Tuyển tập 66

28/11/201113:14(Xem: 21162)
Tuyển tập 66

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 66

(Từ bài số 651 đến số 660)

(Ghi chú : từ 641 đến 700là toàn bộ Tỉnh, Thành nước Việt Nam)

Bến Tre quêtôi 651

Cà Mau quêtôi 652

Cao Bằng quê tôi 653

Cần Thơ quê tôi 654

Đà Nẵng quê tôi 655

Đắk Lắk (Đắc Lắc) quê tôi 656

Đồng Nai quê tôi 657

Đồng Tháp quê tôi 658

Gia Lai quê tôi 659

Hà Giang quê tôi 660

Bến Tre, quê tôi

(Thị xã Bến Tre)

Tháng 3 – 2007

Bến Tre quê tôi

Quê hương của bốn dòng sông

Mạ non nho nhỏ ruộng đồng

Lá dừa không xanh bến cát

Lúa vàng thưa thớt trổ bông

Sông Mỹ Tho đi về Cửa Đại

Sông Ba Lai đến Cửa Ba Lai

Sông Hàm Luông mở Cửa Hàm Luông

Sông Cổ Chiên còn đi xa nữa

Bến Tre quê tôi,

Quê hương của bốn dòng sông

Muốn đi cho hết, không ghe thì đò

Qua cầu, xe chạy ro ro

Làm sao nghe được câu hò trên sông

Hò ơi, ới hò

Ai về, có nhớ ai không

Ai về, ai nhớ, dòng sông, ghe, đò

Mùa hè nắng đổ, ai lo

Mùa đông lành lạnh, ai cho ấm lòng

Hò ơi, ới hò

Bình Đại ơi, nhớ Châu Thành, Chợ Lách

Mỏ Cày ơi, nhớ Thạnh Phú, Giồng Trôm

Còn kia, ai nhớ thương mình

Vân Tiên nhớ mẹ, bóng hình Ba Tri

Hò ơi, ơi hò

Bến phà Rạch Miễu thầm thì

Hỏi người bên đó tên gì,

Ơi hò, hò ơi,

Tên là Bến Tre.

*****

Cà Mau, quê tôi

(TP Cà Mau)

Tháng 3 – 2007

Mũi Cà Mau, ngàn trùng sóng vỗ

Ải Nam Quan, mù tỏa sơn khê

Hai đầu kết một bài thơ

Tạo thành hình thể dư đồ Việt Nam

Cà Mau ơi, Thới Bình có nhớ

Từ Đầm Dơi cho tới U Minh

Trần Văn Thời ru hời Cái Nước

Ngọc Hiển chùi mũi nhọn ra khơi

Nhớ thuở nào Nam Kỳ Lục Tỉnh

Nhớ thuở nào Mạc Cửu xa xưa

Nhớ Phan Thanh Giản nặng thề

Vì dân vì nước, tuẫn thân, quên mình

Thương U Minh, rừng tràm thâm thấp

Thương Sông Trẹm, nước chảy lờ đờ

Anh đi em ở lại chờ

Bên dòng Sông Trẹm sắc nhòa không pha

Mịt mờ Phú Quốc xa xa

Côn Sơn trắng xóa trùng ba sóng cồn

Hòn Khoai nho nhỏ

Rạch Tàu không xa

Cà Mau ơi, Cà Mau ơi !

Cao Bằng, quê tôi

(TX Cao Bằng)

Tháng 3 – 2007

Cao Bằng quê tôi

Ở thượng du, trông đẹp nên thơ

Núi rừng cao, nắng gọi gió mời

Cảnh thiên nhiên, hang động tuyệt vời

Đi đến rồi, luôn nhớ khó quên

Cao Bằng quê tôi

Nhiều sắc dân hòa vui thân ái

Sống hồn nhiên, không kể thiệt hơn

Đối đãi nhau niềm nỡ, mặn nồng

Đẹp biết bao, hỡi người sơn cước

Ta cùng nhau cất bước đi thăm

Thăm Trà Lĩnh, Hạ Lang, Trùng Khánh

Thăm Hòa An, Bảo Lạc, Bảo Lâm

Thăm Nguyên Bình, Hà Quảng, Thạch An

Đâu cũng Thông Nông, đâu cũng Quảng Hòa

Cao Bằng quê tôi

Sông Bằng Giang ghe thuyền xuôi ngược

Sông Quy Sơn dọc theo biên giới

Khi vượt đèo, khi băng thác

Bản Giốc đây rồi, cột móc Việt – Trung

Nhớ Cao Bằng, nhớ về Bắc - Lạng

Ngàn năm qua, bạc áo sa trường

Ngàn năm sau, trấn thủ biên cương

Cao Bằng ơi, Cao - Bắc - Lạng, nhớ thương.

*****

Cần Thơ, quê tôi

(TP Cần Thơ, TX Vị Thanh)

Tháng 3 – 2007

Cần Thơ quê tôi, thành phố Miền Tây,

trên đồng bằng sông Cửu Long

Cần Thơ quê tôi, nét đẹp Miền Nam,

trên một dòng nước Hậu Giang

Cần Thơ ơi, cây trái xinh tươi

Nụ ươm hoa, trổ bông bốn mùa

Cần Thơ ơi, mắt thắm môi cười

Lúa đong đưa, thuyền reo gió nắng

Như Châu Thành, Vị Thanh, Long Mỹ

Như Vị Thủy, Thốt Nốt, Ô Môn

Còn kia Phụng Hiệp vuông tròn

Như trăng mười sáu, thanh hơn trăng rằm

Cần Thơ quê tôi

Đẹp lắm ai ơi

Trường Xuân bên đó

Giai Xuân bên này

Có bờ Kênh Xáng Nàng Mau

Kênh Đứng, Cầu Nhiệm, đợi chèo đi qua

Cần Thơ, một bến sông trăng đó

Một mái chèo đưa đẩy mấy trăng

Mây nước đôi bờ lay bóng nguyệt

Cô Hằng thấp thoáng vẻ bâng khuâng

Cần Thơ ơi ! Cần Thơ ơi !

*****

Đà Nẵng, thành phốquê tôi

Tháng 3 – 2007

Đã Nẵng mến yêu, thành phố đây rồi

Mây nước đẹp màu, thành phố quê tôi

Có sóng Biển Đông, gập ghềnh bến cảng

Có Ngũ Hành Sơn, ngất ngưởng lưng đồi

Sông Cầu Đo, chia đôi hai ngả

Sông Cu Đê, một bến Kim Liên

Đại bác đì đùng Lan sa Pháp

Của một thời không thể nào quên

Nhớ Hải Châu, Liên Chiểu

Nhớ Sơn Trà, Hoàng Sa

NhớThanh Khê, Hòa Vang, vang mãi

Nhớcon người Đà Nẵng mến yêu

Aivề, chớ có đi

Aiđi, nhớ trở về

Trảquên, còn giữ nhớ

KimLiên vẹn câu thề

ĐãNẵng quê tôi đó

ĐàNẵng phố phường đây

Đèn mờ giăng giăng mắc

Tìnhta mãi đong đầy.

*****

Đắk Lắk, quê tôi

(Thànhphố Buôn Ma Thuột)

Tháng 3 – 2007

BuônMa Thuột, thành phố cao nguyên

Trùphú, khang trang, đất bạc, đất vàng

Mộtthuở xa xưa, hoàng triều cương thổ

Câyrừng, gỗ quí, đồn điền thênh thang

Nam, tiếp giáp Lâm Đồng, Bình Phước

Bắc,tiếp nối Gia Lai, Kon Tum

Đông,thông thương Nha Trang, Phú Yên

Tây,băng núi rừng bát ngát Cao Miên

ĐắkLắk, quê hương tôi

Mộtvùng mênh mông đó

Nghetiếng Buôn, là biết ai rồi

Nghetiếng Làng, còn chi nói nữa

BuônMa Thuột, đất bạc đất vàng

Càphê thượng thừa, bậc nhất Việt Nam

Xuấtkhẩu đông – tây, ngang tầm thế giới

Caosu thượng thặng, lắm mối chào hàng

Buôn Ma Thuột ơi !

Đắk Lắk tôi ơi !

Rừng núi bạt ngàn

Đẹp lắm người ơi !!!

*****

Đồng Nai, quê tôi

(Thành phố Biên Hòa)

Tháng 3 – 2007

Đồng Nai quê tôi, miền đông đất đỏ

Cây trái bốn mùa, xanh ngát nên thơ

Bưởi Biên Hòa, thanh thanh từng tép

Mít Long Khánh, ngọt ngọt đến xơ

Đồng Nai quê tôi, làm sao kể xiết

Đồn điền thẳng tắp, vườn rẫy bạt ngàn

Khi nắng lên, nắng đổ da vàng

Khi mưa xuống, mưa sa trũng đất

Từ Nhơn Trạch, Long Thành, Xuân Lộc, Long Khánh,

Băng lên trên Định Quán, Tân Phú, Vĩnh Cửu bao la

Len về Thống Nhất, Biên Hòa

Một vùng Đồng Nai, miền đông đất đỏ

Sông Đồng Nai rạt rào sóng vỗ

Sông La Ngà nước chảy âm vang

Cùng đổ vào khu Hồ Trị An

Rồi băng ra Cần Giờ thăm biển

Quê hương tôi, đẹp lắm Đồng Nai

Áo quần đất đỏ không phai

Bước đi, bụi bám chân tay

Bước về, bụi vướng Đồng Nai, không về.

*****

Đồng Tháp, quê tôi

(TX SaĐéc, TX Cao Lãnh)

Tháng 3 – 2007

Ai về Đồng Tháp quê tôi

Thẳng cánh cò bay, mây ngàn lướt gió

Gạo trắng trăng thanh, bếp lửa tình nồng

Mùa hè, gọi nắng trên sông

Mùa mưa, vốc nước ven kênh xạc xào

Sông Tiền Giang, rạt rào xanh biếc

Sông Cửu Long, hai nhánh Hậu - Tiền

Ruộng đồng bát ngát phì nhiêu

Phù sa bồi đắp mỹ miều Miền Nam

Ai về Đồng Tháp quê tôi

Thương Tam Nông, Tân Hồng, Hồng Ngự

Thương Sa Đéc, Cao Lãnh, Châu Thành

Lấp Vò, mấp mé Lai Vung

Tháp Mười, ôm ấp Thanh Bình quê tôi

Đồng Tháp ơi,

Đồng Tháp ơi,

Sông Hồ, khúc rẽ Tam Giang

Đông – Tây Tân Thuận, mênh mang nỗi niềm

Đi đâu cũng nhớ Sông Tiền

Nhớ về Đồng Tháp của miền quê tôi.

*****

Gia Lai, quê tôi

(Thành phố Pleiku)

Tháng 3 – 2007

Gia Lai quê tôi

Thành phố cao nguyên Pleiku

Núi rừng vợn khói, tỏa sương mù

Cây cao gió mát chờ trăng xuống

Đón những vì sao nhấp nháy chơi

Có cô giặt áo ở ven rừng

Mấy chị quảy gùi sát mé nương

Mấy anh nhanh tay đào xới rẫy

Lâu lâu xuống phố đổi đôi lần

Gia Lai quê tôi

Dân số gần triệu người

Thượng - Kinh hòa chung sống

Chia nhau tiếng nói cười

Đêm lên, đèn thắp phố

Lấp lánh trăng sao soi

Xa xa rừng núi vắng

Văng vẳng nhạc tưng bừng

Bập, bùm, bùm, núi rừng khua tiếng hát

Bập, bùm, bùm, rừng núi gọi lửa lên

Tiếng thanh tao vang lừng như chim hót

Tiếng vỗ tay đom đóp, pháo nổ giòn

Gia Lai quê tôi

Chan hòa điệu sống

Người người vui vầy

Thương quá Gia Lai.

*****

Hà Giang, quê tôi

(TX Hà Giang)

Tháng 3 – 2007

Ai thương nhớ Hà Giang

Quê tôi sống lầm than

Trên thượng du Việt Bắc

Tháng ngày trải gian nan

Ai thương nhớ Hà Giang

Quê tôi luyện thép gang

Cùng người dân sáu tỉnh

Nung máu đỏ da vàng

Sáu tỉnh giao liên, liền biên giới

Trấn biên cương, bảo vệ sơn hà

Từ ngàn xưa, bao thế kỷ ông cha

Đến ngàn sau, hàng cháu con dấn bước

Vì quê hương, keo sơn quyết sống

Vì tổ quốc, không ngại hy sinh

Hồn sử thiêng, quyền quyện oai linh

Hồn dân tộc, bảo tồn nòi giống

Giống Lạc Hồng, ngàn năm rạng rỡ

Khí hùng anh từ Bắc tới Nam

Từ Cà Mau tới Ải Nam Quan

Dân Việt Nam, nước Việt Nam lưu truyền muôn thuở

Tiếng Sông Lô, đời đời ghi nhớ

Tiếng Sông Gầm, nhắc nhở hôm nay

Tiếng Sông Chảy, đến tận ngày mai

Nhớ sáu tỉnh địa đầu, và thương nhớ Hà Giang.

*****

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2026(Xem: 1375)
Băng qua xuôi ngược giữa dòng Pháp thân linh động Nâu sồng thản nhiên Nhập dòng vạn sự tùy duyên Khiêm cung Nhường nhịn Ưu phiền tan bay Dập dìu bát nháo hôm nay Buông thư Tĩnh lự ngày mai nhẹ nhàng
25/03/2026(Xem: 2009)
Góp nhặt vô thường xếp lại ngăn, Trí tuệ giao thoa nhẹ bước chân Giấc mơ hiện về nhắc tâm trí Nhìn đời bao dung lẫn tri ân Thế gian vạn biến, đừng dính mắc Với lòng bi mẫn giải mã dần Duy trì thói quen hằng quán chiếu Chúc phúc đến ai, chữa sai lầm
23/03/2026(Xem: 1387)
Mang ơn muôn thuở khó quên Quyết tâm hành đạo đáp đền ân sâu Kiều Đàm Di Mẫu mở đầu Xuất gia thuở ấy mặc dầu gian nan Nhưng Ngài chấp nhận không màng Miễn sao được khoác y vàng Ca Sa Giúp cho nữ giới Ta Bà Có đường giải thoát xuất gia độ đời
18/03/2026(Xem: 1529)
Ở đây có một ngôi chùa Có vườn cỏ biếc bốn mùa yên an Tùng reo suối nước nhẹ nhàng Chuông ngân thanh thoát khói trầm thoảng bay Đào hồng nở thắm trên cây Xuân về vẻ đẹp khiến say lòng người Trăng vàng tỏa sáng nơi nơi Tòa sen Phật ngự cứu đời trầm luân Nụ cười thanh thản vô vàn Pháp mầu lan tỏa hào quang rạng ngời
18/03/2026(Xem: 1827)
Nhìn lá vàng rơi rơi Biết vạn vật vô thường Ngắm đóa hoa tươi nở Thấy rõ pháp duyên sanh. Thương cánh nhạn lạc đàn Kêu vang giữa trời xanh Thân phận ta nào khác Lạc lối xa cội nguồn.
18/03/2026(Xem: 1931)
Mãi miết bon chen theo trần gian hư vọng Quên mất hoàng hôn đã phủ mái đầu thưa Cái Tôi khổng lồ vẫn bám mãi dây dưa Khiến trở thành tù nhân trong chiếc lồng tri thức!
16/03/2026(Xem: 1837)
Khi biết rằng danh vọng sẽ qua, ký ức rồi phai thân người cũng trở về đất! Biết đời như áng mây trôi, nên trân quý từng khoảnh khắc đang lúc ở thế gian. Bạn. ơi , hãy nhẹ nhàng với cuộc đời mà chẳng chút bi quan Cứ sống ngay thẳng với lòng tốt , sự chân thành Và điều còn lại trở nên rất giản dị:!
13/03/2026(Xem: 1422)
Tri ân tất cả cõi này Tri ân cha mẹ bạn Thầy dạy khuyên Tri ân Tam Bảo của Thiền Tri ân đất nước Tổ tiên cội nguồn Tri ân những chuyện vui buồn Tri ân mọi sự vẫn luôn thạnh hành Tri ân các loại chúng sanh Tri ân hết những duyên lành diễn ra
13/03/2026(Xem: 2479)
“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không. Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.” Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi: rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì? rồi mai này sẽ đi về đâu? Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất… đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài. Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.
10/03/2026(Xem: 2269)
Tình hình chiến tranh bây giờ khó làm chúng ta hình dung về một Iran cổ đại nơi được nghe kể về những cổ tích thơ mộng, nơi các nhân vật mang tâm hồn Bồ Tát bước ra từ sương khói của truyện Ngàn Lẻ Một Đêm. Chúng ta cũng sẽ kinh ngạc khi nhớ rằng lịch sử đã từng có các nhà thơ sáng tác trong ngôn ngữ Ba Tư cổ đại (Persian: Farsi), tiền thân của tiếng Iran hiện nay, hay và thâm sâu tới mức không dễ có bao nhiêu thi sĩ hiện nay bước tới mép bờ giấy mực của họ. Và bạn sẽ thấy truyện võ hiệp Kim Dung cũng đã từng lấy một mảng Minh Giáo của Iran cổ đại rất mực từ bi và khắt khe – nơi tu sĩ phải sống độc thân, khổ hạnh, bất bạo động, ăn chay, không rượu thịt -- để chế biến thành cảm hứng văn học, nơi các truyền nhân đều lãng mạn và võ học phi thường như Trương Vô Kỵ, Dương Tiêu...