Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 106

28/11/201113:14(Xem: 5145)
Tuyển tập 106

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 106 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1051 đến số 1060)

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

01.Taxếp bút ! 1051

02.Niềmvui chưa vẹn 1052

03.Hiếnmáu cứu đời 1053

04.Chogiọt máu hồng 1054

05.Cảmtạ ơn người 1055

06.Mộtchuyến ra đi 1056

07.Giọtlệ sầu mầu nhiệm 1057

08.Ngườivà tôi đã thấy 1058

09.Cuộcđời nào đau khổ ! 1059

10.Trênđường ta đi 1060

Ta xếp bút !

Tháng 6 – 2008

Một mình ta trong đêm dài côđộc

Thắp đèn mờ nói chuyện củaquê hương

Khi non sông hết cay đắngđoạn trường

Ta xếp bút không còn khơiđộng nữa.

Niềm vui chưa vẹn

Tháng 6 – 2008

Thương biết mấy, niềm vuichưa trọn vẹn

Bởi phù sinh nên chẳng đượctròn đầy

Bóng ngã nhân dày góc cạnh đó- đây

Trên làn môi, nửa mé cười, méméo

Ngoài mặt, rình rang, chàomừng tay bắt

Trong lòng, lầm lì, thủ sẵndao găm

Nếu lặng yên thì thù tạc lăngxăng

Còn động tĩnh thì ra đòn chítử

Hình ảnh linh thiêng qua tayquỉ dữ

Bóng dáng đạo đức qua tay quỉvương

Bỏ không đành, còn vướng lạicàng vương

Chốn ta bà đẳng đeo baonghiệp chướng

Gió chao động bởi cờ hay bởiphướng

Ta thường nghe : đức trọngquỉ thần kinh

Nhưng nó kinh, thì ta cũngbầm mình

Chưa muốn nói tan hồn, tiêumất xác

Ai có nghe bờ lau reo xào xạc

Ai có nghe sóng nước vỗ rìrào

Và còn kia bèo bọt đẩy laochao

Thật sống động cho bức tranhphù thế

Ai có nghe tiếng chuông ngânpháp cổ

Ai có nghe tiếng nói gọi hùngthiêng

Và còn kia những vùi dập ngửanghiêng

Tiếng ken két qua bánh xethời đại

Ai có nghe âm linh hồn tê tái

Ai có nghe nhức nhối cõituyền đài

Xương thịt tàn nhưng chí khíkhông phai

Cố khuây khỏa nhưng niềm vuichưa vẹn.

Hiến máu cứu đời

Tháng 6 – 2008

Hiến máu cứu đời, lòng nhânđạo nghĩa ân

Hiến máu cứu người, lòng nhânái tương lân

“Thương người, như thể thươngthân”

Thương đời trong cõi hồngtrần đắng cay

Hiến máu cứu đời, lòng nhânđạo đẹp sao

Hiến máu cứu người, lòng nhânái thanh cao

Thương người, như thể thươngta

Thương đời trong cõi ta bànhiễu nhương

Thế thì anh hãy giàu lòngnhân ái

Thế thì em mở rộng cửa tìnhthương

Cho bịnh nhân còn có một conđường

Và tử thần quay lưng khôngthăm hỏi

Thế thì anh có tiếc gì giọtmáu

Thế thì em nào ngại nhỏ giọtđau

Tình bao la, ta bắt những nhịp cầu

Cho nhân thế bớt sầu thuơng rên xiết

Hiến máu cho người, để người còn sự sống

Hiến máu cho đời, để đời còn xanh tươi

Một giọt máu đào, cho một nụ cười

Một giọt máu hồng, cứu một con người

Hiến máu cho người, vì người đang thiếu máu

Hiến máu cho đời, vì đời đang cần ta

Một giọt máu đào, nghĩa cử sâu xa

Một giọt máu hồng, ân nặng bao la.

Cho giọt máu hồng

Tháng 6 –2008

Ta xin hiến máu cho đời

Cứu cho ai một chút hồng tươi

Ta xin hiến máu cho người

Cứu cho ai một chút nụ cười

Ta xin hiến máu cho đời

Cứu cho ai thiếu máu hết hơi

Ta xin hiến máu cho người

Cứu cho ai rên xiết chơi vơi

Bởi bịnh đau ngặt nghèo trầm thống

Bởi nạn tai thương tích xanh xao

Bởi đói nghèo thân xơ xác muối

Bởi ông trời ngoảnh mặt trên cao

Người cần tiếp máu loại nào

Từ máu hồng cho tới máu đào

Đời cần những loại máu nào

Nhân gian này mở rộng dângtrao

Một giọt máu cho người còn sựsống

Thì nhân gian đâu đành đoạnchối từ

Một giọt máu cho đời còn hyvọng

Thì người người xin hiến tặngcho nhau

Ta xin tặng giọt máu hồng

Cho người bịnh tật chờ mong

Ta xin tặng giọt máu đào

Cho người bớt nỗi thương đau

Cho đời còn có mai sau.

Cảm tạ ơn người

Tháng 6 –2006

Xin cho tôi một giọt máu đào

Cuộc đời tôi bịnh tật xanh xao

Bởi nạn tai dập vùi nghiêng ngửa

Hỡi đất trời ông thấp ông cao

Xin cho tôi một giọt máu hồng

Cuộc đời tôi rét buốt mùa đông

Xuân khô khan, thu tàn hạ trắng

Mang bịnh tình, mạng sống không xong

Xin cho tôi chút nhựa sống gầy

Trải bốn mùa lõi bọc vỏ cây

Chất xinh tươi xa dần khô héo

Bởi sương sa bão táp xéo dày

Cảm ơn ai cho giọt máu đào

Cuộc đời tôi còn thấy trăng sao

Những đêm khuya đèn mờ leo lét

Kiếp sống hờ ác mộng chiêm bao

Cảm ơn ai cho giọt máu hồng

Cuộc đời tôi, thần tử viếngthăm

Ôi đớn đau, vang cầu sự sống

Cảm ơn người, mỏi mắt chờtrông

Cảm ơn ai cho giọt máu đào

Cho đời tôi hết những thương đau

Cảm ơn ai cho giọt máu hồng

Xin suốt đời, cảm tạ tri ân.

Một chuyến ra đi

Tháng 6 – 2008

Một chuyến ra đi, một nửa cuộcđời

Quá khứ xa rồi, bỏ lại sau lưng

Gió cuốn bụi bay, mây mờ giănglối

Theo bóng thời gian, bỏ ngõ bênđường

Một chuyến ra đi, nửa kiếpcon người

Phiêu bạt phương trời, đánh đổibuồn vui

Thắp ánh sao khuya, màn đêmgiăng mắc

Gốc cội tàn khô, miệng héo môicười

Một chuyến ra đi, mất nửa cuộcđời

Thuyền cuốn xa bờ, bến cũ đầyvơi

Sóng vỗ trùng dương, xạc xàobiển nhớ

Tiếng tự tình reo, sỏi đá lênngôi

Một chuyến ra đi, mất nửa kiếpngười

Hính bóng quê nhà, biền biệtxa xôi

Thắp ngọn đèn khuya, tâm tưle lói

Mái khói tình quê, đóm lửa ngậmngùi

Một chuyến ra đi, ai khóc aicười

Muôn ngã trường đời, kẻ ngượcngười xuôi

Ai biết cùng ai, dọc đường sươnggió

Năm tháng dần qua, mòn mỏi phươngtrời

Một chuyến ra đi, một kiếpcon người

Một chuyến ra đi, hết cả cuộcđời

Cát bụi rêu mờ, băng giá lênngôi

Góc biển chân trời, trả lạichơi vơi.

Giọt lệ sầu mầu nhiệm

Tháng 7 – 2008

Hãy khóc đi, cho lệ sầu tuônchảy

Cho sông thương tràn ngập bếnbờ đau

Rồi bước lên, hóng gió mát trêncầu

Ta sẽ vơi những nỗi niềm thanthở

Hãy khóc đi, cho bờ mi đẫm lệ

Kẻo khô khan, ánh mắt bớtlong lanh

Khóc để cho những giọt lệtinh anh

Tô sức sống được hồi sinh đổimới

Đừng nén lòng rồi dập vùi tứctưởi

Ngày tháng dài tê tỉ khép hồnđau

Tội tình chi mà trằn trọc đêmthâu

Hãy nhìn xem những vì sao lấplánh

Trời đổ mưa, hết rồi thìquang đãng

Chứ nếu không vần vũ bóng mâymù

Đó là chân lý ngàn đời, vĩnhviễn, thiên thu

Hai khóe mắt để làm chi khôngkhóc

Hãy khóc đi, buồn đau sẽ biếnmất

Hãy khóc đi, khô cạn những sầuthương

Khi nhìn lại, đã tan hết chánchường

Muốn khóc nữa, nhưng làm saokhóc được

Ta mỉm cười, nhìn về phía trước

Ta nhủ thầm, quay lại phía sau

Ồ, thì ra, đâu có gì đâu

Xin cảm ơn giọt lệ sầu mầunhiệm.

Người và tôi đã thấy

Tháng 7 – 2008

Người và tôi đã thấy

Người nhân gian, khi khóc khicười

Theo thế thường, lúc buồn lúcvui

Khi im lặng, khi huyên thuyênkhông dứt

Người và tôi đã thấy

Người nhân gian, hay oán hayhờn

Theo thế thường, nói thiệt nóihơn

Khi hỷ xả, khi vùng vằng quayquắt

Muốn cuộc đời không còn ô trọc

Kiếp nhân sinh không lắm đoạntrường

Cùng ngân vang khúc hát tìnhthương

Reo cung đàn thử hòa điệu sống

Góp bàn tay tin yêu xây dựng

Góp tấm lòng trang trải từ tâm

Cùng dạo chơi dưới ánh trăngrằm

Đêm trần gian không còn tăm tối

Người và tôi đã thấy

Người nhân gian, nặng cảm tìnhngười

Nếu biết đeo hoa tuệ xinh tươi

Và dung chứa đức từ bi thanhthoát

Người và tôi đã thấy

Thế từ nay nhịp bước qua cầu

Những giã nhân vắng bóng chìmsâu

Chim thánh thiện hòa vui ca hát.

Cuộc đời nào đau khổ

Tháng 7 – 2008

Cuộc đời nào đau khổ

Nhìn cho cùng, ta có khổ gìđâu

Trời đất kia còn nắng dãi mưadầu

Vũ trụ kia còn lăn quaynghiêng ngửa

Cuộc đời ta, đâu có gì đaukhổ

Hết uống ăn, đi đứng, lại nằmngồi

Mệt ngủ khò, đánh một giấctinh khôi

Bừng mắt ra thêm một ngàyđang tới

Những ngày xưa, khi ta còn bénhỏ

Đến hôm nay, ta vẫn thế cơ mà

Đời có chi đau khổ mà kêu ca

Bởi nhân thế hay thổi phồnglắm chuyện

Mùa thu nào là mùa thu tím

Mùa hạ nào nắng cháy điêu tàn

Mùa đông nào lạnh lẽo mênhmang

Mùa xuân nào hoa cười gọi gió

Lòng tự hỏi, có gì đau khổ

Đau khổ đâu hãy đưa ra xem

Bóng phù vân vung vãi xuốngthềm

Tranh giả huyễn còn đâu nhânngã

Cuộc đời nào đau khổ

Bởi đom đóm hư không

Ta khép lại một vòng

Hình tròn kia đan kín

Mùa thu nào thu tím

Mùa hạ nào hạ nồng

Mùa đông nào đêm đông

Mùa xuân nào hoa nở

Cuộc đời nào đau khổ

Bởi ta nói sầu đau

Thật mộng mị mơ hồ

Khổ đau không thật có

Phải không người nhân thế

Hãy vui sống với đời

Đến lúc ta lìa hơi

Lại đăng trình kiếp nữa.

Trên đường ta đi

Tháng 7 – 2008

Từ trong thanh vắng trăng sao

Lắng nghe vũ trụ kêu gào hưvô

Từ trong hố thẳm xa mờ

Lắng nghe xác lá tàn khô thìthầm

Từ trong vi diệu thậm thâm

Nhìn trông vạn hữu pháp thânvô cùng

Chắn ngang một nét đường tung

Đường hoành mở cửa điệp trùnghiển sinh

Ta đâu chỉ có một mình

Biết bao khách lữ đăng trìnhcùng ta

Nên đâu không phải là nhà

Vào ra muôn kiếp ta bà dạochơi

Lại còn ba nẻo tinh khôi

Sáu đường chào đón tô bồiđiểm son

Lo chi nước chảy đá mòn

Ngại chi trăng khuyết trăngtròn đầy vơi

Dù cho nay lở mai bồi

Thác reo sóng vỗ sông ngòi biển đông

Dù cho khô lá rụng bông

Xuân thu đông hạ ngóng trông làm gì

Trên đường ta đã bước đi

Xưa nay vẫn thế tư nghì hồn ai !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2021)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 3832)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8216)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2055)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8342)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1566)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 17914)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12039)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 25193)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2039)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương