Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 10

28/11/201113:14(Xem: 6156)
Tuyển tập 10

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 10

(Từ bài số 91 đến số 100)

thnhattan@yahoo.com.au

Em là người khuyết tật 91

Tôi là người lái đò 92

Ta đi, trên nước non mình 93

Mẹ Việt Nam, muônđời 94

Một ngày như mọi ngày 95

Tôi là người tài xế xe đò 96

Từ ly ngày tàn 97

Những đứa em tôi 98

Chấm một điểm son, Em tôi bất diệt ! 99

Tôi còn đứng đó với tôi ! 100

Em Là Người Khuyết Tật !

Tháng 03 -2004.

Em là người khuyết tật

Từ lúc sinh ra có mặt trong đời

Em cũng mang danh làm kiếp con người

Nhưng là một con người sao lạ quá

Thế giới chúng em mỗi người mỗi vẻ

Mỗi hình thù, vóc dáng chẳng giống ai

Thiên hạ nhìn qua, kinh hãi, rụng rời

Nơi chúng em được khép

Như khung trời thân phận

Em là người khuyết tật

Suốt ngày quanh quẩn

Ô kín đóng khung

Như khoanh xấu số một vùng

Chia chung thân phận, chiachung lạc loài

Chia chung những nỗi đơn côi

Chia chung những nỗi thiệtthòi hẩm hiu

Chia chung tịch cảnh cô liêu

Chia chung tâm trạng nhiễuđiều thảm thương

Em là người khuyết tật

Đã lỡ sinh ra lạc nẻo lạcđường

Gặp lại nhau đây trong vườnkỳ ngộ

Khi nói, khi cười trông lạlàm sao

Mập, ốm, dư, lòi, nhô, hỏm,thấp, cao

Đa phú đa phong muôn hìnhquái vật

Những người chăm sóc chúngem, khổ thật

Chiều chuộng, khuyên lơn,ngon ngọt, dỗ dành

Ân sâu xin cảm ơn lòng

Em đâu có muốn khổ tròng aiđâu

Lỡ mang khuyết tật khổ sầu

Sống cho hết kiếp có cầu vọngchi

Em là người khuyết tật

Khổ từ cái đứng cái đi

Cái ăn cái mặc cái gì cũngtrông

Thế nhân không mở cõi lòng

Những người khuyết tật khôngxong đâu nào

Em là người khuyết tật

Thế giới chúng em thật lắmxôn xao

Tâm tánh thất thường, ngốngố, ngao ngao

Đủ thứ âm thanh bấn loạn càocào

Như phim giả tưởng quỉ marùng rợn

Em là người khuyết tật

Em nào có biết cha mẹ em đâu

Nghe nói, lúc vừa mới nhô đầu

Mẹ hãi hùng, chết ngất thậtlâu !

Cha thảng thốt, quay nhìn chỗkhác !

Một bọn chúng em

Ngu ngơ, bọp chạt

Một kiếp sống hờ

Như những hồn ma

Trong đầu, nào có biết tiếngmẹ cha

Và những người thân là gì,thật xa lạ

Em là người khuyết tật

Nơi chúng em, nhiều người vôthăm, đủ cả

Có người chơi với em thật lâu

Nhưng chẳng nói năng gì

Cho đến khi từ giã ra đi

Còn quay nhìn em, nước mắt ứabờ mi

Trong cơ cảm, như có sợi dâyvô hình gần gũi lắm

Em là người khuyết tật

Vòng tay em nắm

Những thứ buông lơi

Đôi khi em nói những tiếngkhông thành lời

Chúng em là ai ???

Những con người của một thếgiới nào ?

Hay hình nhân của một thời kỳnào ?

Từ cõi dưới thấp hay cõi trêncao ?

Lại xuất hiện vào thời đạihôm nay

Gom góp sống chung một trờikinh dị !!!

Hay những tác sinh, siêu vi,nhiễm thể ???

Để cho em, từ bụng mẹ, đã làmột quái thai

Nên sinh ra, là một quái nhânbiến dạng hình hài

Em đâu biết, ra đời để thànhngười quái dị

Em là người khuyết tật

Đã mười năm, hai mươi năm, bamươi năm

Những tưởng là cung đàntrường ca mộng mị

Từng nhịp đóng khung, khépkín mọi mơ màng

Chúng em ra đời làm khổ nhângian

Cảm niệm ân thâm mọi tấm lòngvàng

Đã cưu mang cho chúng em đượcsống

Đất trời lồng lộng

Trần thế mênh mông

Xin đừng sinh thêm những kẻlạc dòng

Rồi đem bỏ vào khung trời nhỏhẹp

Những người khuyết tật củachúng em ơi

Chắp tay xin cảm ơn đời

Chắp tay xin cảm ơn người

Khổ tâm thương xót nhữngngười như em !!!

Tôi Là Người Lái Đò !

Tháng 03 - 2004.

Tôi là người lái đò

Cuộc đời gắn liền với một đoạn của dòng sông

Đưa khách lại qua trên sông nước bềnh bồng

Đò đưa đẩy theo tay chèo taychống

Khi vắng khách, đò đứng yên,lay động

Bóng thời gian lấp lánh nhấpnhô

Tôi ngả lưng, sóng nước đôibờ

Đò lắc lư, cắm sào đứng đợi

Tôi là người lái đò

Từ mờ sáng đã có người réogọi

Đến tối om vẫn có kẻ kêu đò

Ông lái đò ơi, xin chờ tôivới

Ông lái đò ơi, nán lại giùmcho

Cây sào xoáy nước mũi đò

Quay quanh cho khách trên bờđứng trông

Khi đi đưa khách qua sông

Khi về đưa khách chờ mong đivề

Tôi là người lái đò

Quanh năm vui sống với dòngsông

Rời bến chưa qua, khách ngóngtrông

Cập bến đứng chờ, đưa kháchlại

Đôi bờ đưa khách lại qua sông

Ra tới giữa dòng nghe kháchgọi

Chở giùm tôi với có đượckhông

Tôi xoáy cây sào, se đáy nước

Đò đẩy xa đưa khách đẹp lòng

Tôi là người lái đò

Những ngày phiên chợ kháchcàng đông

Lễ hội, hàng hàng khách đứngtrông

Xuôi ngược con đò đưa kháchmãi

Đò đưa bến đợi khách sangsông

Bù lại những khi thưa kháchđến

Cắm sào ngồi ngắm chiếc đòkhông

Rồi lại những khi con nướclớn

Con đò lặn lội nước mênh mông

Đời tôi một kiếp lái đò

Bên thôn làng nhỏ, bến đò bênsông

Người đi người đến một dòng

Lênh đênh bến nước sang sôngqua đò

Một sông hai bến hai bờ

Đò không đưa khách con đò quasông

Lại thì một chiếc đò không

Qua thì cũng chiếc đò khôngđưa người

Nước ơi, in dấu nụ cười

Sông ơi, in bóng bao ngườiqua sông

Người đi, còn có chờ mong

Người về, còn nhớ dòng sôngqua đò

Đò ơi, còn đó không đò !!!

Ta đi trên nước non mình !

Tháng 03 -2004.

Ta đi trên mọi con đường

Ta đi khắp nẻo quê hương

Ta đi khắp lòng đất nước

Đường lên miền ngược

Đường về miền xuôi

Lên truông qua mấy lưng đèo

Cao nguyên, miền ngược cheo leo núi đồi

Xuôi về tận cuối miền xuôi

Dọc theo bờ biển mặn mùi phù sa

Dọc ngang lên xuống lại qua

Để thăm đất nước hương hoa ba miền

Ta đi khắp nẻo tình quê

Ta về khắp lòng phố thị

Lên cao nguyên, núi rừng hùng vĩ

Ghé thượng du, heo hút buôn làng

Ghé trung du, tiếng hát còn vang

Về Hà Nội, ngàn năm văn vật

Gió bay lất phất

Gợi bóng Cổ Loa

Hồn thiêng sông núi chưa nhòa

Xa xa hương khói đền thờ Hùng Vương

Thăng Long dấu ấn còn vương

Hà Nội ba sáu phố phường dấu yêu

Ta đi các tỉnh địa đầu phương Bắc

Nhìn về dấu móc, ghi Ải Nam Quan

Nghe tiếng kêu sử tích chưa tàn

Mù khói lửa trải dài thời đại

Đường đi quan ải

Nhớ nước non nhà

Hồn vi vu, tiếng gọi của ông cha

Đau da diết đã ngàn năm gìn giữ !

Đường về bến Ngự

Ghé chợ Đông Ba

Lá me đưa đẩy la đà

Vương vương nhớ bóng chiều tà Cố Đô

Sông Gianh, mấy trăm năm, xương máu phơi khô

Bến Hải, mắt rưng rưng, lệ nhòa tình tự

Đường trường xa, ta còn đi nữa chứ

Đáp Qui Nhơn, văng vẳng tiếng Đồ Bàn

Xuyên vào Phan Rí, Phan Rang

Rêu mờ khép kín Tháp Chàm hồnbay

Miền Trung sỏi đá khô cày

Thùy dương cát trắng có haynỗi niềm

Đường dài chưa hết

Mấy nẻo chưa quên

Đi về thành phố Sài Gòn

Ba trăm năm cũ vẫn còn khắcghi

Sài Gòn giã biệt ra đi

Và bao năm nữa, bờ mi khép hờ

Sài Gòn, còn đó mộng mơ

Bạch Đằng gợn sóng bên bờthành đô

Miền Nam ta đó nênthơ

Bước đi từng bước cuối bờ CàMau

Xanh xanh bát ngát một màu

Miền Nam ơi hỡi, dạtdào mến thương

Ta đi trên khắp nẻo đường

Ta về trên khắp phố phườngdấu yêu

Đi qua mấy nẻo cầu kiều

Đi về mấy nhịp nâng niu dântình

Ta đi trên nước non mình

Ta về lưu lại bóng hình quê hương

Ta đi một nhớ hai thương

Ta về ta nhớ vấn vương muôn đời

Tình quê, xin gởi nụ cười

Hồn quê, xin gởi con người Việt Nam.

Mẹ Việt Nam, Muôn Đời !

ThơNhạc * Tháng 03 - 2004.

Mẹ Việt Nam

Năm ngàn năm tổ quốc oai hùng

Năm ngàn năm lịch sử huyhoàng

Để muôn đời là núi là sông

Mẹ Việt Nam

Năm ngàn năm từ thuở Vua Hùng

Năm ngàn năm dòng giống Tiên Rồng

Để muôn đời là nước là non

Mẹ Việt Nam

Năm ngàn năm từ thuở khơi dòng

Năm ngàn năm tay bế tay bồng

Để muôn đời là cháu là con

Mẹ Việt Nam máu đỏ da vàng

Mẹ Việt Nam sau trước một lòng

Và muôn đời gìn giữ sắt son

Mẹ Việt Nam mái tóc buông dài

Như chiều dài tổ quốc quê hương

Mẹ Việt Nam ánh mắt sâu mờ

Như bến bờ muôn vạn tình thương

Mẹ Việt Nam chân cứng tay mềm

Như dịu dàng muôn sắc thiên hương

Cao tiếng nói Việt Nam

Cho quê hương còn sống

Cao tiếng hát Việt Nam

Cho quê hương rạng ngời

Cao tiếng nói Việt Nam

Cho quê hương bừng sáng

Cao tiếng hát Việt Nam

Cho quê hương muôn đời

Mẹ Việt Nam

Mẹ Việt Nam

Muôn đời.

Một Ngày Như Mọi Ngày !

Tháng 03 - 2004.

Muôn chim hót, reo bình minhthức dậy

Tiếng hòa vang lớn nhỏ thậtnhịp nhàng

Như một hí trường hòa tấu âmvang

Trổi khúc nhạc, hân hoan chàongày mới

Cảnh vật lộ dần, im lìm chờđợi

Sau một đêm, giấc ngủ chắcbình an

Vừng đông dần ảnh hiện bóngthiều quang

Mặt trời cũng nhô dần, khoenắng sớm

Đèn thành phố còn mập mờnhiều ngọn

Đường vắng tanh, lanh lảnhtiếng hàng rong

Tiếng bé cất cao bánh mì nónggiòn

Tiếng động cơ xa gần cùngvang dậy

Người dân quê, đã ra đồng,nương, rẫy

Người công nhân, vui côngxưởng một ngày

Người nhân viên với cặp giấytrong tay

Em học trò thêm một trangsách mới

Bầy bướm vờn bay vườn cà vườncải

Giọt sương khuya còn vướng lávương cành

Lúa mộng vàng đơm nét ngọctinh anh

Đường phố thị dập dìu ngườiqua lại

Rồi một ngày, lại một ngày,mãi mãi

Bóng thời gian gõ nhịp thoángtrôi qua

Và hoàng hôn nán đợi bóngchiều tà

Đêm sắp ngủ để ngày mai lạimới

Cái gì đi sẽ đi, cái gì tớisẽ tới

Dòng chuyển sinh chưa từngđợi hay chờ

Đi giữa đời như trong mộngtrong mơ

Nếu biết sống là một ngàytrọn vẹn

Ngày mai nữa, và ngày mai ướchẹn

Cây đã trồng, hoa lá sẽ đơmbông

Nhân thế hòa vang, lòng hãydặn lòng

Xây sức sống, xây trần gianthêm đẹp.

Tôi Là người Tài Xế Xe Đò

Tháng 03 - 2004.

Tôi là người tài xế xe đò

Chở người đi trên khắp nẻoquê hương

Đưa người về khắp châu thànhđất nước

Những người già, xin mời lênphía trước

Những người trẻ, chịu khó ởphía sau

Người dễ tánh nói tôi là kẻbiết điều

Người khó tánh nặng nhẹ, báctài thiệt lộn xộn

Tôi là người tài xế xe đò

Người thì bảo sao mà chạy quáchậm

Người thì la sao lại chạy quánhanh

Tôi cố giữ tay, tốc độ xahành

Chứ nào phải cố tình nhanhvới chậm

Có những lần đi, cơ hồ thậtthấm

Khách đã nhiều mà hành lý lạinặng cân

Đường trường xa, xe nặng nhọcbội phần

Sức bình sinh, vẫn lù lù laotới

Tôi là người tài xế xe đò

Trên lộ trình, có những ngườiđứng đợi

Ai lại không có lúc ngặt đángthương

Tôi ngừng xe cho ké một đoạnđường

Chứ đâu phải mang lòng gianvới lận

Đường dài vương vấn

Bến cuối còn xa

Qua dốc qua đèo còn cao vờivợi

Tôi rống hết ga, ráng lếtráng bò

Như cụ già mang gánh nặng lạiốm o

Gánh vẫn oằn vai, phì phàothở dốc

Tôi là người tài xế xe đò

Đường chúi xuống, tôi hạ số,giảm ga, giảm tốc

Ghì chiếc xe, giữ tay lái antoàn

Xe vẫn lao mình vun vút boongboong

Như cơ hội xả hơi, tô bồisinh lực

Trời nắng gắt, xe mệt nhừ,đuối sức

Khi trời mưa, đường trơntrượt, hãm phanh

Đêm còn dài, khách cứ ngủ anlành

Tôi chong mắt, rọi đèn pha,lao tới

Tôi là người tài xế xe đò

Đến đi từng bến khách đừng lo

Muốn xuống dọc đường, tôi tốpcho

Xin vẫy bàn tay chào tiễnkhách

Rồ ga, ngon trớn chạy ro ro

Tôi là tài xế xe đò

Đi cho tới bến về cho tới bờ

Đường xa in dấu bụi mờ

Đi cho khách đến về chờ kháchđi

Thời gian còn đó khắc ghi

Không gian còn đó, ai đi xeđò

Đời tôi, tài xế xe đò !!!

Từ Ly Ngày Tàn

ThơNhạc * Tháng 03 - 2004.

Ngày tàn treo đỉnh hoàng hôn

Bóng chiều buông xuống sóngcồn xa đưa

Biển khơi trùng điệp sao vừa

Mây bay thấp thoáng lưa thưachân trời

Ngàytàn gọi bóng chiều rơi

Tà dương chưa ngủ trên đồimênh mông

Đỏ hoe dụi mắt ráng hồng

Ngày chưa muốn tắt đã lồngbóng đêm

Mân mê tựa cửa khung thềm

Chim muông về tổ vén rèm ấmêm

Ngày tàn gọi bóng sao đêm

Ngàn sao lấp lánh buông rèmvề dinh

Lá hoa e ấp thu mình

Cỏ cây nghiêng bóng lung linhchiều về

Ngày tàn nhẹ gót lê thê

Nghe hồn vương vấn câu thềđầu non

Đường xưa rêu phủ lối mòn

Nghe trong gió thoảng có còngì không

Ngày tàn nhẹ bước ven sông

Dòng sông mấy khúc nước lồngtrôi đi

Thời gian ghi khắc được gì

Không gian đã khép từ ly ngàytàn.

Những Đứa Em Tôi

Thơ Nhạc * Tháng 03 - 2004.

Những đứa em tôi, còn nhỏtrên quê hương mình

Cuộc đời gian khó, quê nghèobao ải chưa qua

Tuổi trẻ thơ ngây, không đủchất liệu mặn mà

Nhiễu điều phủ lấy, ta về ta tắm ao ta

Những đứa em tôi, cắp sách đi học nhà trường

Áo quần ba mảnh, dép giầy xốc xếch mà thương

Củ sắn, khoai lang, cùng nhau chia chác dọc đường

Nghèo mà san sẻ, chia cùng ăn đủ tựa nương

Những đứa em tôi, quanh quẩn chơi giỡn trong làng

Còn thơ đâu biết, quê nghèo lam lũ lầm than

Ngày tháng trôi đi, em ơi tuổi ngọc tuổi vàng

Ai người hiểu thấu, em nghèo không tiếng kêu vang

Ôi nếp sống lầm than

Trên quê hương ta đó

Ôi tuổi bé em ngoan

Trên thôn xóm khắp làng

Sinh ra đời đã khó

Khi còn bé em mang

Trên quê nghèo đâu có

Em, tuổi ngọc tuổi vàng

Những đứa em tôi, cuộc sống trên quê hương nghèo

Làng trên xóm dưới, bao giờ sung sướng hỡi em

Tôi bước chân đi, thương lấy em tôi phận nghèo

Tôi làm gì đó, bán nghèo đi, hết cho em

Tôi bước chân đi, hình bóng mang theo mái nhà

Em tôi còn đó, mai mốt với đời người ta

Dù có ra sao, tôi biết em tôi thật thà

Ngày mai vẽ lối, mở đường em bước đi qua

Em sẽ lớn lên, từng bước đi vào trường đời

Giấy rách giữ lề, trong đời mới khó nghe em

Em sẽ lớn lên, từng bước đi cùng mọi người

Uống nước nhớ nguồn, trong đời mới khó nghe em !

Chấm một điểm son, Em Tôi BấtDiệt !

Tháng 03 -2004.

Tôi nghe rồi em

Từ thuở xa xưa

Em đã trở về bên mái nhà nho nhỏ

Tôi ra đi, nhưng em còn ở đó

Bóng thời gian sẽ chờ đón tôi về

Tôi ra đi trên dòng nước lê thê

Nhìn dòng sông thấy đôi bờ sinh tử

Nước chảy, vương hình lữ thứ

Nước trôi, bóng dáng hợp tan

Nước reo, điệp khúc tao đàn

Mà dòng sông vẫn im lìm không nói

Tôi nghe rồi em

Bên kia bờ, tiếng gọi

Tôi ra đi biết đến bao giờ

Tôi sẽ đi cùng tận bến bờ

Đường vạn lý vẽ dấu chân còn mất

Trôi nổi muôn phương trở về qui nhất

Nhất có nghĩa là chỉ một mà thôi

Viên đá mỉm cười đã nhận ra tôi

Bờ cát trắng giữ gìn hình bóng cũ

Hình bóng năm xưa, vẫn còn nguyên, trụ vũ

Nhận ra rồi, em vẫn tinh anh

Tôi ra đi, đếm nhịp bước tử sinh

Em của tôi vẫn bóng hình nguyên vẹn

Cát bụi nào bay bên dòng sông trẹm

Hình bóng nào, ai vẽ nét phù vân

Dấu vết nào, ai điểm vệt chưa lần

Em vẫn tồn sinh, từng phút giây, đâu mất

Tôi vẫn còn đây

Không cần chi còn mất

Không cần nói em nghe

Dừng sinh động là ta dừng tất cả

Bóng dáng em

Hương hồn tượng đá

Hiện hữu vô cùng

Tôi khép chữ vô chung

Leo lên đồi vô thỉ

Thỉ chung chỉ là tiếng gọi của thời gian

Tôi vỗ bàn tay, một tiếng nổ vang

Vỡ tất cả bụi mờ huyễn tượng

Vô là không tướng

Hữu sao chẳng còn

Chấm một điểm son

Em tôi bất diệt

Em tôi còn đó

Tôi lại ra đi.

Tôi Còn Đứng Đó Với Tôi

Nhân đọc câu “Tôi còn để lạigì không” của thi sĩ Vũ Hoàng Chương,

Cảm tác *Tháng 03 - 2004.

“Tôi còn để lại gì không”

Tôi không thật có, có không còn gì

Bụi mờ cuốn hút đường đi

Gió lay nhè nhẹ có chi bóng hình

Lững lờ ánh ngọc lung linh

Đèn khuya chợt tắt, giật mìnhbuồn trông

Tôi nghe tiếng gọi dòng sông

Nước trôi mặc nước, dòng sôngmặc dòng

Tôi nghe biển gọi mênh mông

Sóng reo mặc sóng, triều dângmặc triều

Tôi nghe tiếng gọi tịch liêu

Núi nghiêng mặc núi, rừngxiêu mặc rừng

Thời gian gõ nhịp dửng dưng

Không gian lồng lộng vô chừngtrống không

Vẳng nghe có tiếng chuông đồng

Tiếng bay đâu mất chuông đồngcòn đây

Đàn kêu không tiếng không dây

Có nghe một tiếng không dâytơ đàn

Có nghe một tiếng nổ vang

Mới nghe nổ đó, tiếng vangđâu rồi

Lang thang từ kiếp luân hồi

Mà không thật có luân hồi cưumang

Vẽ lên lối dọc đường ngang

Lối dọc biến mất, lối ngangkhông về

Tử sinh sinh tử lý hề

À ơi sinh tử, lý hề à ơi

Tôibuông tiếng nói không lời

Đã không thì hỏi có lời mà chi

Bước đi chẳng để lại gì

Bước về không dấu bước đi không cùng

Nực cười hai tiếng thỉ chung

Cắt ra một khoảng, thỉ chung mất rồi

Tôicòn đứng đó với tôi !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5432)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1189)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4501)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7295)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11247)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15223)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11272)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4743)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25008)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16368)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.