Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 19

28/11/201113:14(Xem: 5523)
Tuyển tập 19

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 19

(Từ bài số 181 đến số 190)

thnhattan@yahoo.com.au

Tôi gởi bài thơ Thứ Tư 181

Tôi gởi bài thơ Thứ Năm 182

Nát cõi Trần Gian, Thiên Đàng chấn động!!! 183

Cõi Bào Ảnh Phù Sinh hằng hiển hiện 184

Ta bước đi trên quê hương ta 185

Ta xin vào cõi trần gian 186

Buông tay, Vô Cùng ! 187

Ta là Ta mãi mãi 188

Tôi không hứa, và tôi không làm được 189

Tuổi Trẻ đi qua, Thần Tiên biến mất 190

Tôi Gởi BàiThơ Thứ Tư

Tháng 10 - 2004

Bàithơ tôi gởi đến dòng sông

Nướcchảy lăn tăn sóng gợn hồn

Nhớbóng con đò đưa mái đẩy

Đôibờ bến nước những chiều đông

Tôigởi bài thơ ra biển khơi

Nhìnxem sóng nước vỗ đầy vơi

Vầngthơ rung động hòa âm điệu

Nhưsóng vào bờ ra biển khơi

Bàithơ tôi gởi đến cung trăng

Lấpló cây đa ngắm chị Hằng

Lỡbước vô tình vương Chú Cuội

Cảhai nhìn lại, ngó xa xăm

Tôigởi bài thơ đến núi đồi

Thấygần nhưng bước lại xa xôi

Đườngđi gian khó nhiều ngang dọc

Nhưngquyết lòng đi sẽ đến thôi

Bàithơ tôi gởi khách tha phương

Mộtbước ra đi mấy dặm trường

Ainhớ lối về thương ngõ vắng

Hồnthơ đệm nhạc hát du dương

Tôigởi bài thơ khách vắng nhà

Hỏiđi đâu đó cách gần xa

Ngậpngừng tôi để thơ tôi lại

Khiđọc, có nghe những đậm đà.

Tôi Gởi Bài Thơ Thứ Năm

Tháng10 - 2004

Bàithơ tôi gởi những ngày qua

Đãđến tay ai được mấy nhà

Aiđã vương thơ hòa ý vị

Đưahồn theo gió gởi xa xa

Bàithơ tôi gởi mấy hôm nay

Cứsống an vui mỗi một ngày

Sốngtrọn một ngày là biết sống

Nhưthơ tuyệt ý mới là hay

Bàithơ tôi gởi những ngày mai

Mởcửa thênh thang chẳng đóng cài

Vạnnẻo đường đời luôn cất bước

Chântrời góc biển lối thiên thai

Tôigởi bài thơ cho những ai

Thứckhuya mới biết trắng đêm dài

Canhtàn thẩm thấu đời phiêu mộng

Soncó mòn không, sắc có phai

Cònai tôi gởi nữa hay không

Xingởi chung thôi chớ trách lòng

Máuchảy về tim đâu cách nhịp

Sợithơ từng cuộn chảy theo dòng

Tôigởi bài thơ đã đủ chưa

Bàithơ tôi gởi mấy cho vừa

Thơnằm gác trọ đêm khuya vắng

Xinhỏi hồn thơ, đã ngủ chưa !

Nát cõi Trần Gian, Thiên Đàng chấn động!

