Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 72

28/11/201113:14(Xem: 6374)
Tuyển tập 72

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 72

(Từ bài số 711 đến số 720)

11. Quêhương tình tự muôn đời 711

12. Màn ảnhnhỏ, ta đi … 712

13. Tình tựnâng niu 713

14. Vịnhnước non 714

15. Con tạokhác gì tôi 715

16. Chuyển trao từng thế hệ 716

17. Biết người, biết ta 717

18. Diêm phù treo ảo ảnh 718

19. Giữa muôn ngàn sinh thể 719

20. Quyền ban :Sống—Chết ? 720

Quê hương tình tự muôn đời

Tiếng quê hương, trăm thương ngàn nhớ

Tiếng Lạc Hồng, muôn thuở không phai

Tiếng Việt Nam, gấm vóc hoa cài

Tiếng dân tộc, lung linh tình tự

Năm ngàn năm, trao nhau gìn giữ

Trải bao đời, kế thế dựng xây

Và truyền lưu đến tận ngàn sau

Mảnh dư đồ, non sông nước Việt

Đây, quê hương thắm thiết

Đây, tình quê đậm đà

Thái Bình bắc nhịp đi qua

Cửu Long chín khúc, Hồng Hà dặm soi

Đồng Nai, sóng vỗ ru hời

Trường Sơn ấp ủ ngỏ lời Biển Đông

Bông lúa chín thơm thơm mùa mới

Cánh đồng vàng toa tỏa ngát hương

Tình quê reo khắp nẻo đường

Ta đi từng bước vương vương nỗi niềm

Quê hương một dải Ba Miền

Việt Nam sông núi, hồn thiêng muôn đời.

Tháng 2 –2007

Màn ảnh nhỏ, ta đi!

Tháng2 – 2007

Màn ảnh nhỏ, đưa ta đi khắp cùng trái đất

Ngồi một nơi, mà thấy cả năm châu, bốn biển hiệnvề

Đây phồn thịnh nên thơ

Kia rách nát não nề

Đây dư dả phủ phê

Kia tận cùng lam lũ

Có những nơi, nhàn cư, vô tư lự

Có những nơi, èo uột, bới điêu tàn

Mở mắt nhìn, không nổi tiếng than van

Cùng nheo nhóc một vùng soi hiu hắt

Nơi thì vật chất tràn trề, leo thang rẻ đắt

Nơi thì đói khát bốc hơi, sỏi đá khô cày

Nơi thì cao ốc, cao tầng ngất ngưởng vờn mây

Nơi thì vách lá, chòi tranh kêu gào tốc gió

Nghe con tim thì thầm nho nhỏ

Gõ từng cơn rung động tâm tư

Hành tinh xanh phân liệt thế ư

Xéo tang thương nát vành châu lục

Tiếng nhân sinh, khảy khúc trường ca ray rức

Tiếng tình người, khảy khúc trường thảm mênh mang

Vậy mà còn đôi co, tranh chấp, dày xéo, tương tàn

Máu loang lổ trên những mảnh thây tan nát

Nơi thì hạn hán xơ xác

Nơi thì lũ lụt tràn bờ

Nơi thì cuộc sống dại khờ

Nơi thì dư thừa thác loạn

Nào động đất dập vùi khiếp đảm

Nào cháy rừng bão lửa đốt thiêu

Nào biển động ngất ngưởng sóng triều

Thiên tai thi nhau tung hoành

Phô bày màn trời chiếu đất

Màn ảnh nhỏ ta đi,

Nữa, hay thôi, bấm “nút”

Tắt cho rồi, và ta nhắm mắt, nhũn như tương

Nhân gian khổ ải không lường

Phù sinh mấy độ, đoạn trường mấy khi

Ngẫm đời chẳng có nghĩa gì

Làm chi nhau được, biết chi thì làm

Ta bà khổ nhẫn sao kham !!!

*****

Tình tự nâng niu

Tháng 3 – 2007

Quê hương tôi cằn khô sỏi đá

Nóng oi bức trên đầu xanh lá mạ

Cháy điêu tàn làm sạm lúa sữa non

Nên lớn lên, trông gai góc, cõi còm

Thành một con người chai sần, rắn rỏi

Đốt đèn mờ dưới mái tranh vũng tối

Mang ngu ngơ để đọc truyện thánh hiền

Mang cần cù để đập dũa truân chuyên

Nên vóc dáng, trông gian lao chịu đựng

Đất sỏi đá, từ bước đi chập chững

Nét tàn khô, dẫn lối nẻo vào ra

Thuở còn xanh đã nếm vị trầm kha

Nên tuổi già, cội cằn phơi gốc trắng

Mái tranh nghèo, sau hè rau đắng

Bên bờ ao, mấy ngọn rau cay

Con đường quê, đan kết cỏ may

Dòng sông nhỏ, lở bồi bến cát

Quê tôi đó vẫn hằn sâu xào xạc

Mảnh tình quê man mác vẫn còn đây

Dù làm gì và đến cuối cuộc đời

Vẫn ôm ấp và nâng niu mãi mãi.

