Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 07

28/11/201113:14(Xem: 6122)
Tuyển tập 07

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 07

(Từ bài số 61 đến số 70)

thnhattan@yahoo.com.au

Làng quê yêu dấu 61

Dịch cúm này, làm hại gà tôi 62

Tình ca muôn thuở của NgườiViệt Nam 63

Quê hương nguồn cội 64

Tiễn một người thân đi vàocõi chết 65

Hạn hán bạo tàn ! 66

Tôi là người nông dân 67

Tôi thương em bé nhà nghèo 68

Dệt mộng mười đi 69

Khôn chết, dại chết, biếtsống 70

Làng Quê Yêu Dấu

Mặc Giang * XuânGiáp Thân 2004

Làng tôi nho nhỏ cạnh bờ sông

Suốt tháng quanh năm vớiruộng đồng

Ít tiếng hơn thua, tương trợsống

Giàu nghèo san sẻ có cùngkhông

Có tre mấy lũy bọc quanh làng

Có những con đường đất dọcngang

Hai buổi mai chiều reo gió nắng

Quanh năm đầm ấm cả dân làng

Cây đa cổ thọ trước đầu đình

Sừng sững uy nghiêm vẻ rất linh

Kẻ lại người qua đều khúm núm

Ai ai cũng kính cẩn nghiêng mình

Chùa làng ẩn hiện dưới hàng thông

Mỗi sớm mỗi chiều chuông vọng ngân

Quen thuộc dân làng vui sống vậy

Người lên ruộng rẫy kẻ ra đồng

Những cánh đồng quê ngập lúa vàng

Trẻ già nam nữ khắp thôn trang

Rộn ràng sức sống trong mùa lúa

Cắt, gánh, đập, phơi thật nhịp nhàng

Mấy hàng rau muống cạnh bờ ao

Rau ngổ, tía tô, rau húng, nào

Còn có lá giang, rau má nữa

Cơm canh thanh đạm thương làm sao !

Ấy thế làng tôi sống thái bình

Tre vàng óng ánh trúc xinh xinh

Hương bay thoang thoảng thơmmùi lúa

Quyện lấy tình quê thật hữutình

Trâm , sim tim tím thật sumsuê

Dủ dẻ, chiêm chiêm chín đỏhoe

Gò nổng, mé rừng đâu cũng có

Của trời trang trải khắp đồngquê

Có những đêm trăng ở dưới quê

Câu ca tiếng hát lẫn câu vè

Nhảy dây, cút bắt, thêm u quạ

Một bếp ngô khoai thật phủphê

Một lũ thả diều chạy nhảychơi

Chuồn chuồn cắn rún để mà bơi

Đứa cười khúc khích đứa a á

Xuống nước lại chìm, cắn nữa,bơi !

Ấy thế làng tôi sống đậm đà

Vô tình thành tiếng đất quêcha

Và thêm ba chữ tình quê mẹ

Từ túp lều tranh dưới mái nhà

Câu ca rau đắng mọc sau hè

Lại có bí bầu lại có me

Câu hát quê hương chùm khếngọt

Nhớ thương sao quá, biết saohè !

Vài hàng xin nói đến quê tôi

Và cả những ai cũng vậy thôi

Từ chốn chôn nhau và cắt rốn

Cho ta mới có mặt trong đời

Nhớ tới quê nhà nhớ vậy thôi

Nơi tôi khôn lớn mới ra đời

Nhớ nhung về chốn xa xôi ấy

Là cả một trời thơ ấu tôi !!!

Dịch Cúm Này, Làm Hại Gà Tôi !

* Đầu năm Giáp Thân 2004 *

Viết cho dịch cúm gà đang xảy ra.

Đầu năm hai ngàn lẻ tư

Dịch cúm gà dữ thế ư !

Dòng họ gà bị một trận ngất ngư

Trong phút chốc lây lan không tính xuể

Một vài con lẻ tẻ, cần chi kể

Lại lây lan chuồng nọ với chuồng kia

Một con ngáp ngáp, cuộc sống đã lìa

Tràn khắp nơi nơi, làng trên xóm dưới

Con bị nhiễm, gật gù, cúi cúi

Con bị lây, nước bọt nước dãi đầm đìa

Một bầy dúi dúi, túm hết, dụt, lia

Và kia nữa ! Lại nhắm mắt, lờ đờ, không đi, không ngó

Nhà nào năm, mười con, dù tiếc dù thương, nhưng còn đỡ !