Tháng10 - 2004

Hỡinhững ai, máu oán thù đông lạnh

Hỡinhững ai, tình nhân thế đóng băng

Gỗđá còn đau, vân, sớ nổi lằn

Conngười, không lẽ điên loạn, ngất ngây, man dại

Tôibiết anh, bịt lương tri quảng đại

Tôibiết chị, khép cửa lớn tâm hồn

Tôibiết em, thờ thánh thiện sắt son

Thànhnhững kẻ tội đồ của cuồng si bạo lực

Chấtnổ bao thân, sát khí đằng đằng phẫn uất

Bomđạn tràn người, chọn hình chọn điểm banh thây

Xươngthịt nát tan, gan ruột phơi đầy

Baovụn vỡ, bao bầy nhầy, đổ nát

Anhkhông muốn sống, tự anh tìm đường nghỉ mát

Chịkhông muốn sống, tự chị tìm chỗ buông xuôi

Emkhông muốn sống, tự em đào lỗ chôn vùi

Muốnthì cứ lao, tôi rất tiếc nhưng không hề thúc giục

Cuộcsống an bằng, dùng quyền gì để trút

Xãhội nhân sinh, dùng quyền gì để đày

Baocon người, bao tâm lực, đắp xây

Mộtít người núp Thánh Thần, phá vỡ

Nhữngem bé, nằm cong queo, hết thở

Nhữngcụ già, nằm co quắp, há mồm

Vùngsống điêu tàn, đất nước tối om

Saokhông thấy những niềm đau tức tưởi

Ngàylại ngày, tái diễn hoài, rã rượi

Nămtừng năm, bao đổ nát, biết không

Saonhẫn tâm gieo tang tóc chất chồng

Mấychục năm, làm được gì, và ai chấp nhận

Ngôngcuồng quanh quẩn

Thùhận chưa nguôi

Tiếngkhóc con người

Saokhông nghe nhỉ !!!

Trênmạng nhện, truyền hình, dùng dao để dí

Mộtcái đầu, lìa cổ, ra giá, để treo

Dãthú bạo tàn vì bản năng, chứ không biết kì kèo

Conngười lại mệnh danh, giở trò kinh thiên động địa

DùngĐất Thánh để làm nơi chiến địa

Dùngnghĩa trang để núp bóng hồn ma

Thươngcho người thành ác quỉ Tu La

Nhenanh vuốt vồ mồi nơi Thánh Địa

ThánhA La, Thánh A La cũng bạt hồn kinh vía

Nhữngngười con làm ô nhục tên Người

Họtế Người bằng xương thịt máu tươi

Tannát cõi trần gian, và Thiên Đàng chấn động !!!

Cõi bào ảnh Phù Sinh hằng hiển hiện

Tháng 10 -2004

Đeoviễn vọng lên đồi cao Ảo Tưởng

Nhìncon quay xoáy trục cõi trần gian

Lốimòn xưa mờ sương khói bên đàng

Conđường nay bay bay màu cát bụi

Connai vàng ngẩn ngơ bên bờ suối

Conhùm oai dày dạn giữa núi rừng

Muônloài ùa vang, rồi lại dửng dưng

Vạnvật trôi lăn, từng hồi biến động

Sấmsét vang rền

Đấtbằng dậy sóng

Đảolộn bòng bong

Vậtđổi sao dời

Bãothổi cuồng phong

Mưagió tơi bời

Cùngnhào lộn, rồi lặng yên, tím ngắt

Đấtmuốn lở cứ tự trồi tự dạt

Núimuốn lay cứ tự đổ tự nghiêng

Biểnmuốn động cứ dậy sóng cuồng điên

Ngườimuốn chết cứ nhào lăn bức tử

Rồitheo trình tự

Đâylở kia bồi

Tiếptục nổi trôi

Cõitrần dãy dụa

Đấttrời nghiêng ngửa

Đẩycửa nhân gian

Cuộctạm chưa tàn

Nhữngtrò gian dở

Leolên dốc cùng ngàn cây than thở

Xuốnglưng đèo cùng cỏ dại tiêu ma

Vắttừng không vàng vọt bóng trăng già

Nhôgóc biển, vừng đông vừa tỏ rạng

Mộtthời qua như bụi mờ lảng vảng

Mộtthời nay như sớm tối hoàng hôn

SaoMai tàn ngóng đợi bóng sao Hôm

Cõibào ảnh phù sinh hằng hiển hiện.

