Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 45

28/11/201113:14(Xem: 5862)
Tuyển tập 45

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 45

(Từ bài số 441 đến số 450)

thnhattan@yahoo.com.au

41 Gia cầm và Dã thú 441

42 Cá nước mặn—nước ngọt 442

43 Mái tranh nghèo xa xưa ấy ! 443

44 Chim bay vỗ cánh tầm không 444

45 Đi đâu cũng nhớ trở về ! 445

46 Trăm năm một kiếp con người 446

47 Miền Trung quê hương tôi 447

48 Miền Bắc quê hương tôi 448

49 Miền Nam quê hương tôi 449

50 Việt Nam quê hương tôi 450

Gia cầm vàdã thú

Tháng 07-2005

“CON GÀ, CON VỊT chắc chiu

Mấy đời 'CON CHÓ' nâng niu 'CON MÈO'”

Vài ba CON ỤT ỊT đeo

Chỉ chừng ngần ấy leo nheo,lào xào

CON BÒ cày ruộng đồng cao

CON TRÂU đồng thấp ào ào bươngđi

Đường trường đã có NGỰA phi

VOI mang vác nặng có gì cần mang

LẠC ĐÀ sa mạc mênh mang

DÊ, TRỪU đầy dẫy lang thang giữa trời

Đu cây, bầy KHỈ vui chơi

Rừng khuya VƯỢN hú, những lời ghê gai

Núi kia SƯ TỬ thượng đài

Núi nầy MÃNH HỔ anh tài sơn lâm

CÁO, CHỒN lủi thủi âm thầm

Còn kia GẤU, SÓI lầm bầm kêu vang

HƯƠU, NAI ngơ ngác thu vàng

Rừng khua lá thấp giậm tàn lá bay

CON MANG, CON NGỖNG loay hoay

NGỰA RẰNG, TRÂU NƯỚC cũng dàytrần lao

HƯƠU CAO CỔ quá là cao

Chia cho RÙA, BỌ, NHIẾM cào xùlông

Còn con TÊ GIÁC tồng ngồng

Còn TRĂN, còn RẮN uốn vòng xoáy ngang

HEO RỪNG một lũ một đàn

Coi chừng HEO MỘT bẽ bàng lắm nghe

CHUỘTĐỒNG, CHUỘT NHẮC ai dè

CHUỘT NHÀ, CHUỘTCỐNG kéo bè quá tay

CÀO CÀO, CHÂU CHẤU đêm ngày

VE SẦU, DẾ NHUỖI lạc bầy kêu la

KỲ NHÔNG cản mũi KỲ ĐÀ

CÙ LẦN lủi thủi, SÓC ta lẹ làng

Gia cầm, thú vật hai đàng

Một đàng hiền thục, một đàng đi hoang

Có loài tuyệt chủng khôngcòn

Có loài khan hiếm bảo tồn mai sau

Vì mang thú tính hại nhau

Còn người nhân tính biết đau đỡ đần

Khác nhau ở chỗ tánh nhân

Trần gian một cõi cũng lần lựa ai !

Cá nước mặn - nước ngọt

Tháng07-2005

Thương không con CÁ LÒNG TONG

Thương không Con Tép trôidòng lan man

Lửng lơ, lơ lửng CÁ VÀNG

Từ sông ra biển dọc nganggiữa trời

CÁ HEO, CÁ MẬP, CÁ VOI

Sóng cao biển thấp trùng khơisá gì

CÁ NGỪ, CÁ NỤC, CÁ PHI

CÁ HỒNG ửng chói, đen kì CÁTHU

CÁ ĐUỐI, CÁ NƯỢT, lu bù

CÁ MÒI, CÁ MÚ, lù đù sao khôn

Vượt qua biển mặn lên cồn

Thăm vùng nước ngọt ra hồn gìkhông

CÁ ĐỒNG, CÁ RUỘNG, CÁ SÔNG

CÁ AO, CÁ LẠCH, long rong venbờ

CÁ TRÊ, CÁ LÓC, CÁ RÔ

CÁ SẶC, CÁ BỐNG, CÁ DỒ, ố ô

CÁTRẮNG, CÁ LUỐI, ra vô

CÁ CHẠCH, CÁ DIẾT bên bờruộng nương

CÁ NGỰA phi bổng đường đường

CÁ CHÉP ghi lại, CÁ RỒNG lềnkhên

Nước lớn theo nước đi lên

Nước ròng đi xuống, bỏ quêntrên đồng

Nước ngọt là cá ruộng, sông

Nước mặn là cá giữa dòng biểnkhơi

Mặn-ngọt cho thắm cuộc đời

Đến khi hết thắm cuộc chơi lỡlàng

Đem con bỏ chợ phũ phàng

Nước còn cá sống nước tan cátàn

Một thời ngang dọc dọc ngang

Đến khi nước hết, đơ man, hámồm

Chết không có một nắp hòm

Nằm queo gắp, giẽ, xác hồntiêu diêu

Còn đâu bơi lội yêu kiều

Nhởn nhơ đã mất, lạc phiêu cávàng.

Mái tranh nghèo xa xưa ấy !

Tháng 07-2005

Mẹ sinh ra một đàn con mấy đứa

Trên quê nghèo ấp ủ tuổi cònthơ

Miếng cơm rau, dưa muối dẫuxác xơ

Vẫn đùm bọc cho đến ngày khônlớn

Mái tranh nghèo vẫn ngày ngàykhói gợn

Ruộng nương nghèo vẫn mấykhoảnh khô cằn

Vá làm sao cho hết những khókhăn

Nên đã bỏ đi, nơi nầy nơi nọ

Theo thời gian, đứa có chồngcó vợ

Nợ phu thê, rồi cháu cháu concon

Mẹ già dần trên mảnh cũ héohon

Ngày qua ngày, ngóng nhìn ra đầungõ

Nhìn thì nhìn, để rồi thươngrồi nhớ

Biết lâu lâu mới có đứa về thăm

Đứa ở xa, giỏi lắm một đôi năm

Đứa ở gần mới lân la lui tới

Đã biết vậy nhưng nhiều khi cũng nói

Nhớ lâu lâu về thăm mẹ nghe con

Nếu một mai sức của mẹ không còn

Lỡ có gì thì làm sao nhắm mắt

Của gian khó trên đường dài nghèo ngặt

Mấy mụn con đành cũng phải chia ly

Cả một đời, đâu còn lại được gì

Chỉ một mái tranh nghèo xa xưa ấy.

Chim bay vỗ cánh tầm không

Tháng 07-2005

Con chim nho nhỏ bay qua

Bay đi qua rồi biến mất

Đảo quanh ngóng nhìn quayquất

Trống không một khoảng lưngtrời

Này con chim nhỏ kia ơi

Bay đi làm sao tìm lại

Hình còn xa rời mãi mãi

Bóng sao biết ngõ mà tìm

Nhưng mà thật có con chim

Mới vừa bay qua đó chứ

Ngập ngừng phút giây do dự

Nên bèn vói hỏi không gian

Đường đi có nhớ bên đàng

Con chim vừa bay qua đó

Không chút thì thầm nho nhỏ

Lại bèn hỏi bóng thời gian

Chỉ nghe một nỗi mênh mang

Giữa trời trống không lộnggió

Dẫu rằng đời như quán trọ

Vẫn còn thương tiếc bóng chim

Vỗ bay một cách im lìm

Không đâu còn lưu dấu tích

Bơ vơ tìm về cô tịch

Mênh mông tổ ấm chim đâu

Xanh xanh bát ngát một màu

Cuối chiều hoàng hôn tim tím

Lan man bụi mờ khói quyện

Chim bay vỗ cánh tầm không.

Đi đâu cũng nhớ trở về !

Tháng 07-2005

Thong dong trời xanh mâytrắng

Trời xanh mây trắng thongdong

Óng vàng rải nhẹ nắng hong

Bướm bay vườn rau đón gió

Một đàn trẻ thơ nho nhỏ

Kéo nhau chạy giỡn bông đùa

Tù tì khi được khi thua

Dỗi hờn nhìn nhau phúng phính

Nắng chiều đi về cuối đỉnh

Ráng chiều đổ bóng hoàng hôn

Khép dần một nẻo cô thôn

Đi vào hương thơm đồng nội

Ánh trăng nhô dần le lói

Kéo về nhè nhẹ thôn trang

Câu hò tiếng hát vang vang

Từng mái tranh nghèo khói quyện

Hương quê ươm tình lưu luyến

Thơm mùi đồng lúa trỗ bông

Thơ ngây như bé mục đồng

Tương lân như sông với bến

Kéo nhau kẻ đi người đến

Như từng mùa lúa đơm bông

Ngày kia cắt lúa bỏ đồng

Đất còn ươm ươm gốc rạ

Vậy mà còn đây tất cả

Bàn bạc như những đêm đông

Xa rồi vẫn nhớ vẫn trông

Quê nghèo thơm thơm đất mẹ

Bảo nhau thì thầm khe khẽ

Đi đâu cũng nhớ trở về.

Trăm năm một kiếp con người !

Tháng 07-2005

Trăm năm một kiếp con người

Nào ai hiểu hết khóc cười thế nhân

“Đã mang lấy nghiệp vào than”

Làm người phải biết phongtrần lắm nghe

Một năm, bú, ngủ, quo que

Hai năm, bò, đứng, khóc nhèquá tay

Ba năm, nũng nịu suốt ngày

Bốn năm, quậy, phá, mặt nàynhớp nhơ

Năm năm, bập bẹ i tờ

Sáu năm, tập đọc u ơ vỡ lòng

Bảy năm, chạy, giỡn, chơi rong

Tám năm, bắt bướm, nhảy vòng,đu dây

Chín năm, bè bạn vui vầy

Mười năm học hỏi, nay nầy,mai kia

Mười một, hơi lớn rồi kìa

Mười hai, tập bước lên rìacấp hai

Mười ba, rón rén tương lai

Mười bốn, nhổ gót, tóc mai ướcthề

Mười lăm, dệt mộng trong mê

Mười sáu, trăng tỏa đi về mếnthương

Mười bảy, ngắm ảnh, soi gương

Mười tám, từ giã mái trườngcấp ba

Mười chín, cất bước lân la

Hai mươi, thổi mộng trên đàthần tiên

Hăm mốt, hơi biết truân chuyên

Hăm hai, hơi nếm những miền sơnkhê

Hăm ba, rẽ lối đường về

Hăm bốn, sóng nước con đê bếnđò

Hăm lăm, từng bước âu lo

Hăm sáu, phải sống sao cho đànghoàng

Hăm bảy, lần lửa tân toan

Hăm tám, bớt tiếng cười giònngày xưa

Hăm chín, giảm bớt dây dưa

Ba mươi, nhi lập, có chưa vớiđời

Ba mốt, hơi lắm đầy vơi

Ba hai, thuyền đã buông lơimái chèo

Ba ba, mặt nước eo sèo

Ba bốn, càng thấm cánh bèohợp tan

Ba lăm, tiếng hát còn vang

Ba sáu, khẽ gảy cung đàn hòaca

Ba bảy, giảm thói kiêu sa

Ba tám, nên học mặn mà, trầmtư

Ba chín, thuyền đã lắt lư

Bốn mươi, đứng tuổi, hơi dưnửa đời ?

Bốn mốt, giảm bớt ăn chơi

Bốn hai, càng biết giữ lờigiữ thân

Bốn ba, đã mấy phong trần

Bốn bốn, vân cẩu phù vân đãnhiều

Bốn lăm, trân quí, tin yêu

Bốn sáu, gìn giữ những điềugiá gương

Bốn bảy, mấy bước đường trường

Bốn tám, đã phủ phong sươngmấy lần

Bốn chín, bảo trọng, ân cần

Năm mươi, tuổi đã nhọc thânsức tàn

Năm mốt, xuống dốc đèo ngang

Năm hai, lối ngược, không canđảm nhiều

Năm ba, đồi núi nguyên siêu

Năm bốn, hố thẳm, tiêu điềugiá băng

Năm lăm, leo đỉnh diễm hằng

Năm sáu, xuống biển, buồm căngcánh buồm

Năm bảy, gát mái chiều hôm

Năm tám, lối ngõ đầu thôn, đivề

Năm chín, tàn những cơn mê

Sáu mươi, tuổi đã ê chề trầngian

Sáu mốt, ngán ngẫm dọc ngang

Sáu hai, gát lại bên đàngngày mai

Sáu ba, nhỏ giọt một hai

Sáu bốn, qua những đêm dàingấn sương

Sáu lăm, giã biệt muôn phương

Sáu sáu, tìm lại quê hươngcủa mình

Sáu bảy, dõi bóng theo hình

Sáu tám, trên nẻo về dinh đãgần

Sáu chín, dừng lại bước chân

Bảy mươi tuổi đã, thế trần cổlai

Bảy mốt, đã bước lên ngai

Bảy hai, không lão, thì aibây giờ

Bảy ba, mắt yếu tai lờ

Bảy bốn, thân thể xác xơ, điêutàn

Bảy lăm, hết những cưu mang

Bảy sáu, giảm thiểu, khôngmàng những chi

Bảy bảy, đô cổ kinh kỳ

Bảy tám, nào muốn những gìnữa đâu

Bảy chín, nhìn nước qua cầu

Tám mươi tuổi hạc, da mồi,tóc sương

Tám mốt, hết tỏ, hết tường

Tám hai, lú lẫn, dọc đường bỏquên

Tám ba, lẩn thẩn hom hem

Tám bốn, còn biết kèm nhèm làmay

Tám lăm, Ông ở nơi đây ?

Tám sáu, Bà ở chỗ nầy, phảikhông ?

Tám bảy, rã rợi thân còng

Tám tám, lẩy bẩy còn mong chinào

Tám chín, tay thấp, chân cao

Chín mươi, đại thọ, dễ nàomấy ai ?

Chín mốt, may được lai rai

Chín hai, phong tước trên đài lão nhân

Chín ba, như áng phù vân

Chín bốn, nhẹ hững như chân không còn

Chín lăm, vuông sắp thànhtròn

Chín sáu, gỗ đá vẫn còn trơ trơ

Chín bảy, thôi một giấc mơ

Chín tám, xoáy nước cuốn cờ buông trôi

Chín chín, quá một cuộc đời

Trăm năm, thế kỷ, hết lời thế nhân

Trả đời lại gánh phong trần

Trả đời lại cuộc hồng trần phù sinh

Buông tay, nhắm mắt, riêngmình

Trăm năm cuộc thế, bóng hình trăm năm !

Miền Bắc quê hương tôi

Tháng 7-2005

Miền Bắc quê hương tôi

Từ thuở khai sinh, đã núi rừng hùng vĩ

Từ thuở nằm nôi, đã giòng giống Tiên Rồng

Đầu gối Trường Sơn, chân duỗi Biển Đông

Gắn bó, keo sơn, hy sinh, chịu đựng

Bắc, sáu tỉnh địa đầu, núi rừng gió lộng

Nam, vùng đất phì nhiêu, rộng mộ thênh thang

Dân quê tôi, phải nặng gánhgiang san

Người quê tôi, phải đội trời đạpđất

Miền Bắc quê hương tôi

Mang tiết tháo tự muôn đời,bất khuất

Vác trung trinh tự muôn thuở,kiêu hùng

Gìn ngàn xưa, để giữ đến vôcùng

Luyện gai góc, để rèn gươngson sắt

Luôn đi đầu nên trả giá quá đắt

Ghì kỷ cương nên đến lại vềsau

Thuyền ngược xuôi, vững taylái con tàu

Vượt bão táp, miễn về sôngbến cũ

Miền Bắc quê hương tôi

Là cái nôi, đầu đời nhắn nhủ

Là văn vật, kiều diễm đan thanh

Là khai nguyên, vóc dáng tinhanh

Tự nguồn gốc và truyền traothế hệ

Miền Ngược, Miền Xuôi, đi vềkhông dễ

Đá tảng, hòn chồng, lăn lócnhiêu khê

Năm ngàn năm, vẫn nguyên vẹn ướcthề

Cho non nước vẫn đời đời,muôn thuở

Miền Bắc quê hương tôi

Mang điệu hát bi ai, làm saokhông nhớ

Mang lời ca hoành tráng, làmsao không thương

Nên đi đâu, dù cách mấy đoạn đường

Nhớ Việt Nam, là nhớ cáinôi dân tộc

Cả Việt Bắc, là núi rừng đổdốc

Cả Trung Du, là đèo kéo điệptrùng

Chạy về xuôi, cuối lưu vựcsông Hồng

Ra tận biển, cho bềnh bồngsóng nước

Miền Bắc quê hương tôi

Hùng dũng, hiên ngang, quânthù khiếp phục

Khí tiết đường đường, muônthuở soi chung

Lẫm liệt, hy sinh, chịu đựng tớicùng

Tiếp nối huy hoàng, rạng danhkim cổ

Miền Bắc ơi, quê hương tôi từđộ

Thuở khơi dòng, khai mở non sông

Nên đi đâu, lòng luôn nhớ dặnlòng

Thương cho những con người,ngàn năm văn vật

Miền Bắc quê hương tôi

Gian khó oằn vai, chung lưng đấucật

Sông núi hiểm nghèo, chống đỡlầm than

Đất nước hồn thiêng, ngangdọc dọc ngang

Nhưng rất chân tình, và giàulòng mẫn cảm

Tiếng hát xa đưa, câu hò tảnmạn

Khúc nhạc muôn đời, tình tựyêu thương

Ta mang tiếng hát lên đường

Ai người Miền Bắc quê hươngcủa mình

Thương nhau như bóng thươnghình

Nhớ nhau như nguyệt lung linhtrăng vàng

Ta mang tiếng hát âm vang

Thương thương nhớ nhớ trên đàng ta đi !

Miền Trung quê hương tôi

Tháng 7-2005

Miền Trung quê hương tôi

Ruộng quắn khô cằn, đất cày lên sỏi đá

Một nắng hai sương, giọt mồ hôi lã chã

Cơm độn ngô khoai, từ thuở mới chào đời

Những khó nghèo, đập giũa con người tôi

Theo thời gian, thường già hơn trước tuổi

Miền Trung quê hương tôi

Miền thùy dương, biển ngàn khơi gió gọi

Sóng điệp trùng, xô đẩy kéo bờ xa

Dãy Trường Sơn nghiêng rừng thấp mặn mà

Đèo cao cả vắt đỉnh đồi dịu vợi

Vừa lớn lên đã nghe tiếng mẹ gọi

Bước vào đời lại thẩm thấu lời cha

Nhớ không con, luôn thương nước thương nhà

Dù có trải thời kỳ nào cũng vậy

Miền Trung quê hương tôi

Đất hẹp người đông nên đi đâu cũng thấy

Mang nặng vác đau nhưng miệng thắm môi cười

Một bước đến rồi, muôn bước sẽ không nguôi

Khổ cực trăm chiều, nhưng giàu tình giàu nghĩa

Sống đậm đà, ngọt ngào như đường lau vị mía

Lòng thanh tao, hiền dịu như dừa nõn hương cau

Mắt hằn sâu, luôn chứa đựng một màu

Tâm dũng khí, nhuộm thanh thiên sông núi

Miền Trung quê hương tôi

Đất khô cằn một đời cặm cụi

Sỏi đá mòn đập dũa gian lao

Sóng nhấp nhô lòng chẳng xônxao

Biển gầm thét không hề khiếpphục

Lại nhớ câu, sông có khúc ngườicó lúc

Lại nghe câu, khi lên dốc lúcxuống đèo

Đá dẫu mòn nhưng lòng dạ đẳngđeo

Sông dù cạn nhưng muôn đờikhông đổi

Miền Trung quê hương tôi

Một nguyện ước, vẹn câu thềmãi mãi

Hai truân chuyên, trọn gánhvác hy sinh

Ba gian lao, rèn đức tínhtrung trinh

Bốn khó nhọc, luyện can trườngnghị lực

Trên đồi dốc hay tận cùng đáyvực

Vẫn ngẩng đầu, và bước tớihiên ngang

Mỗi bước đi là lẫm liệt đànghoàng

Không khép nép, hay gục đầucúi mặt

Miền Trung quê hương tôi

Vốn khổ nghèo nên không ekhúc ngặt

Dẫm chông gai nên không ngạigió sương

Càng gian truân càng bảo bọchổ tương

Càng hiểm hốc càng giẫm mềmsỏi đá

Miền thùy dương, ôi mến thươngchi lạ

Sóng rạt rào, ôi ngát đượmtình quê

Núi ven non, ấp ủ vẹn ước thề

Sông ven biển, cưu mang tình non nước

Ai có về Miền Trung

Cho tôi xin gởi trước

Thăm con người, và thăm cả Miền Trung

Hẹn lòng hai chữ thủy chung

Trọn tình non nước tận cùngmới thôi

Cho tôi mang cả cuộc đời

Để thương để nhớ ai ngườiMiền Trung !

Miền Namquê hương tôi

Tháng 7-2005

Miền Nam quê hươngtôi

Ruộng lúa phì nhiêu, cò baythẳng cánh

Đò dọc đò ngang, sông nướchữu tình

Thuyền nối sóng thuyền, lạchnối bờ kinh

Hương thắm tình nồng, thơm thơmbông lúa

Tiếng hát câu hò, tin yêuchan chứa

Cuộc sống trong lành, gió máttrăng thanh

Lồng lộng mênh mang, mâytrắng trời xanh

Kiều diễm mộng mơ, tranh thêugấm vóc

Miền Nam quê hươngtôi

Đất trời cho, ít trải qua gaigóc

Của bát ngàn, ít thấm vị trầmkha

Sống thật chân, nên tìnhnghĩa đậm đà

Đời non trẻ, ba trăm năm lịchsử

Người Miền Nam, như câu hòtình tự

Dân Miền Nam, như tiếnghát đầu đời

Như con cò, bay lả lướt thảnhthơi

Như con cá, nhởn nhơ trênsóng nước

Miền Nam quê hươngtôi

Sống đơn sơ như cây tràm cây đước

Luôn vỗ về như thuyền đậu bênđê

Tóc buông vai, xỏa một mái ướcthề

Hồn êm đẹp, thuở hẹn hò niênthiếu

Môi mỉm cười, kết nụ hoa hàmtiếu

Mộng bình thường, dệt màu tímhoa sim

Tình nồng nàn như máu chảy vềtim

Thật bình dị nhưng kiêu sadiễm tuyệt

Miền Nam quê hươngtôi

Vốn bao dung không nặng nềtiểu tiết

Vốn khiêm từ không câu nệ hơnthua

Lợi danh chi, hoa trái sẵnbốn mùa

Nhân ảnh chi, những hơn thuaphù phiếm

Đất Miền Nam như con tàuvĩ tuyến

Để cho người Miền Bắc, vớiMiền Trung

Chỗ dừng chân và vui sốngthong dong

Sau những chuỗi đầy giantruân xuôi ngược

Miền Nam quê hươngtôi

Dù đi sau nhưng đã được về trước

Ba trăm năm như hiện thểthanh bình

Cho cả quê hương, đất nướccủa mình

Bông hoa đẹp đã ngàn năm xâydựng

Đất êm ả, đá mềm chân cứng

Ngọc viễn đông, có sẵn bạcvàng

Ngày đang lên, đợi đêm ngủ chưatàn

Trăng chiếu rọi, chờ hoànghôn chưa tắt

Miền Nam quê hươngtôi

Nước mặn đồng chua, nhưng lúamùa dư dật

Gạo thóc đầy sân, nắng ấm đã đemphơi

Miền Nam quê của tôiơi

Tôi mang tiếng hát đầu đờilớn lên

Miền Nam đi dễ khóquên

Như sông bến nước mon men bênđường

Hò đưa tiếng nhạc du dương

Như bông lúa sớm vương vươngnắng chiều

Cầu tre lắt lẻo cầu kiều

Người đi kẻ đến dập dìu lạiqua

Tôi mang tiếng hát lời ca

Bập bùng bếp lửa mọi nhà MiềnNam

Tôi mang khúc nhạc lên đàng

Lúa reo gió nắng Miền Nam chan hòa

Miền Nam là lá là hoa

Như thêu nến ngọc kết tòa thiên thư !

Miền Nam, quê của tôi ơi !

Việt Nam quê hương tôi !

Tháng 7-2005

Việt Nam tổ quốc tôi

Của giòng giống Lạc Hồng, năm ngàn năm văn hiến

Khai quốc, an bang, tạo lậpquê hương

Đã tận xa xưa, từ thuở Hùng Vương

Cho đến hôm nay, trải dàilịch sử

Nét đẹp đầu đời, quê hươngtình tự

Lưu vực sông Hồng, vùng đấtphôi sinh

Giòng giống Rồng Tiên, lượnkhúc uốn mình

Thành mảnh dư đồ, hình congChữ S

Việt Nam đất nướctôi

Một dân tộc hiền hòa, nhưngtrung kiên bất khuất

Trọng đức hiếu sinh, nhưngquật khởi quật cường

Ngoài, chống ngoại xâm.Trong, dựng yêu thương

Như tình nghĩa đồng bào, nhưanh em một bọc

Xương trắng chất chồng, cao hơnđỉnh dốc

Máu đỏ thấm sâu, hơn biển hơnsông

Vì nước vì dân, trên dưới mộtlòng

Hồn thiêng khói quyện, cờ bayphất phới

Việt Nam quê hươngtôi

Dân tộc kiêu hùng, ngẩng đầu đitới

Trí dũng có thừa, ngang dọcdọc ngang

Nhứt hô bá ứng, bảo vệ giangsan

Sạch bóng ngoại xâm, đời đờioanh liệt

Một, cố thủ, muôn người nhưmột

Hai, cầm canh, giữ thế antoàn

Ba, quyết tiến, sử tích huyhoàng

Bốn, khải hoàn, bài ca chiếnthắng

Việt Nam dân tộc tôi

Tay trong tay, lòng bên lòng sâu nặng

Biển có lay, và núi có thểdời

Nhưng Việt Nam, vẫn mộtkhối tuyệt vời

Là chân lý, không có gìchuyển được

Vỗ Biển Đông, cuộn cao hơnsóng nước

Tựa Trường Sơn, bền vững hơnnúi non

Rèn tâm lực, sáng chói hơnsắt son

Luyện chí khí, đất trời cònrúng động

Việt Nam, đồng bàotôi

Hồn tươi đẹp, còn hơn thêuước mộng

Sống hữu tình, còn hơn dệt ươmmơ

Xây gấm vóc, còn hơn nhữngbài thơ

Trông cẩm tú, còn hơn tranhdiễm ảo

Noi thánh đức, để tô bồi vươngđạo

Rọi hiền nhân, để dè bỉ báquyền

Hòa thiện mỹ nên đẹp cả baMiền

Ươm chơn thể nên người ngườisáng lạng

Việt Nam, người dântôi

Trọng bằng hữu, nên kết thânbốn biển

Trọng tương lân, nên bầu bạnnăm châu

Vốn đường đường, nên bất cứ nơiđâu

Biết xử sự và công bằng giaotế

Dù một người, hay muôn ngườicũng thế

Dù một năm, hay đến cả muôn năm

Vẫn thanh thiên vằng vặc tựatrăng rằm

Vẫn chói lọi huy hoàng vangkim cổ

Ta bước đi, quê hương ta đó

Hỡi những người Việt Nam ta ơi

Hãy truyền trao, đón nhận, mỉm cười

Việt Nam rạng rỡ sáng ngời

Việt Nam muôn thuở, của người Việt Nam.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5421)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1173)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4486)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7277)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11232)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15136)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11260)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4726)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 24966)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16346)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.