Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tuyển tập 16

28/11/201113:14(Xem: 5073)
Tuyển tập 16

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 16

(Từ bài số 151 đến số 160)

thnhattan@yahoo.com.au

Tửsinh cất bước rong chơi 151

ChúCuội dỗi hờn 152

Trêumình thế nhân ! 153

ĐạiBàng tung cánh gió 154

Một vòng xoáy, ngửa nghiêng vầngnhật nguyệt 155

Tanbiến mãi bên bờ lau cát bụi 156

Tangtình bao gánh, nợ lần tình tang 157

Sôngbến cũ, mái nhà xưa ấm-lạnh ! 158

Ngườilớn đã giết các em rồi !!! 159

Núirừng kỳ vĩ của ta ơi ! 160

Tử Sinh CấtBước Rong Chơi

Tháng8-2004

Tôiđã thấy em từ khi mới ra đời

Tôiđã thấy em từ khi biết khóc biết cười

Emcó mặt cùng tôi khắp mọi nơi nơi

Emluôn ở cùng tôi, nhưng không bao giờ lên tiếng

Tôiđã lớn lên, bươn chải qua nhiều biến chuyển

Bướcphiêu du, đã đập giũa tôi trên khắp dặm trường

Emnhìn tôi như một người lãng tử đáng thương

Emthấy tôi đi, nhưng không hề oán trách

Emcó biết không ?

Cuộcđời đưa đẩy tôi qua nhiều ngõ ngách

Phongtrần vùi dập tôi bao nẻo chông gai

Hầmhố, đắng cay, góc cạnh, dùi mài

Thựcnghiệm thêm cho “cõi diêm phù nhiễm thể “

Đểđề tác những trận đồ, phương kế

Đểdự phòng những sơ hở, thâm u

Đểchằng thêm cho lưới khổ ải mịt mù

Đểchịt thêm cho dây trần ai oan nghiệt

Mỗicon người, thêm một nét tang thương còn khuyết

Mỗisinh vật, thêm một điểm bèo bọt chưa thành

Chobức tranh vân cẩu xoáy trục lộn quanh

Nhiềutầng lớp dọc ngang, mấy ai bứt phá

Tôithấy rồi em, có chi đâu lạ

Tựcon người bày vẽ mà thôi

Tựchính tôi ngưng, động, tô, bồi

Chứkhông ai có quyền, và không ai quyết đoán

Vậymà xưa nay vào tù ra khám

Cửangục kia, không một xích gông cùm

Dotrò đời bày những cuộc chơi chung

Mỗikẻ bày một trò và không hề ngán ngẫm

Chỉtới lúc cơ hồ đã thấm

Chỉtới khi đuối sức tàn hơi

Tráchcho nhau và hận cả cuộc đời

Hayphó thác, gục đầu trước bước tường duyên kiếp

Sóngvỗ trường giang ba thời chuyển tiếp

Ngườiđẩy ta xô, khởi động phong ba

Xuốnglên, xuôi ngược, lại qua

Vìngười một lẽ, vì ta với mình

Giẫmcho nát cõi tử sinh

Đạpcho nát cõi hư vinh diêm phù

Góttiên phớt nhẹ thiên thu

Cỡiqua biển đục mây mù trần gian

Đưatay nhấc phiếm cung đàn

Ngânlên một tiếng vang vang đất trời

Tửsinh cất bước rong chơi.

Chú Cuội dỗi hờn !

Tháng 8-2004

Ngắm trăng ngắm cả chị Hằng

Nàohay Chú Cuội cằn nhằn bỏ đi

Chị Hằng ngắm chút cớ chi

Nàohay Chú Cuội lẫy vì cung trăng

Cây đa đứng đó nặng oằn

Bơvơ một cõi chị Hằng buồn trông

Cây đa một gốc trống không

ChịHằng ngóng đợi, chờ mong Chú về

Trăm năm chẳng lỗi ước thề

Ngànnăm chẳng bội hoa kề tóc mai

Hương xưa tình đã vương dài

Thoángxưa chắp cánh vân đài dặm băng

Trăng tròn mười sáu tròn trăng

Nhângian mời đón chị Hằng đi chơi

Một mình trăng dõi lẻ loi

Nàođâu có chị sánh đôi đi nào

Ô hay, chị ở trên cao

Cùngbên Chú Cuội dễ nào cách xa

Trăng ơi, trắng mấy trăng ngà

Đểcho tuyết nguyệt nở hoa đầu cành

Chị Hằng hằng mấy xuân xanh

Xanhxuân mấy độ chớ dành ai đâu

Đêm dài ngồi ngắm canh thâu

Ôhay Chú Cuội kê đầu gối trăng

Đêm trăng còn đó chị Hằng

Khôngtrăng Chú biết chị Hằng đi đâu

Vương vương trái chín ưu sầu

Ngẩnngơ Chú Cuội cớ đâu chị Hằng

Chị Hằng còn đó đêm trăng

Chúđi kiếm chị, chờ trăng đón về

Cây đa một bóng sum suê

Chịcùng Chú Cuội đề huề tháng năm.

Trêu Mình Thế Nhân !

Tháng 9 -2004

Trăm năm làm kiếp con người

Biểndâu khéo vẽ khóc cười tang thương

Ngàn năm mang kiếp gió sương

Rongrêu khéo phủ bên đường xác xơ

Đầu ghềnh sóng vỗ ơ hờ

Cuốisông bèo bọt bơ phờ nhấp nhô

Ngàn xưa sỏi đá phát lồ

Ngànsau cát bụi còn phô lở bồi

Đêm dài mơ giấc tinh khôi

Giậtmình tỉnh mộng leo đồi điểm không

Lặng yên vũ trụ mênh mông

Kiếpngười nhẹ tựa lông hồng mảnh treo

Rừng khuya róc rách suối reo

Núiđồi vọng tiếng gió vèo xa đưa

Trường giang réo gọi chưa vừa

Biểnkhơi dậy sóng hay chưa sông dài

Sống mà máu nóng đã phai

Chếtđi máu lạnh tuyền đài đem phơi

Uổng không một kiếp trong đời

Mặtchai mày đá hết lời nỉ non

Mai sau đừng hỏi mất còn

Hômnay có tiếc lòng son bạc tình

Uổng không một kiếp phù sinh

Cònthua gỗ đá trêu mình thế nhân

Trần gian còn chút đỡ đần

Trơtrơ như phỗng lựa lần mà tru !!!

Đại Bàng Tung Cánh Gió

Tháng 9 -2004

Tungcánh gió, nhấc mình xa điểm tựa

Bổnglưng trời, xé từng khoảng không gian

Vượtmênh mông, cỡi sóng lướt mây ngàn

Trongbất tận tôi lù lù lao tới

Trongthân tôi, biết bao người mong đợi

Đưangười đi, trông người đến, chưa về

Lờichia tay, câu hò hẹn, ước thề

Baohy vọng ươm mơ, mặn mà, tha thiết

Tôikhông chê cụ già mắt mờ tai điếc

Tôikhông màng cô gái tuổi chớm đôi mươi

Tôikhông khen những ai tươi thắm môi cười

Tôikhông chuộng giàu nghèo, quê mùa, phố thị

Tôikhông nói những lời hoa mỹ

Tôikhông thêu những tiếng hoa khôi

Nhưngai cần, cứ bước lên tôi

Tôisẽ dung chứa và đưa đi khắp chốn

Thờigian nào, dù bốn mùa bề bộn

Khônggian nào, dù bốn biển năm châu

Ngàyđang lên hay bóng tối chìm sâu

Tôicũng phóng và lao đi khắp cõi

Bụitrần gian dẫu phủ mờ mệt mỏi

Bụikhông gian dẫu cọ xát sương pha

Saolung linh dẫu núp bóng trăng ngà

Mâytrên ngàn dẫu ngăn che đầu gió

Mọikhung trời, tôi từng đi khắp đó

Mọivùng đất, tôi đều đã bay qua

Khắpnăm châu bốn biển là nhà

Chonhân loại gần nhau thêm chút nữa.

