Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 122

28/11/201113:14(Xem: 5443)
Tuyển tập 122

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài Số 122 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1211 đến số 1220)

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

01. Ác mộng đêm mơ !

02. Ai không cóquê hương ?

03. Vịnh núi sông

04. Vịnh quê hương

05. Vịnh nước non

06. Vịnh cơ đồ

07. Bừng tỉnh cơnmơ

08. Chỉ có quêmình

09. Nhớ thuở họcđường

10. Dù có vôthường

Ác mộng đêm mơ !

Quê hương ơi, hỡi sông dài biểnrộng

Ta du thuyền dong ruổi khắp bờ xa

Để nhìn trông thế nước non nhà

Đừng tơi tấp phong ba bão táp

Quê hương ơi, hỡi giang san gấmvóc

Ta băng đèo, vượt vạn lý sơnkhê

Để nhìn trông bèo bọt nhiêukhê

Đừng ập phủ xát xây cát đá

“Lửa thử vàng, gian nan thử sức”

Là thịt da, ai lại chẳng ngheđau

Là thịt xương, ai chẳng cạnkiệt con tàu

Vật đổi sao dời, huống gì thânphù thế

“Đường đi khó, không khó vìngăn sông cách núi”

Dạ sắt, lòng son, ai ngại núie sông

Đường hầm đóng bít, tua tủagai chông

Đóng chốt khóa, còn đắp be cốthủ

Chí nam nhi, vắt lên đèo chítử

Mộng anh thư, vùi xuống hố cựchình

Quê hương ơi, non nước của mình

Hỏi trời đất, lặng thinh khôngnói

Sao đêm dài, sao mờ le lói

Trăng trên ngàn, vàng vọt trăngthâu

Sông sâu, đứt mấy nhịp cầu

Biển sâu, xơ mạn con tàu xakhơi

Núi cao, trơ trọi núi đồi

Vực thẳm, đất đá lở bồi xác xơ

Quê hương ơi, biết bao giờ

Bừng cơn ác mộng đêm mơ còn dài.

Tháng 02 – 2009

Ai không có quê hương !

Quê hương ta đó đẹp vô cùng

Phố thị, làng quê, đến đảo hòn

Mây trắng trời xanh cùng ấm lạnh

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương”chung

Quê hương ta đó đẹp như mơ

Từ thuở phôi sinh cho đến giờ

Đất Mẹ ươm tình hoa mỉm nụ

Quê Cha rèn chí đất đơm hoa

Quê hương ta đó đẹp nhà nhà

Lão ấu, nữ nam, đều thiết tha

Nghèo khó, sang hèn, hòa hợpsống

Tự tình dân tộc nở tâm hoa

Mạ xanh lúa chín rợp đồng vàng

Tiếng hát câu hò điệp khúcvang

Tay cấy, tay cày, tay gặt hái

Vai gồng, vai gánh, vai cưu mang

Khúc hát đồng quê tiếng tự tình

Có hàng trúc biếc đứng xinh xinh

Hương cau thoang thoảng baytheo gió

Ngát đượm làng quê của chúngmình

Ta bước chân đi giữa phố phường

Đèn xanh đèn đỏ những con đường

Có ai thơ thẩn bên hè phố

Đưa mắt nhìn xa nghĩ vấn vương

Quê hương diễn tả thật khônglường

Một nhớ hai thương, đếm nhớthương

Ba mến, bốn yêu, yêu mến quá

Hỏi ai không có một quê hương???

Hỡi khách đường xa có nhớ nhà

Hỏi chi, chiếc gối của đêmqua

Vũng sương còn ướt, chưa khôgối

Đâu phải một đêm, đỡ khổ a!!!

Tháng 02 – 2009

Vịnh núi sông

Kính cẩn oai nghiêm thật tỏtường

Đền thờ Quốc Tổ, đấng HùngVương

Linh thiêng điều ngự và giahộ

Đất nước muôn đời của Tổ Tông

Tuyệt thế hùng ca vịnh núisông

Hùng Vương khai Tổ quốc giangsơn

Cháu con gìn giữ luôn bồi đắp

Đất nước Việt Nam thật vữngbền

Tuyệt thế hùng ca vịnh núisông

Trường Sơn hùng vĩ vững như đồng

Biển Đông sóng cả yên bờ cõi

Dân tộc trung trinh giống LạcHồng

Sông núi hồn thiêng quyện khóihương

Bao nhiêu tấc đất, bấy nhiêuxương

Bao nhiêu sông biển, bấy nhiêumáu

Mỗi đoạn đường đi mỗi nhớ thương

An bang thiên địa giống TiênRồng

Văn Hiến năm ngàn rạng Tổ Tông

Tiếp nối truyền lưu trao thếhệ

Vô cùng vô tận đến vô chung

Cất cao tiếng hát vịnh nonsông

Đất nước Rồng Tiên giống LạcHồng

Tiết liệt đường đường trangdũng khí

Đan thanh sử ngọc lộng huyhoàng

Ta hát ca vang vịnh núi sông

Việt Nam muôn thuởrạng trời đông

Năm châu bốn biển hòa âm vọng

Dân tộc anh hùng tuyệt sắtson

Vịnh quê hương

Bài ca ta hát vịnh quê hương

Trỗi khúc ngân vang khắp nẻo đường

Cao ngất Trường Sơn reo đỉnhnúi

Biển Đông cỡi sóng vỗ trùng dương

Bài ca ta hát vịnh quê hương

Cẩm tú giang san không thể lường

Dấu ngọc tranh thêu đan nét sử

Tấm gương rạng rỡ tỏa muôn phương

Nam Quan cửa ải của biên thùy

Đến Mũi Ca Mau nhịp bước đi

Thành bức dư đồ son thếp ngọc

Trời long đất lở chẳng suy vi

Sá gì thời thế phải can qua

Xâm thực xâm lăng xâm lấn à

Phương Bắc, phương Tây đều gụcngã

Nhớ nghe, đừng động Việt Nam ta

Bài ca ta hát vịnh quê hương

Trổi khúc ngân vang vạn nẻo đường

Kiêu hãnh tự hào cùng tiến bước

Rồng Tiên dòng giống thật phithường

Bài ca ta hát vịnh quê hương

Vang khắp làng quê đến phố phường

Dân tộc Việt Nam yêu dấu quá

Một thương nhớ mãi đến ngànthương.

Tháng 02 – 2009

Vịnh nước non

Ta hát bài ca vịnh nước non

Danh lam thắng cảnh đẹp nhưson

Giang sơn cẩm tú thanh nhưngọc

Trải bóng thời gian dẫu cómòn

Hình bóng Văn Lang thuở dựngcờ

Đến nay ẩn dấu bức tranh thơ

Phong sương tuế nguyệt cònlưu ảnh

Quốc Tổ hùng thiêng ngự ánthờ

Loa Thành hòa quyện biếnThăng Long

Trang sử lung linh mãi chảydòng

Nối tiếp cho sông dài biển rộng

Hình cong chữ S trải mênh mông

Tự thuở sơ khai giống Lạc Hồng

Đến nay, chín chục triệu lòngson

Da vàng máu đỏ reo tình tự

Đồng bọc đồng bào đồng cháucon

Nước non ta vịnh một bài ca

Nam Bắc Trung con cháu một nhà

Nước chảy đá mòn không biến đổi

Sao dời vật đổi chẳng phôipha

Nước non ta vịnh một bài ca

Tuyệt tác hùng anh non nước nhà

Khí tiết đường đường hồn Tổ Quốc

Khắp lòng sông núi vọng ngân xa.

Tháng 02 –2009

Vịnh cơ đồ

Quê hương ta đó vịnh cơ đồ

Quốc Tổ Hùng Vương thuở dựng cờ

Lập nước Văn Lang kỳ vĩ ấy

Ngàn năm Văn Hiến đẹp như mơ

Quê hương ta đó vịnh non sông

Cẩm tú giang sơn giống Lạc Hồng

Thời đại chuyển lưu trao thế hệ

Trời xoay đất chuyển vững như đồng

Trời Nam định thịnước Namta

Đừng có đụng vào, chết tiệtđa

Nước Việt phương Nam, dân Việt ở

Xâm lăng xâm thực quyết khôngtha

Non sông gấm góc vịnh Ba Miền

Nam Bắc Trung kết nhịp nốiduyên

Tình tự chan hòa cao tiếnghát

Thiên thai vang khúc nhạcthần tiên

Ta cao tiếng hát vịnh quêhương

Thế hệ Ông Cha đã mở đường

Thế hệ cháu con nguyền mở lối

Non sông một dải đẹp nhưgương

Ta cao tiếng hát vịnh cơ đồ

Hòn ngọc viễn đông mãi điểmtô

Sánh với năm châu cùng bốnbiển

Việt Nam muôn thuởđẹp như mơ.

Tháng 02 - 2009

Bừng tỉnh cơn mơ

Từ ngày cất bước ra đi

Dòng đời dập dũa tư nghì tóctơ

Trần gian là một trận đồ

Xát xây nhân thế dại khờ chưathôi

Đất, còn núi lở đá bồi

Trời, còn lồng lộng cõm còihư vô

Kia thời sa mạc tàn khô

Đây thời bãi sậy xác xơ đầmlầy

Rừng già gốc cội trơ cây

Núi non chằng chịt truông mâylạnh mình

Nhân gian chìm nổi ba sinh

Đọa đày cuộc lữ phiêu trìnhnổi trôi

Bọt tan cát đá sóng mòi

Bèo giạt bến lở sông ngòivũng nông

Nhân tình thế thái long đong

Lợi danh phù phiếm tréo tròngtrần lao

Khổ đau phất gió lên cao

An lành trốt xoáy lộn nhào hốsâu

Nửa đời, đã sớm bạc đầu

Hỏi chi trắng dã da mồi tócsương

Cuộc đời giấc mộng nghêthường

Trăm năm rồi cũng khói sương phaimờ

Mau mau bừng tỉnh cơn mơ

Ba đường sáu nẻo vật vờ xưanay.

Tháng 02 – 2009

Chỉ có quê mình

Quê tôi, vốn thật nhà quê

Quanh năm suốt tháng sốngnghề ruộng nương

Bốn mùa dãi nắng dầm sương

Mồ hôi muối áo nhuộm luôn bốnmùa

Quê tôi, vốn thật quê mùa

Miễn sao no ấm, hơn thuakhông màng

Mấy con đường đất cái quan

Làng trên xóm dưới băng ngangđi về

Quê tôi, quê thật là quê

Từ khi tấm bé mải mê đến già

Ruộng đồng vá đắp trầm kha

Mái tranh vách lá cửa nhà có chi

Tay cày, tay cấy, đen sì

Ngô khoai lúa gạo sắn mì oằnlưng

Nhiều năm thời tiết vô chừng

Bụng teo thóp lại, xương sườnnổi lên

Nhìn như lượn sóng lênh đênh

Hay mo như những tấm tôn chợtrời

Vậy mà gắn chặt cả đời

Khác nào câu chuyện “Nắm xôiBờm cười”

Đi đâu, cũng chỉ quê người

Một mươi chưa hẳn, biết mườira sao

Nhiều người nghĩ thấp nghĩcao

Cuối cùng rồi cũng bôn đào vềdinh

Không đâu bằng được quê mình

Đói no ấm lạnh ân tình cónhau

Không đâu bằng thuở ban đầu

Nấm rốn không nỡ, nắm nhaukhông lìa

Dù ai đội mão mang hia

Trong lòng cũng ước ao DÌAlàng quê

Bởi vì quê có tình quê

Gừng cay muối mặn vỗ về yêuthương.

Tháng 02 – 2009

Nhớ thuở học đường

Ngày hai buổi mài trang giấytrắng

Rồi mai kia quảy gánh vào đời

Sântrường còn đó lá rơi

Nào ai quên được mộtthời đã qua

Nhớ lại thuở la đà bụi phấn

Tà áo ai phớt nắng gió bay

Sáng đi, hoa cỏ đan mây

Chiều về, chiếc lá ru cây bênđường

Thời bạch diện, dễ thương lắmchớ

Thuở thư sinh, tiên ở nonbồng

Vẽ bao diễm mộng đem hong

Kết trang giấy trắng ước mongcao vời

Ngày nào đó xa rời đèn sách

Mái học đường chia cách saulưng

Trường đời, quả thật khônlường

Đâu như giấy trắng tinhtường, phải không

Nếu ước gì, ước còn tuổi trẻ

Được vui chơi nhẵn ghế sântrường

Với tà áo trắng thương thương

Với trang bạch diện chưavương thế trần

Đời đâu mãi dự phần diễm phúc

Tuổi thần tiên có lúc thôi mà

Một khi cất bước đi qua

Nhìn sân trường cũ, ta bà bụibay.

Tự nói sẽ viết, saukhi nhìn thấy bài Bến Tre Quê Tôi, do ai đó đưa lên

trang mạng Bến Tre BạnBè của giới Giáo viên, Học sinh thuộc tỉnh này.

Và mới viết xong.

Tháng 02 – 2009

Dù có vô thường

Một mai dù có vô thường

Chuyển thân cát bụi trênđường ta đi

Kìa trông, vô thỉ là gì

Vô chung cũng thế, có chingại ngùng

Từ trong diệu hữu vô cùng

Chữ hoành vừa biến, chữ tunghiện hình

Xưa nay ta vẫn nguyên trinh

Minh châu ánh ngọc, tánh linh rạng ngời

Vô thường cất bước rong chơi

Chứ đừng cố thủ, chết đời đó nghe

Lá me đưa đẩy lá me

Ngàn năm phớt gió, lá me la đà

Lở bồi mới nhuận phù sa

Nếu không, một bãi tha ma hoang tàn

Thiên hà vạn thể mênh mang

Không, thành, hoại, trụ biến tàng nên thơ

Vô thường hằng diễm như mơ

Mê si chấp thủ, dại khờ mới đau

Đêm dài mê ngủ đã lâu

Tóe lên ánh ngọc, canh thâu lụn tàn

Một mai cũng có trăng vàng

Mai một cũng có trăng ngàn rong chơi

Nhất chân tánh thể tinh khôi

Vô thường hằng hữu tuyệt vời ai hay.

Tháng 02 –2009

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2541)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 557)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4400)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8721)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 3192)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8907)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 2063)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19599)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12896)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26480)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.