Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 15

28/11/201113:14(Xem: 5918)
Tuyển tập 15

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 15

(Từ bài số 141 đến số 150)

thnhattan@yahoo.com.au

Manghạnh nguyền, từ đó ta đi 141

Tôixin-thơ nhạc 142

Vàocửa sinh, tôi đi tìm cõi sống 143

Tôibước đi giữa đôi bờ sinh tử 144

Tiếnggọi thương yêu 145

Phươngxa mất Mẹ 146

TìnhMẹ muôn đời 147

Nhắcnhững em tôi 148

Bónghình Cha muôn thuở 149

Xóa tan những nhục cho người congái VN 150

Hạnh Nguyện Ta Đi

Thơnhạc * 7 - 2004

MùaHạ nào rồi cũng đi qua

Tôibước chân theo bóng Tăng Già

Xiểngdương lời Đức Phật Thích Ca

Mườingày tu xin bước lên thuyền

Nươnggiáo từ cắt đứt vạn duyên

Chocuộc đời hết khổ triền miên

Mườingày tu xin bước lên đường

Đưacuộc đời về với yêu thương

Đưamuôn loài về bến thanh lương

Bướcnhân sinh ta đã vào đời

Biểntrần gian chìm đắm chơi vơi

Đạocứu đời tỏa khắp nơi nơi

MùaHạ nào nương bóng Từ Bi

Nhậnchân đời rồi chẳng ra chi

Manghạnh nguyền từ đó ta đi

Tabước đi Ánh Đạo huy hoàng

Chonhân gian nhuận bóng Từ Quang

Chomuôn loài thoát khỏi lầm than

Tabước đi Ánh Đạo an bình

ĐạoTừ Bi hóa độ chúng sinh

Đưathuyền từ cứu độ hàm linh

Tabước đi giải thoát cho người

Tabước đi giải thoát cho đời

ChoĐạo Mầu thấm nhuận nơi nơi.

Tôi Xin

Thơ nhạc * 7 - 2004

Tôixin nương Đức Phật Thích Ca

mangánh sáng soi đường tăm tối

Tôixin nương Đức Phật Di Đà

phóngquang từ cứu độ hàm linh

Tôixin nương Đức Phật Dược Sư

xâydiệu thân muôn loài sắc tướng

Tôixin nương Phật Mẫu Chuẩn Đề

làmmẹ hiền bốn loại chúng sinh

Tôixin nương Bồ Tát Quán Âm

lắngtai nghe ai người trầm thống

Tôixin nương Bồ Tát Đại Thế

đemđuốc tuệ phá vạn lầm mê

Tôixin nương Văn Thù Sư Lợi

đemgươm thiêng phá tà quy chánh

Tôixin nương Bồ Tát Phổ Hiền

đembi nguyền gìn giữ Pháp Vương

Tôixin nương theo Ngài Hộ Pháp

vìđạo mầu trùng quang chấn tích

Tôixin nương theo Ngài Tiêu Diện

khuyênrăn người bảo vệ thiền môn

Tôixin nương Bồ Tát Giám Trai

giữgià lam thanh quy thánh khiết

Tôixin chờ Đức Phật Di Lặc

chắptay nguyền Pháp Hội tương lai.

PhậtPháp Thân quê nhà ta đó

Đạocứu đời vời vợi thanh lương

Chândiệu hữu ai ai cũng có

Đạovì đời truyền khắp muôn phương.

PhậtPháp Thân quê nhà ta đó

Đạocứu đời vời vợi thanh lương

Chândiệu hữu ai ai cũng có

Đạovì đời truyền khắp muôn phương.

Vào Cửa Sinh, Tìm về Cõi Sống

Tháng7 - 2004

Vàocửa sinh tôi đi tìm cõi sống

Củachính tôi rồi sẽ đi về đâu

Quanhững thềm hoang sách vở phủ đầu

Tắtnghẽn đó, không tìm ra lối thoát

Lênnúi cao, núi vẫn cao chót vót

Vàorừng sâu, cây vẫn ngủ rừng già

Rabãi biển, sóng vẫn gầm từng đợt phong ba

Đứnggiữa trời, vũ trụ vẫn bao la bất tận

Giữasống chết, tôi trầm ngâm tự vấn

Chỉkhác nhau một hơi thở vào ra

Sốngvà chết, oan khiên nghiệt ngã thế à !

Sốngtự quyết, mà chết không tìm ra manh mối

Cònsống đây, tôi vẽ ra nhiều phương nhiều lối

Chuyệnhôm nay, cho tới chuyện những ngày mai

Chuyệnnăm năm, mười năm, hay hơn nữa, còn dài

Từngbước sẽ diễn ra khi thời gian sẽ tới

Nhưngnếu tôi chết ngay, khi tử thần đã gọi

Nơichốn nào sẽ là chỗ tôi đi

Baosách vở như rừng mơ, không cụ thể được gì

Cònkinh nghiệm như rễ má, khoanh tay bất lực

Aicũng bảo, của ta, cái gì cũng nhứt

Aicũng nghe, chết đi, một cõi đi về

Nhưngđi về đâu, vời vợi lê thê

Saongười sống trông hoài mà chẳng biết

Cònngười chết thì ra đi biền biệt

Nắmmột cái gì, nói thiệt cho nghe

Cótiếng võng đưa kẽo kẹt sau hè

Võngkhông còn đưa, tiếng có nghe không nhĩ !

Vàcứ thế, vẽ ra muôn ngàn huyền bí

Tiếngvõng lại đưa kẽo kẹt sau hè

Độnghiện lên rồi, tiếng lại được nghe

Tĩnh,im bặt, đâu còn nghe tiếng nữa

Sắcthân và cát bụi, vô tri, cũng rứa

Khilinh tri đã xuất khỏi hình hài

Bỏlại sau lưng, buông xả hai vai

Tửlà điểm ngừng mà sinh là tinh ba xuất phát

Linhtri đó, ứng tùy một thân khác

Chiêucảm cùng vạn hữu khứ lai

Khiđã đi, dù không phải là hai

Nhưngkhi đến, là hai chứ không phải một

Nhưmột bản trường ca tương tục âm thanh nhiều nốt

Từngnốt cung đàn hằng vĩnh triền miên

Chếtlà một dấu để sống nối liền

Chohai nhịp tử sinh, đi và đi mãi mãi.

Tôi Bước Đi Giữa Đôi Bờ Sinh Tử

Tháng 7 - 2004

Tôibước đi giữa đôi bờ sinh tử

Nhìnsự sinh bừng sức sống vươn lên

Nhìnsự tử đi vào thế giới lãng quên

Giữasinh tử cách nhau dòng sông ly biệt

Dòngsông đó nghe âm vang thi thiết

Bênnày bờ là sự sống bay xa

Bênkia bờ là thế giới của những hồn ma

Kývới quy gãy nhịp, nghìn trùng xa cách

Khidòng sinh đã bắt đầu chuyển mạch

Thìdòng tử đã mở ra một cõi đi về

Tôibước đi giữa đôi dòng sinh tử lê thê

Baonhiêu người đang sống và bao nhiêu người đã chết

Khicõi sinh hiện ra thêm một vệt

Thìcõi tử lại trống mất một ô

Mộthồn đơn đã thoát khỏi nấm mồ

Lạclõng vào cõi sinh, thêm một người xuất hiện

Giữatử sinh, có sợi dây vô hình kỳ diễm

Nhưbản trường ca sinh tử vô cùng

Dòngtử sinh vô thỉ vô chung

Từngcá thể, tựu thành những âm ba bất tận

Tôithấy rồi em, cung đàn hòa vận

Tôinghe rồi em, tiếng nói nhiệm mầu

Biểnđộng tử sinh vi diệu thâm sâu

Mỗisống chết như từng cơn sóng vỗ

Đểtôi thấy em từ ngàn xưa hiển lộ

Đểtôi thấy người sẽ khuất tận ngàn sau

Mangthương yêu để thấm những niềm đau

Mờmắt lệ để thăm dòng sinh tử

Tôivà em leo lên đồi tĩnh lự

Tôivà người bước xuống cõi trần gian

Tiếcly tan sinh tử giữa đôi đàng

Traochân thiện trên nhịp cầu giao cảm

Sỏiđá đã mòn bên bờ tiết đọng

Cátbụi đã trơ từng mảnh hình hài

Tôilang thang gom góp những nhạt phai

Kếtthành bản tình ca đôi bờ sinh tử

Tôiđứng đó, ngàn năm lưu giữ

Traocho ai mang tiếng nói chào đời

Traocho người về một cõi chơi vơi

Kỷvật tử sinh trôi bờ sinh tử.

Tiếng Gọi Thương Yêu

7- 2004

Gomcát bụi bên bờ rêu giá lạnh

Góphoang tàn bên bờ đá rêu xanh

Đểlắng nghe từng giọt lệ long lanh

Rơixuống biển trần gian nhiều gai góc

Aiđã vẽ ra tranh thêu gấm ngọc

Aiđã đan tâm dày xéo điêu tàn

Cùngsống trong đời một cõi trần gian

Saokhông xây tình thương và sự sống

Mangtâm từ, xóa tan đi biến động

Mangtâm bi, trang trải những thương yêu

Sốngvị tha dù có khổ đau nhiều

Cònhơn đắp một nấm mồ vị kỷ

Thươngcho những ai thành tâm thiện ý

Thươngcho những ai dạ sói lòng lang

Biểnđục phù sinh loang lổ hoang tàn

Gieochi nữa những sắc màu hoen ố

Kiếpnhân sinh đã mang nhiều đau khổ

Kiếpcon người đã lắm nỗi tang thương

Thàlàm cỏ cây xanh ngát bên đường

Hơnhoa mỹ thêu thùa bên bờ lau gió bụi

Trongbóng đen, tội tình chi lầm lũi

Giữakhung trời, tỏa rạng ánh thiều quang

Sốngthanh thiên như gió mát trăng ngàn

Chođêm tối bừng hỏa châu tỏa sáng

Nguồnmạch thương yêu khơi đầu suối cạn

Chonước trong lành tưới mát đồng xanh

Ngáttỏa mùi hương, nét ngọc tinh anh

Chovạn vật nhân sinh, hòa điệu sống

Phương Xa Mất Mẹ

Tặngcho những ai ở xa mất Mẹ.

Tháng7 - 2004.

Ngàyxưa tôi đi, Mẹ tôi gọi

Nhớtrở về thăm mái nhà nho nhỏ

Tôira đi, mẹ tôi còn ở đó

Chốntrời quê, sương gió, nắng mưa nhiều

Mắtmẹ mờ, ôm hy vọng nâng niu

Tôigìn giữ những gì chiu chắt được

Lốingõ đầu thôn

Nhớsau nhớ trước

Ngưỡngcửa chờ mong

Ngừngbước tâm tư

Mẹngước nhìn trông

Conđó, phải không chừ !

Thưamẹ không đâu

Ngàyvề thăm chưa đến !

Mẹtôi buồn, tuổi mẹ già như đèn khô, cạn nến

Bóngchiều hôm, lỡ mây trời vụt tắt thì sao

Đãmười năm, hai mươi năm, biết đến khi nào

Tôiquặn thắt, ôm nỗi sầu cô đọng

Nhữngtưởng, mây kéo bồng bềnh, trăng sao lồng lộng

Bóngthời gian chưa đến độ bẽ bàng

Nhưngnào ngờ dòng sinh tử băng ngang

Tôilặng nhìn mẹ, qua tang gia buốt giá

Dòngđời nghiệt ngã

Mấynẻo phân ly

Mẹgiã từ tôi

Mẹđã ra đi

Tôivĩnh viễn ôm nỗi lòng rêu phủ

Mẹđã về với giấc nghìn thu yên ngủ

Nhưngnhững đêm nhớ mẹ, tôi không một giấc ngủ yên

Bóngmẹ hiền vạn thuở cũng không quên

Đeotôi mãi, đến cuối đời ân hận

Mỗikhi buồn nhớ mẹ

Lòngthổn thức trào dâng

Vànhmi khô ngấn lệ

Nhỏhai giọt lăn tròn

Đêmsâu dù có mỏi mòn

Cósâu hơn nỗi người con phương trời

Đưahồn về chốn chơi vơi

Tìmhình bóng mẹ, ngỏ lời nỉ non

Mẹơi, trái đất dẫu tròn

Nhưngcon tìm mẹ, có còn gì không

Lạnhlùng nghe tiếng đêm đông

Xaxôi nghe tiếng mênh mông vô bờ

Lunglinh nén ngọc hương thờ

Nhưnghình bóng mẹ mịt mờ ngàn xa

Giậtmình tỉnh mộng đêm qua

Sờtrên gối mộng gối đà đẫm sương

Nghelòng nát cõi tình thương

Rụngrơi giọt lệ đêm trường ai hay !!!

Tình Mẹ Muôn Đời

Tặngcho những ai còn Mẹ và những ai mất Mẹ.

Tháng7 - 2004.

Biếtbao nhiêu bài hát, hát ca về mẹ

Biếtbao nhiêu bài ca, ca về mẹ tuyệt vời

Vàbiết bao nhiêu sách vở trong đời

Nóivề mẹ, tình thiêng liêng cao quí

Sáchvở ấy dẫu dẫy đầy như núi

Lờica kia dẫu lai láng như sông

Tìnhca kia dẫu rào rạt biển Đông

Nhưngcũng không diễn tả hết được, tình ca của mẹ !

Dùcó lớn bao nhiêu, đối diện mẹ, con vẫn còn nhỏ bé

Dùcó làm ông gì, đối diện mẹ, con cũng mong hai tiếng thương yêu

Dùcó làm bà gì, đối diện mẹ, con cũng mong được nuông chiều

Hìnhảnh mẹ diệu kỳ hơn trời cao biển rộng

Tấmlòng mẹ, hơn đất trời lồng lộng

Chechở cho con trước mọi sóng gió cuộc đời

Thathứ cho con trước mọi tơi tả trùng khơi

Còncó mẹ là con còn tất cả

Cuộcsống phong trần, dù có ngàn lần vấp ngã

Biểnđục trần gian, dù có vạn lúc nguy nan

Chỉcần về bên mẹ, là con được bình an

Khinghe mẹ hỏi, con, con của tôi sao đó !!!

Nhữngđứa con xa, mẹ chờ trông vò võ

Nhữngđứa con gần, mẹ sớm tối chiều hôm

Baocuộc biển dâu, sông cạn đá mòn

Nhưngtình thương của mẹ vẫn ngàn đời che chở

Conchưa kịp thưa, mẹ đã vỗ về hỏi con cho rõ

Conđó hả con, con có sao không

Nhớgiữ gìn sức khỏe nghe hông

Nếucon có bề gì, mẹ làm sao sống được !!!

Mỗikhi vui, con chưa kịp cười, mẹ đã cười trước

Mỗikhi đau, con chưa dám khóc, nước mắt mẹ đã chảy rồi

Mẹlà nhất trong đời, không có gì thay bậc đổi ngôi

Mẹlà cả bầu trời thương yêu dịu ngọt

Trăngkhuất canh tàn, nhìn những vì sao chót vót

Tôiviết cho ai, còn có mẹ trong đời

Tôiviết cho ai, không còn mẹ như tôi

Hãybiết sống trọn vẹn khi trong đời còn mẹ

Vàhãy cùng tôi, nghe từng giọt lệ đơn côi !!!

Nhắc Những Em Tôi

Tặngcho những ai còn Mẹ và những ai mất Mẹ.

Tháng7 - 2004.

Mẹlà một con người, nhưng là một con người không ai thay thế

Mẹlà một con người, nhưng nhờ mẹ mới có em

Mẹấp ủ em giấc ngủ hằng đêm

Mẹđã nâng niu, từ ngày em có mặt

Chíntháng mười ngày, lòng mẹ đau quặn thắt

Ngàyem ra đời, mẹ như đứt ruột đứt gan

Thânmẹ ra sao, mẹ cũng chẳng màng

Mẹquay nhìn em, thử em có bình yên không đã !!!

Taybế tay bồng ba năm ròng rã

Bú,mớm, nuôi em, vất vả trăm phần

Locho em khôn lớn, mẹ cực khổ bội lần

Vìhy sinh cho em, mẹ đã chất chồng gian khó

Mộtsương hai nắng, dầm mưa dãi gió

Vấtvả một đời, tần tảo nuôi em

Cơmcanh dưa muối, đày đọa thân còm

Miễnsao cho em được no cơm ấm áo

Emlớn lên một chút, mẹ dày thêm áo não

Emtrưởng thành bao nhiêu, mẹ tàn tạ úa già

Mắtyếu, lưng còng, mòn thịt, mòn da

Đểcho em thành người, như người ta trong xã hội

Đứchy sinh của mẹ như trời cao dịu vợi

Tìnhthương yêu của mẹ như biển cả thâm sâu

Vũtrụ mênh mông, bao nhiêu cõi nhiệm mầu

Cómột cõi thiêng liêng, em xin dành cho mẹ

Tôixin nhắc em, đôi lời em nhé !

Mẹđã gian truân, đau khổ nhiều rồi

Mẹđã vì em, tóc bạc da mồi

Nếuem thương mẹ, thì đừng để một ngày mai, quá chậm !!!

Emđừng để tóc mẹ bạc thêm trên đầu đã trắng !

Thânmẹ yếu già, em đừng để mẹ thêm những vết nhăn !

Mắtmẹ đã khô, đừng để mẹ khóc nữa vì em !

Emthăm hỏi mẹ, có khỏe không, mỗi khi đâu đó !

Emơi ! Em hãy nói một câu, một câu nho nhỏ :

Mẹơi ! Mẹ có biết rằng, con thương mẹ lắm không ?

Cõitrần gian, diễm phúc cho em, còn đóa hoa hồng !!!

Và,bất hạnh cho những ai, khi cài bông hoa trắng !!!

Bóng Hình Cha Muôn Thuở

Đểnhớ mãi bóng hình Cha.

Tháng7 - 2004.

Baonhiêu sách vở, bài ca, nói về tình mẹ

Saoít có những lời, nói tới tình cha

Cócông bằng không, và như vậy, sao cà

Sừngsững như núi Thái Sơn, thì cần chi tô vẽ

Côngcha hằng trụ vũ, nên khác nhiều đức mẹ

Nhàmà không nóc, dựa cột ai nghe !

“Còn cha, gót đỏ như son”, là sao vậy hè !

Những gì con có hôm nay, đều nhờ cha mà có

Gánh vác, đỡ đần, một đời gian khó

Chốngchỏi, gian truân, năm tháng chẳng sờn

Tangthương biến hải, sông cạn, đá mòn

Nhưngtấm thân cha vẫn uy nghiêm, không biểu lộ

Chanhư tùng bách, đan tâm từ độ

Nàovợ, nào con, nào cửa, nào nhà

Rồitiếng gọi hồn thiêng, tiếng réo sơn hà

Cảmột cuộc đời vật lộn, xông pha

Đậpgiũa xác xây, và độc đạo đứng lên, nên trầm ngâm, ít nói

Đôimắt sâu, chứa đựng một bầu trời, mệt mỏi

Trắngmái đầu, cho thỏa mộng Nam Kha

Taysần sủi, cho tròn nợ nước, tình nhà

Chânchai đá, để giẫm đi mọi nẻo đường gai góc

Nướcmắt chờ khô, nhưng cha ngậm câm, không khóc

Bừngnở tâm tư, nhưng cha cũng ít tiếng nói, tiếng cười

Từmột tới mười, cho đến vạn mười mươi

Nam nhi không mâu, thuẫn, tang, bồng, đâu phải là nam nhitrái !

Lấp biển, dời non, gieo ngàn quan ải

Vượt núi, băng rừng, nhẹ tựa hồng mao

Tình non nghĩa nước, thắm đượm máu đào

Cha vẫn đứng thẳng, nhìn ngang, thì sá gì chúttình ca ngợi

Một tiếng ơn cha, mềm lòng đá sỏi

Một tiếng phụ thân, rúng động từ nghiêm

Một tiếng thâm ân, rúng động linh thiêng

Đạp đổ chông gai và xây đắp lại : những hoang tàn,nghiêng ngửa

Cha tôi đó, ôi tình cha muôn thuở

Nhờ bóng hình cha, tôi mới có hôm nay

Dù cha tôi, không niềm nở từng ngày

Nhưng vẫn trơ gan cùng phong sương, tuế nguyệt

Bên bóng bụi mờ

Đêm dài nuối tiếc

Bên dòng lịch sử

Băng giá lên ngôi

Bên dòng sông xưa

Nay lở mai bồi

Còn đó mãi, bóng hình cha muôn thuở !!!

Xóa TanNhững Ô Nhục Cho Người Con Gái Việt Nam

(Viết chonhững ai dã tâm đã, đang và sẽ tác tạo

cho ngườicon gái Việt Nam lấy chồng mang tên ngoại quốc).

Tháng 8-2004

Người con gái Việt Nam, trên quê hương kiều diễmmộng mơ

Dù các em ở thị thành hay ở chốn thôn quê

Dù các em có học cao, hay mới học qua mấy lớp i tờ

Dù các em có đài các trâm anh, hay chất phác ngungơ

Các em vẫn là cháu con của Mẹ Âu Cơ nước Việt

Nguòi con gái Việt Nam, trên quê hương đượm tìnhtha thiết

Đượm nghĩa ân như lúa chín thơm hương, thơm ngátruộng đồng

Đượm ân tình như suối nhỏ băng đèo, về với dòngsông

Như chim Lạc chậm bay, chờ cánh chim Hồng

Tâm đức đó, đã cho em thành người con gái Việt Nammuôn thuở

Tôi nghe rồi em !

Nhũng bức xúc đã trào dâng từ độ

Khi các em ra đi, dù có theo tiếng gọi là gì

Khi các em lên đường, dù có đánh đổi thứ chi

Theotrào lưu hay theo thuở theo thì

Hayhọc làm sang, lấy chồng vài quốc gia, mang tên ngoại quốc

Tôinghe rồi em !

Tráiđắng bồ hòn, phết đường phết mật

Đếnvới người ta, các em tan nát, rã rời

Họvùi dập các em, còn hơn bèo giạt hoa trôi

Họnhục mạ các em, còn hơn con ở học đòi

Đólà chưa nói tới, họ bán các em cho chợ đời phù phiếm

Tôinghe rồi em !

Phẫnnộ tâm tư, bao nhiêu là chuyện

Họbảo rằng, người con gái Việt Namchỉ đáng vài trăm

Nếucó nhích hơn, thì đáng giá vài ngàn

Chỉbấy nhiêu thôi, thì hạ cám thượng vàng

Còntuổi tác, dung nhan, thì dẫy đầy, tha hồ chọn lựa

Cácem đã phó thác rồi, còn chi nói nữa

Tấmthân cô, làm sao thoát khỏi nanh sói miệng hùm

Mớilớn lên, bỏ cửa bỏ nhà, bỏ chị bỏ em, ném vào chỗ khốn cùng

Họnhồi nhét các em rơi vào hố thẳm đường hầm

Cácem nhìn, không ai thấy !!!

Cácem nói, không ai nghe !!!

Cácem khóc, nhưng còn đâu nước mắt !!!

Đãlọt vào tay người ta rồi, còn gì gọi là trả giá quá đắt

Đãthành món đồ vật của người ta rồi, còn gì giá với cả nữa đâu

Chỉtội cho các em, vì mẹ vì cha, vì ai, hay vì vụn dại trong đầu

Khôngthương không cảm, mà liều thân, còn tệ hơn nước chảy qua cầu

Nhắmmắt đưa chân, mà chưa biết đường biết lối

“Aonhà” dù đục, vẫn thanh hơn “đầm ngoại” !!!

Quêmình, dù nghèo nhưng cho sạch, dù rách nhưng cho thơm

Dùmiếng dưa miếng muối, hay ngô khoai độn với miếng cơm

Nhưngkhông bán rẻ lương tâm và

làmnhục người con gái Việt Nam,em nhé !

Cốnhiên, tôi nói trước để tránh đi những điều biếm nhẽ !

Tôichỉ nói cho những cô gái Việt Namtrong cảnh ngộ mà thôi

Chứkhông đá động tới những ai, mang chân thật, diễm phúc “leo đồi”

Quyềnsống và đời riêng, nào ai xúc phạm

Tôiviết cho những ai, đang vùi đầu thân phận

Tôiviết cho những ai, đang tủi nhục oán hờn

Tôiviết cho những ai, đang tê tỉ khóc thầm

Vàviết cho những ai, đang ngấm nghé, chưa sa vào mê hồn trận

Chuôngtỉnh đầu hôm

Chuôngngân sáng sớm

Hãynghe đi người

Hãynghe đi em

Nghenữa đi em

Hỡinhững người con gái Việt Nam

Cácem là những người con của đất nước Tiên Rồng

Cácem là nhũng người con gái Việt Namda vàng

Đừng để ai sĩ nhục, và đừng để ai xâm phạm !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5433)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1192)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4502)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7295)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11247)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15224)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11272)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4743)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25008)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16369)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.