Một Vòng Xoáy,Ngửa nghiêng Vầng Nhật Nguyệt !

Tháng9 - 2004

Đêmđã dài chưa, bao giờ được sáng

Trăngđã treo mòn mỏi cuối chân trời

Saovẫn mờ, lấp lánh tận mù khơi

Aiđã phủ cho đêm dài đến thế

Trốngđiểm canh nhỏ dần, khan tiếng dế

Quốckêu sương não nuột, tiếc đêm dài

Ếch,nhái cũng tàn hơi, tiếng một, tiếng hai

Hổ,sói, chồn, beo cũng ồ ề mệt ngủ

Nướcđã ra khơi, trở về bến cũ

Láđã xa cây, cuốn cội quay nguồn

Trònthật là tròn, mà vuông cũng thật là vuông

Vuônglìa tròn, đâu còn tròn vuông nữa

Vìtrông ngày, nên đêm dài đến rứa !

Nếukhông đêm, ngày có nghĩa gì đâu !

Ailắng nghe được tiếng nói tinh cầu

Mộtvòng xoáy, ngửa nghiêng vầng nhật nguyệt

Ngàyđang xuống, trăng đầu non dần khuyết

Đêmgần tàn, nhật đáy biển chưa lên

Gọinhững ai còn say giấc ngủ quên

Hãytỉnh mộng, kẻo đêm dài xuống nữa !!!

Tan Biến Mãi Bên Bờ Lau Cát Bụi

Tháng9 - 2004

Tôiviết cho em bài thơ buổi tối

Tôiviết cho em bóng tối đang về

Emhãy ngủ đi, đừng có mộng mê

Hãyngủ một giấc bình yên, ngày mai lại sáng

Sầumộng chi em, ôm đầu bóp trán

Hếtđêm rồi, em có ngủ được đâu

Đêmdù dài, nhưng ngày sẽ qua mau

Đènleo lét, mong dầu khô đừng cạn

Tôikhông ngủ, vì ngủ hoài cũng chán

Mấymươi năm, mê ngủ, không thấy sao

Mộtkiếp con người, như giấc chiêm bao

Mêngủ nữa thì khác nào đã chết

Tôiđã thấy từ khi em có mặt

Emngủ say, tôi thức, cũng khò khè

Thứcvà ngủ, hòa nhịp đủ nhau nghe

Tôisẽ vì em, kéo màn đêm ủ rũ

Gàgáy muộn, gọi bình minh ngái ngủ

Biểnchìm sâu, đẩy tia nắng bừng lên

Ngàyđang vươn, em đừng có ngủ quên

Nhanhđi chứ, kẻo mòn ba vạn sáu

Đừngkhuấy động, nước bùn đen, quện cáu

Từnglớp xen, từng lớp nén, quến nhau

Bếntang thương, vùi bao lớp biển dâu

Tanbiến mãi bên bờ lau cát bụi !!!

Tang Tình Bao Gánh, Nợ Lần Tình Tang !

Tháng 9 - 2004

Ai kêu gió gọi đêm hè

Ngàyvừa bớt nắng chở che oi nồng

Ai kêu rét buốt mùa đông

Vơiđi giá lạnh bếp hồng ấm êm

Ai mang xuân đến bên thềm

Ươm hương ướm nhụy cánh mềm khép hoa

Ai chờthu đến chan hòa

Cho cây thay lá nhẹ xoa đâm chồi

Bốn mùatuần tự thay ngôi

Chuyển trao sức sống tô bồi trần gian

Cho mâyngon giấc trên ngàn

Mưa bay lất phất dọc ngang khắp trời

Cho sôngvề với biển khơi

Mênh mang bến nước đắp bồi phù sa

Chotrăng sáng tỏa trăng ngà

Soi đường chỉ lối lại qua đêm dài

Cho hong giọt nắng sương mai

Mạnon thêm lá vân đài thêm hương

Làng quê bén gót phố phường

Khôngchênh nghèo khó không lường phồn vinh

Ai hay từng cuộc tử sinh

Nàoai chọn lựa riêng mình cho ai

Cuộc đời ai cũng dùi mài

“Nàoai 'rẻ rúng' của ai làm gì”

