng đợi

Ta bước chân đi, mắt mẹ già chờ trông

Anh em ta, chị em ta, trên dưới một lòng

Giống Lạc Hồng, giống anh hùng, là núi là sông

GiốngLạc Hồng, giống anh hùng, Nam Bắc Trung

GiốngLạc Hồng, của Tiên Rồng nước Việt Nam.

Tháng4 – 2010

MặcGiang

macgiang@y7mail.com

Gia tài của Mẹ

Giatài của Mẹ năm ngàn năm

Đâuphải riêng ai thủ đắc giành

Ngấtngưỡng lâu đài ngồi bảnh chọe

Mắtcười ti hí nói nhăn răng

Nămmươi thế kỷ mọi tiền nhân

Xươngmáu hy sinh đều góp phần

Sứclực tinh ba đều cống hiến

Mớithành của nước của nhân dân

Dântộc Việt Namđều có quyền

Cáiquyền tối thượng, quyền thiêng liêng

Kềvai gánh vác chung nhau hưởng

Khôngcó một ai làm của riêng

Giatài của Mẹ tự ngàn xưa

Đểlại cháu con cùng kế thừa

Tiếptục tài bồi và bảo vệ

Ngườingười dân Việt biết hay chưa

Mộtmảnh dư đồ nước Việt Nam

Aimang máu mủ giống da vàng

Aimang huyết thống dòng Hồng Lạc

Khôngthể nhượng quyền không bán buôn

Vùngbiển vùng trời hay ngoại biên

Đồngbằng rừng núi hay Cao Nguyên

Thượng Du xuống tận Trung Du nữa

Bất cứ nơi đâu cũng nối liền

Không ngoại nhập và không ngoại lai

Khôngnô lệ hóa, không mang hai

Nước ta ta giữ, dân ta sống

Thà chết còn hơn phải đọa đày

Thế thế tiền nhân đã thế rồi

Ngàn năm văn hiến máu xương rơi

Đanthanh vết sử liền tro cốt

Thếhệ chúng ta cũng thế thôi

Nướcyên thời sống trong yên bình

Nướcbiến nếu cần quyết chiến chinh

Kimcổ xưa nay đều đã thế

Khôngai trí trá hưởng riêng mình

Giatài của Mẹ Việt Namơi

Dịkhẩu đồng âm cùng một lời

Khácmiệng đồng lòng chung chí hướng

ViệtNambền vững đến muôn đời.

Tháng4 – 2010

MặcGiang

macgiang@y7mail.com

Ngàn năm Thăng Long

ÔiThăng Long, ngàn năm nước non trời Nam

ÔiThăng Long, ngàn năm con cháu Rồng Tiên

Sửhùng ca, sông núi hồn thiêng

CủaViệt Nam,rạng rỡ Ba Miền

ÔiThăng Long, ngàn năm dấu xưa còn đây

ÔiThăng Long, Rồng Tiên khắp bay trời mây

Timtrong tim, tay nắm bàn tay

Truyềnnối nhau, không hề đổi thay

Nhớngày nao, Vua Lý dời đô

HàNội thành, rực sáng kinh đô

Dựngthế an bang, trong ngoài chiến thắng

Giòngmáu hùng anh, tô thắm cơ đồ

Nhớngàn xưa, tiếp nối ngàn sau

Dùtang thương bãi biển nương dâu

Núicó thể dời, sông có thể chuyển

Dântộc kiêu hùng, muôn thuở minh châu

Tahát tiếng ngàn năm Thăng Long

Taca vang Việt Namtrời đông

HàNội - Huế - Sài Gòn rạng rỡ

Non nước Ba Miền là núi là sông

Ta hát tiếng ngàn năm kinh đô

Ta ca vang quê hương nên thơ

Truyền nối nhau muôn đời sống mãi

Tổ quốc Việt Nam sừng sững cơ đồ.

Tháng4 – 2010

MặcGiang

macgiang@y7mail.com

Tình Quê sống mãi

Quê tôi nghèo cuối phương trời biền biệt

Bóng thời gian không đủ sức nguôi ngoai

Vẫn đong đầy và sống mãi trong tôi

Lỡ nhắm mắt ôm khối sầu muôn thuở

Tôi ra đi, mẹ tôi còn ở đó

Cha oằn vai vá nhuộm mảnh khô cằn

Em còn thơ không vui trọn tuổi xanh

Và anh chị cùng người thân an phận

Tôi con nhà quê chân bùn tay lấm

Quen ruộng đồng, quen cuốc bẫm cày sâu

Quen nắng mưa sương gió nhuộm dãi dầu

Quen lúa mạ đẫm mồ hôi quê mẹ

Nếp châu thành không che miền quê nhỏ

Áo quần the không vượt mảnh vải thô

Nên trong tôi vẫn sống rất nhà quê

Mấy mươi năm vẫn vóc hình cổ hủ

Tôi mãi lang thang, kiếp người du thủ

Cả một cuộc đời, viễn xứ tha phương

Dõi mắt buồn, trông cố quận mù sương

Chưa dừng bước trên hành trình phiêulữ

Rồi có ngày thuyền xưa về bến cũ

Mái nhà tranh ôm ấp bếp lửa hồng

Bao tự tình mang giọt nắng ra hong

Ôi Đất Mẹ, tình quê hương sống mãi.

Tháng 4 – 2010

MặcGiang

macgiang@y7mail.com

Không bao giờ bỏ cuộc

Bênhốc đá vẽ thiên trang diễm ảnh

Cảmột đời diện bích gọi tên em

Emlặng yên như một cõi vô thinh

Tatìm mãi trên hành trình sinh tử

SầuKinh Kỳ ta ra bờ Bến Ngự

SóngHương Giang bèo đẩy gợn hợp tan

Tatrèo lên trên chót đỉnh Hải Vân

Đèoheo hút gió ngàn khua vách núi

Gọitên em độc hành đường cô lữ

Chânchân hình chẳng lộ diện như như

Trămnăm qua còn nữa bách niên dư

Mỗiqui khứ ta không hề mệt mỏi

Tatừng nghe tiếng vang từ hạt sỏi

Tatừng nghe hạt bụi biết kêu đau

Nhưngkhông nghe em trên vạn lý tinh cầu

Emcó mặt hay chưa từng có mặt

Ta muốn cùng em trở về qui nhất

Cõi vô cùng vốn mờ mịt em ơi

Ta đã nương hạt bụi biết bao rồi

Qua cửa ải của muôn hình vạn trạng

Em và ta vốn trinh nguyên trọn vẹn

Chỉ lỡ làng thuở Bất Giác hồng hoang

Cho đến nay đường sinh tử đã mòn

Chưa gặp mặt phút tương phùng tao ngộ

Vụn vỡ ngàn sao khi mờ khi tỏ

Lạnh ngắt ngàn đời khi tuyết khi băng

Ta vẫn tìm em, không chút băn khoăn

Em bặt tích, nhưng ta không bao giờ bỏ cuộc.

Tháng 4 – 2010

Một đời chưa trọn

Ta tìm em một đời chưa vẹn

Ta tìm em một kiếp chưa tròn

Tâmcan mòn mỏi tâm đoan

Tâmnhư trống rỗng đảo hoang không người

Ta tìm em nụ tươi ra héo

Ta tìm em tằm kéo ra tơ

Mắt xanh nay đã mắt mờ

Mắt huyền hóa ảo mắt mơ hóa sầu

Vẽ chân dung muôn màu muôn sắc

Dệt vóc dáng muôn vẻ muôn hình

Minh châu rực sáng trước đèn

Nhưng em bặt dấu như thềm hư vô

Em lại chẳng bao giờ xuất hiện

Gọi tên em một tiếng không lời

Vô tình chi thế em ơi

Cho ta khốn khổ một đời chưa xong

Ta tìm em như hong giọt nắng

Ta tìm em khắp nẻo cùng đường

Lần theo bóng dáng vô thường

Thử xem chơn thể tư lường ra sao

Em ẩn hiện như bao tinh tú

Đêm đêm về vần vũ tầng không

Rằng xa như thể mênh mông

Rằng gần như thể chỉ hồng treo chuông

Ta tìm em tròn vuông chưa vẹn

Ta tìm em hò hẹn chưa thành

Đôi bờ sinh tử loanh quanh

Trêu ta chi thế, cỏ xanh kia rồi.

Tháng 4 – 2010

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2673)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 749)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4571)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8820)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 3626)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8991)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 2187)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19821)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12998)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26704)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.