Những hợp tác xã, những trại chăn nuôi, khốn khó vô cùng

Trắng tay, vỡ nợ, tiêu tùng

Sống thì riêng rẽ, khổ chung thế này

Ông xanh có thấu đắng cay

Lại gieo bao nỗi đọa đày nhân gian

Ông không thấy sao ?

Kia, hàng trăm con, chất đầy bao, ném đó

Nọ, hàng ngàn con, tống xuống lỗ, lấp vùi

Rồi, hàng trăm ngàn con, lên giàn lửa đốt thui

Rồi, hàng triệu con, bấm nút tiêu ma cả

Tội tình chi mà thật kỳ lạ

Kiếp con gà mang nỗi tai ương

Hai chữ gia cầm, dễ mến dễ thương

Nay thì cúm gà, oan khiên ách nạn !!!

Này phận gà ơi ! Ta nói mình nghe !

Gà nòi, gà trống, gà tơ

Gà con, gà mẹ, gà so

Nuôi chẳng tốn nhiều, như của trời cho

Vài thứ dư thừa, quăng ra cũng đủ

Nói là chuồng gà, hơi sang đấy chứ

Nhiều nhà, ngủ ké chuồng bò, chuồng ngựa, chuồng heo

Ngủ đứng trên cây, trên mái, trên kèo

Hay chui rúc trong gầm, tronghang, trong xó

Nếu là trại gà, hợp tác chănnuôi, thì đỡ !

Nhưng đỡ thì mau lớn, nặngcân

Nào da, nào trứng, nào thịt,nào xương

Làm lợi cho ngành buôn bándoanh thương

Thân gà tôi quát quát, dãydãy

Rồi cái chết đã tròng, đâuthoát được !

Và phận gà ơi !

Mỗi mờ sáng tinh sương

Chưa rõ nẻo rõ đường

Mình cùng kéo một đàn, tìmăn, bươi mổ

Dù đói dù no, hay không aiban bố

Ánh tà dương, phủ trên đồicây ngọn cỏ

Chạng vạng về, lũ lượt vô ổvô chuồng

Đêm cho dài ôm mộng bìnhthường

Mặt trời còn ngái ngủ thèmthuồng

Tôi đã đánh tiếng ò ó o o

Bạn bè cùng đáp o ó o ò

Người nông dân choàng dậy,ních một bụng cho no

Người mua gánh bán bưng, kẻlàm sớm vô chừng

Vươn mình uể oải, dụi mắt, lòmò

Mặt trời hồng phía đông cũngửng thật to

Khác nẻo cùng đường : đều longày mới

Còn chị gà tôi !

Với một đàn con, ăn chưa no,lo chưa tới

Tôi tìm mồi, cục cục tát, kêucon

Một lũ nhanh chân, chít chítthật giòn

Thi nhau mổ, coi bề ngon dữlắm

Lỡ có những khi thất thường,tai nạn

Tôi xòe cánh xa bảo bọc mộtđàn

Chúng lẹ làng chạy vào chuirút, núp, chen

Xem đôi cánh mẹ như bầu trờiche chở

Chúng đâu biết rằng, chínhtôi cũng sợ

Nếu có cớ sự gì, chưa biếttính sao ?

Chỉ mong rằng, ông thấp ôngcao

Đừng sanh chuyện cho mẹ contôi khốn khổ !!!

Phận gà tôi, đơn sơ như thếđó

Đâu biết khi, bị lên cỗ, lênbàn

Còn nói chi đến những thứ vôcan

Cho nặng nhẹ, cái đồ mắc toi,mắc dịch

Nhân thế ơi !

Gà tôi, một loại gia cầm, nàogây xích mích

Vậy mà một trận dịch đã vộilây lan

Một Việt Nam, thành thịthôn quê, cả nước ngập tràn

Đông Nam Á, đã mười mấy quốcgia, hay hơn nữa ?

Bao nhiêu người bị chết, bịlây, chưa thuốc chữa ?

Phận gà tôi, hủy diệt hàngloạt, mấy chục triệu rồi

Kẻ buồn, người lo, khóc đứng,than ngồi

Nhân loại chống phòng, hoangmang, thảng thốt

Nghe nói cụm từ - hát năm ennờ một (H5N1)

Mà cúm người thì - hát ba ennờ hai (H3N2)

Một là một, mà hai là hai

Ba với năm, không thể nối dài

Đừng cọng tác hoặc biến sinh, đâu thể được !!!

Siêu vi ơi, ngươi đừng bày chước

Đừng bày trò, lũ lượt nhiễm sang

Mỗi sinh vật khác nhau, mà dù là họ là hàng

Đừng xỏ, đừng quàng mà gây oan nghiệt

Trận dịch này, gà tôi chịu thiệt

Phát sinh từ gà, chịu diệt mà thôi

Đừng lan sang những gia súckhác loài

Mình chết thì chết,

Nhưng số còn lại, các loài,và nhân gian phải sống

Dịch nhiễm biến động

Chết thật bạo tàn

Chết thật man dại

Làm hại gà tôi

Cúm gà mắc dịch mắc toi

Đừng lây lan nữa tiệt nòinghe chưa

Dù thương nhưng nói sao vừa

Người nhân gian, vốn đã thừaâu lo

Mai kia còn tiếng ó o

Ó o tiếng gáy mang cho mọi người

Bình minh thức dậy nụ cười

Gia cầm cùng sống với người nhân gian.

Tình Ca Muôn Thuở Của Người Việt Nam

* Xuân Giáp Thân 2004 *

Tôi đứng bên này biển

Anh đứng bên kia bờ

Cách nhau một đại dương

Nhìn biển khơi trùng điệp !

Từng làn sóng, thấp cao hòa nhịp

Dù gần xa, nối tiếp kéo theo

Vừa đẩy vừa xô, rác rưới, bọt bèo

Tấp vào bờ, cho biển lộng

giữa trời xanh mây trắng

Nhìn quê hương, anh nghe nhiều cay đắng

Nhìn cội nguồn, tôi thấm những niềm đau

Sừng sững Trường Sơn thăm thẳm một màu

Mênh mông Thái Bình rạt rào tiếng gọi

Mẹ nằm đó, mắt lệ nhòa, không nói

Cha trầm ngâm, trắng phếu, bạc mái đầu

Đêm phủ đã dài, bóng tối vẫn chìm sâu

Mặt trời còn ngủ, bình minh chưa ló dạng

Kéo mặt trời lên, cho vừng đông tỏ rạng

Đẩy bóng tối đi, cho ánh sáng hiện về

Những con đường quê hương nối nhịp đề huề

Reo khúc nhạc tình ca, lên ngôi lịch sử

Mẹ còn đó, gối đầu tình tự

Cha còn đây, ôm mảnh dư đồ

Biển rộng sông dài, gìn giữ điểm tô

Nguồn cội ngàn xưa, tình non nghĩa nước

Từng thế hệ trao nhau, lần dấn bước

Con đường dài, vang khúc nhạc quê hương

Hoa lá đơm bông trên vạn nẻo đường

Cho Tổ quốc Việt Nam, ngàn năm tươi sáng

Tôi đứng từ nguồn cạn

Anh đứng tận đầu ghềnh

Và những đàn em hụt hẫng, chênh vênh

Khơi nước chảy, cho sông dài biển rộng

Dòng lịch sử còn rung thời tiết đọng

Thuở dựng cờ, khai tổ quốcgiang san

Tình non nghĩa nước mênh mang

Như tia nắng rọi trên hàng thùy dương

Anh đi xây đắp nẻo đường

Tôi đi vá lại quê hương rã rời

Em đi môi thắm hoa cười

Tình ca muôn thuở của người Việt Nam.

Quê Hương Nguồn Cội

(Viết chođàn em mai sau)

Xuân GiápThân 2004

Em sinh tại quê hương

Tôi sinh vùng đất khách

Dù xa xôi cách biệt

Nhưng là người Việt Nam

Em máu đỏ da vàng

Nhìn tôi đâu có khác

Tóc em đen óng mượt

Tóc tôi chẳng lạ gì

Nhìn nhau nữa xem đi

Lại cùng chung tiếng nói

Cho dù ai có hỏi

Tôi cũng nói Việt Nam

Quê hương tôi ba miền

Bắc Nam Trung một dãi

Trải qua bao thời đại

Dòng lịch sử soi chung

Cùng con cháu Vua Hùng

À, thì ra một cội

Nhìn chữ S cong cong

Sao nghe đau vời vợi

Tôi từng nghe tiếng gọi

Dân tộc Việt yêu thương

Dù xa cách dặm trường

Tình quê hương chỉ một

Em thương chùm khế ngọt

Tôi nhớ một buồng cau

Em nhìn bãi nương dâu

Tôi trông bờ thương hải

Nhớ Sài Gòn bỏ lại

Nhớ Hà Nội xa xưa

Lại nhớ Huế kinh đô

Của một thời vang bóng

Trường Sơn mờ khói lạnh

Lại nhớ đến núi rừng

Thái Bình chim mỏi cánh

Lại nhớ biển trùng khơi

Đứng trên đỉnh chơi vơi

Nghe biển gọi núi đồi

Nghe sông reo bến cũ

Nghe muối mặn bờ môi

Em tựa cửa nhìn tôi

Tôi nhìn em giây lát

Nhớ con chim Lộc Tục

Gieo hạt giống Lạc Hồng

Cùng nhau ra bờ sông

Nhìn nhau trên dòng nước

Ta cùng nhau hiểu được

Ta là người Việt Nam

Em biết việc em làm

Tôi biết đường đi tới

Lá rụng trở về cội

Uống nước phải nhớ nguồn

Em vẽ một vòng tròn

Tôi vẽ một hình vuông

Khép hai chữ vuông tròn

Thành quê hương muôn thuở.

Tiễn Một Người Thân đi Vào Cõi Chết

* 01-2004 *

Tôi vào thăm

Người nhìn tôi không nói

Tôi nhìn người không gọi

Người nằm đây nhưng rồi

Ngày mai rồi sẽ không còn

Ngày mai rồi sẽ héo hon xa mờ

Ngày mai tôi đến bên bờ

Dòng sông sinh tử ơ hờ trôi đi

Tìm trong hai chữ từ ly

Tử sinh rũ bóng biệt ly phaimàu

Lâu lâu người mở mắt

Cũng chẳng nói năng gì

Chỉ có những gật đầu và lắcđầu

Trong cuộc đời,

Có những cái gật đầu và lắcđầu

Nhưng nó thể hiện một bầutrời !

và một chiều sâu thăm thẳm !

Trong cuộc đời,

Có những điều,

chúng ta không hề biết trước

Có những điều,

chúng ta không hề muốn nó xảyra

Nhưng nó vẫn đến và vẫn xảyra

Nhất là những cuộc chia xa

Chia xa vĩnh viễn trong takhông còn

Dù cho lắng đọng tâm hồn

Mờ mờ như cõi hoàng hôn chưavề

Và tôi biết, thôi thế là hết!!!

Không có niềm đau nào,

Bằng niềm đau nhìn người thânđi vào cõi chết !

Không có niềm đau nào,

Nhìn người thoi thóp, mà tabất lực khoanh tay !

Trời không, trống rỗng chìmmây

Đất không, trống rỗng, đôitay lạnh lùng

Hiện về một cõi mênh mông

Gởi thân giã huyễn bềnh bồngtrôi đi

Tôi không nói năng gì

Chỉ lắng lòng, cầu nguyện

Và gởi niềm lưu luyến

Người ơi, một khi người mất

Người hãy nương theo một cõiđi về !

Phong trần bao độ sơn khê

Tử sinh bao độ cũng về màthôi

Mây ngàn cất bước lên ngôi

Bụi mờ xin gởi trên đồi phiêudu

Nhớ thương cho mấy, mịt mù !

Nhân gian cho mấy, thiên thucũng là!

Và tôi nhìn người

Từng hơi thở vào ra

Người vẫn nằm yên, nhắm mắt

Cho đến một phút giây

Không gian vụt tắt

Bóng tối hiện về

Nước mắt tôi chảy ra, dùkhông khóc

Tiếng khóc không lời

Nhưng là tiếng khóc của tâmcan

Nào anh, nào chị, nào em

Và những người thân

Nhìn nhau không khóc

Nhưng nước mắt lưng tròng

Từ nay, thôi thế là xong

Bụi mờ còn đọng trên dòngthời gian

Nguyện người về cõi mây ngàn

Ra đi, về cõi miên man xa mờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Gởi thân quán trọ, trôi bờ tửsinh

Nào ân nào nghĩa nào tình

Cho tôi xin giữ bóng hìnhngười đi.

Hạn Hán Bạo Tàn !

Tháng 02 - 2004.

Viết để cảm thương cho sự sống.

Hạn hán !

Hạn hán, biển cạn sông khô

Hạn hán, nứt nẻ ao hồ

Hạn hán, đồng khô, cỏ cháy

Cá không còn dãy

Tôm không còn nhảy

Cua chẳng thèm bò

Cùng co quắp từng vũng khô,cứng lại

Hạn hán, nực nồng quằn quại

Hạn hán, ra chán vào chường

Hạn hán, chết cháy ruộngnương

Hạn hán, gục đầu cây lá

Lúa chết sớm từ mầm non lá mạ

Mộng lụn tàn từ hạt giốngchưa ươn

Trâu bò há mồm dưới rãnh dướimương

Súc vật đẫn đờ giữa dòng giữasuối

Đàn cò trắng cắm đầu giữa đầmlầy nhả khói

Bầy nai hiền rút cổ trênghềnh thác cạn queo

Lá xanh khô cuốn đưa vèo

Cây tươi khô vội còn đeo chicành

Hành tinh xanh, hành tinhxanh

Nóng thiêu, lửa đốt có đànhhay không ?

Nóng !

Nóng như lửa đốt

Nóng như than hầm

Nóng cho sức hút ly tâm

Nóng cho thở bồng ra khói

Lớp lớp mồ hôi nhuễ nhoại

Biến thành hơi nước bốc lên

Chìm trong cái nóng cực hình

Vạn vật mở mồm há hốc

Nóng !

Nóng !

Gió thổi, hơi đưa, lửa bốc

Trời yên, như ủ, như hầm

Thân cằn, cốt lõi, da thâm

Đuối sức, tàn hơi, chống chõi

Nào nương, nào rẫy, nào nôngnghiệp

nước còn đâu để tưới !

Nào ngô, nào khoai, nào ruộngđồng

đã khô cháy từ lâu !

Ông vẫn trơ trơ, xám ngắt mộtmàu

Giếng đào thêm, hun hút thậtsâu

Mạch vẫn yếu, chậm rì

Như sữa khô của mẹ già, kiệtlực

Hạn hán vẫn tung hoành phỉsức

Cằn khô vẫn thi thố tài năng

Nóng thật kinh hoàng

Nóng thật tàn canh

Mọi sức sống giậm chân đứngngó !

Hạn hán còn đó

Nóng nực còn đây

Oi bức phủ dày

Bầu trời lộng khói

Vụ này thất mùa

Vụ sau sẽ đói

Những vùng nghèo, vùng sâu,vùng xa

Quả thật là tội

Sống nương nhờ từ hạt lúa,ngô, khoai

Thêm miếng rau cho từng bữamặn mòi

Hạn hán đã đốt, đã thiêu, cònchi nữa ???

Những nước giàu còn có phươngcứu chữa

Những nước nghèo biết cục cựara sao

Xin vĩnh biệt ngươi, khôngvẫy, không chào

Ngươi hãy biến đi,

cho muôn vật hồi sinh, sốnglại !!!

Mỗi mùa hạn hán gây bao thiệthại

Không lẽ năm nào cũng tái mãisao

Nơi nọ, nơi kia bấn loạn càocào

Ngươi cũng phát khờ mà camđâu được ?

Ngươi cứ nhìn đi, bao nhiêutrận trước

Vậy từ nay, ngươi dừng bướcđi nghe

Trời đất, muôn loài cùng sốngchở che

Ngươi có thấu lòng ta khôngnhỉ !!!

Tôi Là NGƯỜI NÔNG DÂN

Tháng 02 - 2004.

