Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 86

28/11/201113:14(Xem: 5458)
Tuyển tập 86

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 86

(Từ bài số 851 đến số 860)

01.Không thươngtiếc ! 851

02.Hai mảnh cuộcđời 852

03.Khép lại VôCùng ! 853

04.Tiếng hátbình an 854

05.Không aikhông có ! 855

06.Em và tôi 856

07.Em tôi, ainhớ ai thương ? 857

08.Ai vì, vì ai ? 858

09.Khù khờ ! 859

10.Ai thương ? 860

Không thương tiếc !

Tháng 10 – 2007

Chợt nhớ xưa, thời Vua Hùng mở nước

Lập hoàng thành dinh thự ởPhong Châu

Tới Cổ Loa rồi lại tới ThăngLong

Bao triều đại đã dày công xâydựng

Nay, nền cũ điêu tàn còn đâumóng

Bóng thời gian tàn tạ néttiêu sơ

Nhớ Ông Cha, nhớ từ thuở dựngcờ

Giống Lạc Hồng trải ngàn nămvăn hiến

Thế hệ chúng ta, trăm năm lậnđận

Cái móng lỏng chân, chống đỡcái nền

Thể chưa thành, đã chỏng gọngchênh vênh

Vậy mà cứ lòm khòm khom khú đế

Phết nhũng lạm, đeo tước hàmlễ mễ

Ðội tham ô, đục khoét thấuxương khô

Vẫn ghi công, vẫn tán thưởng,hoan hô

Thân đất Mẹ nát tan đầythương tích

Tấm thân Cha khép hoàng hôncô tịch

Thương tiền nhân, mây kéo gởiphù vân

Gió bụi bay tàn tạ, nát phongtrần

Mưa nắng gội, rong rêu đanmấy lớp

Thế hệ chúng ta, vàng thauhỗn tạp

Trắng đâu còn mà lại nhắc chiđen

Mang hoang tưởng lò mò trongbóng đêm

Thì thử hỏi làm sao khôngnông nỗi ???

Thế đạo suy vi điên đảo

Nhân tâm thán oán ly tan

Dân tộc tan tác trăm đàn

Quê hương còn chi để nói

Ðốt ngọn lửa huy hoàng,

Dẹp tan đi hơi khói

Cây rỗng ruột hư hao

Trùng mối đục rã rời

Không lý do đục khoét hết đời

Dòng lịch sử cuốn phăng khôngthương tiếc !!!

Hai mảnhcuộc đời

Tháng 10 – 2007

Tôi vẫn thấy hai mảnh trăngkhép lại

Tôi vẫn mang hai nửa một cuộcđời

Nửa bên này, tôi đập dũa tôichơi

Nửa bên kia, tôi luyện tôigang sắt

Tôi xin trả cuộc đời tôi thậtđắc

Từng phút giây, từng hơi thở,đong đời

Kẻo mai kia gởi gió cuốn ngànkhơi

Uổng một kiếp vào đời chưahết cuộc

Vầng trăng kia, có khi tròn,khi khuyết

Lưỡi liềm nghiêng, dần núnglại từng đêm

Ðêm từng đêm, treo lơ lửngchênh vênh

Tròn hết chỗ, lại đi về nơikhuyết

Tự nhiên thế, chứ không cầnmực thước

Mực thước nào, ai khắc, để màđo

Cứ sống đi, sống trọn vẹn,sao cho

Không hoen ố, không nhớp nhơ,tỳ vết

Nửa bên này phải đày cho thấmmệt

Nửa bên kia, không động đậymảy lông

Ðem hai mảnh thảy lên giữa tầngkhông

Khi khép lại vẫn tròn đầy,nguyên vẹn

Ðỡ vòm trời, đưa một tay lênvén

Còn tay kia, khép lại một vànhcong

Cuộc đời tôi, mang hai mảnhloanh quanh

Ði cùng khắp chưa đến nơikhởi điểm.

Khép lại vôcùng

Tháng 10 – 2007

Ðừngnghe tiếng nói nhớ thương

Mai kia, không để vấn vương bên đàng

Ðừng nghe tiếng nói âm vang

Mai kia, không nặng bẽ bàngbờ lau

Ði như không sắc không màu

Ðến như trăng trắng hoa cauvô tình

Xưa nay, bao cuộc tử sinh

Hỏi xem, ai nhớ bóng hình nàochưa

Kìa xem, như nắng đổ mưa

Như mưa đổ nắng chưa vừa hưkhông

Kìa xem, nước đổ về sông

Sông đi ra biển, biển trôngvề nguồn

Tự nhiên, nào có tròn vuông

Nếu đem vẽ lại, tròn vuôngmất rồi

Luân hồi muôn kiếp, thế thôi

Xưa nay, đã mất tơ hào nàođâu

Nếu đem vẽ sắc, thêm màu

Tang thương còn có biển dâura gì

Ðã từ vô thỉ ra đi

Vô chung cũng thế, cứ đi tớicùng

Khi nào khép cửa thỉ chung

Thì tôi khép lại vô cùng, đờitôi.

Tiếng hátbình an

Tháng 10 – 2007

Khép lại đi em, khung trờiyêu dấu

Ðừng để gió bay, xơ xác bênđường

Ðẹp nhất trong đời, tin yêuhạnh phúc

Châu ngọc đá vàng, không thểnào hơn

Khép lại đi em, khung trờicao đẹp

Mây ngủ trên ngàn, gió ngủtrăng sao

Gìn giữ nhau nghe, đừng để hưhao

Kẻo mất đi rồi, như giấcchiêm bao

Ðêm không sương, nhưng lòngsao lạnh giá

Thu không vàng, sao tim tímhoa sim

Bóng chiều hoang, chiều tímđổ bên thềm

Giữa cuộc đời, cơn lốc xoayhờ hững

Vì thế em ơi, tôi viết chongười

Vì thế em ơi, tôi viết chođời

Nét đẹp trao nhau, miệng thắmmôi cười

Không có nụ cười, sẽ thấm timđau

Khép lại đi nghe, khung trờinho nhỏ

Viết lại tự tình, quán trọtrần gian

Ðừng kết gieo chi, ai oán bẽbàng

Trao tặng cho đời, tiếng hátbình an.

Không aikhông có !

Tháng 10 – 2007

Cái khó của cuộc đời là

“Dò sông dò biển dễ dò

Cái đau của cuộc đời là

“Họa hổ họa bì nan họa cốt”

Và, cái nghiệt ngã của cuộc đời là

“Tri âm tri diện bất tri tâm”

Thế mà tôi và em

Không cần sông biển

Không cần thước đo

Không cần cốt bì,

Không cần tâm diện

Dù chặt đứt mọi cây cầu vĩ tuyến

Hay cản ngăn mọi biên giới hoành, tung

Ta vẫn có nhau đến vô cùng

Từng vi tế hiện sinh

Ðến mạch máu, tế bào, nhịp tim, hơi thở

Không cần leo trên đồi nhung nhớ

Ðể nghe gió gọi về

Không cần lặn lội những nhiêu khê

Ta vẫn tồn sinh trong muônkiếp

Ðừng cười tôi nghe

Tôi sẽ không cho ai biết

Ðừng trách tôi nghe

Tôi sẽ không nói cho ai hay

Nếu nói ra, trời đất hết lănquay

Nhật nguyệt sẽ đứng yên

Và ngày đêm méo mặt

Vậy thì, em là ai

Ai đã nhận ra em

Người đó ở đâu

Hãy đón nhận minh châu

Mà không ai không có !

Em và Tôi

Tháng 10 – 2007

Em và tôi, cùng mỉm cười yênlặng

Chưa nói ra đã hiểu ý nhaurồi

Tri âm nghe, tri kỷ quá đithôi

Ngay cả Bá Nha - Tử Kỳ, chưahẳn thế

Ðâu cần vỡ cây đàn, hay câyđàn chưa vỡ

Bởi vì nghe đến cả tiếng vôthinh

Nhìn thấy nhau đến cả tự tánhlinh

Riêng mặt mũi, ẩn hiện đi, kỳbí

Bởi vì em mang bóng hìnhtuyệt mỹ

Không thể đem so sánh vớitrần gian

Bởi vì tôi, mang tình tự cưumang

Ði đi mãi trên hành trình hưhuyễn

Cảm ơn em đã cùng tôi đanquyện

Có mặt nhau và sánh bước nhaucùng

Không cần thề luôn son sắtthủy chung

Bởi vì ta không bao giờ xacách

Vô thường còn chuyển mạch

Sinh tử còn đẳng đeo

Ta ca hát trên đèo

Reo đồi cao gió hú

Hình hài còn hội tụ

Tan hợp còn phân kỳ

Ta sánh bước nhau đi

Nơi nào ta muốn tới.

Em tôi, ainhớ ai thương !

Tháng 10 – 2007

Em là ai, đeo theo tôi từthuở

Chưa dự trang cho đến lúcđăng trình

Rồi nổi chìm trên vạn nẻo ba sinh

Em có mặt, không rời tôi nửabước

Khi ngủ nghỉ, em hững hờ đôichút

Choàng tỉnh ra, em đứng sẵnbao giờ

Ðể làm gì mà như thế em ơi

Em lặng lẽ, dường như tôi bỏmặc

Tôi để ý, có ngày buồn, cónhững đêm khuya khắc

Tưởng mình tôi ngày vắng vớiđêm thâu

Không ngờ em ẩn hiện bất cứđâu

Chưa kịp ngoảnh, em lộ hìnhnguyên vẹn

Ði tới đâu, vẫn gặp em, dùkhông hẹn

Sống ở đâu, vẫn có em, dù vôtình

Còn hơn bóng theo hình

Âm theo tiếng, vọng theo vang

Còn hơn hai mà một

Một mà hai, khắp nẻo đường

Ðang sống cõi trần gian

Hay núp xuống hoàng tuyền

Em hiện hữu và cùng tôi táingộ

Viết đôi câu

Nhỡ ai đó, nghĩ về em kỳ lạ

Nhỡ ai kia, nghĩ lầm em,trách lời

Viết không riêng em, mà cũngchẳng riêng tôi

Em tôi đó, ai nhớ, ai thương,ai có biết ???

Ai vì, vì ai!

Tháng 10 – 2007

Vầnthơ, sao chẳng lung linh

Góc gai chi nỗi, chênh vênhchi nhiều

Sao leo trên núi tiêu điều

Rớt vào hố thẳm trăm chiềutối tăm

Không sao, mà cũng không trăng

Mây giăng mấy lớp, tuyết băngmấy bề

Còn hơn vạn lý nhiêu khê

Còn hơn tro bụi, ủ ê hoangtàn

Thơ tôi, không rắc hoa vàng

Mê hồn nhân thế, mỵ hànglương dân

Thơ tôi, không phết hôn trầm

Che mờ linh khí phất trần trừnhơ

Không đem chữ, ghép thành thơ

Tạt thù chiếu lệ, vật vờ cầmca

Không cầu dua nịnh, bóp xoa

Ðội trên đạp dưới, be tòa giãnhân

Xin ai, ngại gió phong trần

Lánh xa đi nhé, kẻo gần bụibay

Xin ai, bứt gốc động cây

Lánh xa đi nhé, đọa đày lầmthan

Bởi tôi, gian thế chẳng màn

Trần gian chẳng ngại, nhângian ngại gì

Ðội trời đạp đất mà đi

Của chung ai giữ, ai vì, vìai ?

Khù khờ

Tháng 10 – 2007

Khùkhờ, nằm vuốt tóc râu

Duỗi chân góc biển, gối đầusơn khê

Nghecho hết những não nề

Tang thương, rách nát, ê chềtrần gian

Ðưatay bắt ánh trăng ngàn

Ðan tâm trang trải trên đàngbước đi

Cầnchi, lưu lại được gì

Bọt bèo nhân ảnh, có chi lạnhlùng !!!

Ai Thương ?

Tháng 10 – 2007

Thươngai từ thuở chào đời

Ðã mang tiếng khóc không lờithở than

Thươngai từ thuở đầu xanh

Ðã mang hai gánh loanh quanhđôi bờ

Ðivào lứa tuổi còn thơ

Nhìn đời ánh mắt ngu ngơ quênghèo

Lớnlên vượt núi băng đèo

Khi cày đồng ruộng, khi chèoqua sông

Lắngnghe cái buốt mùa đông

Chứa chan hạ nắng oi nồng canqua

Buồntrông thu tím la đà

Xuân còn mấy lá trổ hoa bênđường

Chạnhlòng, không vướng cũng vương

Không rơi cũng rụng giọtsương đầu cành

Vờncùng mây trắng trời xanh

Một mình dấn bước độc hànhtrần ai

Camlòng lối ngắn đường dài

Gối đầu hóc núi, duỗi đàibăng tâm

Ðitrong đông rét căm căm

Lội trong thu vắng, vầngtrăng soi mờ

Vàoxuân gối mộng đêm mơ

Vẫy chào hạ trắng, vật vờ bụibay

Phongtrần chống đỡ đôi tay

Gian truân dẫm bước không layđá vàng

Tímlòng, không chút ngỡ ngàng

Càng đau đớn nỗi, càng mangnặng tình

Mộtmai sóng vỗ đầu ghềnh

Thuyền du chiếc bóng môngmênh cuối trời

Thôinghe, một kiếp trong đời

Hợp tan vốn đã gởi đồi thiên thu.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2021)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 3832)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8216)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2055)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8342)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1566)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 17914)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12039)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 25193)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2039)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương