Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 09

28/11/201113:14(Xem: 5641)
Tuyển tập 09

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 09

(Từ bài số 81 đến số 90)

thnhattan@yahoo.com.au

Này người cảm tử ơi ! 81

Tôi là một người già 82

Ta là người công nhân viên 83

Cửa Phật từ bi hóa nhiệm mầu 84

Gãy một nhịp cầu sa bóng nước ! 85

Tiếng kêu cứu của Lương Tâm 86

Hỏa hoạn điêu tàn ! 87

Bão lụt thảm thương ! 88

Tôi gọi tên tôi 89

Tiếng kêu thương thứ hai 90

Này Người Cảm Tử Ơi !

Gởi đến những người khủng bố đã và đang gây ra

Chết chóc, kinh hoàng và thiệt hại khắp trên thế giới.

Tháng 02 - 2004.

Này người cảm tử ơi !

Anh cảm tử để đấu tranh

Chị cảm tử đế đấu tranh

Em cảm tử để đấu tranh

Đấu tranh để mang lại nhữngan lành

Hay đấu tranh

Để gieo rắc những kinh hoàng,đổ nát ?

Này người cảm tử ơi !

Ôm bom lao vào chỗ chết

Ôm bom phá đổ tan tành

Ôm bom gieo rắc hờn căm

Gieo chết chóc và gieo nhiềuai oán

Một hành động, cố nhiên đãtính toán

Một hy sinh, cố nhiên can đảmnhiều

Thật quí thay, coi cái chếtnhẹ hều

Nhưng đã chọn một con đường,không ai chấp nhận !

Này người cảm tử ơi !

Vì tâm tư cắn bận !

Cho rằng, cảm tử để mang lạiniềm tin, sự sống ?

Nhưng thật ra đã quá sai rồi

Sự sống nào, gây cái chết tơibời

Niềm tin nào, dung thông bằngsinh mạng

Còn tình người mà nhìn nhaungao ngán

Còn lương tri mà chẳng dámcảm thông

Thì cõi trên cao không thểthông đồng

Đâu có chỗ, chứa những conngười lầm lạc

Này người cảm tử ơi !

Dân lành đang sống

Cụ già đang sống

Trẻ thơ đang sống

Học đường đang sống

Một chuyến tàu, một chuyếnxe, một sân ga

Một khu phố, một dãy tiệm,một dãy nhà

Tất cả đều hòa nhịp tươnglân, cộng thể

Vậy mà cho nổ tung, ngập lúnbi sầu

Táng tận tình người, đen bạcbiển dâu

Ai bảo đó là những hy sinhcao thượng ?

Này người cảm tử ơi !

Chết cho riêng anh

Chết cho riêng chị

Chết cho riêng em

Thì cũng đã không nên chết

Bởi vì, còn kia, nào mẹ, nàocha

Nào những em thơ máu mủ ruộtrà

Nào những người thân, nào cửanào nhà

Họ cũng đã xót xa, thì nóichi người khác ?

Giữa thánh thiện và tội ác

Anh, chị, em đã đánh mấtchính mình rồi

Đã bị cuốn trôi, lừa dối nhauthôi

Hãy dừng lại những cuồng silầm lỡ !

Tỉnh lại đi nghe, cơn mê bùngvỡ

Đó mới là cao thượng tuyệtvời

Không ai đem cao thượng đãibôi

Nếu là thánh thần lại càngsai hơn nữa !

Hãy tỉnh hồn đi !

Đừng chần chờ, lần lữa !

Lỡ một hành vi, sẽ ân hậnmuôn đời

Sẽ mang một linh hồn rách náttả tơi

Muốn chuộc lại nhưng làm saochuộc được ?

Những người đã chết từ phútgiây hôm trước

Khi nhìn nhau, sẽ biết nóisao

Người nhân gian cũng thán oánkêu gào

Anh, chị, em không hiểu, nênbị lừa như thế !

Này người cảm tử ơi !

