Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 42

28/11/201113:14(Xem: 4949)
Tuyển tập 42

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 42

(Từ bài số 411 đến số 420)

thnhattan@yahoo.com.au

11 Em còn nhiều diễm phúc ! 411

12 Xóm nhỏ làng quê 412

13 Em là người bất hạnh ? 413

14 Rau cỏ bốn mùa 414

15 Giữa muôn ngàn miên viễn 415

16 Tình non nghĩa nước 416

17 Sắc thắm muôn hoa 417

18 Sông nước Việt Nam 418

19 Ngày trở về 419

20 Lá rụng về cội 420

Em còn nhiều diễm phúc !

Tháng 06-2005

Em nên nhớ, em còn nhiều diễmphúc

Em được mang một kiếp sốngcon người

Trong khổ đau em còn có vui tươi

Em còn có tiếng cười trongtiếng khóc

Em còn có cha, như nhà có nóc

Em còn có mẹ, như chuối ba hương

Có anh chị em trong mái ấmtình thương

Và có được một thân hìnhnguyên vẹn

Vào tương lai, em còn nhiều ướchẹn

Được chở che giữa sóng giócuộc đời

Dù trần gian có nhiều lúc chơivơi

Em còn có bóng từ thân nươngtựa

Ở ngoài kia, với lứa tuổi nhưem, cùng trang lứa

Dù lớn hơn hay dù có nhỏ hơn

Biết bao người không có gìhết, trống trơn

Cho đến cả một người thân,không có

Họ vẫn sống dưới vòm trời nhonhỏ

Đốt đèn mờ soi thân phận hẩmhiu

Đốt đơn côi tìm ngõ tối côliêu

Để an ủi giữa dòng đời mắt lệ

Ở ngoài kia, biết bao ngườinhư thế

Dừng tâm tư để nghe cõi nhângian

Những khổ đau chồng oannghiệt ngập tràn

Thì đời em vẫn còn nhiều maymắn

Ở ngoài kia, biết bao ngườingậm cay bên bờ đắng

Biết bao người nếm lụy dướivực sâu

Dầu vẫn dai, dai hơn nữa, dãidầu

Đau vẫn khổ, khổ hơn mùi đaukhổ

Thật diễm phúc cho cuộc đờiem đó

Đừng than van đừng trách cứnghe chưa

Vào những hè em mới nóng buổitrưa

Sao không thấy những ngườitrong sa mạc !

Xóm nhỏ làng quê

Tháng 06-2005

Những con đường đất quanhquanh

Chạy dài làng quê xóm nhỏ

Óng vàng sợi nắng long lanh

Bướm bay vờn quanh trước ngõ

Dân quê hai buổi ra đồng

Hai mùa mưa nắng ngóng trông

Thơm thơm vương mùi lúa mạ

Gió sương tay cấy tay trồng

Cơm chiều nhả khói mái tranh

Sau vườn ra hái nấu canh

Cùng nhau quây quần lớn nhỏ

Đơn sơ đánh bữa ngon lành

Đêm trăng tắm mát dòng sông

Áo phơi trước ngọn gió lồng

Cùng reo câu hò tiếng hát

Khuya về bỏ lại bến không

Làng quê xóm nhỏ hữu tình

Nam thanh nữ tú xinh xinh

Cho ta lớn lên từ đó

Quê hương cuộc sống của mình

Ra đi ai không nhung nhớ

Trở về ai chẳng chờ mong

Hương quê còn đây muôn thuở

Chạnh lòng nhớ những đêm đông.

Em là người bất hạnh ?

Tháng 06-2005

Em đừng nghĩ em là người bất hạnh

Em sinh ra thua thiệt giữa cuộc đời

Rồi cứ ôm những thổn thức đầy vơi

Và cứ sống lan man nhiều mặccảm

Em đừng nghĩ đời em sao buồnthảm

Luôn tự ti tủi thẹn, chẳngbằng ai

Thỉnh thoảng buông nhữngtiếng nói thở dài

Và đôi lúc than thầm cho thânphận

Đừng trách cứ em ơi, đừngphẫn hận

Được như em đã diễm phúc lắmrồi

Hãy nhìn kia biết bao kẻtrong đời

Còn khổ sở hơn em nhiều lắm

Trong cuộc đời có sạch nhơbùn cặn

Hãy nhìn lên nhìn xuống rồinhìn ngang

Soi rọi đi, em sẽ thấy bìnhan

Bỡi em chưa đến tận cùng khốnkhổ

Em có khổ mới thương đời đaukhổ

Em có đau mới thương thế khổ đau

Cõi trần ai sao tránh bãi ưusầu

Em còn đỡ, đâu phải người bấthạnh

Người ta khổ, cả cuộc đờigồng gánh

Cả cuộc đời ướt đẫm giọt mồhôi

Đeo gian nan trèo lên dốcxuống đồi

Vào nhân thế nên thế trầnphải thế

Sóng trùng dương cửa bể

Thuyền trơ mạn xác xơ

Ngày đêm khổ ải bơ phờ

Tháng năm đày đọa dại khờ thếnhân

Trần thân cho thấm phong trần

Đắng cay cho thấm lựa lầnnghe em

Riêng em còn những ấm êm

Thấy không băng giá giữa thềmhoang vu

Em đâu đến nỗi mịt mù

Thấy không chiếc lá tiếng thugợn hồn !

Rau cỏ bốnmùa

Tháng 06-2005

Rađi hái lá RAU MƠ

RAU CAY hết đắng đợi chờ ấmêm

Ra vườn hái lá RAU DỀN

RAU SAMđã lớn dưới thềm trổ bông

Lên rừng hái lá DIÊU BÔNG

Vào bên bờ suối LÁ HỒNG ửngson

Lại còn RAU MÁ xanh non

Bên sông RAU ĐẮNG bên cồn RAU THƠM

Xuống ao hái lá RAU OM

Bước lên hàng dậu mấy chòm LÁ GIANG

Ngoài giồng mấy đọt RAU LANG

Lại thêm BÒ NGÓT bên giàn KHỔ QUA

RAU RĂM, RAU MUỐNG, BẠC HÀ

Vài bông SO ĐŨA, HOA CÀ thơm hương

Lại còn Giàn BÍ đầu đường

Giàn BẦU trước ngõ, Mướp HƯƠNG sau hè

Ngắt thêm mấy đọt LÁ ME

NHÃN LỒNG giăng mắc kết bè MỒNG TƠI

RAU ĐAY, RAU DIẾP nơi nơi

TÍA TÔ, RAU HÚNG, CẢI TRỜI bay bay

CẢI XANH, XÀ LÁCH bên này

RAU DIỀU dưới ruộng, RAU TRAI trên bờ

Đầy vườn rau cỏ nên thơ

Còn bao rau cỏ xanh lơ ba miền

Có tên, nghe kể biết liền

Có tên bản xứ từng miền chịu thua

Cỏ rau đều có bốn mùa

Có tiền mua chợ, không, mua ngoài đồng

Dù ngon, dù dở, cũng xong

Đói ăn khát uống no lòng thì thôi

Quê mình đẹp lắm ai ơi

Cơm ngon canh ngọt đời đời ấmno.

Giữa muôn ngàn miên viễn

Tháng 06-2005

Một hạt bụi dính trên vành đạiđịa

Một hạt cát rớt xuống biểnmênh mông

Một giọt nước rơi xuống giữadòng sông

Đời tôi đó, có nghĩa gì đâutá

Tôi sinh ra giữa rừng ngườixa lạ

Tôi lớn lên giữa trời đất baola

Chỗ nương thân cứ tạm gọi lànhà

Rồi vùng vẫy giữa thác ghềnhsóng lũ

Những gặp gỡ đã bao lần hộitụ

Những chia tay đã bao lúc lytan

Rồi bước đi theo con đẩy thờigian

Để lăn lóc một đời người mệtmỏi

Hạt bụi kia còn dính, chưalìa khỏi

Hạt cát kia còn đeo, chưathõng buông

Nên thân tôi chưa trôi dạt vềnguồn

Vẫn tiếp tục hành trình chưachấm dứt

Đi một tới trăm

Trăm quay về nhứt

Cát bụi nào cũng cát bụi tiêusơ

Và tôi đi như chung thỉ hằngmơ

Để đánh động những đêm khuyatỉnh mộng

Cuối trời nổi mống

Vẽ nét chân mây

Tiếng vỗ bàn tay

Rã rời huyễn tượng

Là hạt cát tôi chuyển mìnhthành tướng

Là hạt bụi tôi chuyển thể tồnsinh

Là giọt nước như bóng nước inhình

Luôn hiện hữu giữa muôn ngànmiên viễn.

Tình non nghĩa nước

Tháng 07-2005

Non cao cao vút đỉnh cờ

Nước sâu sâu tận mịt mờ dặm băng

Nước đi đi mãi lăn tăn

Non đi đi mãi cánh bằng lêncao

Kinh bao biến động xôn xao

Mịt mờ dấu tích xạc xào hồnai

Thời gian ngả bóng đường dài

Không gian khắc lối hoa càidanh nhân

Nước đi mở nước bao lần

Non đi mở núi cao ngần núi non

Non đi nặng nghĩa núi non

Nước đi nặng nghĩa chờ con nước về

Tình non mang nặng ước thề

Nghĩa nước luôn nhớ trở về cùng non

Trăm năm non cũng nước non

Ngàn năm nước cũng nước non muôn đời

Tình non nghĩa nước tuyệtvời

Nghĩa non tình nước rạng ngời nước non.

Sắc thắm muôn hoa

Tháng07-2005

HƯỚNG DƯƠNG khoe ánh thái dương

QUỲNH HƯƠNG nhoẻn nụ đêm sương rực màu

HOA SENnở rộ dưới bàu

Lại chen HOA SÚNG, trắng màuHOA CAU

HOA TRÂM, HOA CÚC bên ao

BÔNG TRANG, BÔNG SỨ, TRÚC ĐÀOtrước sân

TY GÔN khoe sắc cẩm vân

TƯƠNG VI, CẨM CHƯỚNG biết lầnlựa ai

MAIVÀNG xuân thắm vàng mai

HUỲNH ANH nào sánh HOA LÀIthanh lương

Đêm về có DẠ LÝ HƯƠNG

Còn HOA TRINH NỮ bên đường ươm mơ

TRẠNG NGUYÊN, VẠN THỌ rực cờ

Trên bờ PHƯỢNG VĨ, dưới bờ HOA LAU

NGỌC LANhoàng bạch khoe màu

HOA HỒNG đa sắc biết đâu mà tìm

Còn kia màu tím HOA SIM

Màu thanh HOA LÝ, màu chìmHOA NGÂU

HOA LAN đủloại đủ màu

Non nghiêng bóng nước rầu rầungẩn ngơ

Chim sa rũ cánh bơ phờ

Cá chìm lẳng lặng đẫn đờ vây, man

Trăng mờ nhạt ánh trăng vàng

Sao mờ buồn tỏa lang thang phươngtrời

Hoa nào có ý lạ đời

Bỡi hoa muôn sắc tuyệt vờithế thôi

Bông hoa là của đất trời

Ngắm hoa là của ai người biếthoa

Hoa cười còn để cười hoa

Hoa cười còn để kết tòa thiênthư !

Sông nước ViệtNam

Tháng 07-2005

CẦU TRE lắtlẻo cứ đi

CẦU KIỀU khúc khuỷu có chingại ngùng

CẦU ĐÔI hai ngả đi chung

CẦU NGANG nối ngược KỲ CÙNGvề xuôi

Hà Nội văn vật một thời

LONG BIÊN biền biệt ngậm ngùivấn vương

Người đi, xin gởi SÔNG THƯƠNG

Người về, xin gởi HIỀN LƯƠNGbên nầy

SÔNG HỒNG mờ khói bụi bay

THÁI BÌNH muôn thuở dựng xâycơ đồ

SÔNG ĐÀ, SÔNG MÃ, SÔNG LÔ

SÔNG GIANH, BẾN HẢI xương khôchất chồng

BẠCH ĐẰNG dậy sóng Biển Đông

SÔNG GẦM, SÔNG CHẢY nhớ trôngvơi đầy

SÔNG CON, SÔNG CẢ còn đây

HÁT GIANG song Nhị niềm tâylạnh lùng

Bao thời oanh liệt soi chung

Bao thời đẫm máu anh hùng xưanay

SÔNG HƯƠNG mái đẩy chậm tay

TRƯỜNG TIỀN mấy nhịp còn caynỗi niềm

THU BỒN gợn bóng lam tuyền

ĐÀ RẰNG uốn khúc giữa miền sơnkhê

Ai về BẾN NGHÉ thì về

Ai về Đất Đỏ ai về ĐỒNG NAI

SÀI GÒN hoa lệ dấu hài

THỊ NGHÈ, BẾN LỨC, kề vai SàiGòn

CHỮ Y qua bến VÂN ĐỒN

Băng cầu MỸ THUẬN, vượt cồn xuôi Nam

SÔNG TIỀN, SÔNG HẬU xanh lam

CỬU LONG chín khúc bao hàm Miền Tây

Muốn đi VÀM CỎ bên nầy

Muốn vào bên đó tỏ bày Cà Mau

Bắc Nam Trung vẫn một màu

Năm ngàn năm vẫn trước saumột lòng

Cùng đi liền núi liền sông

Bắc cầu liền nhịp bắc sôngliền bờ

Cùng đi gìn giữ điểm tô

Muôn năm bền vững cơ đồ Việt Nam.

Ngày trở về

Tháng 07-2005

Ngày trở về tôi lặng yênkhông nói

Mắt buồn buồn, nhìn, ngó thậtxa xôi

Ngó trước sau, ngó quanh quấtmột hồi

Rồi đảo mắt xa dần ra đầu ngõ

Nhìn thăm thẳm, thấy gì khôngtrong đó

Lại ngó vào nơi một chái bagian

Ngước lên trên, xin thắp banén nhang

Quyền quyện khói lòng vòngbay nhè nhẹ

Tôi ngừng lại trên tấm hìnhcủa mẹ

Rồi ngừng lại trên tấm hìnhcủa cha

Nhìn những người thân, quyếnthuộc gần xa

Mới còn đây mà đã ngồi lên đó

Tôi nhìn xuống, đàn cháu connho nhỏ

Gọi là nhỏ nhưng thật sự lớnnhiều

Có đứa đang một tay ẵm, taydìu

Còn nhỏ nữa, vừa gái trai lúcnhúc

Ngày trở về, tôi tìm lại từngchút

Còn những gì trong tất cả đổithay

Để nâng niu từng cái nhỏ mảymay

Như hun hút những xa mờ đấtmẹ

Tôi nhắm mắt rồi thì thầm khekhẽ

Ngày trở về tìm quá khứ đã xa

Tiếng đàn xưa đã tắt hết âmba

Hình dung lắm mới cơ hồ cộnghưởng

Chỉ thế thôi nhưng vô cùngsung sướng

Tôi đã đi trên quê mẹ đây rồi

Ngày trở về xin trả lại xaxôi

Nhưng tro lạnh đã bập bùngbếp lửa.

Lá rụng về cội

Tháng 07-2005

Đây là vùng đất nào

Mà sao người nằm đó

Tôi cúi nhìn cho rõ

Tên, lạ quá đi thôi

Tôi bỗng nghe những cảm xúcbồi hồi

Rồi lần lượt tôi tìm thămkhắp chốn

Đi một mình tôi cũng hơi ớnớn

Bước vào thăm nhưng họ cứ nằmim

Có người buồn ánh mắt như limdim

Lông dựng đứng, tôi nghe saolành lạnh

Sau khi đọc danh tánh

Tôi biết họ giống mình

Trông qua những tấm hình

Lại buồn thương man mác

Có những chỗ nằm chung nhaumột dạt

Có những nơi xen kẽ với ngườita

Đi tới đâu cũng thấy thế vậymà

Nếu nơi đó có người mình đangsống

Gió hiu hiu vang vọng

Người lớn nhỏ nằm yên

Nếu có những linh thiêng

Xin cho tôi được biết

Họ tình thân nói thiệt

Đã nằm đây, không phải đấtcủa mình

Sống điêu tàn mà chết cũng điêulinh

Gởi xứ người chớ xứ mình xalắm

Sống, đã âm thầm, mang nặng

Chết, lại chôn ké, mang đau

Bỡi tấm thân đã trôi dạt bờ dâu

Nên dong ruổi khắp năm châu bốn biển

Thân tạm gởi cho bụi mờ hư huyễn

Hồn phiêu diêu tìm lại với cửu huyền

Trái đất tròn nên gặp được Tổ Tiên

Nhớ cháu con, lâu lâu thăm một chuyến

Thác là một chuyện

Gởi là một phương

Nơi đó quê hương

Lá rụng về cội !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2021)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 3832)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8216)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2055)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8342)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1566)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 17914)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12039)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 25193)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2039)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương