Tuyển tập 81

28/11/201113:14(Xem: 18963)
Tuyển tập 81

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 81

(Từ bài số 801 đến số 810)

01.Ngập ngừng hai tiếng : Từ Thân 801

02.Khép cửa Đơn Côi 802

03.Một đời Ơn Cha 803

04.Mẹ cuối trời quê ! 804

05.Con trở về 805

06.Vòng hoa trắng, phủ mộ phần 806

07.Một lòng thương nhớ mãi 807

08.Thắp nén hương mờ 808

09.Ðôi dòng lệ 809

10.Dậy sóng thithơ 810

Ngập ngừng hai tiếng : TừThân !

Tháng 8 – 2007

Khi cha mất, tôi không còn tiếng cha để nói

Khi mẹ mất, tôi không còn tiếng mẹ để thưa

Giấu tận ngàn xa, thăm thẳm mịt mờ

Chôn kín thật sâu, nghẹn ngào nỗi nhớ

Tôi biết, tôi đã mồ côi cha từ đó

Tôi biết, tôi đã mồ côi mẹ trong đời

Tôn thờ, thương nhớ riêng tôi

Se lạnh, dù không mùa đông buốt giá

Trong tôi, không còn nồng nàn nắng hạ

Trong tôi, không còn ấm áp mùa xuân

Chỉ còn mùa thu hiu hắt

Và còn đông lạnh tháng năm

Thấy người ta dìu phụ thân, đôi tay chống nạn

Thấy người ta đỡ mẫu thân, mắt yếu lưng còng

Trong tôi thầm những ước mong

Nhưng từ ngày đó, làm sao được nữa

Cha mẹ ơi, nhiều khi nguyện ước

Chỉ cần còn cha mẹ

Con xin đánh đổi cuộc đời

Con xin đội đá vá trời

Con xin vượt núi băng đồi

Dẫm ngàn vạn nẻo sơn khê

Trùng khơi bốn biển xô bờ

Con vẫn đi tìm

Không ngại gì gian khó

Nhiều đêm, trăng mờ trăng tỏ

Nhiềm đêm, lóm đóm sao khuya

Nghe chơi vơi, thấm giọt chia lìa

Nghe vô thường, gõ bờ sinh tử

Người ta, bông hồng, bông đỏ

Con mang màu trắng đơn côi

Một lần mang, mang cả cuộc đời

Không bao giờ còn nói nên lời

Khép miệng ngập ngừng, hai tiếng TừThân.

Khép Cửa Đơn Côi !

Tháng 8 – 2007

Nhớ ngày xưa Mục Kiền Liên tìm mẹ

Ngài tìm ra, và thấy được Mẹ Hiền

Còn hôm nay, tôi đi tìm mẹ

Không thấy gì, một bóng đơn côi

Nhìn vào A Tỳ, A Tỳ đâu tôi không thấy

Nhìn cõi nhiệm mầu,

cõi nhiệm mầu thăm thẳm mênh mông

Nghe âm vang giá buốt chiều đông

Nghe lạnh lùng màu hoa trăng trắng

Con tìm mẹ, như đêm dài gọi nắng

Con tìm mẹ, như sóng vỗ triều dâng

Con muốn đi tắm gội gió sương

Lang thang đếm bước tình thương

Gõ cửa vô thường đâu đó

Cõi vô thường trùng trùng bỏ ngõ

Cõi vô hình thẳm thẳm chìm sâu

Chung quanh con, bát ngát bờ dâu

Mây trắng lang thang, mây ngàn cỡi gió

Mục Kiền Liên tìm được mẹ hiền

Kính thưa Ngài, còn mẹ con đâu

Mùa Vu Lan, thắp nén kinh cầu

Xin chắp tay, hương thờ nhả khói

Áng mây hương, cuộn tròn không nói

Bay lòng vòng, khép cửa đơn côi !!!

Một đời Ơn Cha

Tháng 8 –2007

Cha tôi, cuốc bẫm cày sâu

Đồng cao ruộng thấp, dãi dầu nắng mưa

Cha tôi, sương gió dư thừa

Nương khoai, luống bắp, chưa vừa gian lao

Ruộng đồng kết hạt minh châu

Cho tôi cơm áo đi vào trần gian

Mỗi bước đi, một đàng tràng

Tôi đi từng bước, cha càng cằn khô

Chân tay sần sũi xác xơ

Một thân chống đỡ, mấy bờ trầm kha

Tranh nghèo, chừa lỗ mái nhà

Vách phên, để trống, canh gà điểm sương

Cha tôi, một mảnh ruộng vườn

Đong đầy một kiếp, khôn lường gian truân

Thờigian, sỏi đá còn mòn

Huống chi da thịt cõi còm nhàquê

Chaơi, lối ngõ đi về

Lòng con nặng trĩu bốn bềthâm ân

Âncha, tột đỉnh cao ngần

Cho con nói tiếng Phụ Thântuyệt vời

Dùcho muôn vạn ý lời

Không bằng bốn chữ : Một ĐờiƠn Cha !

Mẹ cuối trời quê !

Tháng 8 – 2007

“Chiềuchiều, ra đứng ngõ sau

Trông về quê mẹ, ruột đauchín chiều”

Chínchiều, để nhớ mẹ yêu

Trông con vò võ tịch liêucuối bờ

Mẹtôi, mái tóc bạc phơ

Da mồi mấy lớp, mắt mờ vì con

Chiềunghiêng, bóng xế hao mòn

Mái tranh nhả khói, da còmthịt thau

Quênhà, mấy lớp mưa ngâu

Quê người, mấy bãi nương dâuđiêu tàn

Chiềuchiều, ra bến đò ngang

Con đò lỡ bến, bẽ bàng đi qua

“Lá me đưa đẩy la đà”

Dòng sông mấy khúc, canh gà mấy sương

Mẹ tôi, thầm đốt nén hương

Lâm râm khấn nguyện cho conan lành

Chiềuvề, cánh nhạn bay nhanh

Phương trời tổ ấm đeo cànhnơi đâu

“Chiềuchiều, ra đứng ngõ sau”

Và ra ngõ trước, bờ dâu cuốichiều.

Con Trở Về

Tháng 9 – 2007

Ngày xưa mẹ nói

Hãy cố gắng về thăm quê mộtchuyến

Chỉ cần nhìn mặt con được mộtlần

Dẫu biết rằng

Con có về, rồi mẹ cũng tiễnchân

Rồi nước mắt, nhưng cuối đờithỏa nguyện

Mẹ còn bảo,

Ði đã khó, về lại càng khóthế

Nếu biết vầy, mẹ không muốncon đi

Ðường trần gian, biết mấy nẻophân ly

Làm thân mẹ, nhũn mềm cầu ÁiTử

Bước phiêu bồng vẽ đứa con duthủ

Bãi phù sa, trêu giấc mộng dãtràng

Nợ phong trần thổi bụi phủtrần gian

Ðể sông nước ngoằn ngoèo vangmấy khúc

Mái tranh nghèo, rọi trăngngàn thao thức

Mảnh tình quê, chiếu mưa nắngbốn mùa

Mẹ ủ gầy, con có biết haychưa

Ðôi mắt mẹ hằn sâu dòng suốilệ

Tiếng mẹ nói, vẫn còn đâymuôn thuở

Con trở về, mẹ đã ngủ từ lâu

Trong cuộc đời, ngủ, đã biếtbao lần

Nhưng có một giấc ngủ thiênthu

Im phăng phắc, trăng ngànphơi mây trắng

Con trở về, nghe tâm hồn trĩunặng

Nghe tấm lòng, tan nát cõitâm tư

Chắp tay quỳ bên nấm mộ, mẹơi

Con suối nhỏ tràn đôi bờ thổnthức

Lệ lả chả thành hai dòng tứctưởi

Nước mắt tuôn nhưng khôngphải khóc đâu

Con đã chôn nó, tận cuối niềmđau

Khơi động mạch, nước tràodâng bờ suối

Mẹ ơi mẹ, nhiều lần con đãnói

Không trước thì sau, con cũngđi về

Và hôm nay, con đã vẹn câuthề

Cõi vô hình nát tinh sầu vụnvỡ.