Trời nghiêng bóng xế

Một cõi đi qua

Nhân tình bao nỗi xót xa

Ngươi nên tỉnh mộng mới làngười khôn

Sóng vang cửa bể dập dồn

Tô bồi nhân tính có còn hơnkhông

Ai đem xé nát cõi lòng

Chìm trong hố thẳm mà monglên trời

Trên trời, đâu phải chỗ chơi

Đem dung rác rưới những ngườivô tâm !!!

Tôi Là Một Người Già

Tháng 03 - 2004.

Tôi là một người già

Cuối cuộc đời, xế bóng

Không ước ao hy vọng

Chỉ mong sống bình thường

Cả cuộc đời, cả tình thương

Ba chìm bảy nổi, cuối đường,ôi thôi

Xem như chiếc lá rã rời

Chỉ cơn gió nhẹ rụng rơi chialìa

Nhiều đêm trằng trọc canhkhuya

Giọt khô mà lại đầm đìa lạchưa ?

Tôi là một người già

Cả đời gian khổ đong đưa

Đong cho trọn nghĩa, đưa chotrọn tình

Giờ đây ngồi chỉ một mình

Tôi ôm thân phận một mình tôithôi

Tôi là một người già

Nương tựa quê người xứ lạ

Tiếng là người nước ngoài dưdả ấm no

Cái gì cũng có cả

Nhà cửa chính phủ lo

Đã già, đã cả, suy nghĩ chinhiều, cho vất vả

Cứ ăn, cứ mặc, muốn gì đượcnấy, đừng có lo

Tôi là một người già

Tháng ngày ngồi ngóng co ro

Ra vô ngán ngẫm dày vò

Chân run, tay yếu, mắt mờ

Đứng đi từng bước lò mò

Rờ cái chén, đụng cái bếp,lau cái nhà

Con cháu nói, ông ơi ông, bàơi bà

Cứ tưởng nó thương cái phậntôi già

Có đâu ngờ, sợ làm hư của nó

Tôi là một người già

Tiếng của mình, vểnh tai nghecòn chưa rõ

Huống chi tiếng xứ người

Cái gì ba xí ba tú biết saonghe

Có chân, đi không tới

Muốn nói cũng không được

Có miệng cũng như câm

Vậy mà nay bác sĩ, mai nhàthương

Đi không được, lại chẳng biếtđường

Nhờ thì con cháu cằn nhằn,

đành cắn răng chịu vậy

Tôi là một người già

Nhiều khi đi đây đi đấy

Thập thò mà ngóng mà trông

Thấp tha thấp thỏm trong lòng

Mỏi mòn cháu con mới tới

Chưa kịp đi, đã nghe hối

Chưa kịp bước, gọi nhanh lên

Tôi mang một nỗi thênh thênh

Nghe đau thấm thía đáp đềnnghĩa ân

Tôi là một người già

Còn chi đâu nữa mà cần

Nhớ đâu mồ mả cha ông

Nhiều cái lở bồi chưa ai đắpvá

Bà con, dòng họ, cằn khô vấtvả

Cháu chắt gần xa chưa nở nụcười

Khổ cho thân tôi, người ởnước ngoài

Già cả mấy đồng cắt ca cắtcủm

Con cái hay nói, tôi sao màdành dụm

Nếu có muốn gì, để đó tụi conlo

Tôi nhìn cháu con, thương cảmđắn đo

Điều tôi muốn nói thì làm saonói được !

Tôi là một người già

Thỉnh thoảng tôi có nghe

Có tiếng thưa ông cụ

Có tiếng thưa bà cụ

Lại còn nghe, hay đọc ở đâuđó

Nào là kính nhi viễn chi,kính lão đắc thọ

Nghe sao mà nó sung sướngtrong lòng

Mình già rồi, được như thế,đỡ hoài mong

Nhưng xa xa, lại còn nghe câukhác

Mấy cái người già sanh tật,cù hũ mèm

Tôi là một người già

Sự đời ngẫm nghĩ mà xem

Già rồi phải chịu, kèm nhèmvới ai

Cháu con, cuộc sống còn dài

Thế nhân, cuộc sống ngày maicũng là

Hỏi ai không đến tuổi già

Có ai thống nỗi tuổi già haykhông

Tôi chưa nói núi nói sông

Chỉ riêng cái tuổi cuối dòngnày thôi

Còn bao cay đắng cuộc đời

Hôm nay tôi nói, ai ngườibiết nghe

Già tôi khổ quá vậy hè !!!

Ta Là Người Công Nhân Viên

Tháng 03 -2004.

Ta là người công nhân viên

Em nơi học đường

Chị nơi văn phòng

Anh làm giao thông

Tôi làm công xưởng

Đếm phong trần theo tiếng reođề xướng

Mòn thao tác theo tiếng máyhàng giờ

Nhẹ nhàng, lao nhọc, daidẳng, xác xơ

Ngày vừa hết đã mệt phờ ra đó

Ta là người công nhân viên

Công việc là niềm vui

Đâu ngại gì gian khó

Công sức cứ lui cui

Cho sản phẩm thành hình

Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh

Cùng góp từng phần cho cuộc đời thêm đẹp

Ta là người công nhân viên

Góp cuộc sống bằng hai đường mở khép

Góp cuộc đời bằng hai nẻo đi về

Mở, cho từng việc khỏi bỏ bê

Khép, cho một ngày vừa hoàn tất

Đi, cho từng việc chạy đều, bền chắt

Về, góp sức mình cho xã hội thăng hoa

Anh chị em ta trong mọi ngànhnghề

Sẽ thành tựu muôn hình, cùngđi tới

Ta là người công nhân viên

Anh hãy vui lên đi

Chị hãy vui lên đi

Em hãy vui lên đi

Bàn tay ta, xây bao nhiêu ích lợi

Công sức ta, dựng khắp nẻo cho đời

Hát bài ca tương sinh tương tác tuyệt vời

Hòa âm điệu nhịp nhàng tương duyên sinh khởi

Việc hữu ích, thì việc nào cũng lợi

Một vật gì, công khó mới làm nên

Anh chị em ta, đã có đáp đền

Xã hội tiến lên, có một phần bàn tay ta đó

Ta là người công nhân viên

Mỗi một người góp một phần nho nhỏ

Mỗi bàn tay cùng với vạn bàn tay

Công sức, mồ hôi trang trải đêm ngày

Anh chị em hãy cùng tôi trổi nhịp

Từng việc nối tiếp

Từng chuyện phải xong

Trôi chảy theo dòng

Muôn hình vạn trạng

Xã hội, cần dựng xây ngày thêm tươi sáng

Con người, cần phối hợp ngày thật nhịp nhàng

Cùng nhau tiếng nói âm vang

Vui nhau tiếng hát lên đàng dựng xây.

Cửa Phật Từ Bi Hóa Nhiệm Mầu

Xuân Giáp Thân 2004

Từ thuở tới lui dưới mái chùa

Quên đi bóng dáng những hơn thua

Tiếng kinh câu kệ hòa âm điệu

Đức Phật mỉm cười ai thấy chưa ?

Xin chắp tay hoa trước Phật đài

Bụi trần buông thả khỏi đôi vai

Nghe sao thanh thản bình yênquá

Hết tiếng sầu thương hết thởdài

Đường đời lắm nhọc chuyệnphong ba

Cõi tạm phù du không phải nhà

Quẳng gánh lo đi lần cất bước

Đường về quê cũ có đâu xa

Nhìn lên Đức Phật ngự tòa sen

Hình bóng Từ Nghiêm lại thấyquen

Vi diệu pháp thân Ngài hiểnhiện

Mừng cho pháp giới đã lên đèn

Phật ân vi diệu bóng hàoquang

Tỏa chiếu muôn phương ánh đạovàng

Tỏa đức từ bi tan khổ lụy

Cho đời thân thiện sống hòavang

Trầm hương lan tỏa nguyệnchân thành

Tiếng mõ câu kinh gõ diệtsinh

Rơi rụng nghiệp duyên và oántrái

Thong dong vui sống thật anlành

Tu tập cho đời bớt khổ đau

Mưa nhuần pháp vũ thấm thậtsâu

Cành dương cam lộ tiêu banghiệp

Cửa Phật từ bi hóa nhiệm mầu.

Gãy Một Nhịp Cầu Sa Bóng Nước

Xuân Giáp Thân 2004

Quê hương ơi, giã biệt từ lâu

Một bước ra đi mấy nhịp cầu

Ôm ấp tình quê xa vạn lý

Ngày về thăm thẳm vẫn chìmsâu

Một chuyến ra đi mấy dặmtrường

Thuyền đi, đi mãi chốn thaphương

Thuyền không dừng bến đời lưulạc

Quê cũ biến thành nẻo cốhương

Ra đi một chuyến đã bao năm

Dấu tích tàn theo bóng biệttăm

Bãi cát phù sa mờ gió bụi

Lối mòn rêu phủ vết xa xăm

Nhớ mẹ âm thầm dưới mái tranh

Thương em không nói liễu buông mành

Quê nhà một cõi trời cô đọng

Đêm đã dài chưa, được mấy canh

Nhìn trông con én liệng từng không

Vỗ cánh buồn bay dưới bụi hồng

Mặt nước chân mây lồng lộng quá

Về đâu, con én giữa mênh mông

Quê hương còn đó, sao không về

Có biết vì sao vậy không hè

Gãy một nhịp cầu sa bóng nước

Sóng tràn loang lở mấy bờ đê

Tôi hỏi cây đa, đứng lặng thinh

Hỏi cây nho nhỏ cạnh đầu đình

Thành Hoàng rũ mặt buồn không nói

Tượng đá trơ trơ lặng lẽ nhìn.

Tiếng Kêu Cứu Của Lương Tâm

Sau khi đọc tin các em bé VNbị nạn tồi bại tại Miên

và đọc bài thơ Tin Ô Nhục BiThương của Thiết Bảng trên SàiGòn Times,

Cảm tác * Tháng 03 -2004.

Bọn con gái chúng em còn nhỏ

Mới vừa lên năm, lên tám, lên mười

Tuổi thơ ngây, chúng em nào đâu đã biết gì

Người ta bảo làm, em làm

Người ta bảo đi, em đi

Em cũng chưa biết

Cái gì là nhục nhằn

Cái gì là hờn căm

Mà chỉ biết

Người ta cho ăn không đủ no

Cho mặc không đủ ấm

Bị đánh, bị đập, bị la, bị mắng

Làm em đau, em buồn, em than,em khóc !

Em còn nhớ, ngày đó em khôngcòn đi học

Em không còn chạy nhảy, giỡnchơi

Bắt em đi và phải xa rời

Xa mẹ xa cha

Xa cửa xa nhà

Rồi họ dẫn em đi đâu, emkhông biết !

Đến những chỗ, bọn trẻ nhưem, nhiều thiệt

Nay họ bắt đi theo ông nầy

Mai họ bắt đi theo bác kia

Mốt họ bắt đi theo chú nọ

Mà những người này, tuổi đãlớn thật nhiều

Chắc cũng cỡ như ông, bác,cha, chú của em

Và họ là ai, em cũng chưatừng biết mặt !!!

Họ nói có khi nhỏ nhẹ, có khithật gay gắt

Họ bắt làm gì đủ cách

Mỗi người mỗi khác, không aigiống ai

Một người vô, cứ làm mãi làmhoài

Rồi không hiểu sao, họ bỏ điđâu mất !!!

Em có nghe nước Mỹ gì đó, xalơ xa lắc

Bọn chúng em được chiếu ảnhchiếu phim

Báo chí đưa tin, kẻ đọc,người nhìn

Ủa ! thì ra

Tụi em đang ở các ố điếm CaoMiên

Mà gốc gác là con gái trẻ thơnước Việt !!!

Báo chí viết và nói gì, chúngem đâu biết

Cái gì mà mua dục ???

Cái gì mà bán dâm ???

Thật tình chữ nghĩa và việclàm của người lớn

Bọn trẻ thơ con gái chúng emkhông hiểu nổi

Ngày nào cũng nghe họ gọi

Con A đi với ông đó

Con B đi với bác kia

Con C đi với chú bộ mặt râurìa

Em thì đi với anh chàng nhìnmà phát sợ

Rồi cũng bao nhiêu cái trò đãgiở

Họ bắt tụi em làm toàn nhữngchuyện gì đâu

Tới chừng đọc những chữ chưacó trong đầu

Chữ gì mà độc ác !

Chữ gì mà vô luân !

Chữ gì mà bàng hoàng !

Chữ gì mà kinh tởm !

Tuổi thơ của chúng em ơi !

Ai đã nỡ biến thành trò chơicho đời quá sớm

Trong khi chúng em còn tronglứa tuổi thơ ngây

Ai đã cướp mất đi những trongtrắng vui vầy

Trong trắng như trang giấyhọc trò trong trắng

Những cơn thác loạn, bao giờbình yên vắng lặng

Trả chúng em về trong lứatuổi hồn nhiên

Dù chúng em không là những côbé thần tiên

Nhưng con gái nhỏ Việt Nam được vềchốn cũ

Sẽ về đoàn tụ

Bên mẹ bên cha

Dù mẹ cha đã đem bán vì nỗikhổ cửa nhà

Nhưng chúng em là giọt máu từmẹ cha mà có !

Những người man rợ

Đã hại chúng em

Xin thử nghĩ lũ nhỏ còn mũidãi,

Còn hôi sữa như con cháu củamình

Thì bọn trẻ chúng em đâu cókhác ???

Vài lời mộc mạc

Như hải triều âm

Đánh thức lương tâm

Kinh hoàng thời đại

Vì thú tính mà đi tìm nhữngtrò tồi bại

Đày đọa, dày vò, giẫm náttuổi còn thơ

Vì nghèo vì khổ mà trôi dạtbụi bờ

Hãy thương lấy các em và tìmphương giải cứu

Đạo đức và tình người

Tội ác và lương tâm

Hồn đau như nát tơ tằm

Tuổi thơ ai nỡ chặt, bằm tanhoang

Nhân tình máu đỏ còn loang

Tuổi thơ, sự sống có còn haykhông

Tuổi thơ đem ném trôi sông

Dòng sông ô nhục bềnh bồng tảtơi

Cho em tìm lại cuộc đời

Cho em tìm lại nụ cười trầngian !!!

Hỏa Hoạn Điêu Tàn !

Cảm tác * Tháng 03 - 2004.

Lửa !

Lửa cháy dữ dội

Lửa cháy kinh hoàng

Ngọn lửa bạo tàn

Đốt cháy tan hoang.

Lửa !

Lửa chảy dữ dội

Lửa cháy một vùng

Rừng lửa mịt mùng

Đốt cháy thành than

Trong phút chốc hỏa thần tràolộng

Cháy phủ đầu không sót thứchi

Từ nhà cửa, đồ đạc, khôngthiếu một cái gì

Đến cỏ cây, rác rưới cũngkhông chừa một món

Hỏa hoạn một cơn tóm gọn

Cháy bùng một trận tiêu tan

Cháy cho một trận tan hoang

Cháy cho một trận điêu tànthảm thương

Cháy cho hết nẻo cùng đường

Cháy cho tan nát đoạn trườngtâm can

Ngún cho tất cả thành than

Chỉ còn một đống tro tàn điêulinh

Ngún cho tất cả tội tình

Chỉ còn một đống chình ìnhkhói bay

Thần hỏa ơi ! Sao ngươi nỡnhẫn quá tay

Vậy mà bảo là hỏa thần đâuđược !

Ngươi chỉ là thần ma thần chước

Ngươi chỉ là thần đốt thần thui

Đốt ngấu đốt nghiến đốt nhùi

Thui đen thui đủi thui vùi thui điên

Tội tình bao nỗi oan khiên

Lây lan khạt lửa ngốn liền chẳng tha

Còn chăng cát bụi sương sa

Còn chăng vụn vỡ của nhà nhân gian

Bao của cải gian nan mới có

Bao công trình gian khó mớinên

Khi ngươi viếng, chẳng ai đápai đền

Ngươi cướp hết, còn hai bàntay trắng

Nhà của chị ra sao, khá nặng!

Nhà của tôi, một thứ khôngcòn !

Nhà của anh, một đống tanhoang !

Nhà của em, may vừa mới sém !

Những nạn nhân nhìn nhau,ngao ngán

Sức còn đâu làm lại từ đầu

Khổ đau hơn bãi ưu sầu

Tang thương hơn bãi biển dâuđiêu tàn

Tệ hơn một cảnh phù tang

Bạc hơn một cảnh phũ phàngnát tan

Lửa cháy mà chi !

Lửa đốt mà chi !

Vô tình, cố ý mà chi !

Tai hại hở trời !

Cháy tiêu sạch, cạn lời thanthở

Cháy tiêu ma, một mớ tro tàn

Đày chi bao nỗi gian nan

Đọa chi bao nỗi bẽ bàng đắngcay

Bàn tay, tay trắng bàn tay

Còn bàn tay trắng đêm ngàylơi bơi

Đôi bờ giọt lệ đầy vơi

Từ nay vá đắp cuộc đời trầnai

Một trận hỏa hoạn, cả cuộcđời cháy sạch

Một trận bạo tàn, sỏi đá cũngtiêu ma

Nói chi là cửa là nhà

Nói chi là thịt là da con người

Bạo tàn chi lắm lửa ơi !!!

Bão Lụt Thảm Thương !

Tháng 03 - 2004.

Mây đen dày đặc

Sấm sét vang rền

Trời long đất lở

Mưa ơi là mưa !!!

Mưa như trút nước

Mưa như vỡ bờ

Mưa dầm mưa dề

Mưa vẫn còn mưa !!!

Bão lụt !

Nước ngập tràn trề

Nước tuôn lênh láng

Đâu đâu cũng nước

Biển nước mênh mông

Bão lụt !

Nước ngập đầy đồng

Đầy suối đầy sông

Đầy chồng lên núi

Đầy phủ lên hòn

Bão tố hoành hành trổi dậy

Cuồng phong quay lộn gầm vang

Như trút phẫn nộ bạo tàn

Từng cơn, từng cơn cuốn xoáy

Cụ già hụt hẫng, không kịp quay đầu để ngoáy

Trẻ thơ chúi mũi, không kịp cất tiếng để la

Những người thân chưa kịp tiếng : ối chà !

Biển nước đã bồng bềnh khép lại !

Súc vật, chết lền khênh man dại

Cửa nhà, đổ nghiêng ngửa nổi trôi

Cây cối, trốc lăn lóc trụt trồi

Người người, mắt lưng tròng đứng ngó !

Cùng di tản lên đồi cao tạm đó

Cùng dắt dìu nhau ủ rũ đợi chờ

Bão ơi ! Sao nỡ ơ hờ

Lụt ơi ! Sao nỡ bơ phờ nhân gian

Biết bao cay đắng phũ phàng

Gieo chi tan nát kinh hoàng thế ni !

Cửa nhà, của cải còn gì

Người sống đói khổ, người đi im lìm

Thôi rồi, đất trời dậy sóng !

Thôi rồi, lụt lội tả tơi !

Chỗ này cát đá lở bồi

Chỗ kia hang hóc lõm lồi

Đường sá, bờ đê phá vỡ

Bùn lầy đem lấp non cao

Mùa màng tiêu sạch hư hao

Trùng trùng biển nước lên ngôi

Khổ đau nhân thế, tơi bời trần gian

Bão chi cho lắm, phũ phùng

Lụt chi cho lắm biết làm sao đây

Con người giọt lệ đầy vơi

Ông mưa ông lụt làm trời hay sao

Ông đừng ở tận trên cao

Làm mưa làm gió làm sao thì làm

Một trận bão hoành hành, cuồng phong quét sạch

Một trận lụt kinh hoàng, nước xoáy cuốn trôi

Mang ra biển cả trùng khơi

Chìm đáy biển ngàn đời gầm thét

Bao cặn bã không còn cơ nhồi nhét

Lại trồi lên nhô nhấp đẩy vô bờ

Cho tàn một nỗi xác xơ

Cho đau một nỗi bơ phờ khóc than

Đố ông xuống thử trần gian

Khổ cho mấy trận mới cam nỗi nầy

Ông nghe, cơ cảm đong đầy

Mưa sao vừa phải, chừa ngày khô khan

Sao cho mưa nắng bình an

Sao cho mưa nắng đôi đàng cânđo

Nhân gian vui sống đừng lo

Từ nay mưa nắng sao cho đẹplòng

Con người luôn mãi cầu mong!!!

Tôi Gọi Tên Tôi

Tháng 3 - 2004

Lan man tôi gọi tên tôi

Xa xa vọng tiếng núi đồi cườivang

Mịt mờ tôi gọi không gian

Vẳng nghe có tiếng thời gianmỉm cười

Nhấp nhô cửa biển trùng khơi

Chờ con sóng vỗ ngỏ lời thùydương

Lắng nghe cát bụi bên đường

Tìm trong mấy lớp nghê thườngtrần gian

Lắng nghe gió gọi trên ngàn

Tìm mây mấy lớp dọc nganglưng trời

Tôi tìm từng kiếp luân hồi

Tinh nguyên bóng dáng của tôinơi nào

Tôi tìm từng giấc chiêm bao

Tịch không vô ảnh thảo nàomộng mơ

Em tôi đứng tự bao giờ

Sao em đứng đó ơ hờ lặngthinh

Nghe rồi từ tiếng lặng thinh

Em là chơn thể bóng hình xưanay

Rụng rơi một cõi hiển bày

Nghe không tiếng vỗ bàn taychợt cười.

Tiếng Kêu Thương thứ hai

Viết cho những trẻ em con gái bị ô nhụctại Campuchia

Tháng 03 - 2004.

Những người em bé nhỏ của tôiơi !

Các em mới vừa lên năm lêntám lên mười

Người ta đã bắt các em

Làm những việc tồi bại tơi bời

Bao thú tính đã dập vùi đời con trẻ

Em đã thoát khỏi vòng tay của mẹ

Em đã thoát khỏi vòng tay của cha

Em đã rơi vào cạm bẫy của người ta

Vì tiền bạc, dục vọng điên cuồng không thương xót

Những người em bé nhỏ của tôi ơi !

Em như những con chim

Có còn không tiếng hót

Tiếng líu lo của con trẻ dại khờ

Em chỉ mang những tiếng khóc bơ phờ

Hỡi nhân thế ! Bạo tàn chi thế nhĩ !

Thời đại của chúng ta

Văn minh, vật chất, đảo lộn, suy vi

Hay cuốn hút mê hồn

Như ba hồi kinh dị

Biến trẻ thơ ôm mối hận suốt đời

Ô nhục hôm nay, truyền lại sau này

Thêm vết sử kinh hoàng xưa nay chưa có

Những người em bé nhỏ của tôi ơi !

Em đang khóc ai oán, kêu vang đâu đó

Khóc âm thầm trong những ổ điếm xứ Cao Miên

Tiếng khóc các em, tiếng khóc triền miên

Khóc cho tuổi thơ đã dập vùi gió bụi

Khóc cho những hờn căm buồn tủi

Khóc cho những kinh tởm con người

Khóc cho đêm dài thân phận nhỏ nhoi

Tuổi bé bỏng của các em, vì đâu nông nỗi ?

Những người em bé nhỏ của tôi ơi !

Đất trời trổi dậy

Nổi trận thần phong

Thổi cho tan những ô nhục kinh hoàng

Thổi cho tan những dâm loạn bạo tàn

Để vá lại, tuổi còn thơ rách nát

Những người em bé nhỏ của tôi ơi !

Mai mốt lớn lên, em có còn tiếng khóc

Xin em đừng khóc những tiếng bi thương

Tiếng của âm vang cay xé đoạn trường

Mờ quá khứ rong rêu còn dính lại

Thế hệ chúng tôi, lỡ sản sinh những người man dại

Họ là những ác ma ác quỷ đội lốt con người

Chúng tôi đến với các em bằng tiếng nói tình người

Bù đắp lại những gì các em tan vỡ !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5434)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1197)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4504)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7299)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11250)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15239)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11273)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4747)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25012)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16373)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.