Đường đời nương tựa nhau đi

Ailui bước đến ai đi bước về

Cùng reo nhân thế đề huề

Bướcđi còn để bước về nương thân

Trần gian bao gánh phong trần

Tangtình bao gánh, nợ lần tình tang !

Sông Bến Cũ, Mái Nhà Xưa, Ấm - Lạnh !!!

Tháng 9 - 2004

Tôixin đưa anh về mái nhà xưa bé nhỏ

Tôixin đưa em về dòng bến cũ đơn sơ

Dòngnước trôi đi dù đưa đẩy mấy bờ

Tavẫn gặp chút dung tình nguồn cội

Đườngdọc đường ngang vẽ ra muôn lối

Mảnhtrường đời đã đập giũa nát tan

Dòngsông xưa còn le lói ánh trăng vàng

Dừngchân lại, ta về nghe, anh nhé !

Emcủa tôi vẫn ngậm ngùi nói khẽ

Mộtquay lưng, biết sao nữa, cho vừa

Lữnglờ trôi, nhấp nháy ánh sao thưa

Vẫnnuối tiếc khung trời xa dịu vợi

Tôinói anh nghe, một đi sẽ tới

Tôinói em nghe, một bước sẽ về

Đỉnhxa mờ dù có vạn sơn khê

Leolên đó, ta reo ngàn gió hú

Cộinguồn xưa muôn đời luôn an trụ

Nướccam tuyền rửa sạch mọi nguồn cơn

Mộtchữ không, vạn hữu sẽ trống trơn

Mộtchữ có, xưa nay chưa mất một

Anhhãy đếm, ngôi nhà xưa mấy cột !!!

Emhãy xem, mái cũ đỡ mấy kèo !!!

Bờnghiêng nghiêng từng vách lá cheo leo

Chèochống lại ngôi nhà xưa ta đó

Emthấp thỏm, ngóng nhìn bên đầu ngõ

Anhchạnh lòng, trông đợi nẻo đường đi

Cùngbước chân, đừng có nói năng gì

Tasẽ nghe sóng lòng rơi biển mặn

Tanhết rồi những niềm đau cay đắng

Cùngdắt nhau về ngưỡng cửa thương yêu

Cùnglắng nhau nghe hai tiếng nhiễu điều

Sôngbến cũ, mái nhà xưa, ấm - lạnh !!!

Người Lớn Đã Giết Các Em Rồi !!!

(Viếtđể thương tuổi thơ ngã gục dưới sân trường ở Beslan,

CộngHòa Bắc Ossetia, miền Namnước Nga).

Tháng9 - 2004

Embé thơ ơi !!!

Ngườilớn đã giết các em rồi

Giữasân trường các em ngã gục

Máunhuộm sân trường thay bút mực

Xươngthịt tan tành thay bụi phấn tan hoang

Đôimắt thơ ngây chưa kịp khóc kinh hoàng

Thânbé bỏng, nát hai chiều mũi đạn

Emchưa kịp quay nhìn chúng bạn

Chúngbạn cũng không còn thời gian thảng thốt nhìn em

Vụtkhỏi vòng tay cha mẹ, đóng thềm

Thầycô cũng lọt tròng, núp ngó

Tuổithơ các em thành miếng mồi cú vọ

Tángtận nhân tình, man rợ, lạnh tanh

Súngnổ, đạn bay, chéo chéo, đoành đoành

Thịtnát, xương phơi, chất chồng, co quắp

Mớingày nào đi học

Emchưa từng nghe cái gì là con tin

Emchưa từng nghe cái gì là đấu tranh

Nhữngtàn bạo, những điên cuồng, dùng tấm thân bé bỏng

Cònđâu nữa, tuổi mầm non hy vọng

Họchôm nay để cống hiến những ngày mai

Gópmặt cho đời và xây dựng tương lai

Nhưngem viết lên đây :

Tuổitrẻ thơ ngây

Súngđạn banh thây

Máunhuộm tình người

Sântrường ngã gục

Trầngian hay địa ngục

Ácquỷ hay Thiên Đàng

Xươngthịt nát tan

Aithù ai oán

Ngườilớn giết chết em rồi

Bằnghai lằn đạn mệnh danh

Bấtnghĩa, chính nghĩa, cấu xé, tranh giành

Tuổitrẻ của các em, không cần thứ đó !!!

Nếulà người lớn, đường đường sáng tỏ

Hậnthù có chỗ

Giếtchóc có nơi

Chưachắc đã cam

Đừngcó mệnh danh

Vũkhí, bạo tàn

Cứbắn, cứ giết, rồi đổ tình đổ tội cho ai cũng được ???

Chúngem chết rồi, chúng em không hận

Nhưngchúng em hỏi trước

Ngườilớn có giỏi thì, trả thân mạng cho chúng em đi !!!

Nếukhông thì, mai sau làm gì, phải có sách, có qui

Chứđừng man rợ, bày những trò kinh tởm ???

Cólàm được không, cho chúng em biết sớm

Đểhồn chúng em, còn tan theo cát bụi phiêu bồng

Chứđừng cho chúng em là trẻ thơ, đem xương thịt chất chồng

Vùilấp vội, nhỏ một chút tiếc thương

Rồingười lớn của các ngươi

tiếptục bày những trò ghê gớm nữa !!!

Núi Rừng Kỳ Vĩ Của Ta Ơi !

Tháng 9 -2004

Mơnúi thẳm gối đầu tỉnh lự

Mộngrừng sâu thức trắng đêm dài

Hỡinúi rừng kỳ vĩ của ta ơi

Tanghe tiếng oai linh của rừng sâu núi thẳm

Núivẫn ngủ bên rừng già giá lạnh

Rừngvẫn yên bên núi thẳm thâm u

Ngàyđã chìm trong rùng rợn hoang vu

Đêmlại lặng trong uy nghiêm kỳ bí

Dãthú còn rón rén từng hồi kinh dị

Hùmthiêng còn ái ngại thét tiếng gầm vang

Chimmuông vỡ tổ, vụt cánh bàng hoàng

Cùnggào thét thất thanh như chiến trường sôi động

Dướivực thẳm, gió lên cao lồng lộng

Vútđỉnh đồi, đỡ một ánh sao rơi

Rồiim bặt không một chút tăm hơi

Rừngkhép nghiêng nghiêng đỉnh đồi gió hú

Bóngcả cây cao lạnh mình ủ rủ

Đátảng hòn chồng dựng vách cheo leo

Thácđổ vang vang sâu hút chân đèo

Hòaâm sắc cho núi rừng thêm kỳ vĩ

Nhânthế hãi hùng cho ta huyền bí

Biếtbao lần dọ dẫm những uy linh

Tínhtoán, dự phòng, nín thở, lặng thinh

Biếtbao người đi và bao người không trở lại

Núicả ta đây, đâu có gì quái ngại

Rừngthẳm ta đây, đâu ẩn nét thâm sâu

Bỡithiên thu nên núi cả nhiệm mầu

Bỡingàn đời nên rừng sâu hoang dại

Ta vẫn là ta, núi rừng muôn thuở ấy

Ta vẫn là ta, rừng núi mãi thanh thiên

Hùng vĩ, uy linh, mơ mộng, diễm huyền

Nhưng bình dị, vô tư như nai vàng ngơ ngác !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2541)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 553)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4393)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8720)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 3183)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8905)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 2060)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19594)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12889)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26477)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.