Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 149

25/12/201509:36(Xem: 2361)
Tuyển tập 149
Non Nước Việt Nam

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 149

(Từ bài số 1481 đến số 1490)

thnhattan@yahoo.com.au

01. Kết Sử đan thanh

02. Quê nghèo có tội gì đâu!

03.Bỗng nhớ quê nghèo

04.Đừng ai đánh mất

05. Con tàu quê hương

06.Những mảnh tối cuộc đời

07.Xin cảm ơn đời

08.Trái tim đâu rồi ?

09. Người con Đức Phật

10. Đừng có than van!

Kết Sử đan thanh

 

Nhắc đến quê hương thấy chạnh lòng

Lênh đênh vận nước mãi long đong

Phong ba bão táp cuồng điên lộng

Cát lở đá bồi ngập núi sông

 

Vật đổi sao dời khắp nước non

Bọt bèo rác rưới nổi lềnh khênh

Bùn nhơ cặn cáu thi nhau quến

Thành thị, thôn quê, đến đảo hòn

 

Quê hương gấm vóc vũng ra cồn

Cẩm tú sơn hà nát núi non

Son sắt tinh ba thành đá cuội

Biển dâu đập vỗ phủ hao mòn

 

Tình tự biến đi chỗ khác chơi

Lương tri đạo đức khó đâm chồi

Gian ngoa trí trá tha hồ quậy

Chuyển hóa mau lên trễ quá rồi

 

Lịch sử thanh cao giống Lạc Hồng

Đừng đem đánh đổ thả trôi sông

Ra tay vá đắp vun bồi lại

Sát cánh chung vai đỡ, gánh, gồng

 

Quê hương không phải của riêng ai

Thế thế truyền lưu mãi nối dài

Máu đỏ da vàng dòng Lạc Việt

Tương thân tương ái kết phương đài

 

Gấm vóc cơ đồ là của chung

Người dân nước Việt thương nhau cùng

Bắc Nam Trung quyện hòa tam thể

Tôi luyện hùng anh son sắt nung

 

Xứng đáng người dân nước Việt này

Sao dời vật đổi không lung lay

Tang thương biến hải không hề chuyển

Thanh sử đá vàng cao đẹp thay.

 

Tháng 9 – 2010

Mặc Giang

 

Quê nghèo có tội gì đâu!

 

Quê nghèo có tội gì đâu

Mà quên cắt rốn chôn nhau đầu đời

Quê nghèo chối bỏ thì thôi

Đừng khinh biếm nhẽ nặng lời khó nghe

Mai sau dừng bước trở về

Mới thương khóm trúc lũy tre đầu làng

Châu thành phố thị thênh thang

Mới thương xóm nhỏ băng ngang bên đường

Giàu sang phú quý nghê thường

Đâu bằng đồng nội thơm hương bốn mùa

Bon chen tranh đoạt hơn thua

Ô hay vân cẩu gió lùa xưa nay

Quần the áo gấm bụi bay

Ô hay nhân ngã xát xây hư đời

Quê nghèo đạm bạc thế thôi

Dù cho đất lở cát bồi tới đâu

Quê nghèo có trước có sau

Dù cho mưa nắng dãi dầu phong sương

Cội Nguồn từ đó vương vương

Tổ Tiên còn đó Tông Đường còn đây

Đừng chê sỏi đá trâu cày

Cơm đong gạo thóc tháng ngày dây dưa

Đừng chê no đói thiếu thừa

Tấm thân còm cõi bốn mùa gian nan

Là Cha là Mẹ cưu mang

Ông Bà Nội Ngoại họ hàng thân thương

Quê nghèo mới có quê hương

Tạo thành châu thị phố phường hôm nay

Quê nghèo đeo đẳng trĩu tay

Mới thành Tổ Quốc dựng xây cơ đồ

Nâng niu tình tự ươm mơ…

 

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

 

Bỗng nhớ Quê Nghèo

 

Ai cũng chê quê nghèo khốn khó

Ai cũng ngán đất xéo trâu cày

Đoạn đành đi đó đi đây

Châu thành phố thị học bày cao sang

Đi cho khắp nẻo cùng đàng

Học đi, thấm thía ngập tràn “sàng khôn”

Lựa là, mới biết héo hon

Bụi trần, mới biết bào mòn thanh cao

Xưa, sao thanh bạch thế nào

Mà nay hoen ố làm sao thế này

Quê nghèo dẫu trắng đôi tay

Trâu cày dưới nước bò cày trên khô

Bốn mùa đong đãi đói no

Nhưng không sầu muộn dày vò tâm can

Còn kia, lối dọc đường ngang

“Sàng khôn” khốn nỗi, bẽ bàng thế nhân

Bức tranh vân cẩu gieo vần

Khen ai khéo vẽ bao lần chưa xong

Châu thành phố thị lưng còng

Phập phù nhân ngã long đong một đời

Quê nghèo bỗng nhớ xa xôi

Nhà tranh vách lá ru hời nhẹ buông

Chữ tròn khép lại chữ vuông

Quê nghèo muôn thuở bình thường thế thôi.

 

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

 

Đừng ai đánh mất

 

Đồng vàng thơm lúa chín

Mạ non mởn ruộng xanh

Sáng gió mát trong lành

Chiều hoàng hôn tắm gội

 

Lại vụ mùa đang tới

Rộn rã khắp làng quê

Kia tiếng hát câu vè

Đây tiếng ca đồng nội

 

Anh đầu trên nhắn gởi

Em xóm dưới vọng vang

Cô thôn nữ bên đàng

Ửng hồng nghiêng vành nón

 

Trăng tròn chưa vẫn trọn

Trăng mười sáu vẫn thanh

Chim reo hót trên cành

Vờn bay đôi cánh vỗ

 

Trăng lên trên đầu ngõ

Trăng gối đỉnh non bồng

Cát trắng giữa dòng sông

Chị Hằng mơ bóng nước

 

Làng quê không mộng ước

Không tham vọng cao sang

Chỉ mong sống thanh nhàn

Như đồng xanh cỏ nội

 

Như gạo thơm mùa mới

Như nếp một hương cau

Sống no ấm có nhau

Mùa sau chờ mùa trước

 

Biết tu nhân tích đức

Trọng ơn nghĩa ân tình

Như trúc biếc xinh xinh

Như tre vàng óng ả

 

Lúa xanh nhờ lá mạ

Gạo trắng mới ngon cơm

Tình quê sống có hồn

Hương quê thơm đất mẹ

 

Ta thầm kêu khe khẽ

Ôi Đất Mẹ ta ơi

Thương Quê Mẹ trọn đời

Xin đừng ai đánh mất.

 

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

 

Con tàu quê hương

 

Đồng vàng thơm lúa trổ bông

Cho tôi tắm mát trên dòng sông quê

Tay ôm gối mộng ươm thề

Đói no ấm lạnh vỗ về có nhau

Bốn mùa qua lại thêm màu

Vẽ tô tình tự con tàu quê hương

Em đi nhè nhẹ bên đường

Anh đi nằng nặng dặm trường sơn khê

Biển Đông đưa sóng đẩy về

Trường Sơn ngóng đợi lỗi thề chi ai

Hương quê tình nặng nghĩa dài

Bước đi lối cỏ hoa cài tương lân

Đẳng đeo đổi đá phong trần

Nắng mưa đổi gió phù vân thương nhiều

Quê mình còn có Mẹ yêu

Còn Cha bạc trắng tơ điều không pha

Bước đi nước nước nhà nhà

Bước về quốc quốc gia gia mặn nồng

Vậy mà là núi là sông

Chim Lạc vẫy gọi chim Hồng bay bay

Đi đâu nhớ cội nguồn này

Nhớ Tông nhớ Tổ sâu dày keo sơn

Dù cho nước chảy đá mòn

Nhưng dòng với giống vẫn còn trơ trơ

Bãi lau dù có xô bờ

Biển dâu dù có tàn khô cát vàng

Lần theo dấu sử sang trang

Sắt son tô thắm thanh đan tươi màu

Quê hương còn mãi con tàu

Trao tay gìn giữ con tàu quê hương

Đời sau thuở trước noi gương

Trâm anh lẫm liệt đường đường Việt Nam.

 

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

 

Những mảnh tối cuộc đời

 

<![if !supportLists]>·       <![endif]>Viết, nhân đọc hai câu chuyện “Người Đàn Ông Da Cá Sấu”, và “Người Vợ Van Xin Cứu Chồng”, đăng trên Bán Tuần báo VL vào 2 Tuần khác nhau, và tôi đã tìm đọc thêm trên các Mạng để nắm rõ.

<![if !supportLists]>·       <![endif]>Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận.

<![if !supportLists]>·       <![endif]>Viết, để chia sẻ những mảnh tối cuộc đời.

<![if !supportLists]>·       <![endif]>Và bài này cùng bài kế Xin Cảm Ơn Đời, viết từ trên Chuyến bay … trong chuyến đi …

<![if !supportLists]>·       <![endif]>Cá nhân chúng tôi đã trực tiếp liên lạc thăm hỏi, CPQ đã giúp vợ chồng anh chị Phương + Bưởi …t ; vợ chồng anh chị Sơn + Hoa …t và ước mong vẫn còn tiếp tục.

<![if !supportLists]>·       <![endif]>Những vị hảo tâm có lòng qua 2 câu chuyện Người Đàn Ông "Da Cá Sấu"Người Vợ Van Xin Cứu Chồng, xin liên lạc trực tiếp qua số điện thoại: Anh chị Phương & Bưởi 0166-5181981 ; Anh chị Sơn & Hoa 0974-926249.

 

Em cứ bảo, em đủ sức chịu đựng

Dù khổ đau đến mấy cũng cam lòng

Dù cơ cùng đến mấy cũng ước mong

Miễn anh sống và vượt qua cái chết

 

Em cứ nói, em đủ sức chịu hết

Anh biết rồi, chịu hết, phải không em

Anh thấy rồi, em đếm cả bóng đêm

Chan nước mắt xuống thềm hoang tê tái

 

Khổ đau quá, em trở thành ngây dại

Nụ cười khô, đeo cành héo, vương sầu

Mắt trĩu buồn thăm thẳm đáy vực sâu

Tim quặn thắt, buốt từng cơn rỉ máu

 

Anh biết mà, bởi tim anh biết nói

Anh nghe mà, bởi lòng anh biết nghe

Nằm một chỗ, nhưng em đâu có dè

Cái tri giác của anh băng cách cảm

 

Trong bóng đêm còn mù mờ chút sáng

Cuối đường hầm còn ngõ ngách tìm đi

Nhưng đời anh, chấm hết, chẳng còn chi

Em vẫn chấp nhận bởi tình thương và sự sống

 

Trong thất vọng, ươm mơ tia hy vọng

Cuối điểm cùng bỉ cực lại thái lai

Nhưng đời anh, chấm hết, chẳng mảy may

Em vẫn chấp nhận, giọt đau mòn ánh mắt

 

Tận đáy hồn mê, mây mù giăng mắc

Cuối bờ vực thẳm, băng giá lên ngôi

Anh úp mặt trong mảnh tối cuộc đời

Em cam chịu những gì cay đắng nhất.

 

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

 

Xin cảm ơn đời

 

Từ ngày đó bỗng đất trời sụp đổ

Cuộc đời tôi còn có nghĩa gì đâu

Ngày không sáng mà đêm lại canh thâu

Để đón nhận bóng đen, sâu thăm thẳm

 

Gõ cung nhịp kiếp người trong bất hạnh

Nghe đau thương rả rích tận nguồn cơn

Nghe đắng cay xuống tận đáy tâm hồn

Càng thẩm thấu cõi phù sinh mộng mị

 

Tâm còn đây, nhưng xa rời nẻo ý

Lòng còn đây, nhưng xé nát đoạn trường

Tay ơ hờ, ôm không nổi thê lương

Chân hụt hẫng, lết lê từng bước mỏi

 

Những tối thiểu bản thân lo không nổi

Chỉ cái ăn, cái uống đã cậy nhờ

Còn cái đi, cái đứng, như nằm mơ

Thì huống chi cái gì to lớn khác

 

Từ ngày đó, bỗng trở thành bịnh tật

Thành phế nhân cho đến cả cuộc đời

Thành người thừa trong xã hội mà thôi

Khổ thân tôi, và những người thân thích

 

Vậy mà không ai muốn tôi phải chết

Dù khổ đau đến mấy cũng cam lòng

Dù hy sinh đến mấy cũng van xin

Dẫu bất hạnh đẳng đeo cùng thân phận

 

Cao quý thay cuộc đời và sự sống

Cao thượng thay nghĩa cử và tình thương

Chết, chỉ là ngõ cụt và hết đường

Chứ không nỡ nhìn, buông tay thúc thủ

 

Tôi còn sống nhờ biết bao nhân ngãi

Của người thân, bằng hữu đến tương lân

Của Y Dược, thuốc thang đều dự phần

Xin cơ cảm tri ân và cảm tạ

 

Tôi còn sống, cảm ơn đời cao cả

Cảm ơn người, ơn xã hội ban cho

Dẫu mai kia có rũ mục xuống mồ

Tôi vẫn nhớ, và khắc ghi mãi mãi.

 

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

 

Trái Tim Đâu Rồi ?

Bài này đã viết từ 2008, nhưng đến nay mới đánh máy

Xin mời xem qua.

 

45 năm trước

Hai tay nâng trái tim, giữ gìn Đạo Pháp

45 năm sau

Hàng triệu Tăng Tín đồ thổn thức tâm can

Ngài đã nằm yên, thời thế mang mang

Cho trầm tỏa Nguyên Thiều, bi bi khói quyện

Trước Linh Đài, chan nước mắt, hòa câu kinh, vọng tiếng

Tôn dung Ngài, ẩn hiện bậc thạch trụ, quang minh

Ngài về một cõi Vô Sinh

Chúng con ở lại đong tình sắt son

Ngài về núi ngã đầu non

Chúng con ở lại lối mòn bụi bay

Ngài về Thượng phẩm Phương Tây

Chúng con ở lại cỏ cây lên màu

45 năm trước

Một trái tim lửa đốt không cháy

45 năm sau

Một trái tim sắt máu không sờn

Ngọc ngà chưa hẳn đã hơn

Kim cương chưa hẳn vàng son hơn Người

Thế gian, cứ thử lò cừ

Trần gian, cứ thử thật hư chánh tà

Một khi nhìn lại quê nhà

Lâu nay lạc lối Ta Bà thế sao

Lộn tròng trời thấp đất cao

Bùn đen quện cáu, phóng lao tuyệt tình

Sống thời tráo đấu chốt đinh

Chết thời non nỉ chút tình can qua

Thảm thay cái nỗi Ta Bà

Mịt mờ nhân ảnh la đà bèo mây

Thảm thay con tạo lăn quay

Vật vờ nhân ngã mù say giọt nồng

Đâu là núi, đâu là sông

Cơ đồ đem đổ, cạn dòng nát tan

Đâu là đá, đâu là vàng

Cơ ngơi đem đổ giữa ngàn nhiễu nhương

Thương Đạo pháp, thương Quê hương

Thương như thế đó, máu xương rục hình

Thương Dân tộc, thương Tự tình

Thương như thế đó, điêu linh nhũn tàn

45 năm trước

Hai tay nâng một Trái Tim

45 năm sau

Hỡi người Dân Việt, Trái Tim đâu rồi

Tím lòng cát đá nổi trôi

Tan hoang vết sử lở bồi Việt Nam.

 

Tháng 11 – 2010

TNT

 

Người Con Đức Phật

 

Người người Phật Tử cùng nhau tinh tấn chuyên cần

Tam Vô Lậu Học thượng thừa diệu pháp hộ thân

Ngọn gió bát phong, không hề lay chuyển

Tam đồ bát nạn, giả huyễn phù vân

 

Người người Phật Tử cùng nhau tinh tấn tu hành

Ba nghiệp thanh tịnh, thong dong mây trắng trời xanh

Hát chứng đạo ca, thỏng tay vào chợ

Người con Đức Phật, tuyệt thế tinh anh

 

Người người Phật Tử, thành tâm noi Đấng Nghiêm Từ

Chánh pháp xiển dương, tùy duyên bất biến, hữu dư

Chúng sanh vô biên, hạnh nguyện vô tận

Hành Bồ Tát đạo, trùm khắp thái hư

 

Đây diệu lý chơn thường

Thắp đuốc tuệ tình thương

Soi mười phương tám hướng

Quy nhiếp Đạo Pháp Vương

 

Về dưới Ánh Đạo Vàng

Lìa quán trọ trần gian

Đi qua dòng không sắc

Ta Bà thành Lạc Bang

 

Người người Phật Tử, Như Lai tự tánh là nhà

Vào sinh ra tử, viên dung tự giác giác tha

Biển khổ trầm luân, du thuyền Bát Nhã

Quay đầu là bờ, bỉ ngạn không xa

 

Người người Phật Tử, người con Đức Phật nhiệm mầu

Thường Lạc Ngã Tịnh, từ nay, biển khổ còn đâu

Vô thỉ lặng thinh, vô chung biến mất

Tâm như vô trụ, Tâm thể minh châu.

 

Tháng 11 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Đừng có than van!

 

Hỏi trời có mấy vì sao

Mà sao nhấp nháy lao chao đêm về

Hỏi đất có mấy sơn khê

Mà sao non nước não nề nước non

Hỏi tim có mấy sắt son

Mà sao lòng dạ nát hồn thương đau

Bọt bèo đập vỗ biển dâu

Rong rêu xây xát bờ lau hao gầy

Phù vân gởi gió ngàn mây

Hồng bay quên Cội, Lạc bay quên Nguồn

Tròn đâu mà hỏi chi vuông

Con thoi gãy trục quay cuồng đảo điên

Nhân đâu mà hỏi hậu tiền

Bêu rêu sỉ nhục Tổ Tiên rêm mình

Nói ra, thẹn nước non mình

Còn không nói cũng chình ình thế kia

Cỏ cây còn biết chia lìa

Người thời vênh váo mang hia tráo lường

Mề đay, Khen thưởng, Huy chương

Trông ra chẳng khác cái phường vong nhân

Chức danh, địa vị cao ngần

Trông ra một lũ phong thần vong nô

Chưa chôn, đã chết đáy mồ

Chôn rồi, nghĩa địa vật vờ hồn ma

Cái phường phá quốc hại gia

Cái phường hại Tổ Tông nhà Việt Nam

Hỏi trời, trời cũng chẳng cam

Hỏi đất, đất cũng chẳng kham bọn này

Dân mình biết rõ mặt mày

Nếu không tỉnh ngộ, thẳng tay chẳng màng

Một mai đừng có than van!!!

 

Tháng 11 – 2010

Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2313)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4169)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8521)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2784)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8732)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1886)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19114)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12683)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26116)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2333)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương