Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 30

28/11/201113:14(Xem: 5111)
Tuyển tập 30

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 30

(Từ bài số 291 đến số 300)

thnhattan@yahoo.com.au

91. Cái nghề bán cái ! 291

92. Lá rụng về cội 292

93. Uống nước nhớ nguồn 293

94. Nào có nghĩa một vành cong trời đất ! 294

95. Ta đây, hiện hữu vô cùng ! 295

96. Tôi không có bán thơ đâu ! 296

97. Nơi quê nghèo nho nhỏ ! 297

98. Tôi phải chết ! 298

99. Tôi phải sống ! 299

100. Những người em bé nhỏ của tôi ơi ! 300

Cái nghề bán cái !

Tháng 03-2005

Có một cái nghề

Không được liệt kê

Và cũng không cần trải quatrường lớp

Vậy mà đua nhau nườm nượp

Có khi còn được cấp bằng

Cái nghề không lập thành văn

Ở đời, ai ai cũng có !

Hãy nói cho nghe nho nhỏ

Cái nghề bán cái, phải không?

Ta đang mở chuyện lòng vòng

Lại kêu đích danh mà nói !

Nghề bán cái, xưa nay khônghọc hỏi

Mà người người tự điêu luyệnmới hay

Sự kiện diễn ra, vừa mới hiểnbày

Là đã hiểu cái nghề bán cái

Con nít ranh, mũi còn nhỏ dãi

Đến cụ già tóc bạc hoa râm

Người thế, quyền, càng lớncàng thâm !

Người dân giả, hơi thô hơithiển !

Cái nghề bán cái, xưa nay cótiếng

Không cấp bằng nhưng ăn đứtmọi nghề

Kẻ thuộc quyền, bị đì, hếtchỗ chê

Kẻ nhẹ dạ, bị thường xuyênlợi dụng

Chuyện thơm tho, thì thi nhautranh tụng

Chuyện cỏn con thì đem đẩycho người

Chuyện ngon ăn thì rạng rỡtươi cười

Nuốt không vô, thì dí chothiên hạ

Còn con nít, bày trò mặc cả

Còn người lớn, rẻ rúng đãibôi

Rồi ung dung hinh hỉnh ngạođời

“Họ đang làm, do ta đó chớ !”

Có một chuyện vô tình làmduyên cớ

Cái nghề bán cái cảm thấy hayhay

Nói, thế nào, tôi cũng viếtbài này

Chữ bán cái mà thành thơ chớnị !!!

Lá rụng về cội

Tháng 03-2005

Lá rụng về cội

Nghĩa là sao mà ta thường haynói

Để cùng nhau nhắc nhở lại chođời

Nghĩa thật gần và cũng thậtxa xôi

Vừa nghĩa đen lại còn thêmnghĩa bóng

Này em nhé ! Ngồi đây chơi,đỡ nắng

Em coi kìa, chiếc lá rụng, vềđâu

Còn đu đưa phơn phớt gió xanhmàu

Khi rớt xuống, cho vàng baychiếc lá

Rụng về cội, em nghe hơi thấylạ

Rớt gốc cây, em thấy đó, phảikhông

Cây với cội cùng một nghĩatheo dòng

Xa hơn nữa, đó là nguồn lịchsử

Từ dưới đất, cây vươn lên đấychứ

Qua thời gian, cây đâm lộcnẩy chồi

Dù cây non, hay đại thọ sốngđời

Cỡi vô thường băng ngang dòngcát bụi

Lá rơi rụng, vàng vàng bay,mục, thúi

Từ đất lên, trả về đất, tốttươi

Một ngày kia, khi em đứngtuổi rồi

Em mới nhớ, những gì xa xưacũ !

Nhớ, nhớ mãi, không bao giờbiết đủ

Của những gì, xa xưa nữa, emơi

Tục ngữ kia dù chỉ có mấy lời

Nhưng giải bày thì vô cùngthâm thúy

Nói ít hiểu nhiều, mới càng ývị

Lá rụng về cội, là thế ngheem

Khi về chiều, em sẽ hiểu bóngđêm

Càng thấm thía, nhớ thương vềnguồn cội !!!

Uống nước nhớ nguồn

Tháng 03-2005

Uống nước nhớ nguồn

Mỗi một ngày, em thường uốngluôn luôn

Hễ thấy khát, là em cần đếnnước

Miễn là nước, dù nước gì cũngđược

Khi uống vào, em sẽ hết khátngay

Chỉ một câu ngắn gọn, nhưngthật hay

Vậy, uống nước nhớ nguồn, làsao nhĩ !!!

Ra bờ sông, nhìn dòng sôngđang chảy

Nước ở đâu, mà cứ chảy tuônhoài

Hãy hình dung một chút để thửcoi

Nước chảy đó, tức có nơi xuấtphát ?

Em hãy bước lên đầu non cahát

Con suối reo róc rách đó, lànguồn

Đã là nguồn, thì nước mãitrào tuôn

Hễ có mưa là nước nguồn tuônchảy

Và sao nữa, mà ông cha mìnhdạy

Uống nước nhớ nguồn, nghĩa lýcao siêu

Như hôm nay, em khôn lớn baonhiêu

Nhờ công sức của mọi ngườimới có

Và kia nữa, như tấm thân emđó

Vương hình hài, nhờ cha mẹsinh ra

Sống ở đời phải có cửa có nhà

Dù hơi tệ, thì nhà tranh,công viên, xó chợ

Và còn nữa, em ơi ! Luôn ghinhớ

Phàm con người, phải có Tổ cóTiên

Có quê hương, dân tộc, đấtnước mọi miền

Có lịch sử và những gì ôngcha để lại

Uống nước nhớ nguồn, nhớ hoàinhớ mãi

Nhớ và trao nhau, từng thế hệđiểm tô

Nhớ và trao nhau, cùng gìngiữ cơ đồ

Chứ đừng sống vô tình,

Và chỉ biết mình em, em nhé!!!

Nào có nghĩa một vành cong trời đất !

Tháng 03-2005

Trời đất rộng nhưng lòngngười sao hẹp ?

Bỡi riêng tư vị kỷ phủ sâudày

Bỡi túi tham không đáy cỡitrên mây

Bỡi ham hố lợi danh đeo quánặng

Hay lại bảo, sức con người cóhạn

Trời rỗng không nên rộng rãibao la

Đất mênh mông nên nào nghĩatiểu đa

Người bé nhỏ thì làm sao sánhđược

Bỡi trần thế, nên thế trầntriền phược

Bỡi thế nhân, nên nhân thếkhổ đau

Lòng âm u nên chất chứa đủmàu

Làm rách nát mảnh tâm hồntrong trắng

Sống vị mình, lòng nhân từtrống vắng

Sống vị người, lòng rộng mởthênh thang

Sống thanh cao, quí hơn ngọchơn vàng

Sống ích kỷ, nặng tiền, sanhtệ bạc

Dòng đời, là một bản trườngca, ca hát

Tình đời, là cung nhạc tìnhtự yêu thương

Sao không đi trên đại lộđường trường

Mà lại bước nẻo quanh co nhỏhẹp

Lòng rộng mở thì nào ai khépđược

Hồn thanh cao, nào ai nỡ chốitừ

Hãy nhìn kia, cho cùng tậnthái hư

Nào có nghĩa một vành congtrời đất !!!

Ta đây, hiện hữu vô cùng !

Tháng 03-2005

Trông qua chiếc bóng thời gian

Ta xin nhìn lại trên đàng ta đi

Trông qua mấy nẻo kinh kỳ

Ta xin nhìn lại, còn chi đến giờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Nổi trôi từng đoạn trên bờ phiêu du

Trăng mờ vì khuất mây mù

Chợt nghe tiếng vọng thiên thu giật mình

Từ trong cát bụi tử sinh

Ta xin nhớ lại bóng hình của ta

Từ trong tỉnh mộng đêm qua

Ta xin nhớ lại quê nhà xưanay

Nghe không tiếng vỗ bàn tay

Một bàn tay vỗ mặt mày náttan

Vỡ toang, chấn động ba ngàn

Mười phương thế giới chưatràn chân lông

Huyễn sinh còn nhẹ hơn bông

Vô sinh còn nhẹ hơn dòng tửsinh

Như ta nói chuyện với mình

Như bóng nói chuyện với hình,vô chung

Ta đây, hiện hữu vô cùng !

Tôi không có bán thơ đâu !

Tháng 03-2005

Nhớ Hàn Mặc Tử bán trăng

Nhớ người khố rách làm vănbán nghèo

Cơ cùng ai bán mốc meo

Sơn khê ai bán giữa đèo hoangvu

Còn tôi xin bán cái ngu

Bán luôn cái dốt mặc dù chẳngmua

Bán luôn những cái hơn thua

Chỉ xin giữ lại quê mùa màchơi

Bán luôn phi thị cuộc đời

Chỉ xin giữ lại cơ ngơi anbình

Bán luôn danh lợi lưu linh

Chỉ xin giữ lại nguyên trinhđộc hình

Có ai mua được chình ình

Để tôi bán nốt nhục vinh đãnhiều

Bán luôn trưởng giả quan liêu

Bán luôn cái lạnh cuối chiềumùa đông

Bán luôn bèo bọt trôi dòng

Chỉ xin giữ lại bờ sông lầnvề

Bán luôn những cái nhiêu khê

Để coi trong nỗi ê chề ra sao

Bán luôn đến cả trăng sao

Chỉ xin giữ lại cây đào trướcsân

Bán luôn những cái phong trần

Cho luôn chiếc bóng phù vântrôi bờ

Nhưng tôi không bán vầng thơ

Để tôi nhìn nó hững hờ tôichơi

Mang thơ đi khắp cuộc đời

Rải thơ cùng khắp chơi vơitrên ngàn

Dù ai đã bán trăng vàng

Còn tôi gõ tiếng tao đàn thânthương

Dù ai khép lại nẻo đường

Nhưng thơ tôi đó, vương vươngvô cùng !

Nơi quê nghèo nho nhỏ !

Tháng 03-2005

Tôi thương mái nhà tranh

Nơi quê nghèo nho nhỏ

Những ngày xa xưa đó

Dọc nước cạnh bờ ao

Cùng bọn trẻ ồn ào

Khắp thôn trên xóm dưới

Những đứa trang lứa tuổi

Vui giỡn những trò chơi

Sung sướng nhất cuộc đời

Là thời xưa bé nhỏ

Một tiếng kêu đâu đó

Là cả lũ hè nhau

Lấp ló trông trước sau

Là cùng nhau vọt lẹ

Bao năm trời như thế

Nên mọi nẻo trong làng

Khắp ngõ hẻm cùng hang

Như bàn tay năm ngón

Mỗi khi mùa nước lớn

Chặt chuối kết làm đò

Đẩy sào chạy ro ro

Té nhào lăn bì bõm

Đêm về bắt đom đóm

Bỏ trong bọc làm đèn

Cùng chí chóe rùm beng

Đèn của ta sáng quá

Qua rồi mùa lá mạ

Lúa gặt đổ đầy đồng

Mót từng bó ngóng trông

Chờ những khi đổi cốm

Khắp cùng trong lối xóm

Tiếng đập lúa hòa vang

Bọn trẻ kéo một đàn

Mà chơi trò cút bắt

Rạ, xót ơi là xót

Ù té, chạy ra sông

Nhảy xuống nước ùm ùm

Nước mềm môi dịu ngọt

Rồi tập tành đến lớp

Đánh xuôi ngược trường làng

Trôi theo bước thời gian

Qua rồi ngày thơ ấu

Đến nay nhìn theo dấu

Thỉnh thoảng nhớ xa xưa

Lại nhung nhớ sao vừa

Nơi quê nghèo nho nhỏ

Và thời xa xưa đó

Tuổi trẻ của tôi ơi !

Tôi phải chết !

Tháng 03-2005

Tôi phải chết, cố nhiên, aicho sống

Dù có cho cũng chẳng sống nổimà

Khi tấm thân đã đến chỗ trầmkha

Dù cho sống cũng lắc đầu,muốn chết

Tôi phải chết, vì cuối đời,thấm mệt

Đã bao năm đập dũa biết baolần

Nên tiêu điều, tàn tạ cả tấmthân

Sống không nổi, làm sao màchẳng chết

Tôi phải chết, đúng rồi, sốngchi mệt

Đến cuối đường kết thúc mọilối đi

Nằm ì thêm, khốn khổ, chớ ragì

Dứt cái một, lìa đời, chosướng quách

Tôi phải chết vì châu thânlìa mạch

Sức không còn mà lực cũngtiêu ma

Như mũi tên đã đi đến cuối đà

Nên chúi mũi cắm đầu laoxuống đất

Tôi phải chết có nghĩa là sẽmất

Sống không xong khi chết bảosao còn

Nhưng trong đời sẽ có nhữngcái hơn

Danh, ô danh, và còn ai nhắcnhở

Tôi phải chết để đi vào muônthuở

Cùng nhân gian sẵn một lối đivề

Cả một đời còn gì nữa mải mê

Cho chật đất và trần gianchoáng chỗ

Tôi phải chết vì tôi cần phảichết

Bụi đã tàn mà cát cũng tiêusơ

Tôi phải đi, kìa, cát bụiđang chờ

Đón cái mới và ngày mai xuấthiện.

Tôi phải sống !

Tháng 03-2005

Tôi phải sống, hẳn chưa,không thể được

Dù có cho, nào đã đến trămnăm

Đường còn dài, đã vội vã nằmlăn

Bảo mở mắt nhìn đời, khôngđộng đậy

Tôi phải sống, thật không,chưa hẳn vậy

Kiếp trăm năm đếm thử đượcmấy người

Từ xưa nay, chưa kịp đến mấymươi

Đã thứ lớp chen chân chầuthiên cổ

Tôi phải sống, cố nhiên, aiđánh đổ

Cứ sống đi, phải sống, đó làquyền

Cứ sống đi, và sống, lẽ tựnhiên

Cái Quyền Sống, thiêng liêng,ai dám động

Tôi phải sống cỡi phù sinhvào mộng

Ôm mơ màng nói chuyện vớichiêm bao

Bách niên ư, huyết ẩm tạiVườn Đào

Nghĩa cao đẹp nhưng câu thềchưa vẹn !

Tôi phải sống bỡi dương trầnđã vén

Bức màn nhung treo giá đổi tửsinh

Mỗi thế nhân trôi nổi bướcđăng trình

Bồ hóng phủ rong rêu thêm mấylớp

Tôi phải sống để nếm mùi tanhợp

Cho hợp tan ủ mặt nét tangthương

Cho đắng cay sắt cạn nướcđoạn trường

Nhưng phải sống làm sao cho ýnghĩa

Chiếc bào ảnh trắng xanh vàngđỏ tía

Kiếp nhân sinh lăn lộn bạcsắc màu

Sống làm sao để lại bóng đêmthâu

Ghi một điểm nhạt nhòa dònghuyễn hóa.

Những người em bé nhỏ của tôi ơi !

Tháng 03-2005

Này, những người em bé nhỏcủa tôi ơi !

Mới lớn lên, vào ngưỡng cửacuộc đời

Đời sẽ đưa em đi muôn vạn nẻo

Hồn xinh xắn nhuộm trần giankhô héo

Lòng thanh thiên vấy nhân thếgợn màu

Những trang sách học trò gởilại phía sau

Và đời em sẽ trở thành mộtpho sách truyện

Này, những người em bé nhỏcủa tôi ơi !

Em sẽ đi, như những con tàurẽ tuyến

Bụi thời gian, ngày thêm thấmdặm trường

Bụi không gian, ngày thêmthấm phong sương

Theo năm tháng, bào mòn bao sứclực

Thời thư sinh là cái thời đẹpnhứt

Tuổi trẻ thật dễ thương

Vui với mái học đường

Cùng bè bạn vui chơi trangđèn sách

Giữa trường học, trường đời,đôi bờ ngăn cách

Tôi nói trước với em, dù chỉđôi câu

Nhưng rồi em sẽ hiểu thậtthâm sâu

Những câu đó là những lờichân thực

Giữa hai nẻo, còn nhiều lằnmức

Em dần xa tuổi ngọc thiênthần

Vào cuộc đời, đối diện tântoan

Em sẽ đi trên nhiều gai góc

Này, những em bé nhỏ của tôiơi !

Những ngày xưa em khóc

Vì những bài học, mở khóakhông ra

Sợ thua chúng bạn, sợ thầy côla

Nhưng ngày nay em khóc, vìđời không như em nghĩ

Sách vở là những huyền mơ, lykỳ, mộng mị

Trường đời là những hiệnthực, cạm bẩy, tạp đa

Sách vở kia, không phải củaem, mà của người ta

Còn hôm nay, không phải dạochơi, mà người trong cuộc

Em ơi, hãy thắp ngọn đèntrong tâm làm đuốc

Em ơi, hãy giữ đôi mắt thươngyêu nhìn đời

Dù nay mai, có những lúc chơivơi

Sẽ phí phạm nhiều tâm tư, trílực

Xin chúc các em, tròn đầyhạnh phúc

Đường nhân gian em sẽ bước điqua

Đường trần gian em sẽ nếmphong ba

Và thưởng thức bản trường ca nhân thế !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2544)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 566)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4408)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8723)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 3200)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8909)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 2072)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19603)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12906)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26488)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.