Vòng hoatrắng phủ mộ phần

Tháng 9 – 2007

Mẹ ơi, mẹ ở nơi nào

Con đi tìm mẹ, nát nhàu tâmtư

Mẹ ơi, giấc ngủ ngàn thu

Con xin rung lá mùa thu lávàng

Ðôi dòng sinh tử giăng ngang

Con xin gảy khúc tình tangtrở về

Dù cho nát cõi ê chề

Con đi từng bước lê thê bênđường

Dù cho nát cõi tình thương

Con xin hứng đọng hạt sươngđêm dài

Nơi nào là chốn thiên thai

Nơi nào là chốn tuyền đàilạnh băng

Bên con, đã có vầng trăng

Dõi soi chiếc bóng, đeo vànhtrắng hoa

Bên con, đã có lệ nhòa

Ðôi hàng mi ướt, thắm bờ niềmtây

Mẹ ơi, biết thuở nào khuây

Con xin chắp lại đôi tay lặngbuồn

Ðể nghe giọt lệ trào tuôn

Vọng vang tiếng khóc nức lòngtừ thân

Ðể nghe giã ảnh phù vân

Vẽ vòng hoa trắng mộ phầnthiên thu.

Một lòngthương nhớ mãi

Tháng 9 – 2007

Con biết, mẹ không còn chờcon nữa

Ðến giờ đi, mẹ đã phải ra đi

Mẹ ra đi, và không nói nănggì

Dù trước đó, mẹ bảo

Phải chờ con, bằng mọi giá

Suốt cuộc đời, mẹ cho con tấtcả

Dù phải mang mọi khốn khổtrần gian

Nhưng thương con, tấm thân mẹkhông màng

Dù tàn tạ bởi nắng mưa sươnggió

Con biết, mẹ ra đi từ đó

Khi thân mẹ đã đến tuổi yếugià

Con bịnh tình vẽ đủ loại trầmkha

Ðưa thân mẹ đến cuối bờ sinhtử

Tự ngàn xa, con ôm lòng tứctưởi

Mất mẹ rồi, mất tất cả đờicon

Mất mẹ rồi, mất tất cả vuôngtròn

Và tình thương phủ màu hoavĩnh biệt

Cuộc đời, ai vẽ chi dòng sôngoan nghiệt

Sự sống, ai vẽ chi sinh tửđôi bờ

Tự tình, ai viết chi hai chữbơ vơ

Gắn lạc lõng cõi nhân sinhphù thế

Dù mất mẹ, suốt đời, con vẫnnhớ

Dù xa mẹ, suốt đời, con vẫnthương

Khi trần gian không còn chữnghê thường

Con vẫn giữ một lòng thươngnhớ mãi.

Thắp nénhương mờ !

Tháng 9 – 2007

Con trở về, dù cha đã bỏ contừ bé

Con trở về, dù mẹ đã bỏ congiữa đời

Trên đường đi, con đếm nhữngchơi vơi

Gắn sỏi đá đeo lộ trình bănggiá

Mùa thu tím điêu tàn phơinắng hạ

Xuân không hoa, sương lạnhkéo đông về

Giấu ê chề trên nhịp bước lêthê

Chân lững thững, một mình,trong câm lặng

Không cho một ai hay,

Không cần ai đưa đón

Mất mẹ rồi, ai nói tiếngthương yêu

Con âm thầm, để đếm bước côliêu

Gõ đơn độc khua dọc đườngdong ruổi

Con muốn thấm tận cùng niềmlệ tủi

Con muốn nghe thăm thẳm nẻotâm hồn

Vẽ nên một con người độc đạocô đơn

Ðể đón nhận nỗi niềm, đau côlữ

Cha đã sinh ra con như thế

Mẹ đã sinh ra con như ri

Cuộc trần gian, đâu có nghĩalà gì

Con đã thấy phiêu bồng trongba cõi

Con mỉm cười khi sỏi đá bốckhói

Con nhìn sâu khi lá trổ cànhhoa

Chốn hoàng tuyền, con ngheđộng đáy mồ

Cha mẹ nằm đó, thì con đâu cómất

Mỗi bước đi của con, đều cómẹ

Mỗi bước đi của con, đều cócha

Sống và làm gì,

Không thủ lợi riêng mình

Không thiệt hại người ta

Không làm đau tiếng nước nonnhà

Không làm đau Tiên Tổ Ông Cha

Con trở về, thắp nén hương mờ

Dâng lên truớc mộ phần

Hai Ðấng Song Ðường yên nghỉ!!!

Ðôi dòng lệ

Chia sẻ những ai đang lâmvào

những nghiệt ngã cô cùng.

Tháng 7 - 2007

Ðôi dòng lệ dâng tràn lênkhóe mắt

Ðôi dòng lệ nghẹn ngào ứa bờmi

Giọt lệ rưng rưng, biết nóinăng gì

Giọt lệ lưng tròng, biết nóinăng chi

Ðôi dòng lệ dâng tràn lênkhóe mắt

Khi cuộc đời đã thấm nhữngniềm đau

Tháng ngày qua đâu có nhữnggì vui

Chỉ giọt cay chất chồng lêngiọt đắng

Mưa hỡi mưa, sao mưa nhiềuhơn nắng

Buồn hỡi buồn, sao buồn nhiềuhơn vui

Những xót xa đổ xuống hố ngậmngùi

Những bức xúc đẩy vào phòngđóng cửa

Trăng hỡi trăng, sao trăng mờle lói

Sao hỡi sao, sao nhấp nháyphương trời

Cỡi bềnh bồng rơi rụng đổchơi vơi

Mang sương lạnh phủ lên thềmbăng giá

Ðôi dòng lệ là niềm đau thấmthía

Ðã từ lâu mấp mé chắn vànhkhô

Bờ trơ vơ lay động bến cô tô

Tạo thành sóng trường giangtràn lệ thủy

Vắt cạn nẻo tâm tư

Kiệt trên bờ của ý

Gọt giũa mọi nỗi niềm

Ðổ đầy ắp nguồn cơn

Không tìm ra một cửa ngõ nàohơn

Ðành lẩn quẩn trong vòng đaikhông khóa

Này em hỡi, sao mờ sao tỏ

Này anh ơi, trăng sớm trăngkhuya

Mành lưới kia còn có những ôthưa

Thời điểm đến sẽ bay xa nhưý.

Dậy sóng thi thơ

Tháng 9 – 2007

Trườnggiang dậy sóng thi thơ

Lăn tăn mây nước đôi bờ tràodâng

Thithơ cuồn cuộn gieo vần

Khi cao cao vút, khi trầmtrầm sâu

Dòngsông qua mấy nhịp cầu

Nước trôi mấy khúc sắc màuthời gian

Chơivơi trên đỉnh ngút ngàn

Hững hờ cuối ngọn bẽ bàng thếnhân

Thithơ bụi gió phong trần

Tan hoang bến cát, nát phầnbờ lau

Ðiqua lối mới, nghe đau

Ði về đường cũ, biển dâu nghebuồn

Trònđâu, mà hỏi chi vuông

Cội đâu, mà hỏi chi nguồnkhởi đi

Chữ VONG ơi, nghĩa là gì

Chữ PHI ơi, nghĩa là chi, tư lường

Vật vờ nhân ảnh vét mương

Hư danh giả tướng be đường đeo gông

Phân chia, đố kỵ gieo trồng

Kết bè, rẽ phái tréo tròng lên nhau

Trường giang bèo bọt lêu bêu

Bèo trôi cuối bến, bọt trêu đầu ghềnh

Trường giang mây nước lênh đênh

Thi thơ dậy sóng ê mình trường giang.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/03/2026(Xem: 465)
Tri ân tất cả cõi này Tri ân cha mẹ bạn Thầy dạy khuyên Tri ân Tam Bảo của Thiền Tri ân đất nước Tổ tiên cội nguồn Tri ân những chuyện vui buồn Tri ân mọi sự vẫn luôn thạnh hành Tri ân các loại chúng sanh Tri ân hết những duyên lành diễn ra
13/03/2026(Xem: 748)
“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không. Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.” Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi: rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì? rồi mai này sẽ đi về đâu? Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất… đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài. Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.
10/03/2026(Xem: 1221)
Tình hình chiến tranh bây giờ khó làm chúng ta hình dung về một Iran cổ đại nơi được nghe kể về những cổ tích thơ mộng, nơi các nhân vật mang tâm hồn Bồ Tát bước ra từ sương khói của truyện Ngàn Lẻ Một Đêm. Chúng ta cũng sẽ kinh ngạc khi nhớ rằng lịch sử đã từng có các nhà thơ sáng tác trong ngôn ngữ Ba Tư cổ đại (Persian: Farsi), tiền thân của tiếng Iran hiện nay, hay và thâm sâu tới mức không dễ có bao nhiêu thi sĩ hiện nay bước tới mép bờ giấy mực của họ. Và bạn sẽ thấy truyện võ hiệp Kim Dung cũng đã từng lấy một mảng Minh Giáo của Iran cổ đại rất mực từ bi và khắt khe – nơi tu sĩ phải sống độc thân, khổ hạnh, bất bạo động, ăn chay, không rượu thịt -- để chế biến thành cảm hứng văn học, nơi các truyền nhân đều lãng mạn và võ học phi thường như Trương Vô Kỵ, Dương Tiêu...
10/03/2026(Xem: 1044)
Chia tay bước tiếp đường dài Tự mình lựa chọn tương lai vững vàng Đi tìm tâm niệm lạc quan Cậy nhờ nương tựa là ngàn mối nguy. Chia tay xa nghiệp sân si Đến gần hạnh nguyện từ bi đêm ngày Chẳng còn phiền lụy hôm mai Rõ ràng an lạc dưới ngay chân mình.
10/03/2026(Xem: 1418)
Chi tiết về Tứ Bất Hoại Tịnh: Bất hoại tịnh đối với Phật (Phật bất hoại tịnh): Niềm tin vững chắc vào sự giác ngộ, các công hạnh và trí tuệ của Đức Phật. Bất hoại tịnh đối với Pháp (Pháp bất hoại tịnh): Niềm tin vào giáo pháp chân lý mà Đức Phật truyền dạy, giúp mang lại an lạc và giải thoát. Bất hoại tịnh đối với Tăng (Tăng bất hoại tịnh): Niềm tin vào cộng đồng tăng chúng tu hành chân chính, sống đúng chánh pháp. Thành tựu Thánh giới (Giới bất hoại tịnh): Giữ gìn các quy tắc đạo đức (như ngũ giới) một cách kiên định, thanh tịnh, không vi phạm
10/03/2026(Xem: 1762)
Kính bạch Thầy Thật là một trùng hợp cho con, khi nghe các pháp thoại gần đây theo các bài giảng của Đức Đạt Lai Lạt Ma được nhiều kênh thu lại và post trên YouTube, con đã gặp các tiêu đề như sau : “Cái Tôi không phải là bạn “ “Thấy rõ cái Tôi- tiến đến Vô Ngã “ Ta là ai? “Cái Tôi càng lớn, khổ đau càng nhiều “
07/03/2026(Xem: 1311)
Kính dâng đến những người phụ nữ trên khắp thế giới mà những phẩm chất tốt đẹp tự nhiên của quý vị như Lòng hy sinh, Sự nuôi dưỡng (Nurturing), Lòng đồng cảm (Empathy), Sức bền bỉ (Resilience), Trực giác tinh tế (Intuition), Khả năng kết nối con người, Sức mạnh dẻo dai và kiên nhẫn mà Đức Đạt Lai Lạt Ma cho rằng đó là khả năng làm cho thế giới trở nên nhân hậu hơn, và đó cũng là vai trò của phụ nữ trong tương lai của nhân loại, khi xã hội thời đại này đang thiếu
27/02/2026(Xem: 1317)
Thế kỷ hai mươi mốt mở ra không bằng tiếng chuông chùa, không bằng tiếng chim sơn ca trên đồng vắng, không bằng tiếng mùa Thu Mẹ ru con ngủ... mà bằng tiếng máy gào không gian, tiếng rú khoan sâu lòng đất, tiếng điện thoại truyền âm, và tiếng rì rầm máy chủ,
27/02/2026(Xem: 2165)
Nhớ đừng cho “Ý phát cuồng tung vó “ nhé Có lẽ năm Bính Ngọ này nên tìm đọc Tăng Chi kinh Nhiều bài cần suy ngẫm cho tu tập của mình (1) Để làm sao thuần phục “ Tâm viên, Ý mã”,!
26/02/2026(Xem: 1225)
Hương Xuân của đất trời đang chuyển minh trong từng hơi thở, nhịp sống từng ngày bước qua, để rồi ta ngồi lại lắng nghe từng vị ngọt tình cảm trong hương trầm mùa Xuân. Năm Ất Tỵ 2025 dần khép lại trong những chuyển động của đất trời, một năm đầy sóng gió, vui buồn đều có nhau. Từ góc nhìn kinh tế, xã hội biến động trong dịch nghiệp chuyển giao, từ góc nhìn thiên tai lấy đi bao nước mắt từ niềm Bắc, kéo dài tới vùng duyên hải niềm trung Phú Yên, hay tới tận vùng niềm Tây vựa lúa, tất cả đều chung một nhịp thở héo hon.