*****

Vịnh nước non

Tháng 3 – 2007

Tôi viết bài thơ vịnh nước non

Nước đi ra biển lại lên non

Non chờ góc núi reo hồn nước

Non nước muôn đời vẫn nước non

Bao năm, non nước chẳng hao mòn

Nay lở mai bồi nhuận sắt son

Mãi dũa đan thanh thêu gấm ngọc

Khi vuông khi méo lại khi tròn

Thời gian mưa nắng dẫu đi qua

Lối cũ đường xưa vẫn đậm đà

Tang hải thương điền treo tuế nguyệt

Rạc rào quốc quốc lại gia gia

Vật đổi sao dời dẫu đổi thay

Non xanh nước biếc chẳng lung lay

Một màu lồng lộng mênh mông ấy

Nước gối đầu non mây trắng bay

********

Con tạo khác gì tôi !

Tháng 3 – 2007

Gần cuối cuộc đời mà không có gì cả

Nhìn chung quanh vẫn trống rỗng mênh mông

Nắm đôi bàn tay, không vẫn hoàn không

Thuyền độc mộc, mỏi mái chèo phiêu bạt

Thân tàn tạ theo thời gian xô xác

Lực tiêu ma theo sức đẩy ly tâm

Đầu già nua trổ hoa trắng lâm râm

Như cội cây sần sùi phô lão hóa

Mỗi một năm, trải phong trần mấy độ

Mấy mươi năm, dày cát bụi rong rêu

Biển nhấp nhô, bọt sóng đẩy phập phều

Đập xơ xác bờ lau phơi cát trắng

Một ngày qua, cuộc đời thêm rút ngắn

Như chiếc xe cũ kỹ sắt rỉ hoen

Chạy không xong mà lết cũng tròng trành

Càng ì ạch càng rơ mòn rệu rã

Ba vạn sáu có nghĩa gì đâu tá

Như ngàn đời mộng mị thổi phù du

Bặt tăm hơi và trả lại thiên thu

Bóng thời gian mịt mờ reo bụi gió

Và như thế, đời tôi như thế đó

Một nhân sinh phù phiếm giữa phù sinh

Đến và đi, rồi cũng chỉ một mình

Và con tạo khác gì tôi, hư huyễn !!!

Chuyển trao từngthế hệ !

Tháng3 – 2007

Tôi hỏi em,

Nghĩ gì chuyện của một thời quá khứ

Em nói rằng,

Chuyện người lớn, em không biết lắm đâu

Ai biết được khi nước đã chảy qua cầu

Nước chưa đến, còn không biết đường mà đỡ

Ngay người lớn, có khi quên khi nhớ

Có khi lầm, lẫn lộn trắng với đen

Có khi phết, có khi tẩy, bớt thêm

Nói như thật, khác nào mò kim đáy nước

Nào sông ngân, nào lại cầu ô thước

Nào nam tào, nào bắc đẩu, sao đêm

Chuyện đã qua, khung cửa đã buông rèm

Em biết được, dế mèn phiêu lưu ký

Chỉ như thế, cũng đã nhiều ý vị

Mang thì mang, nhiều ít cũng đeo mang

Chứ làm sao biết được đống tro tàn

Tìm vào đó, lửa đã lạnh tanh

Mà bụi mờ bay mù mịt

Em chỉ biết xót xa, nhìn rừng già chằng chịc

Còn chúng em, đan kéo giữa rừng non

Và em nghe những tiếng dế nỉ non

Reo réo rắt những đêm khuya hoang lạnh

Dòng lịch sử như chiếc xe chuyển bánh

Lội và qua, cán tất cả trên đường

Dù dốc đèo, dù sỏi đá gập ghềnh

Nghe ken két nhiều vết đau, rên rỉ

Em nói sơ sơ, tôi cạn nguồn của ý

Xin chúc em cứ sống, cứ bước đi

Mỗi thời qua, dù lưu lại được gì

Cùng trân trọng, chuyển trao từng thế hệ.

Biết người, biết ta!

Tháng 3 – 2007

Đeo huyễn hoặc leo lên đồi ảo vọng

Mang hão huyền trèo trên đỉnh phiêu du

Nhặt lá vàng tan tác cuối mùa thu

Cuốn gió bay mịt mờ trong cát bụi

Núi kia bảo, ta là núi

Sông kia bảo, ta là sông

Tranh nhau, đoạt thế, tang bồng

Bọt bèo tan nát giữa dòng biển khơi

Vẽ tranh nhân ảnh mà chơi

Kìa trông vân cẩu bao đời đã qua

Đừng nghĩ chốn ta bà

Muốn làm gì thì làm

Đừng nghĩ trong thiên hạ

Ta sống cứ riêng ta

Rừng non, còn có rừng già

Núi non, còn có núi già, phải không

Suối nhỏ, còn có dòng sông

Trường Sơn, còn có Biển Đông rạt rào

Ngồi trên đỉnh dốc cao

Nhìn sâu vào hố thẳm

Khi vắt vảnh lưng đèo

Mới thấm những chơi vơi

Trong đời, dễ biết chi đời

Sống sao cho phải, biết người biết ta.

Diêm phù treo ảoảnh !

Tháng 3 – 2007

Thời gian vẫn lù lù lao tới

Thời khắc vẫn từng nhịp đi qua

Tuần tự, hững hờ, lặng lẽ, phôi pha

Và rơi rớt, dính dọc đường gió bụi

Mặt trời xuống, chúc đầu trên đỉnh núi

Hoàng hôn tàn, ngái ngủ bóng chiều hôm

Vạn vật đua nhau, tăng tốc, dập dồn

Thật hối hả, kẻo màn đêm khép lại

Tiếng xa đưa gọi hồn reo ếch nhái

Vọng đêm dài tê tỉ réo ểnh ương

Vẳng tai nghe tiếng gõ của canh trường

Bình minh dậy, vừng đông dần ửng mộng

Rồi một ngày, lại một ngày, đang đến

Rồi một đêm, lại một đêm, đi qua

Thời gian ơi, có nghe tiếng của ta

Sao im bặt giữa đỉnh đồi gió hú

Ta muốn ôm vũ trụ

Vo tròn trong bàn tay

Nắm lại không mảy may

Mở toang ra, trống rỗng

Nơi quán trọ, tấm thân ta bé bỏng

Giữa chơi vơi, thuyền độc mộc vô bờ

Và đời ta như trong mộng trong mơ

Vẽ bức tranh diêm phù treo ảo ảnh !!!

Giữa muôn ngàn sinhthể

Tháng3 – 2007

Tôi bức ép tôi, ôm đầu, khua động não

Rơi ngặt nghèo vào hố thẳm tàn khô

Rơi đắng cay vào tận đáy xác xơ

Để biết được tôi làm sao lúc đó

Ném tâm tư vào tuyệt đường, bỏ xó

Thảy tâm hồn vào cuối đỉnh, chơi vơi

Lộn lăn quay theo sóng cuốn trùng khơi

Dập tan tác trên bờ rêu dốc đá

Hư vô lặng nhìn tôi, xa lạ

Vũ trụ lặng nhìn tôi, dửng dưng

Trời đất vẫn mênh mang, vô chừng

Tôi bất động nhìn trống không, huyễn ảo

Bỗng nghe tiếng lao chao bờ thạch thảo

Gió vô tình khua kẽ lá rung cây

Mỗi niềm riêng phủ kín một niềm tây

Tương có tương, mà dung, không có thể

Mỗi một vật dù lậu thô vi tế

Dù tương lân nhưng nhất nhất riêng mình

Và vô cùng giữa tụ tán phù sinh

Dù vũ trụ băng tiêu, ta không mất

Chiều buông xuống, hoàng hôn về giăng mắc

Đàn chim muông vỗ cánh vội bay mau

Tôi lan man rồi cất bước lên tàu

Và phiêu bạt giữa muôn ngàn sinh thể.

Quyền ban : sống -chết ???

Tháng3 – 2007

Con người với con người

Dùng quyền gì để phán

Được sống hay phải chết ?

Pháp luật xưa nay, biết bao nhiêu tì vết

Mà pháp luật gì, cũng do con người đặt ra

Có tội bắt tội, không có kêu ca

Rồi tù, rồi giam, rồi lao, rồi ngục

Giữa sự sống, cái chết, không ai có quyền trao múc

Đừng mang danh pháp nước pháp quyền

Sống và chết của mỗi con người, tối thượng thiêngliêng

Ngay cả thần thánh, cũng không hề xúc phạm

Huống chi công lý, chống bởi bờ nhũng lạm

Treo cán cân quyền lực, đỡ sai lầm

Tòa án nào bằng tòa án lương tâm

Và người phán trải từng cơn dằn vặt

Án tử hình, bao nhiêu quốc gia dứt sạch

Còn một số, lại ngả giá kì kèo

Đạo luật nào, cũng do con người cãi cọ leo nheo

Vậy mà còn đập bàn ban sống chết

Không đề cập quốc thổ, quốc phong, quốc túy

Nhưng đề cập quyền sống, quyền tử, quyền sinh

Ngay hóa công nếu có, cũng khúm núm nghiêng mình

Thì con người chỉ có một quyền, là cùng nhau bảovệ.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/09/202020:15(Xem: 1245)
Thư gởi Chư Thiện tri thức trong và ngoài nước..nhân Tết Nhi Đồng 2020 (HT Thích Tuệ Sỹ)
30/03/201706:52(Xem: 6082)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1810)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 5137)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7943)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11894)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 17337)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11883)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 5454)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 26036)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây