Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 97

28/11/201113:14(Xem: 5962)
Tuyển tập 97

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 97

(Từ bài số 961 đến số 970)

01.Đâu phải là chiến sĩ 961

02.Bãi đầm lầy 962

03.Lâu đài cổ 963

04.Ung thư toànchâu thể 964

05.Tây Tạng giábăng ! 965

06.Mỗi nguời là Đấng Vô Song 966

07.Giữa vành hưvô 967

08.Gối mộng VôSinh 968

09.Vòng tay ômvũ trụ 969

10.Hoa trắngtrọn đời 970

Đâu phải là chiếnsĩ !

Tháng 03 –2008

Những con người, đâu phải là chiến sĩ

Không trải qua những bài bản thao trường

Không luyện tôi để nhuần nhuyễn giáo gươm

Mà hun đúc hiền từ như cục bột

Những con người, đâu phải là chiến sĩ

Không biết gì chiến trận với đao binh

Thì làm sao lao vào cuộc chiến chinh

Một cuộc chiến, vô hình, không trận địa

Nói năng đã lạng quạng

Chữ nghĩa không rõ lời

Bắn đi không biết đích

Đem thả trật điểm rơi

Bát quái mê hồn trận

Tướng sĩ mộng phù đồ

Ma đầu khuynh loát ẩn

Vạn cốt tử thành khô

Những con người đâu phải là chiến sĩ

Cũng không là một trận tuyến tương tranh

Vậy mà lao, làm sao bại với thành

Vậy mà phóng, làm sao đánh với đấm

Giữa hư vô, rồi gầm gừ thổi bộng

Giữa đất trời, rồi vọng tiếng thinh không

Làm ông phỗng, oang oang gánh tang bồng

Làm hình nộm, phất phơ chờ thổi gió

Những con người, đâu phải là chiến sĩ

Nghe đạn bom đã bạt vía, hồn kinh

Vậy mà nhìn cảnh nghiệt ngã điêu linh

Muốn bão thổi cho tiêu tan mới hả

Hèn chi cổ nhân nói

“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”

Hèn chi người xưa dạy

“Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”

Nhai hột cơm không bể

Húp chén cháo không trôi

Nhưng tâm khí ngút trời

Đâu nhất thiết, phải là người chiến sĩ.

Bãi đầm lầy

Tháng 03 –2008

Nhùi một đống xuống đầm lầy nghiệt ngã

Bùn nhớp nhơ, văng tung tóe bốn bề

Nếu dửng dưng, cũng ngán ngẫm ê chề

Nếu can dự, cột một chùm, hết thở

Lún khỏi chân, nửa thân, lên tới cổ

Những thối tha cặn bẩn, quết phủ đầu

Mặt trét trây bùn cáu, quện đâu mâu

Mùi xú uế nực nồng bay tơi tả

Bãi đầm lầy thật vô cùng ngạo nghễ

Muốn thoát ra, chân cẳng nhất không lên

Càng nhúc nhích, lại càng bị lún thêm

Càng dãy dụa, lại càng mau chìm nghỉm

Bãi đầm lầy, tự xưa nay là thế

Chỉ vài loài sinh vật sống mà thôi

Thoáng nhìn qua, thấy muốn ớn lạnh rồi

Là con người, lại nhùi chi trong đó

Chỉ duy nhất, một con đường cứu chữa

Đưa hai tay, vẫy vẫy, để kéo ra

Chứ nếu không, ngay cả đến ta bà

Dù kham nhẫn cũng xì hơi, bốc khói

Chỉ duy nhất, một con đường thoát khỏi

Xoay cái đầu, ngậm miệng, há thì vương

Sợi dây này, nắm chặt, nhớ đừng buông

Nếu nhũn nhẵn, lìa dây, không kịp nữa

Ôi, bãi đầm lầy trầm kha nghiệt ngã

Thương con người, nhào vào đó mà chi

Nhùi với nhau một đống chẳng ra gì

Bãi đầm lầy sẽ vùi chôn tất cả.

Lâu đài cổ

Tháng 03 –2008

Lâu đài cổ đang thời kỳ xuống cấp

Nền móng suy, nứt nẻ, sụp khắp nơi

Cột kèo rêm, mọt mối gặm lõm lồi

Khó đứng vững trơ gan cùng tuế nguyệt

Lâu đài cổ đang thời kỳ băng hoại

Vách ngả nghiêng, đổ nhiều mảng tan hoang

Mái chênh vênh, thủng nhiều lỗ đen ngòm

Báo động đỏ tứ bề, lay lảo đảo

Lâu đài cổ của một thời hoài bảo

Khách đi về tiếc nuối, đứng hoài mong

Nhìn đường xưa lối cũ, những hoài trông

Gom ký ức treo trước thềm hoài cổ

Ngược dĩ vãng trôi lăn về quá khứ

Đây, những người của một thuở đã qua

Đây, những gì của một thuở can qua

Theo vết sử dần xa, nhòe trang giấy

Dòng chuyển lưu, bóng vô thường đưa đẩy

Theo thời gian, cùng vật đổisao dời

Rừng, núi, biển, sông, cátlở, đá bồi

Còn nói chi, đến lâu đài,thành quách

Nhạn quá tầng không

Tìm đâu dấu vết

Nhìn ánh sao băng

Vụt tắt cuối trời

Nguyệt khuyết đêm đen

Khuất bóng trăng vàng

Lâu đài cổ, xếp theo hàng sắctướng

Khỏi trụ thành, đến ngưỡngcửa hoại không

Nhìn trông nước đổ về sông

Sông đi đâu nữa, bềnh bồngnước trôi

Nhìn trông đập vỗ sóng nhồi

Biển đi đâu nữa trùng khơi vôbờ

Nhìn trông cây cội tàn khô

Lá bay đâu nữa xác xơ bụiđường

Nhìn, lâu đài cổ, thươngthương

Bờ rêu thấm lạnh ngấn sươngđêm dài.

Ung thư toàn châu thể

Tháng 3 – 2008

Siêu vi, là một loại dị hìnhkhông kích

Vi khuẩn, là một loại dị dạngma đầu

Khi nhập vào, và đủ sức cơcầu

Sẽ tàn phá, cả châu thân sắcthể

Vẫn biết, loại siêu vi trùnglà thế

Bởi ỷ y, không đề kháng, dựphòng

Mà cho dù cẩn thận, chưa hẳnxong

Sao biết được nó nằm đâu đểtránh

Mãi đến khi, nó xuất đầu lộdiện

Nó tinh ma độc địa, quả khônglường

Nó phá cho, lục phủ ngũ tạng,nát như tương

Nó quậy cho, da thịt bầynhầy, ung toe toét

Nếu để yên, nó tha hồ đụckhoét

Nếu đụng tới, nó chạy nhảy vicăn

Ăn và phá còn hơn cảnh dâutằm

Nội - ngoại, đánh tơi bờikhông lối thoát

Chịu trận, thì nó ma đầukhuynh loát

Không chịu, thì nó quỉ quáitinh ranh

Thế mới biết, bịnh ung thư,ung nhọt oái ăm

Chưa kịp chận chỗ nầy, đãtràn lan chỗ khác

Vừa động đậy, nó ùn cho mộtcục

Động đậy thêm, nó có mặt khắpnơi

Bịnh ung thư kinh dị nhấttrong đời

Khi phát hiện, khó còn đườngcứu chữa

Bịnh ung thư, không có thuốchay dở

Đông – Tây y, vốn khuất phụctừ lâu

Dù hôm nay, văn vật vượt tinhcầu

Nó vẫn là thứ, thầu sầu quỷkhốc

Giai đoạn một, may ra, chậnđược

Giai đoạn hai, nguy khốn, bótay

Giai đoạn ba, bất lực, chạydài

Sống ngắt nghẻo chờ ngày ranghĩa địa

Mới ngày nào, hồng mao, sắctía

Mới ngày nào vàng óng thanhtao

Còn hôm nay, bỗng chốc hư hao

Đổ cái vèo, xuống sông, xuốngbiển

Mới ngày nào, cờ bay khóiquyện

Mới ngày nào, lộng phủ phướngche

Còn hôm nay, nghịch ngã éo le

Cả châu thể, thu mình trongbóng tối

Bịnh ung thư lây lan toànchâu thể

Chịu trân mình, nằm chết dímà thôi

Giải phẫu ra, cũng kết thúcmột đời

Không giải phẫu cũng tiêu mamột kiếp

Siêu vi, chỉ là loại khôngkích

Vi khuẩn, chỉ là loại ma đầu

Xâm nhập rồi, bóng tối khép đêm thâu

Cả châu thân rã rời buông, nhắm mắt.

Tây Tạng giá băng !

Tháng 03 –2008

Đưa đôi tay chống điên cuồng nghiệt ngã

Dùng tấm thân đỡ bạo lực tham tàn

Bởi bá quyền bao truyền kiếp dã man

Làm đất nước, người dân tôi, khốn nạn

Da thịt nào không nát, trước lằn tên mũi đạn

Máu xương nào không rơi, giữa khói lửa tan hoang

Nào quân đội, nào vũ khí, xe tăng

Bắn xối xả, lớp lớp người ngã gục

Tiếng đàn bà, trẻ em, khóc la ơi ới

Tiếng thanh niên, nam nữ, rên rỉ phì phèo

Kẻ nằm im, trên vũng máu, cong queo

Kẻ thảng thốt, giật bắn mình, tung tóe

Tiếng bé thơ, lượn bò quanh, mẹ mẹ

Tiếng trẻ thơ, rờ thân xác, cha cha

Trông lạnh lùng, vắng ngắc, tựa hồn ma

Đàn con dại, giữa màn đêm tăm tối

Rừng núi hoang vu, điệp trùng Hy Mã

Cha mẹ đâu rồi, một cõi tuyết băng

Chết tre, bỏ lại mầm măng

Tấm thân côi cút, khó khăn muôn bề

Còn chi, mà nói vỗ về

Còn chi, mà nói não nề đắng cay

Nâng đôi tay, đỡ khung trời sụp đổ

Níu đôi chân, dẫm vùng đất tiêu sơ

Trời nghiêng, con trẻ dại khờ

Đất nghiêng, con trẻ bơ vơ một mình

Đâu phải chỉ riêng em

Đâu phải chỉ riêng chị

Đâu phải chỉ riêng anh

Cả quê hương, trơ lá trụi cành

Cả dân tộc, triền miên thống khổ

Hơn năm mươi năm, không còn lời than thở

Nửa thế kỷ trôi qua, thế giới cũng bó tay

Kẻ xâm lăng, quyết một mực xéo dày

Quyết đồng hóa triệt tiêu tên Tây Tạng

Hơn năm mươi năm, hơn một triệu người nằm xuống

Hơn nửa thế kỷ, từng đợt dân lành xương thịt nát tan

Đất nước này, gánh chịu bao thảm khốc, kinh hoàng

Dân tộc này, hứng lấy bao tang thương, tủi nhục

Máu đã đổ rồi em

Máu đã rồi rồi chị

Máu đã đổ rồi anh

Hỡi thế giới hôm nay, có nghe tiếng thất thanh

Hỡi nhân loại hôm nay, có nghe tiếng trầm thống

Cái bộ mặt bá chủ, bá quyền Trung Cộng

Cái bộ mặt nước lớn, nước mạnh Hán Tàu

Làm cho người dân Tây Tạng chìm sâu

Làm cho đất nước Tây Tạng xóa sổ ???

Máu đã đổ xuống

Người đã ngã gục

Niềm đau tủi nhục

Thống thiết đọa đày

Rừng Hy Mã tuyết trắng mù bay

Người Tây Tạng mịt mờ băng giá !!!

Mỗi người, Là ĐấngVô Song

Tháng 4 –2008

Ta nhắm mắt cho bầu trời khép lại

Ta lặng yên cho bóng tối đi qua

Ta vẫy tay rũ sạch mọi trầm kha

Trần gian mấy cũng không hề động đậy

Sức mệt mỏi nhưng tâm không mệt mỏi

Lực có tàn nhưng trí vẫn tinh anh

Vũ trụ kia chưa đóng cửa buông mành

Ta đạp cả hư vô còn trống rỗng

Trong cuộc đời, còn lăn quay sự sống

Là ta còn nói chuyện với càn khôn

Chứ càn khôn, không lẽ để trống trơn

Ta không động thì càn khôn cũng chết

Không phải nói chuyện trên trời dưới đất

Không phải nói chuyện bào ảnh hư hao

Không phải nói chuyện bóng tối trăng sao

Rùa mù sờ voi, càng mơ hồ huyễn tượng

Nhân sinh đã, vốn nổi chìm trầm thống

Cuộc đời đã, vốn tràn ngập hư vinh

Mê hồn sa, mê hồn trận, lao linh

Bao hỗn tạp phủ trận đồ bát quái

Rút kiếm báu, vút lằn gươm tê tái

Toát đỉnh đầu, bật trí sáng nguyên siêu

Bãi phù sinh sẽ cuốn mất, triệt tiêu

Người nhân thế thênh thang trên đại lộ

Cuộc đời này sẽ không là biển khổ

Kiếp con người không phải mãi đớn đau

Nâng trên tay, đóa bát ngát nhiệm mầu

Lật từng cánh, trải hương hoa tuyệt mỹ

Cuộc đời này là bức tranh như ý

Ta vẽ nên từng nét ngọc kiêu sa

Hỡi nhân sinh, đừng thán oán ta bà

Mỗi một người, chính là đấng vô song tự quyết.

Giữa vành hư vô

Tháng 4 –2008

Bao năm rồi cũng mây bay

Lửng lơ góc biển, quay quay cuối trời

Bao năm rồi cũng nổi trôi

Bọt tan bến mộng bèo nhồi bến mơ

Bao năm rồi cũng tiêu sơ

Dòng sông mấy khúc sóng xô mấy bờ

Ra đi từ đó đến giờ

Đăng trình cuộc lữ trăng mờ dặm soi

Chiều buông núi ngả lưng đồi

Hoàng hôn khép cánh gió vèo xa đưa

Đêm về đếm ánh sao thưa

Đeo vành vũ trụ còn thừa không gian

Lối dọc, còn có lối ngang

Lối tung, còn có lối hoành mênh mông

Sá gì nước đổ về sông

Sá gì biển rộng bềnh bồng thùy dương

Bao năm dù có thê lương

Bờ lau cát trắng bên đường bụi bay

Bao năm dù có khô gầy

Giọt sương còn đọng cỏ cây treo cành

Thời gian dù có qua nhanh

Nhưng ta trụ vũ giữa vành hưvô.

Gối mộng Vô Sinh

Tháng 4 – 2008

Ta từ một thuở ra đi

Đến nay xem lại còn gì haykhông

Đường đi in dấu rêu phong

Lối về bỏ ngõ trống không xamờ

Nâng tay hái đóa hoa mơ

Gắn trên đỉnh bạc phất phơtreo cành

Vi vu gió gợn loanh quanh

Con chim nho nhỏ bay nhanhlưng trời

Mịt mờ sóng vỗ trùng khơi

Bóng chiều buông phủ giữa đồimênh mông

Ơ hờ một đóa diêu bông

Nổi trên sương bạc thả dòngtiêu sơ

Lạnh lùng cánh cửa hư vô

Mở ra khép lại đôi bờ tầmkhông

Đưa tay ta vẽ cong cong

Vòng tròn đan kín tâm hồngđiểm son

Có chi mà hỏi mất còn

Không chi mà hỏi mất còn màchi

Tử sinh còn đó ta đi

Vô Sinh gối mộng thầm thìphiêu du.

Vòng tay ôm vũ trụ

Tháng 4 – 2008

Ta ra đi giữa dặm ngàn sươnggió

Băng thời gian đập vỗ bóng hưvô

Vũ trụ kia còn trống vắng xamờ

Sao dừng bước cánh bằng chưarũ cánh

Tiếng sóng vỗ xô bờ, tung dốcđá

Ôm biển mơ kéo gió lộng thùydương

Thuyền phiêu du ru giấc mộngnghê thường

Cỡi sóng bạc lướt ngàn khơitrắng xóa

Ta ra đi thử phù sinh mấy cõi

Cánh cửa hờ đóng mở nẻo tửsinh

Đường vô thủy ẩn hiện dấunguyên trinh

Đường vô chung mịt mờ chưa vẽlối

Thuở hồng hoang, bước chân talưu dấu

Bóng thời gian, gõ nhịp bướcvào ra

Những xa xưa, còn ẩn hiệnkhông nhòa

Dòng sinh diệt vẽ hành trìnhlãng tử

Ta là ta, một con người du thủ

Vẫn còn đây muôn thuở nét tinh anh

Vẫn còn đây máu nóng điểm tâm hồng

Giữa nhiễm thể phù sinh loang băng giá

Ta kết một bông hoa bên bờ đá

Ta treo một điểm nụ giữa hoang mơ

Ta bước đi cùng tận với hư vô

Ôm vũ trụ trong vòng tay ấm lạnh.

Hoa trắng trọn đời

Tháng 4 –2008

Mẹ ở nơi nào hở mẹ ơi

Đầu non góc biển cuối chân trời

Con thương nhớ mẹ, đi tìm mãi

Dẫm bước lang thang đến cuốiđời

Mẹ đã đi rồi đi tận đâu

Hư vô lồng lộng mấy tinh cầu

Con đi tìm mẹ, hư không lặng

Vũ trụ ngân hà hờ hững trôi

Biết nói gì đây, mẹ đã đi

Trăng sao vụt tắt chẳng thầmthì

Đất trời nghiêng ngửa thôichao động

Con đứng bên bờ khép biệt ly

Còn đâu tiếng nói mẹ thươngyêu

Cửa trước vườn sau ngóngnhững chiều

Có lúc lang thang cầu Ái Tử

Miên man nước chảy ngập côliêu

Còn đâu tiếng nói mẹ yêuthương

Nếp một ngây ngây thiếu míađường

Xuân hạ thu đông thôi ấm lạnh

Nhà tranh vách lá đẫm mưasương

Đành chịu, tạ từ nghe mẹ ơi

Từ nay, con đếm bước đơn côi

Dọc đường sương gió đầy hoatrắng

Trắng cả tâm tư, trắng cuộcđời.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5433)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1193)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4502)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7295)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11247)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15226)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11272)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4743)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25008)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16369)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.