Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 148

25/12/201509:29(Xem: 2030)
Tuyển tập 148

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 148

(Từ bài số 1471 đến số 1480)

 thnhattan@yahoo.com.au

 

01. Xin Thầy quay lại

02. Bài ca Diệu Hữu

03. Hạnh nguyện cưu mang

04. Hát Chứng đạo ca

05. Lời cầu nguyện

06. Việt Nam ngạo nghễ

07. Bài ca ngợi Núi Sông

08. Dừng lại con tàu

09. Hai ngả đôi bờ

10. Tình tự hương quê

 

Xin Thầy quay lại

 

Thầy về diệu hữu chơn thường

Giã từ quán trọ trên đường phù sinh

Nhà xưa thăm lại quê mình

Bản lai diện mục bóng hình thiên thu

Thầy về tịch tịnh chân như

Giã từ nhiễm thể thật hư phiêu bồng

Băng qua ngưỡng cửa sắc không

Rạng soi dấu ấn điểm hồng tô son

Thầy về thăm lại Linh Sơn

Ngàn năm đậm nét lối mòn chưa pha

Cửa không, đâu chẳng là nhà

Cửa sắc, đâu chẳng Ta Bà trần lao

Giật mình chợt tỉnh chiêm bao

Ô hay nguyên vẹn cây đào trước sân

Vạn niên, mây trả phù vân

Thiên thu, tâm thể thường chân vô cùng

Chim bay, nào vẽ tầng không

Lưu chi dấu ảnh dòng sông lững lờ

Chúng sinh chìm mộng ru mơ

Xin Thầy quay lại phất cờ độ sanh

Chúng sinh chìm nổi loanh quanh

Xin Thầy quay lại vẫy cành thùy dương

Lục độ vạn hạnh lên đường

Du thuyền Bát Nhã thanh lương vô cùng.

 

Tháng 9 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Bài ca Diệu Hữu

 

Cuộc đời như quán trọ

Thân giả huyễn phù sinh

Trên nhịp bước đăng trình

Băng qua từng cuộc lữ

 

Xuyên thiên hà vũ trụ

Đáo nhân thế trần gian

Rạng soi Ánh Đạo Vàng

Giữa muôn ngàn tăm tối

 

Hỡi chúng sinh ba cõi

Hỡi muôn loại sáu đường

Chìm biển khổ trầm luân

Quay đầu là bỉ ngạn

 

Đây, con đường giác ngộ

Đây, Ánh Đạo Từ Bi

Đừng mê ngủ làm gì

Trở về trong tỉnh thức

 

Hãy xa lìa đáy vực

Hãy dứt bỏ hố sâu

Nương đạo lý nhiệm mầu

Bước lên đài sen quý

 

Nhà xưa ngàn ý vị

Lối cũ vạn tin yêu

An tọa đỉnh nguyên siêu

Hát bài ca Diệu Hữu.

 

Tháng 9 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Hạnh nguyện cưu mang

 

Thầy về Hoa Tạng Huyền Môn

Chúng con ở lại sóng cồn nghe đau

Biển khơi cần những con tàu

Cứu người thống khổ mau mau lên bờ

Thầy về thăm lại Nhà Xưa

Chúng con ở lại gió lùa đêm đông

Nhớ ơn Giáo dưỡng chạnh lòng

Một đời Huệ Mạng nặng oằn thâm ân

Thầy về rũ áo phong trần

Chúng con ở lại phù vân mưa ngàn

Dẫu rằng cát bụi mênh mang

Nhưng đời cần Ánh Đạo Vàng dõi soi

Hợp tan nay lở mai bồi

Nhân duyên bến mộng sông ngòi biển Đông

Tử sinh còn mất tuôn dòng

Nên người đại nguyện cạn lòng chưa thôi

Xin Thầy hồi nhập Ta Bà

Chiếc áo hoại sắc Cà Sa không sờn

Dù cho nước chảy đá mòn

Nhưng người tế độ sắt son tinh kỳ

Nhiệm mầu Ánh Đạo Từ Bi

Cưu mang muôn kiếp cũng vì độ sanh.

 

Tháng 9 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Hát Chứng Đạo Ca

 

Mấy mươi năm mượn tấm thân giả huyễn

Hạnh cưu mang giong ruổi cõi diêm phù

Đức Phật ra đời chỉ một chữ NHƯ

Thầy xuất nhập cũng chỉ một chữ NHẤT

 

Nhất tột Thượng thừa, tam dung nhị đế

Như thị hoằng khai, diệu hữu chơn thường

Từng điểm son, tiếp nối những dấu son

Cho đạo lý từ bi thêm tỏ rạng

 

Cửu hữu đồng đăng Huyền môn Hoa Tạng

Chúng sanh đồng đẳng Phật Tánh không hai

Chủng loại dị biệt Nam Bắc Đông Tây

Linh Sơn tọa thị phương đài đâu khác

 

Vũ trụ càn khôn không đầy hạt cải

Thiên hà đại địa lọt bũm chân lông

Du thuyền Bát Nhã, ca hát Tánh Không

Bốn biển trầm luân, hồi đầu bỉ ngạn

 

Thầy nhập diệt trở về thăm Hoa Tạng

Căn nhà xưa an trụ đã lâu rồi

Nhưng chúng con vẫn thương tiếc Thầy ơi

Bởi Ta Bà, cần bàn tay hóa độ

 

Chúng sanh khổ, nguyện lên đường cứu khổ

Chúng sanh đau, nguyện xoa dịu thương đau

Hạnh độ tha, chưa xơ mạn con tàu

Thân cát bụi, không bào mòn tâm lực

 

Cho đến khi nào, chúng sanh quy NHẤT

Ba đường sáu nẻo, thông suốt chữ NHƯ

Liên đài bảo tọa, không thiếu không dư

Hát Chứng Đạo Ca, Tỳ Lô Tánh Hải.

 

Tháng 9 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Lời Cầu Nguyện

 

Kính lạy Mười phương Phật

Kính lạy Mười phương Pháp

Kính lạy Mười phương Tăng

Xin từ mẫn chứng minh

Lời chúng con Cầu Nguyện

Nguyện thượng cầu Phật đạo

Nguyện hạ hóa chúng sanh

Tất cả sống an lành

Quay về đường Giác ngộ

Nguyện chúng sanh Ba cõi

Nguyện muôn loại Sáu đường

Hết thống khổ đau thương

Nhuận từ ân phổ chiếu

Kính lạy Mười phương Phật

Kính lạy Mười phương Pháp

Kính lạy Mười phương Tăng

Xin từ mẫn chứng minh

Lời chúng con Cầu Nguyện

Nguyện thế giới hòa bình

Nguyện chúng sanh an lạc

Mọi thời thời khắc khắc

Sống thân thiện thanh lương

Nguyện mưa thuận gió hòa

Nguyện bốn mùa đồng bạn

Không thiên tai hạn hán

Không tiếng khóc bi thương

Không ai oán nhiễu nhương

Không cừu thù oán hận

Không ngã nhân quanh quẩn

Không bỉ thử leo đài

Kính lạy Mười phương Phật

Pháp thân phổ châu sa

Cùng thế giới Ta Bà

Đều nhờ Ơn tế độ

Kính lạy Mười phương Pháp

Pháp bổn pháp vô sanh

Bồ đề bổn vô thọ

Mây trắng cỡi trời xanh

Kính lạy Mười phương Tăng

Đi trên đường giải thoát

Vào cửa vô không sắc

Vào cửa hữu không hình

Chim bay giữa tầng không

Ảnh hiện trong dòng nước

Khi lai không lưu tích

Khi khứ chẳng lưu hình

Kính lạy Mười phương Phật

Kính lạy Mười phương Pháp

Kính lạy Mười phương Tăng

Xin từ mẫn chứng minh

Lời chúng con Cầu Nguyện

Nguyện mười phương ba cõi

Nguyện sáu nẻo ba đường

Thuyền bát nhã thanh lương

Đưa người lên bờ giác

Biển trầm luân trôi giạt

Thống khổ đã lâu rồi

Đừng lần lữa lơi bơi

Quay đầu là bỉ ngạn

Ánh Đạo Vàng tỏa rạng

Khắp pháp giới hằng sa

Chúng sanh cõi Ta Bà

Đức Từ bi thấm nhuận

Nhà nhà đều ân hưởng

Người người được an vui

Hoa hàm tiếu mỉm cười

Nở trên cây giác ngộ

Không nơi nào còn khổ

Không nơi nào còn đau

Phật Pháp vốn nhiệm mầu

Tỏa đài sen bát ngát

Tây Phương Cực Lạc quốc

Ta Bà tịnh độ bang

Dưới ánh đạo huy hoàng

Dung thông vô lượng cõi

Vượt thiên hà vũ trụ

Vượt vô thỉ vô chung

Một chữ NHƯ vô cùng

Một chữ PHÁP vô tận

Chắp tay Dâng Cầu Nguyện

Lời Cầu Nguyện hôm nay

Kim cổ không đổi thay

Băng ngang dòng sinh diệt

Không diệt, nào có diệt

Không sinh, nào có sinh

Băng ngang dòng diệt sinh

Vào hằng sa Pháp giới.

 

Tháng 12 – 2003 

Mặc Giang

 

Việt Nam ngạo nghễ

 

Quê hương gấm vóc ta ơi

Đã mang từ thuở chào đời

Dù đi Đông Tây Nam Bắc

Giữ gìn nguyên vẹn mà thôi

 

Không ai đánh đổ quê hương

Mệnh danh thời thế nghê thường

Núp bóng trò chơi chủ nghĩa

Bờ lau cát đá bên đường

 

Không ai giành lấy quê hương

Đừng đâm đầu máu vô tường

Thành trì rong rêu gió bụi

Biển dâu đập vỗ tang thương

 

Quê hương muôn thuở của chung

Việt Nam dân tộc anh hùng

Đời đời ngẩng đầu ngạo nghễ

Đồng bào đồng bọc tương dung

 

Anh đứng Nam Quan cửa ải

Tôi dừng cuối mũi Cà Mau

Em miền Trung giữa con tàu

Ta đi khắp lòng đất nước

 

Ta hát bài ca Tổ Quốc

Ta hát bài ca giang sơn

Dù cho nước chảy đá mòn

Núi sông không hề thay đổi

 

Ta hát bài ca nguồn cội

Ta hát bài ca Rồng Tiên

Đẹp thay non nước Ba Miền

Sừng sững trời Đông bừng sáng

 

Anh băng đèo heo ghềnh ráng

Tôi vượt hố thẳm vực sâu

Em đan tay bắc nhịp cầu

Thắm tô da vàng máu đỏ

 

Quê hương có ta trong đó

Đất nuôi thân thể tiền nhân

Nước reo bì cốt cơ phần

Thế thế truyền lưu gìn giữ

 

Đất Nam, dân Nam hùng cứ

Nước Nam, dân Nam bảo trì

Một tấc, không hề suy vi

Một ly, không hề sai biệt

 

Núi sông nước non xanh biếc

Quê hương cẩm tú sơn hà

Nhất nhất, anh chị em ta

Đồng tuyên Việt Nam bất diệt

 

Nam thanh, anh hùng hào kiệt

Nữ tú, xứng bậc anh thư

Hòa reo câu hát tiếng cười

Ai người Việt Nam – ngạo nghễ!

 

Tháng 9 – 2010

Mặc Giang

 

Bài ca ngợi núi sông

 

Ta hát bài ca ngợi núi sông

Quê hương gấm vóc rạng trời Đông

Muôn năm sừng sững không thay đổi

Của nước Việt Nam giống Lạc Hồng

 

Ta hát bài ca ngợi nước non

Băng qua thời thế vẫn trường tồn

Nối dòng lịch sử đan thanh mãi

Dấu ấn không mòn những triện son

 

Ta hát bài ca ngợi nước Nam

Nam thanh nữ tú giống da vàng

Anh hùng hào kiệt thời thời có

Dân tộc này trời đất định ban

 

Ta hát bài ca ngợi Tổ Tiên

Việt Nam sông núi khí hùng thiêng

Văn Lang tự thuở ngàn xưa ấy

Đến mãi ngàn sau thạch trụ kiềng

 

Ta hát bài ca ngợi Tổ Tiên

Quê hương gấm vóc của Ba Miền

Bắc Nam Trung tự tình hòa quyện

Cách núi ngăn sông vẫn nối liền

 

Việt Nam muôn thuở vững như đồng

Con cháu Rồng Tiên giống Lạc Hồng

Anh chị em ta cùng dấn bước

Đồng bào một bọc nhớ nghe không.

 

Tháng 9 – 2010

Mặc Giang

 

Dừng lại con tàu

 

Mai sau dừng bước chân về

Ươm mơ tình tự hương quê thơm nồng

Bốn mùa xuân hạ thu đông

Buông tay gác kiếm vui đồng ruộng nương

Ngày thời hưởng trọn vầng dương

Đêm thời tắm gội tinh tường trăng thanh

Hương quê đồng nội trong lành

Khác xa phố thị châu thành rộn vang

Tình quê thoang thoảng nhẹ nhàng

Thơm thơm lúa chín lan lan ngô đồng

Phù sinh quẳng gánh trôi sông

Nghê thường buông thả bềnh bồng trôi đi

Dấu xưa hoài cổ kinh kỳ

Sương pha thấm lạnh tư nghì tinh anh

Trăng treo soi bóng ngậm vành

Nắng vàng ủ dột trên cành tà dương

Ba sinh sóng vỗ tư lường

Ô hay dâu biển tang thương vậy mà

Nếu không, sao bãi tha ma

Hồn đau chưa trọn la đà đó đây

Một đời trả cội cho cây

Trả trăng cho gió trả mây cho ngàn

Hùng anh bốn biển dọc ngang

Trơ vơ nấm mộ cỏ đan xanh rì

Thế thời thời thế như ri

Cổ kim kim cổ khác chi đeo sầu

Trăm năm một cuộc qua mau

Ta xin dừng lại con tàu tình tang.

 

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

 

Hai ngả đôi bờ

 

Đất Mẹ thơm thơm vị mía đường

Quê Cha ngọt ngọt mùi quê hương

Đi đâu vẫn nhớ về nơi ấy

Còn có chùm nhau nấm rốn chôn

 

Chôn nhau cắt rốn thuở đầu đời

Tình tự cưu mang đeo đẳng thôi

Đất Mẹ in sâu càng thấm thía

Quê Cha ghi đậm càng lên ngôi

 

Tình quê nhắc đến muốn chùng lòng

Cuốn hút thời gian trôi nhớ mong

Nhịp đập tháng năm mờ cố quận

Vòng tròn lốc xoáy uốn cong cong

 

Quê nhà đã trắng mấy mùa cau

Vật đổi sao dời tím sắc màu

Cát lở đá bồi dày gió bụi

Con tim bốp lại nát lòng đau

 

Đất Mẹ thân yêu gởi cuối trời

Quê Cha thương nhớ mặn làn môi

Hai bờ đôi ngả đeo oan nghiệt

Biển động gầm vang phủ sóng mòi.

 

Tháng 9 – 2010

Mặc Giang

 

Tình tự hương quê

 

Hương quê thơm lúa đồng xanh

Thơm hương đồng nội trong lành nắng mai

Thơm bông cỏ dại hoa cài

Mục đồng cỡi gió khoan thai đuổi diều

Hương quê Đất Mẹ dấu yêu

Quê Cha trầm lắng chín chiều nhớ thương

Thương từ hạt giống mới ươm

Thương lên Nguồn Cội mở đường dựng xây

Hương quê tình tự đong đầy

Làng trên xóm dưới chung tay đỡ đần

Lũy tre chèo chống phong trần

Khóm trúc bảo bọc ân cần nắng mưa

Hương quê âu yếm bốn mùa

Xuân đông thu hạ vui đùa mến yêu

Đẹp như khúc nhịp cầu kiều

Sang như tơ lụa khăn điều vắt vai

Hương quê gương sáng treo đài

Thanh cao thánh thiện đeo ngai tôn thờ

Một sông hai bến mấy bờ

Theo dòng lịch sử cơ đồ đó nghe

Hương quê đưa đẩy lá me

La đà hoa phượng mơn mê cúc vàng

Cho ai sầu mộng bên đàng

Mắt hoài trông đợi ngỡ ngàng vóc tiên

Hương quê sắc thắm Ba Miền

Lung linh tình tự hồn thiêng muôn đời

Hương quê đẹp lắm ai ơi

Ca vang tiếng hát vạn lời mến thương

Hương quê tình tự quê hương

Ca vang vang mãi trên đường hương quê.

 

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/12/201720:49(Xem: 24833)
Trải hơn 25 thế kỷ, Chánh Pháp của Phật vẫn được tuyên dương và lưu truyền bởi hàng đệ tử xuất gia lẫn tại gia, đem lại giải thoát và giác ngộ cho những ai học hỏi và thực hành đúng đắn. Chánh Pháp ấy là thuốc hay, nhưng bệnh mà không uống thì chẳng phải là lỗi của thuốc. Trong kinh Di Giáo, đức Phật cũng ân cần huấn thị lần chót bằng những lời cảm động như sau: “Thể hiện lòng đại bi, Như Lai đã nói Chánh Pháp ích lợi một cách cứu cánh. Các thầy chỉ còn nỗ lực mà thực hành… Hãy tự cố gắng một cách thường trực, tinh tiến mà tu tập, đừng để đời mình trôi qua một cách vô ích, và sau này sẽ phải lo sợ hối hận.” Báo Chánh Pháp có mặt để góp phần giới thiệu đạo Phật đến với mọi người. Ước mong giáo pháp của Phật sẽ được lưu chuyển qua những trang báo nhỏ này, mỗi người sẽ tùy theo căn tánh và nhân duyên mà tiếp nhận hương vị.
15/12/201716:25(Xem: 21301)
Văn Hóa Phật Giáo, số 242, ngày 01-02-2016 (Xuân Bính Thân) Văn Hóa Phật Giáo, số 244, ngày 01-03-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 245, ngày 15-03-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 246, ngày 01-04-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 247, ngày 15-04-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 248, ngày 01-05-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 249, ngày 15-05-2016 (Phật Đản PL 2560) Văn Hóa Phật Giáo, số 250, ngày 01-06-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 251, ngày 15-06-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 252, ngày 01-07-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 253, ngày 15-07-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 254, ngày 01-08-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 255, ngày 15-08-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 256, ngày 01-09-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 257, ngày 15-09-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 258, ngày 01-10-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 259, ngày 15-10-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 260, ngày 01-11-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 261, ngày 15-11-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 262, ngày 01-12-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 263, ngày 15-12-2016
30/03/201706:52(Xem: 1822)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 3563)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 7978)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 1776)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8192)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1264)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 17384)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 11764)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.