Tôi là người nông dân

Chân lấm tay bùn

Ngày hai buổi ra đồng

Mưa nắng tựa như không

Đầu trần hong sương gió

Ruộng với đồng thương thângắn bó

Cày với bừa gần gũi đồng xanh

Mỗi mùa lên nét tinh anh

Châu ngọc đẩy mầm lúa mạ

Tôi là người nông dân

Từng giọt mồ hôi theo dòng lãchã

Từng nét chai lì, bảo bọc taychân

Mắt cằn khô, chất chứa giantruân

Da sạm nắng, phủ dày cát bụi

Mỗi sáng tinh mơ, đồng sâulầm lũi

Mỗi lúc đứng trời, đánh giấcgốc cây

Mỗi xế chiều thêm vài khoảnhruộng cày

Màn đêm buông xuống, lùa trâubò về nghỉ

Tôi là người nông dân

Sức lực chưa mòn, bền bỉ

Cày cho đất nẻ bung lên

Bừa cho cục hòn nhỏ lại

Những luống cày khép nếpthanh lương

Những nét bừa chải chuốt yêuthương

Hạt giống ra tay vung vãi

Tôi là người nông dân

Cuộc sống an lành

Cần cù bương chải

Tri túc tri nhàn

Xa nỗi hơn thua

Ngày tháng đến đi như từng vụngày mùa

Một nắng hai sương, mưa thuậngió hòa

Là biết được giọt mồ hôi xứngđáng

Lúa đã gieo trên đồng cạn

Mạ đã cấy dưới đồng sâu

Đôi tay sần sũi dãi dầu

Thân còng trải dài chốngđỡ

Tôi là người nông dân

Mái nhà tranh chở che đờigian khổ

Bếp lửa hồng sưởi ấm nhữnglầm than

Suốt tháng quanh năm vui sốngmùa màng

Là lúa, là ngô, là khoai, là sắn

Mỗi mùa lên, rộn ràng nơi thôn vắng

Mỗi ngày mùa, ròn rã dưới trăng thanh

Tiếng hát lời ca, thơm ngátan lành

Mộc mạc, đơn sơ như hương quêđồng nội

Tôi là người nông dân

Sông với núi, vẹn câu thề

Ruộng với đồng, trọn tình quê

Như lúa chín, trọn tình yêulá mạ

Tôi là người nông dân

Sinh ra, có ruộng có đồng

Lớn lên, với núi với sông

Với cả một bầu trời quê hươngdịu ngọt

Những bản trường ca

là gió reo chim hót

Những bản ân tình

là đồng nội thơm hương

Nông dân một mảnh ruộng vườn

Nước non một mảnh quê hươngba miền

Gieo, ươn châu ngọc hồnthiêng

Tay cày tay cấy ba miền Việt Nam.

Tôi Thương Em Bé Nhà Nghèo

Tháng 02 - 2004.

Tôi thương em bé nhà nghèo

Khổ từ tấm bé tí teo

Lớn dần cái khổ mang theo

Tôi thương em bé nhà nghèo

Khổ từ cha mẹ đẳng đeo

Nghèo mà cứ thế làm reo

Tôi thương em bé nhà nghèo

Cả nhà một lũ nhóc nheo

Bốn mùa co cụm cheo queo

Tôi thương em bé nhà nghèo

Sinh ra đã khổ mang theo baogiờ

Khổ từ tấm bé còn thơ

Tay nâng sữa mẹ hằng giờ chẳng no

Mẹ em thấy tội chạy lo

Cho em thêm chút sữa bò vậynghe

Em bưng bình sữa quo que

Tiếng em nho nhỏ, oe oe, ngủkhì

Tháng ngày lần lữa thoi đi

Mẹ dần cạn sữa đến thì súnhai

Còn thơ đã trộn ngô khoai

Nên em dong dõng, còm còitong teo

Sinh ra từ chốn quê nghèo

Lớn lên quanh quẩn xóm nghèoxa xa

Cùng trong bọn trẻ la cà

Những trò chơi cũng mặn mà tuổi thơ

Cò cò, u quạ mệt phờ

Bắn bi, thảy đáo hằng giờ say mê

Ùm trong đất sét mân mê

Nắn ra đủ thứ ê hề, đem phơi

Kéo nhau xuống suối tập bơi

Chuồn chuồn cắn rún đã đời bao phen

Vù vù chơi vụ rùm beng

Thả diều, đuổi bướm, nhá nhem chưa về

Bày trò tập trận thậtmê

Là quân là tướng tứ bề tung hô

Niền xe đẩy chạy ro ro

Một bầy đua chạy reo hò vang vang

Nhát ma, cút bắt, la làng

Leo trèo mà hái chẳng màng của ai

Trâm, sim thỉnh thoảng lairai

Chà là, đủng đỉnh chia nhai ngon lành

Còn nhiều thứ nữa mới toanh

Kể ra chút chút để dành vậy thôi

Em đâu cảm thấy thiệt thòi

Cửa nhà gian khó học đòi với ai

Áo quần ba mảnh nhạt phai

Của anh của chị kéo dài tới em

Được cho đồ mới phát thèm

Mặc vào xúng xính, “coi em đây này”

Trông em hớn hở mặt mày

Thử trong chốc lát, đem thay,để dành

Thầy làng gõ trẻ đầu xanh

Ê a xuôi ngược hơi rành hơithông

Trừ, chia, nhân, cọng đổ đồng

Trường làng hết lớp, coitrông thử nào !

Có em còn tiếp lên cao

Có em đành nghỉ, biết sao bâygiờ ?

Ba miền đất nước nên thơ

Thương em bé nhỏ ngu ngơ quênghèo

Quê nghèo ba xứ đẳng đeo

Đâu đâu cũng có, eo kèo thấykhông !

Ai thì kinh sử tinh thông

Em nghèo mấy chữ ruộng đồngnhà quê

Em đâu lỗi nước non thề

Vốn sinh làm trẻ nhà quê dânnghèo

Xa xa thôn xóm, núi đèo

Mênh mông gian khổ, ai chèoai đưa

Và em biết nói sao vừa

Em xin từ tạ, dạ thưa, emnghèo !!!

Dệt Mộng MƯỜI ĐI

Tháng 02 - 2004.

Ai đi thơ thẩn dưới trăng

Ngẩn ngơ cho ánh trăng vànglung linh

Ai ngồi ủ dột đầu ghềnh

Trơ vơ cho đá chênh vênhtháng ngày

Ai lùa gió nhẹ heo may

Phất phơ cho lá lung lay bụitrần

Ai lồng cho áng phù vân

Lửng lơ trôi nổi xa gần trờimây

Ai nghiêng nắng đổ về tây

Cho chim Hồng Lạc buồn baycuối trời

Ai làm mặt nước chơi vơi

Cho thuyền khuất bóng tăm hơichưa về

Ai làm lở lói bờ đê

Cho sông hỏi nước não nề nướcsông

Ai làm trơ trọi ruộng đồng

Cho lúa hỏi mạ trổ bông mấymùa

Đếm trong vụn vỡ được thua

Cái quay búng sẵn, gió lùađêm đông

Đầu ghềnh nói chuyện núi sông

Hỏi non non thẳm, hỏi sông sông dài

Ngày nay rồi lại ngày mai

Và ngày mai nữa một hai chưa tròn

Núi bao nhiêu tuổi núi non

Non bao nhiêu tuổi non còn núi cao

Đêm đêm tỉnh mộng thì thào

Non non nước nước nao nao mấy bờ

Một đi bến đợi sông chờ

Hai đi non đợi nước chờ xanh xanh

Ba đi xây nguyện ước thành

Bốn đi sức lực để dành quê hương

Năm đi kêu gọi tình thương

Sáu đi xây đắp nẻo đường Việt Nam

Bảy đi tay chống tay làm

Tám đi kinh Bắc bình Nam không sờn

Chín đi gìn giữ sắt son

Mười đi toàn vẹn cháu conTiên Rồng

Một đi là núi là sông

Mười đi là giống là giòng Việt Nam.

Khôn Chết ! Dại Chết ! Biết Sống!

Tháng 02 -2004.

Làm trăng sáng tỏa khắp trời

Làm sao lấp lánh tuyệt vời bao la

Không như ánh hỏa châu pha

Thì như đôm đốm gần xa lập lòe

Không như cây lá sum suê

Thì làm hoa dại mân mê lối mòn

Không cao cây cả núi non

Thì làm cây nhỏ bên hòn đá xanh

Không như mấy lũy tre xanh

Thì làm ngọn trúc xinh xinh đầu làng

Không như man mác mây ngàn

Thì làm vành mống vắt ngangchân trời

Không như tàu lớn ra khơi

Thì như thuyền nhỏ đưa ngườiqua sông

Không thanh như tiếng chuông đồng

Thì như chim Lạc chim Hồngkêu chơi

Không vang dậy sóng dậy trời

Thì kêu nho nhỏ cho người đủnghe

Không mơ thành lũy đắp be

Thì làm hàng dậu chở che haichiều

Không sang gấm vóc mỹ miều

Thì thanh thì bạch nâng niunhẹ nhàng

Không như đường rộng thênh thang

Thì làm lối nhỏ dọc ngang đivề

Nhục vinh, thành bại, khen chê

Hư danh, giả tướng, ê chềnhân gian

Việc gì mang lại bình an

Đừng gây ai oán, đừng quàngkhổ đau

Đó là mới thật thâm sâu

Tiểu nhân, quân tử, trước saukhác gì

Trăm năm một cuộc cười khì

Cười như tùng bách xanh xìtrăm năm.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5449)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1223)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4523)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7310)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11266)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15323)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11282)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4770)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25052)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16393)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.