Ta bước đitrên Quê Hương Ta

Tháng 10 - 2004

Ta bước đi trên quê hương ta đó

Từng bước đi trên vạn nẻo con đường

Nhớ cả quê hương, nhớ phố, nhớ phường

Nhớ dĩ vãng trôi lăn theo dòng lịch sử

Ta bước đi, nghe nỗi niềm tình tự

Gió đồng quê len lén cửa đô thành

Những con đường đi đất đỏ bao quanh

Những con đường về xanh xanh đồng nội

Và cứ thế, từng con đường đi tới

Trên quê hương biển rộng sông dài

Quá khứ xa mờ, rủ bóng nhạt phai

Hiện tại hôm nay, cùng nhau dấn bước

Thế hệ mai sau, hướng về phía trước

Sẽ bước đi tiếp tục những con đường

Cùng bước đi, ta nghe những nhớ thương

Cùng bước về, ta nghe hồn rúng động

Hồn lịch sử, muôn đời, ta chung sống

Hồn quê hương, muôn thuở, ta đắp xây

Tình anh em, mãi mãi, ta tiếp tay

Tình dân tộc, ngàn đời, không lay chuyển

Taytrong tay, ta nghe lòng xao xuyến

Tìnhtrong tình, ta nối vạn tình thương

Timtrong tim, ta nghe vạn yêu thương

Máutrong máu, ta nghe cùng nhịp thở

Thôi,hết rồi những niềm đau tan vỡ

Thôi,hết rồi đã bao thuở chia xa

BắcNam Trung ba mảnh đất một nhà

Tahát mãi trong bài ca dân tộc.

Ta Xin Vào Cõi Nhân Gian

Tháng 10 -2004

Ai đi xây mộng trăng sao

Tađi xây mộng để vào trần gian

Ai xin vào cõi mây ngàn

Taxin vào cõi nhân gian bình thường

Ai vào huyền nhiệm phi thường

Ta vào cung bậc vô thường ta chơi

Ai thương thanh thoát tuyệt vời

Tathương trần thế của người thế nhân

Nhìn trông chiếc bóng phù vân

Đểxem cát bụi phong trần tới đâu

Nhìn trông nước chảy qua cầu

Đểxem bãi biển nương dâu cuối bờ

Nhìn trông bánh vẽ trong mơ

Đểxem giấc mộng vẽ mơ là gì

Thế rồi cứ thế ta đi

Đấttrời rộng lớn chẳng vì riêng ai

Ta đi bóng tối đêm dài

Đểnghe sự sống miệt mài về đêm

Ta đi ánh nắng vươn lên

Đểnghe sự sống thênh thênh ban ngày

Nhìn trông từng cuộc đổi thay

Cómang mới mẻ đẹp hay không nào

Nhìn trông từng bậc thấp cao

Cómang ý vị thanh tao cho đời

Cảm thương sóng vỗ trùng khơi

Chobờ cát trắng lở bồi thênh thang

Nếu không sóng vỗ miên man

Làmsao có bãi cát vàng xinh xinh

Ta xin giữ chút lưu tình

Đểcho bờ cát vẽ hình phù sa

Ta xin giữ chút sương pha

Đểcho biển mặn đậm đà mùi sương

Rồi ta cất bước lên đường

Đểchia sự sống đau thương con người

Rồi ta xin cất tiếng cười

Đểchia cuộc sống đẹp tươi muôn loài.

Buông Tay, Vô Cùng !

Tháng 10 - 2004

Ta từ cất bước tử sinh

Ta mang bao vẻ dáng hình ra đi

Thời gian một thoáng có chi

Khônggian một khoảng ta đi vô cùng

Kể từ vô thỉ vô chung

Cái riêng ta giữ ta dùng cho ta

Đi từcát bụi vào ra

Đi trong vạn hữu bao la nhiệm mầu

Đi từkhông lúc mở đầu

Đi trong vô tận ngàn sau chưa về

Đườngtrường dù có nhiêu khê

Trần gian dù có ê chề ra sao

Khôngmang đau khổ để vào

Khôngmang ai oán phóng lao mặc tình

Ra đi chỉ có một mình

Trởvề cũng chỉ bóng hình nhỏ nhoi

Ta đi có ánh trăng soi

Ta về có nắng để coi đêm ngày

Trên ngàn mây gió bay bay

Dướingàn cát bụi nay nầy mai kia

Ra đi chẳng có chia lìa

Trởvề chẳng để mộ bia lưu bài

Cuộc đời ai để cho ai

Nàoai muốn giữ của ai làm gì

Khi sinh, không hẹn cái chi

Khitử, không điểm sẽ đi nơi nào

Đi như những cuộc chiêm bao

Buồnkhông, ai vẽ cây đào trước sân

Ai đem chụp ảnh phù vân

Aiđem trình chiếu phong trần xưa nay

Thời gian một nét hiển bày

Khônggian một dấu, buông tay, vô cùng !

Ta Là TaMãi Mãi !

Tháng 10 - 2004

Thân bào ảnh trôi trên dòng sinh tử

Mỗi hình hài tụ tán một thời gian

Rồibay bay theo cát bụi mây ngàn

Tạovóc dáng cho cõi phù nhiễm thể

Xechuyển hóa chở vạn loài tinh tế

Cửavào ra mở muôn loại đến đi

Từkệch thô cho đến nhỏ siêu vi

Cảhằng sa mà đều riêng cá biệt

Takể nhau nghe cận kề để biết

Chuyệnhiện sinh, chứ đâu cần chuyện xa xôi

Chuyệnhôm nay, chuyện của chính con người

Đồngtác tạo tựu thành, nhưng nào ai giống nhĩ !

Nhânloại năm châu, hàng bao nhiêu tỷ

Cógiống nhau, là cùng giống loài người

Còndáng đi, dáng đứng, tiếng nói, tiếng cười

Cảtâm tư, suy nghĩ, mỗi người mỗi vẻ

Cuộcthế thái, nhân tình là thế !

Aicũng như ai, nhưng ai có giống như mình

Nênđi đâu, ta cũng vẫn nguyên trinh

Giữavũ trụ mênh mông

Haytận cùng ngần mé

Thờigian cũng thế

Dùtrước dù sau

Khônggian cũng thế

Dùcó đổi màu

Thân cát bụi, nhưng ta là ta mãi mãi.

Tôi khônghứa, và tôi không làm được !

Tháng 10 - 2004

“Tôi không hứa và tôi không làm được”

Khi Mẹ tôi còn sống ở trong đời

Mẹ nói rằng, không lẽ đi là một chuyến mù khơi

Đi là đi, không hẹn ngày trở lại

Đã bao năm, rồi nhiều năm, đi mãi

Thời gian trôi, rồi lại cứ trôi qua

Trăng dù non, nhưng tuổi Mẹ úa già

Sao một chuyến về thăm, xa dịu vợi

Bên đầu giây, Mẹ ngập ngừng khẽ nói

Khi con đi, Mẹ biết đã xa rồi

Trong cuộc đời, Mẹ đã nếm đủ thôi

Còn một nỗi, sẽ không yên, lỡ khi nhắm mắt

Ngọn đèn mờ, trước khi tàn, sắp tắt

Dầu cạn khô, còn ẩm ướt ngấm tim

Ráng kéo làn hơi, leo lét, lim dim

Bừng chút sáng muộn màng lìa bấc lửa

Mẹ cũng thế, mái tranh nghèo, tựa cửa

Ngày từng ngày cho cuộc sống dần qua

Nghĩ chuyện gần, rồi lại nhớ chuyện xa

Những gì còn và những gì đã mất

Có một người con ở đâu xa lơ xa lắc

Nhữngtrông mong mà chẳng thấy con về

Tôithưa rằng để mai mốt, Mẹ nghe !

Mẹtôi cười và hình như buồn lắm

Ngọnđèn kia bỗng phựt lên, tắt ngấm

Mẹcủa tôi cũng nhắm mắt lìa đời

Thôithế là xong, còn gì nữa Mẹ ơi !

“Tôikhông hứa, và tôi không làm được”

Trongcuộc đời, cái gì đi, cứ đi tới trước

Trongcuộc đời, cái gì lùi, cứ lùi lại phía sau

Tangthương nhiều để thấm những biển dâu

Thươngnhớ Mẹ nhưng ngàn xa, vĩnh viễn !

Mộtngày mai, sẽ về thăm một chuyến

Cốnhiên là về, dù không hẹn thời gian

Tôisẽ đến bên mộ Mẹ tôi

Nhìnvới mây ngàn

Nhìnvới không gian

Nhìndưới suối vàng

Mẹơi Mẹ, con đã về đây !

“Conkhông hứa, và con không làm được” !!!

Tuổi Trẻ Đi Qua, Thần Tiên Biến Mất

Tháng10 - 2004

Trongcuộc đời, nếu cho tôi xin

Tôisẽ xin một lần nguyện ước

Tôisẽ xin dù chỉ một lần

Tôikhông xin to lớn cao sang

Màchỉ xin thật đơn sơ bé nhỏ

Tôichỉ xin những ngày xưa tôi đó

Nhữngngày xưa còn tuổi trẻ thơ ngây

Nhữngngày xưa vô tư lự, vui vầy

Hồntrong trắng như những trang giấy trắng

Cáituổi thơ, không biết gì cay đắng

Cáituổi thơ, nhìn đời, bằng cặp mắt thờ ơ

Cáituổi thơ, nhìn công danh sự nghiệp, tĩnh bơ

Vàtuổi thơ, có nhiều lần tôi khóc

Tôiđã khóc, không phải nhiều nước mắt

Nhưngtại sao nước mắt chảy ngon lành

Chảyròng ròng, nước mắt chảy quanh

Chảynhư không muốn để dành nước mắt

Khilớn lên, cũng có nhiều lần muốn khóc

Aibảo rằng, người lớn khóc khó coi

Khóccũng tím lòng, khóc cũng mềm môi

Giọtlệ cằn, ướt vành khô khóe mắt

Nhớnhững ngày xưa tôi khóc

Trongnhững khi tôi được ăn đòn

Ngọn roi tron trót, nghe thật là giòn

Lại còn nghe, này nhỏ, bánh canh ngon không nhỏ

Trongchốc lát, xem như không có

Bỗngquên đi, cùng tuổi trẻ vui chơi

Vậymà sung sướng hơn ngày nay

Tạmđược bình an, tạm đủ với đời

Tuyrất tầm thường, và không bằng ai cho lắm

Cáicủa người lớn, ngày càng thấy thấm

Thìtuổi thơ, chẳng cần những thứ đó bao giờ

Dùtuổi thơ tôi, thiếu thốn chứ chẳng dư thừa

Nhưngtôi vẫn thích cái thời lũng quần ba mảnh

Connhà giàu, cố nhiên sung sướng, lại thêm quà bánh

Cònriêng tôi thì mấy xu mấy cắc, cơm nguội vét nồi

Đếnthèm thuồng cái ngọt của cục kẹo, miếng xôi

Rồivui với mái trường, ê a đèn sách

Vậymà thật là “số dzách”

Vậymà thật là thần tiên

Nhữngem bé ơi, trước mặt tôi đó, nhãn tiền

Tôimuốn được như các em nhưng nào có được

Nếucho tôi xin, tôi sẽ xin một lần nguyện ước

Đólà thời tuổi trẻ những ngày xưa

Chớlàm sao như tuổi trẻ hôm nay

Nhưng tuổi trẻ đã đi qua, là thần tiên biến mất !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 3878)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 2465)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 5796)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 9911)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 9149)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 9952)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 3364)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 22103)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 14394)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 28729)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.