Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 95

28/11/201113:14(Xem: 6625)
Tuyển tập 95

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 95

(Từ bài số 941 đến số 950)

01.Tìm tiếnglặng thinh 941

02.Ai bảo emlặng thinh 942

03.Tìm em từthuở 943

04.Đừng hỏi chiem 944

05.Đỉnh uyênnguyên 945

06.Tuyệt thế EmTôi 946

07.Vượt thoátkhông thời 947

08.Kết vòng hưvô 948

09.Mơ,…! 949

10.Sao ơi, Trăngmờ ! 950

Tìm tiếng lặng thinh

Tháng 02 – 2008

Ta tìm kiếm tận cùng đườngcủa ý

Ta dõi soi cùng tận nẻo lượngsuy

Nhưng sao em vẫn không nóinăng gì

Không lên tiếng, dù một lờinho nhỏ

Ta tìm em, dặm trường ngànsương gió

Cát bụi mờ tàn tạ kiếp basinh

Em ở đâu, không hiện rõ bónghình

Trông mộng ảo như ba hồi kinhdị

Nhớ lại thuở, ra đi từ vô thỉ

Em với ta cùng nhịp bước đăngtrình

Ta nhìn em thật tuyệt tácnguyên trinh

Nay không thể hình dung ranguyên vẹn

Ta giữ trọn, chưa một lần lỗihẹn

Nhưng đến nay vẫn chưa vẹncâu thề

Đường tử sinh, rẽ muôn lối lêthê

Hình bóng cũ mịt mờ đeo bănggiá

Có khi, ngồi yên như tượng đá

Có khi, tịch lắng tựa hư vô

Tìm em, đến đay nghiến dạikhờ

Em đứng đó, mà sao vời vợiquá

Đường tử sinh, nhũn tàn baocát đá

Nẻo hồi luân, mòn mấy lớp đếnđi

Ta tìm em muốn kiếp cho đếnkhi

Nhận chân được, tiếng lặngthinh, không nói.

Ai bảo em lặng thinh

Tháng 02 – 2008

Ai bảo em lặng thinh

Tháng ngày qua mòn mỏi

Dù bờ trông bến đợi

Bóng dáng vẫn xa mờ

Ai bảo em lặng thinh

Không bao giờ lên tiếng

Dù thời gian hóa chuyển

Cây cỏ ngả màu bông

Ai bảo em lặng thinh

Ta hồi luân muôn kiếp

Tìm em bao thi thiết

Sương trắng phủ trơ vơ

Giã từ dòng suối nhỏ

Trôi bốn biển hồi luân

Mưa nắng đãi phong trần

Tử sinh mòn ba cõi

Ra đi từ khởi thủy

Em không một lời chào

Đến nay biệt trăng sao

Em chưa lên tiếng nói

Ai bảo em lặng thinh

Ta nẻo đường sinh tử

Tìm em niềm cô lữ

Rêu phủ ngập lối về

Ai bảo em lặng thinh

Ta đông dài buốt giá

Châu thân mòn cát đá

Lạc dấu căn nhà xưa.

Tìm em từ thuở

Tháng 02 – 2008

Tìm em từ thuở ban sơ

Đến nay em vẫn mịt mờ lặngthinh

Tìm em hình bóng nguyên trinh

Đến nay em vẫn lung linh xamờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Chìm trong mộng mị trôi bờ tửsinh

Ra đi từ độ đăng trình

Phiêu du quán trọ một mìnhthế thôi

Tìm em băng giá lên ngôi

Mờ trong sương lạnh thả đồimênh mông

Tìm em rét buốt mùa đông

Khô khan hạ nắng lạnh lùng láthu

Xa xa bạc trắng mây mù

Bức tranh phù thế thiên thurợn hồn

Thuyền trôi gác mái chiều hôm

Bềnh bồng sóng vỗ dập dồn xađưa

Sao mờ lấp lánh lưa thưa

Ngàn xa khuất nẻo vẫn chưahiện hình

Đâu rồi mặt mũi nguyên trinh

Đâu rồi nguyên vẹn bóng hìnhxưa nay.

Đừng hỏi chi em !

Tháng 02 – 2008

Đừng hỏi chi em, ngày mai rồisao nữa

Ta còn nhau, từ ngày đó đếnbây giờ

Hằng diễm muôn đời, đẹp tựanhư mơ

Đẹp nhất trong những bứctranh trần thế

Đừng hỏi chi em, ngày mai rồisao nữa

Ta còn nhau, từ ngày đó đếnhôm nay

Như thuở ban sơ, không mộtđổi thay

Đến mãi ngàn sau, vô cùngbiên tế

Đường trần gian qua khỏi

Đường nhân thế băng tiêu

Ta vẫn nguyên trinh, tự thểyêu kiều

Bóng dáng diễm hằng, khởi từvô thủy

Tự đầu nguồn thiện mỹ

Cuối góc biển tinh mơ

Điểm hồng tâm, xuyên khắp hưvô

Vương cát bụi, chuyển thânphù thế

Giữa thinh không, vọng lờikhe khẽ

Nhạn lưng trời, vỗ cánh bayxa

Có nghĩa gì, một cõi ta bà

Một điểm son, hằng diễm tinhba

Thân bào ảnh, băng qua thô tế

Ta với mình, nương bóng tùyduyên

Chân bước đi, trên khắp mọimiền

Một điểm son, hằng diễm vôbiên.

Đỉnh uyên nguyên

Tháng 02 – 2008

Lặng yên một thoáng mênh mông

Hư vô trùng trùng biến chuyển

Ngàn sao ngân hà xao xuyến

Ta là gì một kiếp phù sinh

Lặng yên trầm lắng đêm đen

Hoang vu đất trời ngưng đọng

Vạn hữu nổi trôi ảo vọng

Ta là gì chiếc bóng lung linh

Vào ra muôn kiếp tử sinh

Nguyên sơ còn đó bóng hình

Đi qua bến bờ không sắc

Diễm hằng muôn thuở tánh linh

Chiều về trên đỉnh uyênnguyên

Thiên thư chắp cánh diễmhuyền

Bụi mờ bay bay sương trắng

Thinh âm tịch lắng vô biên

Ta là ai, có mặt thuở nào

Khi hồng hoang chuyển mạch sơ khai

Khi vũ trụ khởi nguồn vô thỉ

Uyên nguyên hiện hữu đến hôm nay.

Tuyệt thế Em tôi

Tháng 02 –2008

Tôi đã thấy em từ vô lượng kiếp

Em vẫn bên tôi như bóng với hình

Qua hình hài, bóng dáng phù sinh

Em bên tôi, không bao giờ lên tiếng

Tôi đã thấy em, khi hồng hoang vừa chuyển

Cấu tạo thành vạn hữu, hư vô

Có mặt nhau từ đó đến giờ

Đi đi khắp giữa muôn trùng biên tế

Em và tôi, qua hình hài sắc thể

Tôi và em, qua cát bụi hoại thành

Vẫn đẹp như mơ, tuyệt thế tinh anh

Bóng dáng trinh nguyên, không mòn sương gió

Em và tôi, ngàn xưa như thế đó

Tôi và em, nguyên vẹn đến mai sau

Bèo bọt nổi trôi, qua mấy nhịp cầu

Gối mộng đêm mơ, trăng ngàn mây nước

Tôi đã thấy em, từ muôn ngàn kiếp trước

Tôi vẫn thấy em, đến muôn vạn kiếp sau

Đâu ngại phong trần, bãi biển nương dâu

Vào sinh tử, đốt đèn soi bóng tối

Cho dù đầu non góc biển

Cho dù chưa vẽ lối đường

Ta đi đi, trên bờ bến thanh lương

Em tôi, tuyệt thế vô cùng.

Vượt thoát khôngthời

Tháng 02 -2008

Cao cho lắm cũng ngại ngùng núi cả

Thấp lè tè cũng ngán ngẫm vực sâu

Bước trung dung nào e úng cơ cầu

Thế mới thấm, khôn chết, dại chết, biết sống

Đeo hoang tưởng leo lên đồi ảo vọng

Mang phù du trèo trên vách cheo leo

Rồi than van, sao lên dốcxuống đèo

Sợ hụt hẫng giữa ngả ba hốthẳm

Đầu trí trá phập phồng phơitóc trắng

Óc đa mưu bức phá động thầnkinh

Cho đến khi cõi thọ lá trơcành

Ngồi ủ rũ gốc tàn khô xơ xác

Thấp, thấp quá, đến tội tìnhngơ ngốc

Nói thế nào, làm vậy, vẫnchưa xong

Rồi thấp tha thấp thỏm, ướcmong

Cơm sét bụng, không rầy la,đã quý

Bước trung dung, một cuộc đờiý vị

Không trèo cao, không téthấp, ngửa nghiêng

Không đẳng đeo những nghiệtngã ưu phiền

Không nhân ngã cảnh phù vângió thoảng

Trên bờ cát, xây chi đài phùphiếm

Giữa đầm lầy, dựng chi bã hưdanh

Hãy nhìn kia, mây trắng trờixanh

Thanh thoát quá, vượt khôngthời miên viễn.

Kết vòng hư vô

Tháng 02 – 2008

Kết vòng bất tận hư vô

Điệp trùng huyễn ảo mịt mờxưa nay

Năm năm tháng tháng ngày ngày

Vẽ tranh sáng tối lăn quay vôcùng

Thỉ, là điểm khởi mông lung

Chung, là chỗ tận, đóng khungnơi nào

Có – không đổ xuống hư hao

Cuộc đời như thể chiêm baokhác gì

Sống, thời tan hợp phân ly

Chết, thời nắm cỏ xanh rìthiên thu

Con đường sinh tử mịt mù

Sống thời có đó, chết thờilạnh băng

Đêm đêm vắt vảnh ánh trăng

Ngày ngày vàng vọt vầng dươnghiện hình

Rồi nào trời đất mông mênh

Núi cao rừng thấp biển xanhsông dài

Rồi nào nghiệt ngã ách tai

Điêu linh thống khổ đọa đàytrầm kha

Rồi nào thời thế can qua

Biết bao não nuột căn nhàtrần gian

Con người lắm những lầm than

Vạn vật lại lắm bẽ bàng xótthương

Cuộc đời muôn vạn nẻo đường

Bước đi một khoảng khôn lườnggian truân

Phong trần cho nát phong trần

Có thân cho nát tấm thân mớilà

Ô hô, những chữ Ta bà

Thiên đường, địa ngục, quaphà cho xong

Khung trời một bọc cong cong

Bụi bay cát lở kết vòng hưvô.

Mơ … !

Tháng 02 – 2008

Trăng mơ, lơ lửng lưng trời

Đêm đêm gối mộng chơi vơi mộtmình

Sao mơ, lấp lánh lung linh

Đêm đêm nhấp nháy đẹp tìnhngàn sao

Gió mơ, thổi mộng rì rào

Thoảng hơi mát nhẹ xạc xàolan xa

Sương mơ, hạt trắng châu pha

Kết thành bức lụa la đà cỏcây

Núi mơ, gối mộng ngàn mây

Đỉnh cao đồi thấp tháng ngàythâm u

Rừng mơ, kéo mãi hoang vu

Uy linh kỳ bí, thiên thu lạnhlùng

Biển mơ, sóng vỗ chập chùng

Thùy dương xanh ngát, điệptrùng ra khơi

Sông mơ, len giữa núi đồi

Xuyên qua đồng nội, đi vào biểnxa

Lá mơ, lất phất la đà

Bốn mùa thay lá mượt mà xanh cây

Hoa mơ, điểm nụ nương lay

Ngập ngừng cánh khép, hây hây sắc màu

Cầu mơ, nối những biển dâu

Nhặc, khoan, mấy khúc, đừngxô hai bờ

Bến mơ, một mái nên thơ

Thuyền mơ, thấp thoáng trôngchờ gần xa

Gối mơ, tỉnh mộng chưa qua

Nâng niu giấc điệp, mặn màđêm mơ.

Sao ơi, Trăng mờ !

Tháng 02 – 2008

Trăng mờ, khuất nẻo mây ngàn

Sao, còn lấp lánh lang thanglàm gì

Núi non trùng điệp xanh rì

Rừng thưa lởm chởm tiếc vìcây non

Tâm can chưa thỏa sắt son

Tiếng trùng dương gọi dập dồnxa đưa

Trời thì nghiêng nắng đổ mưa

Đất thì trồi trụt nên chưa anlòng

Tình người tráo đấu cân đong

Làm sao sự sống không tròngtrầm kha

Phóng lao cái quốc cái gia

Cái cửa rệu rã cái nhà điêulinh

Leo đài ảo vọng hư vinh

Cây cầu gãy nhịp, gập ghìnhkhó đi

Tâm tư, khối óc đen sì

Lương tâm tro bụi, lương trinhũn tàn

Không tình, cũng vướng cũngmang

Không tội, cũng gánh cũngquàng nhiêu khê

Tan hoang đổ xuống ê chề

Tối tăm cuốn hút lê thê mịtmờ

Hèn chi bến đợi sông chờ

Sao ngàn le lói, trăng mơ đêmsầu

Bao năm, rồi cũng chìm sâu

Nhìn ra, một mái trắng đầu,chưa xong

Bao năm, rồi cũng xoáy tròng

Nhìn ra, một đống bòng bong,rối bời

Trăng mờ thổn thức, Sao ơi !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5453)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1224)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4525)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7313)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11269)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15327)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11284)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4773)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25057)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16398)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.